Đã từ rất lâu rồi Quý Dư Tích không còn hoài niệm hay nhớ về quãng thời gian mình còn làm hệ thống nữa.
Khi ấy, cuộc sống của cậu chẳng có gì ngoài việc không ngừng xuyên qua các thế giới mới, tích lũy từng chút một điểm tích lũy để đủ tiêu chuẩn nghỉ hưu, rồi sau đó được tái sinh vào thế giới này. Thực ra dựa theo trải nghiệm của bản thân, thế giới này vẫn là một sản phẩm do Hệ thống chủ tạo ra. Vì thế khi cậu chạm trán các hệ thống và ký chủ khác, hay gặp gỡ những nhân vật trọng sinh ở đây, cậu chưa bao giờ cảm thấy có điều gì bất thường.
Hiện tại Tô Vân mới chỉ dừng lại ở mức có khả năng biết được thân phận cũ của cậu mà thôi, cậu không nên hoảng loạn đến mức này.
Sự rối loạn của cậu phần lớn bắt nguồn từ việc không nắm rõ mối quan hệ thực sự giữa Tô Vân, Đinh Thành với Hệ thống chủ là như thế nào.
Nhưng cậu hoàn toàn có thể tìm ra câu trả lời.
Quý Dư Tích đưa mắt kiểm tra các đạo cụ trong kho hệ thống của mình. Đạo cụ mang thuộc tính tiên tri này cậu đã từng sử dụng hai lần, cả hai lần đều mang lại hiệu quả vô cùng chuẩn xác, nhưng tác dụng phụ đi kèm chính là cậu sẽ rơi vào trạng thái ngủ sâu ngay sau khi kết thúc. Lần đầu tiên là hai mươi tiếng đồng hồ, lần thứ hai thì thời gian trực tiếp nhân đôi. Lý do tại sao thời gian hôn mê lại tăng gấp bội như vậy thì cậu vẫn chưa tìm ra, nhưng cậu đã từng hứa với Tuân Hạc rằng bản thân sẽ không bao giờ mạo hiểm nữa.
Vậy thì, cậu có nên đánh cược dùng thử đạo cụ này thêm một lần nữa hay không, để xem xem sự thay đổi của Tô Vân và Đinh Thành rốt cuộc sẽ mang tới biến số gì cho thế giới này?
Quý Dư Tích suy đi tính lại, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm dấn thân vào hiểm cảnh một lần.
So với tác dụng phụ là một trận hôn mê sâu, cậu vẫn cảm thấy sự khó lường và không xác định từ phía Tô Vân mang lại mối đe dọa lớn hơn nhiều.
Quý Dư Tích gửi cho Tuân Hạc một dòng tin nhắn WeChat hết sức bình thường, bảo rằng mình đột nhiên thấy hơi buồn ngủ nên muốn chợp mắt một lát. Sau đó cậu trở về phòng ngủ của mình, nằm ngay ngắn trên giường, rồi bắt đầu kích hoạt đạo cụ trong kho hệ thống.
Đến khi cậu mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng đập vào mắt suýt chút nữa đã làm cậu kinh hãi đến ngây người, cứ ngỡ bản thân đã đi nhầm vào một thế giới xa lạ nào đó.
Thế giới này hoàn toàn là một vùng hoang vu đổ nát, ngay đến cả những tòa nhà cao tầng nằm hai bên đường quốc lộ cũng sụp đổ, mục nát tiêu điều. Trên các dãy phố không một bóng người qua lại, cỏ cây hoa lá xung quanh thì sớm đã khô héo từ lâu. Đây rõ ràng là bối cảnh của một thời kỳ mạt thế đầy tàn khốc, Quý Dư Tích vô cùng hoài nghi không biết có phải bản thân đã chọn sai điểm đến rồi hay không. Ngay cả khi còn là một hệ thống, cậu cũng chưa bao giờ lựa chọn mạt thế hoặc những thế giới có mức độ nguy hiểm quá cao, cớ sao chỉ xem trước tương lai thôi mà lại tự đưa mình vào mạt thế thế này?
Cậu tiến về phía trước vài bước dọc theo quốc lộ, chợt nhìn thấy một tòa nhà vô cùng quen thuộc.
Có một lần trong lúc bọn họ theo dõi ký chủ tên Chu Chí Thành kia, họ đã từng theo vào trung tâm thương mại này, phần lớn số gấu bông trưng bày trong phòng ngủ của Quý Dư Tích hiện tại đều là chiến lợi phẩm do chính tay cậu gắp được ở đây ngày hôm đó.
Thế nhưng hiện tại, tòa nhà này lại vô cùng hoang tàn. Cho dù đang là ban ngày, nơi có ánh mặt trời chiếu rọi, vẫn có thể cảm nhận rõ ràng một luồng tử khí bủa vây nơi đây, lạnh thấu tận xương tủy.
Đây rõ ràng chính là thế giới của cậu, vậy mà trong tương lai lại biến thành một đống hoang tàn thế này.
Quý Dư Tích suýt chút nữa là không thở nổi. Cậu không tài nào nghĩ thông suốt được, cái thành phố này rốt cuộc đã phải gánh chịu thảm họa gì? Cho dù có phải trải qua thiên tai, chiến tranh tàn khốc, hay thậm chí là cuộc xâm lược của người ngoài hành tinh đi chăng nữa, thì cũng không thể nào khiến một thành phố sầm uất hoàn toàn biến thành một tòa thành chết chóc, đến mức ngay cả một ngọn cỏ một nhành hoa cũng không giữ nổi một tia sự sống như vậy.
Cậu bước qua cánh cổng lớn của trung tâm thương mại đi vào bên trong, những tấm băng rôn quảng cáo treo trong các sự kiện trước đây vẫn còn đó, chỉ là đã rách bươm, tả tơi theo năm tháng. Bên trong các tủ kính trưng bày của từng cửa hàng vẫn còn xếp đầy các vật phẩm, nhưng hết thảy đều đã cũ kỹ, bám đầy bụi bặm.
Bên trong này cũng không có người, ngay cả xác chết hay một bộ xương cốt cũng không có.
Quý Dư Tích đứng ngẩn ngơ mất một lúc, suy nghĩ vừa chuyển động, trong nháy mắt cậu đã dịch chuyển đến tận vùng ngoại ô thành phố.
Đây là nơi Tuân Hạc từng lái xe đưa cậu đến du ngoạn, hai người họ đã ở lại một khu homestay nhà vườn suốt ba ngày trời. Vào thời điểm đó, Quý Dư Tích cảm thấy mọi thứ xung quanh đều vô cùng mới mẻ và thú vị, ông chủ nhà vườn cũng rất đỗi hiền lành, hiếu khách, vậy mà giờ đây tất cả chỉ còn lại một mảnh tịch mịch, chết chóc. Không có dấu vết của khói bếp nhân gian, không có dấu chân của các loài động vật, và cũng chẳng có bất kỳ bóng dáng của một loài thực vật nào còn sống sót.
Thế giới biến thành bộ dạng này, liệu có phải là do một tay Tô Vân gây ra không?
Bởi vì cậu muốn nhìn xem sự thay đổi của Tô Vân sẽ gây ra ảnh hưởng thế nào đối với thế giới này, cho nên cậu mới nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Thế nhưng cậu không tài nào hiểu nổi, một mình Tô Vân thì làm sao có bản lĩnh lớn đến nhường này? Đây rõ ràng không còn là tương lai mà một nhân loại bình thường có thể thay đổi được, mà trông giống như Hệ thống chủ — đấng sáng tạo ra thế giới này — đã nhúng tay làm gì đó hơn?
Vậy thì, mối quan hệ thực sự giữa Tô Vân và Hệ thống chủ rốt cuộc là gì? Tô Vân lại muốn lợi dụng Đinh Thành để thực hiện mưu đồ gì đây?
Quý Dư Tích vừa nghĩ đến đây liền lập tức chọn cách rút lui khỏi bối cảnh hiện tại ngay lập tức. Cậu lại quay trở về với căn phòng ngủ quen thuộc của mình, vẫn đang nằm yên vị, ngay ngắn trên chiếc giường lớn.
Tuy nhiên Quý Dư Tích không hề cử động hay ngồi dậy, cậu nhắm nghiền hai mắt lại một lần nữa, tiếp tục vận dụng năng lượng của đạo cụ để đi tới thời điểm nửa năm sau. Lần này, thế giới vẫn chưa rơi vào cảnh hoang tàn, trên các tuyến phố người qua kẻ lại vô cùng đông đúc, nhộn nhịp, hoa cỏ cây cối xung quanh vẫn tràn ngập sức sống phơi phới, hoàn toàn đồng nhất với cảnh tượng ở thế giới hiện thực.
Nói cách khác, trong vòng nửa năm này, thế giới vẫn chưa xảy ra biến đổi gì lớn.
Cậy bản thân đang ở trạng thái không ai nhìn thấy, Quý Dư Tích nghênh ngang đi lại giữa dòng người. Sau khi vừa phải trải qua một tương lai nơi thế giới biến thành một đống hoang tàn đổ nát, giờ đây nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt, bình thường thế này, cậu chỉ cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Nơi đây không có bất kỳ dấu vết mục nát nào, mỗi một người đều đang sống một cuộc đời chân thực, hạnh phúc. Điều này đồng nghĩa với việc trong khoảng thời gian nửa năm này, Tô Vân và Đinh Thành chưa hề gây ra bất kỳ tổn hại nào cho thế giới. Vậy hiện tại, hai người họ đang ở đâu?
Quý Dư Tích nương theo hướng đi lúc tới, bước về phía trước vài bước.
Đột nhiên, cậu nhìn thấy Tô Vân và Đinh Thành. Hai người họ đang ngồi bên trong một cửa hàng nhỏ ven đường, vì ngồi ngay sát cửa ra vào nên Quý Dư Tích vừa liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.
Tô Vân đang ngồi quay lưng về phía Quý Dư Tích, còn Đinh Thành thì ngồi đối diện. Quý Dư Tích có thể nhìn thấy rất rõ ràng trên gương mặt hắn đang hiện lên một tầng giận dữ. Hai người bọn họ đang tranh cãi.
Quý Dư Tích lập tức bước tới, lách qua cánh cửa lớn đi vào trong, chọn ngồi ngay ở chiếc bàn sát cạnh hai người họ.
Kể từ khi cậu bước vào, cả Tô Vân lẫn Đinh Thành đều giữ im lặng, đôi bên như đang rơi vào một trạng thái giằng co.
Rất lâu sau, Tô Vân mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí: "Hai chúng ta là cùng một loại người, tôi không có lý do gì để hại cậu cả."
Đinh Thành nghe vậy thì vẫn vô cùng phẫn nộ: "Ngay từ đầu anh đã lừa gạt tôi!"
Tô Vân khẽ nở một nụ cười ẩn ý: "Cậu đang muốn nói đến chuyện nào? Chuyện của cậu và Trần Húc, hay là chuyện khác?"
Nhắc tới Trần Húc, sắc mặt Đinh Thành có vẻ có chút phẫn uất, thế nhưng cuối cùng hắn chỉ hừ lạnh một tiếng rồi bảo: "Anh từng nói có thể đưa tôi trở về thế giới kia, nhưng hiện tại, hai chúng ta lại mắc kẹt ở cái nơi quỷ quái này. Anh chẳng làm nên trò trống gì cả, còn dám bảo mình không phải kẻ lừa đảo?"
Tô Vân không nhanh không chậm bưng tách trà của mình lên nhấp một ngụm, bấy giờ mới thong thả nói: "Chúng ta không phải bị mắc kẹt ở đây, chúng ta là đang chờ đợi thời cơ."
"Chris! Cho đến tận bây giờ tôi thậm chí còn chẳng biết tên thật của anh là gì, tôi sẽ không tin tưởng anh nữa đâu!" Đinh Thành tức giận quát lên.
"Đừng nóng vội thế chứ," Tô Vân vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như không, "Tôi đã nói rồi, chúng ta đang chờ đợi thời cơ."
Đinh Thành giận dữ chộp lấy cánh tay anh ta, định nói gì đó nhưng lại e dè đám đông xung quanh. Hắn dáo dác nhìn quanh một lượt, bấy giờ mới kéo mạnh Tô Vân về phía mình, thấp giọng nói: "Cảnh sát đã bắt đầu điều tra tôi rồi! Chuyện của người đàn ông kia, không lẽ anh quên sạch rồi sao?! Tôi nói cho anh biết, nếu tôi mà bị bắt, tôi nhất định sẽ khai ra anh là đồng phạm của tôi đấy!"
Quý Dư Tích nghe đến đây, trái tim khẽ động. Chuyện của người đàn ông kia, chẳng lẽ là đang nói về người thám tử tư kia sao?
"Nghĩ thoáng ra một chút đi, chúng ta sẽ không phải chờ đợi quá lâu đâu." Tô Vân vẫn giữ nguyên cái thái độ dửng dưng coi trời bằng vung đó. Anh ta dùng cánh tay còn lại bưng tách trà lên, lại nhấp thêm một ngụm nữa.
Tuy rằng Đinh Thành vô cùng tức giận, nhưng rõ ràng không dám làm gì anh ta.
Thế là Quý Dư Tích lại càng thêm tò mò, Tô Vân rốt cuộc đã vẽ cho Đinh Thành một cái bánh vẽ lớn đến nhường nào mà trong cái tình cảnh ngặt nghèo này vẫn có thể khiến hắn không dám trở mặt với anh ta.
Tô Vân đặt tách trà xuống, lại tiếp tục: "Nếu cậu đã không yên tâm, nghĩ rằng tôi đang lừa gạt cậu, vậy chi bằng tôi dẫn cậuđi gặp một người có tình cảnh tương tự như tôi và cậu nhé."
"Ai?" Đinh Thành vô cùng cảnh giác.
Tô Vân nói: "Yên tâm đi, là một người mà cả tôi và cậu đều quen biết. Tôi dẫn cậu đi xem thử xem cậu ta vốn dĩ đáng lẽ ra phải thuộc về một thế giới như thế nào."
Anh ta nói xong liền chủ động chìa bàn tay ra trước mặt Đinh Thành.
Đinh Thành đắn đo, do dự mất vài giây, cuối cùng vẫn đặt bàn tay của mình lên tay anh ta.
Quý Dư Tích đứng ngay bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, trong chớp mắt như bị sét đánh ngang tai, cả người đờ đẫn tại chỗ.
Cái tư thế này của Tô Vân, cậu quá đỗi quen thuộc. Bản thân cậu cũng chính là dùng cách này để dẫn người khác đi xem thế giới tương lai. Nói cách khác, Tô Vân lúc này cũng đang dẫn Đinh Thành đi tới một thế giới khác.
Quý Dư Tích sở dĩ có được năng lực này là nhờ vào việc hệ thống của cậu đã giữ lại được một đạo cụ. Tại sao Tô Vân cũng có thể làm được điều tương tự?
Anh ta cũng sở hữu đạo cụ giống như vậy sao?
Anh ta cũng là một hệ thống sao?!
Vậy thì Tô Vân đã bị hệ thống xuyên vào từ bao giờ?
Có phải là kể từ sau khi anh ta từ nước ngoài trở về hay không?
Quý Dư Tích điên cuồng đẩy nhanh tốc độ suy luận và tái hiện lại diễn biến của mọi chuyện. Nếu như Tô Vân bị hệ thống xuyên vào, giống hệt như cậu, vậy thì sự thay đổi của anh ta chắc chắn phải nằm trong khoảng thời gian anh ta ra nước ngoài rồi quay trở về kia.
Thế nhưng, có một điểm hoàn toàn không hợp logic.
Sau khi hệ thống xuyên vào người, liệu có giữ lại nguyên vẹn sở thích cá nhân của nguyên chủ hay không?
Tô Vân nguyên bản vốn rất yêu thích ngựa, mà vị Chris hiện tại này cũng vô cùng yêu ngựa. Nếu không thì lần trước anh ta cũng đã không bị một câu nói dối "ngựa chết rồi" của Tuân Hạc lừa gạt đến tận trường đua ngựa như vậy.
Vào thời điểm đó anh ta dù sao cũng đang mang danh nghĩa ở "nước ngoài", nếu như đó chỉ là thiết lập hình tượng yêu ngựa giả tạo, anh ta tuyệt đối không đời nào mạo hiểm nguy cơ bị bại lộ thân phận để chạy đến trường đua xác nhận xem con ngựa của mình có thực sự xảy ra chuyện hay không.
Chẳng lẽ là do hệ thống và Tô Vân nguyên bản đã dung hợp lại với nhau rồi sao?
Quý Dư Tích dùng tình huống của Tô Vân để tự phân tích lại chính bản thân mình. Cậu chợt nhớ ra đôi khi trong đầu cậu cũng đột ngột xuất hiện một vài mảnh ký ức vô cùng kỳ lạ, chân thực đến mức cứ như thể chính bản thân cậu đã từng đích thân trải qua vậy. Ví dụ như cái danh xưng "Chiến thần một phút" kia, chân thực đến độ cứ như từng có người thực sự gọi cậu bằng cái tên đó. Phải chăng bản thân cậu cũng đã dung hợp với Quý Dư Tích nguyên bản rồi?
Cậu từ trước đến nay vẫn luôn đinh ninh cho rằng trước khi cậu tới, "Quý Dư Tích" nằm trong cái xác này chỉ là một NPC. Dù sao trong nguyên tác, nhân vật Quý Dư Tích vốn dĩ đã chết yểu từ sớm, đồng nghĩa với việc trên thế giới này căn bản không hề tồn tại con người này. Là vì để thuận tiện cho việc cậu xuyên qua nên Hệ thống chủ mới tạo ra nhân vật này, dùng một NPC để sắm vai cậu sống suốt mười tám năm qua. Nhưng nếu cái thực thể mà cậu cứ ngỡ là NPC đó, thực chất lại là một con người bằng xương bằng thịt, một sinh mệnh sống sờ sờ thì sao?
Trước khi cậu tới, Quý Dư Tích nguyên bản đã luôn nhận được sự yêu thương, cưng chiều hết mực từ gia đình, là một đứa trẻ vô cùng hạnh phúc.
Thế nhưng lại vì sự xuất hiện của cậu mà hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
Quý Dư Tích bỗng cảm thấy lồng ngực nghẹn ứ, không tài nào thở nổi. Cậu của hiện tại có được hạnh phúc viên mãn đến nhường này, hóa ra là vì cậu đã cướp đoạt đi cuộc đời của một người khác sao?
Trong thoáng chốc, một cảm giác choáng váng, xây xẩm mặt mày ập đến. Quý Dư Tích ra sức lắc lắc đầu thật mạnh để giữ cho bản thân tỉnh táo. Hiện tại cậu còn có việc quan trọng hơn cần phải làm, tuyệt đối không thể cứ thế thất bại mà quay trở về thế giới hiện thực được.
Tô Vân và Đinh Thành ở bên cạnh vẫn giữ nguyên động tác nắm tay bất động như tượng, dòng chảy thời gian dường như đang chậm lại.
Cũng giống như khi cậu đi tới tương lai vậy, cho dù ở thế giới tương lai thời gian có trôi qua nhanh chóng đến mấy, thì ở thế giới hiện thực có lẽ cũng chỉ mới trôi qua một đến hai phút mà thôi.
Hiện tại dựa vào những dữ kiện đã biết, cậu hoàn toàn có thể khẳng định chắc chắn Tô Vân cũng là một hệ thống, hoặc nói đúng hơn là không nên gọi anh ta là Tô Vân nữa, mà phải gọi là Chris. Quý Dư Tích đến tận thời điểm này mới hoàn toàn vỡ lẽ, tại sao trước đây Chris lại khẳng định chắc nịch rằng anh ta không hề có ác ý với cậu. Nếu như đây là Tô Vân nguyên bản, Quý Dư Tích thực sự phải hết sức đề phòng anh ta, dù sao vận mệnh của Tô Vân cũng là do bọn họ tự tay thay đổi. Tuy rằng lỗi lầm không nằm trên người cậu, thế nhưng Tô Vân lại thực sự vì cậu và Tuân Hạc mà đánh mất một tương lai tươi sáng và rộng mở hơn.
Chính vì điều đó, Quý Dư Tích mới thầm nghĩ, nếu Tô Vân có cách nào biết được bản thân anh ta đáng lẽ ra phải có một tương lai huy hoàng như thế nào, anh ta chắc chắn sẽ không kìm được mà trả thù bọn họ.
Xuất phát từ tâm lý đề phòng này, vào thời điểm Chris nói rằng anh ta không hề có ác ý với Quý Dư Tích, cậu đã không lựa chọn tin tưởng. Chris cũng từng cảnh cáo Quý Dư Tích đừng nhúng tay vào chuyện của Đinh Thành, cậu cũng chẳng thèm nghe theo. Để rồi sau đó, Tô Vân đã hạ lệnh cho Đinh Thành ra tay sát hại người thám tử tư kia, thậm chí còn cố tình để lại mã số hệ thống của cậu như một lời đe dọa.
Người thám tử dưới trướng luật sư Chu, nói một cách nghiêm túc, chính là bị cậu gián tiếp hại chết.
Quý Dư Tích cứ nghĩ đến đây là đầu óc lại bắt đầu choáng váng liên hồi.
Có lẽ đây đã là giới hạn chịu đựng cuối cùng của cậu rồi, cậu bắt buộc phải quay trở về thôi.
Đúng vào lúc này, Chris và Đinh Thành đang ngồi bên cạnh bỗng nhiên cử động. Đinh Thành thở hổn hển hít từng ngụm khí lớn, vội vàng bưng tách trà trên bàn lên, ngửa cổ tu ừng ực. Chris thì vẫn giữ nguyên phong thái ung dung, điềm tĩnh như cũ, khẽ mỉm cười nói: "Cậu nhìn thấy rồi chứ? Đáng lẽ ra đó mới chính là thế giới vốn dĩ thuộc về cậu ta. Tập đoàn Quý thị phá sản, ba mẹ ly hôn, anh cả tàn phế, anh hai ngồi tù. Đó mới chính là vận mệnh thực sự của cậu ta."
Quý Dư Tích: "!!!"
Chris vừa mới cho Đinh Thành chứng kiến toàn bộ kết cục thảm khốc của Quý gia trong cốt truyện nguyên tác ban đầu!
Đinh Thành hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: "Hóa ra cũng chỉ là một lũ chó nhà có tang, vậy mà cũng dám ở trước mặt tôi giở trò mèo."
Sau khi biết được vận mệnh nguyên bản của Tập đoàn Quý thị, cái danh xưng hào môn đỉnh cấp kia trong mắt hắn bấy giờ đã rũ bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài, chỉ còn trơ trọi lại cái lõi mục nát bên trong. Kết cục của mỗi một người trong gia đình đó đều thê thảm đến vậy, thế tại sao bọn họ lại dám ở trước mặt hắn lên mặt, dám khoa tay múa chân, uy h**p hắn cơ chứ?
Chris khéo léo mỉm cười châm thêm cho hắn một chén trà, dịu giọng nói: "Cậu nhìn lại Quý gia của thời điểm hiện tại xem, giờ thì đã hiểu được lý do tại sao tôi lại bảo cậu phải kiên nhẫn chờ đợi thêm một chút chưa?"
Trong mắt Đinh Thành thoáng hiện lên một tia do dự: "Nhưng mà..."
Hắn ngập ngừng một lát mới nói tiếp: "Cái người họ Quý kia chắc chắn đã phải dùng không ít thủ đoạn mới có thể biến gia đình bọn họ thành nhân vật chính của thế giới này. Tôi thì chẳng biết một cái gì cả, e rằng năng lực không bằng cậu ta, làm sao có thể cạnh tranh với cậu ta được?"
Nói đến câu cuối cùng, giọng điệu của hắn tràn ngập tự ti và hoang mang.
"Chẳng phải là còn có tôi ở đây sao?" Chris khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào Đinh Thành ngồi đối diện, "Người bị thay đổi vận mệnh đâu phải chỉ có một mình cậu. Cậu ta đã âm thầm đánh cắp đi cuộc đời vốn dĩ phải được bình an, phú quý của rất nhiều người, từ đó mới tạo dựng nên sự thái bình giả tạo cho thế giới của riêng mình. Chỉ cần tôi đứng ra tập hợp toàn bộ những người này lại với nhau, việc hợp lực đè bẹp một mình cậu ta chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay hay sao."
"Còn có những ai nữa?" Đinh Thành lập tức sốt sắng hỏi.
Thế nhưng Chris lại cố tình tỏ ra thần bí: "Hiện tại chưa thể tiết lộ cho cậu biết được, Đinh tiên sinh chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, thời gian sẽ không lâu nữa đâu."
Anh ta bỗng nhiên xoay người, phóng tầm mắt nhìn về một khoảng không vô định ở phía xa: "Thực sự rất hy vọng cậu có thể sớm ngày phát hiện ra điều này nhé."
Cả người Quý Dư Tích bỗng chốc căng như dây đàn. Câu nói cuối cùng kia của Chris, như là đang trực tiếp nói cho cậu nghe vậy. Cậu vô cùng hoài nghi không biết có phải Chris cảm nhận được sự hiện diện của cậu ở nơi này hay không.
Thế nhưng Chris cũng chỉ liếc mắt nhìn sang một cái rồi lại nhanh chóng quay đầu trở lại, tiếp tục hạ giọng an ủi Đinh Thành: "Bên phía cảnh sát cậu cũng không cần phải quá lo lắng, cậu chỉ cần khăng khăng nói cái chết của người đàn ông kia hoàn toàn không liên quan đến cậu là được. Cảnh sát không tìm được chứng cứ xác thực thì cũng chẳng thể vô cớ vu oan giá họa cho cậu. Nhưng nếu như bản thân cậu tự mình không chịu nổi áp lực thẩm vấn mà chủ động khai ra, thì lúc đó tôi cũng chịu chết, chẳng thể cứu nổi cậu đâu."
Đinh Thành lúc này mới khẽ gật đầu một cái thật nhẹ.
Quý Dư Tích biết bản thân không thể tiếp tục nán lại xem thêm được nữa rồi. Đầu cậu bắt đầu đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim châm, cái cảm giác đau đớn dày đặc, âm ỉ ấy khiến cậu vô cùng khó chịu. Cậu bắt buộc phải rút ra ngoài ngay lập tức, chỉ hy vọng lần này sẽ không phải ngủ li bì quá lâu. Cậu thực sự không còn lại bao nhiêu thời gian nữa rồi, nếu trong vòng nửa năm tới không tìm cách giải quyết triệt để hai kẻ Chris và Đinh Thành này, e rằng trong tương lai mọi chuyện sẽ hoàn toàn chệch hướng, không tài nào cứu vãn nổi.
Trước khi rời đi, Quý Dư Tích không quên ngoái đầu nhìn lại hai người đang ngồi đối diện nhau kia một lần nữa.
Đinh Thành sau khi bị Chris dạy dỗ cho một trận thì tỏ ra vô cùng an phận.
Quý Dư Tích khẽ thở dài một tiếng, dứt khoát rời khỏi thế giới tương lai.
Thế nhưng, cậu lại không thể trở về được nữa.
Hoặc nói đúng hơn là không thể hoàn toàn nhập lại vào xác.
Cậu hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ ràng bên trong phòng ngủ của mình, một "Quý Dư Tích" bằng xương bằng thịt đang nằm im lìm trên giường lớn, thế nhưng chính bản thân cậu lại không tài nào chui vào bên trong cái cơ thể ấy được. Cậu cứ thế giữ nguyên trạng thái vô hình của thế giới tương lai để quay trở về với thế giới hiện thực, không một ai có thể nhìn thấy cậu, không một ai có thể chạm vào cậu, và cũng chẳng có lấy một người nghe được tiếng cậu nói.
Nếu dùng một từ ngữ chính xác nhất để hình dung về tình cảnh của cậu lúc này, thì chính là hồn rời khỏi xác.
Quý Dư Tích chỉ biết tiếp tục thở ngắn thở dài. Suốt cả một buổi sáng, cậu đã thử qua rất nhiều cách khác nhau, nhưng trước sau vẫn không tài nào nhập hồn vào cơ thể được. Mà cái thân xác đang nằm trên giường kia thì chỉ như đang ngủ say mà thôi, nhịp thở vẫn vô cùng đều đặn. Ngoại trừ việc có gọi thế nào cũng không chịu tỉnh dậy ra, thì hoàn toàn không có thêm bất kỳ triệu chứng bất thường nào khác.
Bởi vì trong nhà lúc này không có ai khác, nên cũng chẳng có ai kịp thời phát hiện ra sự bất thường của cậu. Thực ra cho dù có người ở nhà đi chăng nữa, thì chưa chắc họ đã phát hiện ngay là cậu đang rơi vào trạng thái hôn mê, ngày thường cậu vốn dĩ cũng thường xuyên tự nhốt mình trong phòng ngủ suốt mấy tiếng đồng hồ không chịu bước chân ra ngoài cơ mà.
Mãi cho đến tận giữa trưa, dì Phương mới lên lầu gõ cửa gọi cậu xuống dùng bữa.
Quý Dư Tích đứng bên cạnh có thể nghe thấy rất rõ ràng tiếng dì Phương đang cốc cốc gõ cửa ở bên ngoài, còn cất giọng gọi hai tiếng "Tiểu Tích ơi, xuống ăn cơm". Thế nhưng đáng tiếc là một mình cậu nghe thấy thì có ích gì đâu, phải là cái thân xác đang nằm trên giường kia nghe thấy mới được chứ.
Quý Dư Tích bất lực ngồi bệt xuống bậu cửa sổ, tiếp tục than ngắn thở dài.
Năm phút sau, dì Phương lại một lần nữa quay trở lại, vẫn là bài ca gõ cửa kết hợp với tiếng gọi. Lần này dì Phương đặc biệt cao giọng hỏi thêm một câu: "Tiểu Tích có nghe thấy không con? Dì Phương vào nhé."
Nói rồi, dì Phương vặn chốt cửa bước vào phòng, liền nhìn thấy thân xác của Quý Dư Tích vẫn đang nằm yên vị trên giường. Dì Phương nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao cái thằng bé này giờ này rồi còn ngủ thế kia?"
Dì bước nhanh tới bên giường, đưa tay vỗ vỗ nhẹ lên người Quý Dư Tích vài cái.
Cơ thể của Quý Dư Tích hoàn toàn không có chút phản ứng nào. Dì Phương khựng lại một chốc, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, vội vàng chìa ngón tay ra ghé sát vào mũi Quý Dư Tích để kiểm tra hơi thở. Sau khi xác nhận cậu vẫn còn nhịp thở đều đặn, cuộc điện thoại đầu tiên dì lập tức gọi ngay cho mẹ Quý, cuộc điện thoại thứ hai là gọi trực tiếp cho trung tâm cấp cứu của bệnh viện.
Quý Dư Tích cứ thế lơ lửng bám theo sau hộ tống thân xác của chính mình nhập viện, nằm vào bên trong căn phòng VIP dành cho khách quý.
Một đống các loại máy móc, trang thiết bị y tế hiện đại được mang đến để kiểm tra tới kiểm tra lui trên người cậu, cuối cùng các bác sĩ chỉ có thể đưa ra một kết luận vô cùng mơ hồ: Cậu có lẽ chỉ đang ngủ say mà thôi.
Mẹ Quý lúc này đâu còn tâm trí mà để ý đến giọng điệu mang vài phần trêu chọc của bác sĩ nữa. Bà vội vàng đem toàn bộ chuyện hai lần hôn mê sâu trước đây của Quý Dư Tích kể lại một cách vô cùng chi tiết, đồng thời còn rút trong túi xách ra toàn bộ hồ sơ báo cáo kiểm tra sức khỏe toàn diện của lần hôn mê trước đưa cho bác sĩ xem.
Biểu cảm trên gương mặt vị bác sĩ trưởng khoa bấy giờ mới ngày càng trở nên nghiêm trọng và căng thẳng. Cuối cùng, ông vội vã triệu tập thêm hai ba bác sĩ chuyên khoa khác đến, ngay tại phòng bệnh của Quý Dư Tích tiến hành hội chẩn về tình hình bệnh trạng.
Mẹ Quý đứng bên cạnh nghe thấy họ loáng thoáng thảo luận với nhau rằng đây có khả năng là một loại bệnh vô cùng hiếm gặp mà y học hiện đại vẫn chưa từng phát hiện hay đặt tên, hai chân bà bỗng chốc bủn rủn, suýt chút nữa là không đứng vững nổi. Những ngày gần đây việc đứng ra lo liệu, chuẩn bị cho lễ đính hôn của Quý Dư Tích và Tuân Hạc đã khiến bà vô cùng hao tổn tâm sức và mệt mỏi rồi, giờ đây đùng một cái lại xảy ra việc này, bà chỉ biết gồng mình chống đỡ, không dám buông lỏng một giây một phút nào. Quý Dư Tích đứng lơ lửng bên cạnh nhìn mà lòng đau như cắt, cậu chỉ sợ mình còn chưa kịp tỉnh lại mà mẹ đã kiệt sức ngã bệnh trước mất rồi.
Khác hẳn với trạng thái lo lắng của mẹ Quý hay những người khác trong Quý gia, Tuân Hạc vừa từ công ty lao thẳng đến bệnh viện liền nắm chặt lấy bàn tay của thân xác Quý Dư Tích, ngồi lặng câm như tượng bên giường bệnh.
Trong suốt thời gian đó, mẹ Quý có khuyên anh nên ăn chút gì đó lót dạ, anh bỗng nhiên nghẹn ngào nói: "Dì Thanh, tin nhắn WeChat cuối cùng Tiểu Tích gửi cho con là [Em hơi buồn ngủ, muốn chợp mắt một lát]. Đáng lý ra con phải dỗ dành không cho em ấy ngủ mới đúng."
Quý Dư Tích đứng bên cạnh nghe mà lòng chua xót, tinh thần cậu lúc này cũng rất suy sụp.
Quý gia yêu thương cậu đến vậy, thế nhưng cậu lại vô tình đẩy con trai út thực sự của họ đi mất. Tuân Hạc thì vẫn không ngừng tự trách, nhưng trên thực tế, việc cậu hôn mê sâu chẳng có nửa xu quan hệ nào đến anh cả, tất cả là do tự cậu dấn thân vào hiểm cảnh mà thôi.
Quý Dư Tích lại cố gắng thử nhập vào cơ thể thêm vài lần, nhưng vẫn thất bại.
Chẳng lẽ sau này cậu sẽ vĩnh viễn không thể trở về được nữa sao? Cái thân xác này rồi sẽ biến thành người thực vật à?
Quý Dư Tích không dám nghĩ tiếp. Cậu còn có việc quan trọng hơn phải làm, cậu phải ngăn chặn Chris và Đinh Thành, cậu tuyệt đối không muốn nhìn thấy thế giới này biến thành một đống hoang tàn đổ nát, nơi mọi sinh mệnh sống đều bị xóa sổ hoàn toàn.
Quý Dư Tích sốt ruột đi đi lại lại quanh phòng bệnh, thử đủ mọi cách mà vẫn không tài nào chui vào lại cơ thể, thực sự là bó tay bất lực.
Hai lần hôn mê trước bản thân cậu vốn không hề có cảm giác, lần thứ hai dù thời gian có dài hơn nhưng khi ấy đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng không biết gì, chẳng bù cho hiện tại, cậu phải tỉnh táo mà đếm từng giây từng phút trôi qua.
Cậu phải chịu đựng, mà Tuân Hạc cũng đang phải chịu đựng.
Tuân Hạc sụt cân và tiều tụy nhanh chóng. Anh lại một lần nữa dời không gian làm việc của mình vào bệnh viện, có bất kỳ công chuyện gì thì cấp dưới cứ trực tiếp đến bệnh viện tìm anh. Triệu Kiều có đến thăm vài lần, lúc đầu còn ra sức khuyên anh nên chú ý nghỉ ngơi, về sau thấy khuyên can không nổi thì cũng đành ngậm miệng, chỉ âm thầm tiếp nhận và gánh vác hết những phần công việc có thể san sẻ được.
Chính vì điều này, Trần Húc còn thầm lo lắng không biết có phải Triệu Kiều đang muốn thừa cơ Tuân tổng vắng mặt để thâu tóm và kiểm soát toàn bộ hoạt động kinh doanh của chi nhánh hay không.
Đáng tiếc là anh ta đã âm thầm ẩn ý nhắc nhở Tuân Hạc đến hai lần, Tuân tổng rõ ràng là nghe hiểu, nhưng lại chẳng hề đưa ra bất kỳ biện pháp đề phòng nào.
Trần Húc thực sự nghĩ mãi không thông.
Thời gian cứ thế từng ngày trôi qua, Quý Dư Tích ở trạng thái một linh hồn vô hình, không thể nghịch điện thoại, cũng chẳng thể chơi game. Trong phòng bệnh tuy rằng có tivi, nhưng ngặt nỗi chẳng có ai xem, Tuân Hạc lại càng không phải là kiểu người thích xem tivi giải trí, vì vậy kể từ ngày Quý Dư Tích nhập viện đến nay, chiếc tivi kia chưa từng được bật lên dù chỉ một lần.
Điều này quả thực là cực hình đối với Quý Dư Tích, cậu chán nản đến mức cảm giác như người mình sắp mọc nấm đến nơi, chỉ biết lén lút ghé mắt nhìn trộm màn hình máy tính của Tuân Hạc.
Thế nhưng xem mãi rồi cũng chán ngấy.
Tuân Hạc cứ mở máy tính ra là cắm đầu vào xử lý công việc, hết việc một cái là lập tức tắt máy ngay, tuyệt đối không bao giờ bấm vào bất kỳ một trang web nào không liên quan đến công ty. Càng khỏi phải nói đến những tin tức dưa lê, bát quái mà Quý Dư Tích yêu thích nhất.
Ngoại trừ những lúc làm việc ra, việc mà Tuân Hạc thường xuyên làm nhất chính là lau người, mát xa và lật người cho Quý Dư Tích.
Bác sĩ có dặn, thời gian hôn mê quá dài, nếu có một ngày đột nhiên tỉnh lại, các chức năng cơ thể có khả năng sẽ xuất hiện một vài vấn đề nhỏ, ví dụ như tạm thời chưa thể đi đứng bình thường được chẳng hạn, việc mát xa thường xuyên sẽ giúp duy trì độ đàn hồi và ngăn ngừa teo cơ.
Thế là Tuân Hạc kiên trì mát xa cho cậu đều đặn mỗi ngày.
Quý Dư Tích lúc đầu khi chứng kiến anh chăm sóc mình chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc như vậy thì còn có chút ngượng ngùng. Về sau thì cậu cũng mặc kệ luôn, bởi vì Tuân Hạc từ đầu đến cuối đều vô cùng nghiêm túc và tập trung, biểu cảm cẩn trọng giống hệt như đang xem xét một bản hợp đồng triệu đô vậy. Quý Dư Tích liền dùng cái linh hồn trong suốt của mình ôm chầm lấy anh từ phía sau để biểu đạt lòng cảm kích.
Bởi vì Tuân Hạc cứ một mực túc trực canh giữ ở phòng bệnh như vậy, nên những người khác của Quý gia mỗi khi có mặt ở đây đều cảm thấy có chút vướng víu, không có không gian để chăm sóc cho cậu. Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, họ quyết định lập ra một bảng phân công thời gian mỗi ngày để thay phiên nhau đến thăm Quý Dư Tích.
Mặc dù trong lòng ai nấy đều tràn ngập lo âu, nhưng Quý Dư Tích nhận ra bọn họ vẫn luôn kiên định tin tưởng rằng cậu nhất định sẽ tỉnh lại.
Ngày tháng thoi đưa, Quý Dư Tích cứ lặp đi lặp lại cái vòng tuần hoàn cảm xúc từ lo âu, sốt ruột sang cam chịu số phận rồi lại đến bực dọc, cáu bẳn, giờ đây cậu thậm chí còn chẳng nhớ nổi thân xác của mình đã ngủ bao nhiêu ngày rồi, chỉ biết là buổi lễ đính hôn vốn dĩ được định sẵn từ trước cũng đã bị hủy bỏ.
Nói không tiếc nuối thì quả thực là dối lòng, thế nhưng nhìn thấy Tuân Hạc cứ ngày ngày đêm đêm túc trực bên cạnh mình, gần như sắp biến thành một hòn đá vọng phu đến nơi, Quý Dư Tích hoàn toàn bị sự chân tình của anh làm cho lay động. Cậu chợt nghĩ, việc có tổ chức nghi thức đính hôn hay kết hôn hay không thực ra chẳng còn quan trọng nữa, điều cốt lõi là hai người bọn họ luôn hướng về nhau và luôn bên cạnh nhau là đủ rồi.
Chỉ là cậu cảm thấy có chút áy náy với mẹ Quý, dù sao bà cũng đã vất vả, bận rộn chuẩn bị suốt một thời gian dài như vậy, chỉ vì muốn mang đến cho cậu một buổi lễ đính hôn hoàn hảo và tuyệt vời nhất.
Những lúc không thể chịu nổi sự ngột ngạt trong bệnh viện, Quý Dư Tích cũng từng muốn bước chân ra ngoài để tiếp tục điều tra manh mối về chuyện của Chris và Đinh Thành, thế nhưng cậu phát hiện ra bản thân không thể đi được quá xa. Cậu không thể rời khỏi thân xác của mình quá một phạm vi nhất định, chỉ cần chạm đến ranh giới đó, phía trước mặt cậu xuất hiện một bức tường bảo vệ vô hình, thẳng tay đánh bật cậu trở lại.
Quý Dư Tích đã thử nghiệm vô số lần, nhưng lần nào cũng bị kẹt lại trước bức tường không lối thoát này.
Hôm đó, trong lúc Tuân Hạc đang bận họp trực tuyến, Quý Dư Tích lại lững lờ trôi ra ngoài để tìm bức tường vô hình kia "chơi đùa".
Vào cái lúc cậu đang tự lao đầu vào bức tường và bật ra như một trò tiêu khiển mới mẻ, cậu đột nhiên nhìn thấy một bóng người vô cùng quen thuộc.
Là luật sư Chu.
Đã một khoảng thời gian khá dài Quý Dư Tích không gặp ông, trông luật sư Chu có vẻ khá tiều tụy.
Vừa nhìn thấy luật sư Chu, trong đầu Quý Dư Tích liền lập tức hiện lên hình ảnh của người thám tử tư đã bỏ mạng kia. Hiện tại cậu đã hoàn toàn nắm rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết của anh ta — Tô Vân vì lo sợ bí mật nào đó bị lộ nên đã trực tiếp hạ lệnh cho Đinh Thành ra tay sát hại người thám tử.
Đinh Thành chính là hung thủ, và cảnh sát sẽ điều tra ra hắn sau nửa năm nữa.
Thế nhưng việc muốn định tội hắn tại tòa lại là một bài toán vô cùng nan giải, bởi vì bên phía cơ quan chức năng hoàn toàn không thu thập được bất kỳ chứng cứ trực tiếp nào chứng minh hắn chính là thủ phạm giết người.
Quý Dư Tích tin chắc rằng luật sư Chu trong suốt thời gian qua đã âm thầm dốc toàn lực để tìm kiếm bằng chứng phạm tội.
Trước đó cậu từng dặn luật sư Chu hãy buông tay đừng quản chuyện này nữa, cậu sẽ đứng ra đòi lại công đạo cho người thám tử tư kia. Đáng tiếc là ngay sau đó cậu lại đột ngột rơi vào trạng thái hôn mê, luật sư Chu chắc là không tin một người đang nằm hôm mê như cậu có thể làm được chuyện gì.
Quý Dư Tích lại khẽ thở dài một tiếng, kể từ sau khi rơi vào trạng thái ly hồn này, số lần cậu thở ngắn than dài ngày một nhiều hơn.
Cậu lững lờ bám theo luật sư Chu quay trở lại phòng bệnh. Lúc này Tuân Hạc cũng đã kết thúc cuộc họp video, anh còn chu đáo tự tay ép một ly nước hoa quả để tiếp đãi luật sư Chu. Quý Dư Tích bấy giờ mới vỡ lẽ, hóa ra luật sư Chu là do Tuân Hạc chủ động mời đến. Ước chừng vào thời điểm Tuân Hạc liên lạc với luật sư Chu, cậu lại đang mải mê chạy ra ngoài chơi đùa với bức tường vô hình kia nên không biết.
Hai người này rốt cuộc muốn bàn bạc bí mật gì đây?
Quý Dư Tích tò mò ngồi xuống ngay bên cạnh Tuân Hạc.
Ngay sau đó, cậu nghe thấy Tuân Hạc trầm giọng lên tiếng: "Luật sư Chu, tôi đã liên lạc với chú rất nhiều lần rồi, trước đây chú luôn một mực từ chối không chịu gặp tôi."
Quý Dư Tích nghe vậy liền ngơ ngác: "?" Sao chuyện lớn như vậy mà cậu lại hoàn toàn không biết gì vậy?
Luật sư Chu nghe vậy thì khẽ đẩy gọng kính, nghiêm túc đáp: "Đúng vậy, bởi vì tôi có đạo đức nghề nghiệp của riêng mình. Những câu hỏi mà cậu đặt ra cho tôi, tôi hoàn toàn không thể trả lời, chính vì vậy tôi mới không muốn gặp cậu."
Tuân Hạc nhướng mày: "Vậy tại sao hiện tại chú lại chấp nhận gặp tôi?"
Luật sư Chu trầm ngâm im lặng mất một lúc lâu, bấy giờ mới thở dài một tiếng rồi nói: "Xét trên nghĩa vụ của một người bạn, tôi cảm thấy bản thân có trách nhiệm cần phải đưa ra một lời cảnh báo cho cậu."
Tuân Hạc và luật sư Chu vốn dĩ đã quen biết nhau từ rất lâu rồi. Hai người bọn họ từng hợp tác với nhau rất nhiều lần, tuy không thể nói lần hợp tác nào cũng diễn ra vui vẻ, thuận lợi, thế nhưng đôi bên đều luôn dùng sự chân thành và thẳng thắn nhất để đối đãi với đối phương.
Tuân Hạc không hỏi về lời cảnh báo kia, mà thay vào đó, anh trầm giọng lật bài ngửa: "Tôi đã kiểm tra trong điện thoại của Tiểu Tích, cuộc gọi cuối cùng ghi nhận trước khi em ấy bất tỉnh chính là do chú gọi đến."
Quý Dư Tích đứng bên cạnh nghe vậy thì giật thót: "!" Cậu hoàn toàn quên khuấy mất chuyện này! Đáng lý ra vào thời điểm đó, cậu nên cẩn thận xóa sạch lịch sử cuộc gọi với luật sư Chu mới phải.
Luật sư Chu khẽ quay đầu, nhìn thoáng qua Quý Dư Tích vẫn đang nằm bất động trên giường bệnh, bấy giờ mới chậm rãi thở ra một hơi: "Đúng vậy, Quý tiểu thiếu gia có ủy thác cho tôi điều tra một sự việc, đáng tiếc là tôi đã không hoàn thành nhiệm vụ. Hôm đó tôi gọi điện là để báo cáo tình hình thực tế cho cậu ấy."
"Chuyện gì?" Tuân Hạc lập tức hỏi dồn, ánh mắt sắc lẹm.
Quý Dư Tích ở trạng thái linh hồn vô cùng sốt ruột, cậu không muốn luật sư Chu đem chuyện này tiết lộ cho Tuân Hạc biết chút nào. Đáng tiếc là hiện tại cậu không có cách nào tỉnh dậy để mở miệng ngăn cản, chỉ có thể bất lực đứng một bên trơ mắt nhìn luật sư Chu đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện mà cậu ủy thác kể lại không sót một chữ cho Tuân Hạc nghe.
Thế là, Tuân Hạc đã hoàn toàn biết được sự tình về cái chết của người thám tử tư kia.
Anh cũng khẽ xoay người nhìn về phía Quý Dư Tích đang hôn mê trên giường, trong đôi mắt sâu thẳm hiện lên những tia cảm xúc vô cùng phức tạp, không ai rõ anh đang suy tính điều gì.
Tuy nhiên, ngay trước mặt luật sư Chu, anh không lựa chọn nói ra những suy đoán và hoài nghi của bản thân. Thay vào đó, sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ kỹ lưỡng, anh ngước lên nhìn đối phương và đề nghị: "Nếu như chú thực sự muốn tóm được hung thủ, tôi có thể đứng ra liên hệ với một vài người bạn bên phía cảnh sát để hỗ trợ chú."
Luật sư Chu khẽ lắc đầu từ chối: "Không cần phiền đến cậu đâu, tự bản thân tôi cũng có đường đi nước bước và các mối quan hệ của riêng mình."
Quý Dư Tích nghe đến đây mới chợt nhớ ra, mạng lưới quan hệ xã hội của luật sư Chu quả thực là vô cùng rộng lớn và đáng gờm. Nếu như ông thực sự muốn thông qua lực lượng cảnh sát để vây bắt Đinh Thành, tin chắc rằng việc đó sẽ không gặp quá nhiều trở ngại.
Tuân Hạc sau khi nghe thấy lời từ chối thẳng thừng của ông thì trong lòng có chút kinh ngạc, anh nhướng mày hỏi tiếp: "Vậy việc hôm nay chú chủ động đến đây gặp tôi, là còn muốn thông báo cho tôi biết thêm tin xấu gì nữa sao?"
Bởi vì ngay từ đầu luật sư Chu đã nói rõ ông đến đây để đưa ra lời nhắc nhở dưới tư cách một người bạn, thế nên Tuân Hạc mới trực tiếp dùng từ "tin xấu" để miêu tả.
Luật sư Chu cũng không hề có ý định phản bác cách dùng từ đó, ông nghiêm mặt nói: "Sau khi thám tử tư của tôi bỏ mạng, tôi đã đích thân âm thầm bám theo và giám sát kẻ đó một thời gian. Bản thân hắn ta thì không có điểm gì quá đặc biệt, điều đáng ngại và phiền phức nhất chính là kẻ luôn xuất hiện ở bên cạnh hắn. Kẻ đó dường như sở hữu một loại năng lực vô cùng đặc biệt và quỷ dị, hoàn toàn không phải đối tượng mà những người bình thường như chúng ta có thể đối phó được. Tôi hôm nay đặc biệt tới đây, chủ yếu chính là muốn nhắc nhở cậu điểm này."
Trong lòng Quý Dư Tích biết rõ người đàn ông còn lại mà luật sư Chu nhắc tới không ai khác chính là Chris, thế nhưng cậu lại hoàn toàn không chắc liệu Tuân Hạc có nắm được danh tính của kẻ này hay không.
Tuân Hạc không hề mở miệng hỏi luật sư Chu xem kẻ thần bí kia rốt cuộc là ai, trái lại, anh nhìn thẳng vào mắt ông và hỏi ngược một câu: "Nếu đã sớm cảm nhận được nguy hiểm khó lường, liệu bản thân chú có lựa chọn từ bỏ chuyện này không?"
"Tuyệt đối không bao giờ." Luật sư Chu kiên định lắc đầu, trong mắt lóe lên một tia kiên quyết, "Người đã chết kia chính là anh em chí cốt của tôi."
Tuân Hạc nghe vậy liền chủ động chìa bàn tay mình ra trước mặt ông: "Vậy thì hai chúng ta hoàn toàn có thể hợp tác cùng nhau."
Luật sư Chu trầm ngâm suy nghĩ mất vài giây, sau đó cũng dứt khoát đưa tay ra, nắm chặt lấy tay anh: "Hợp tác vui vẻ."
Nói đoạn, ông liền đứng dậy chuẩn bị rời khỏi phòng bệnh. Trước khi cất bước ra về, luật sư Chu cuối cùng cũng nhớ tới việc phải mở miệng hỏi thăm về tình trạng hiện tại của Quý Dư Tích. Cho dù Quý Dư Tích thừa biết mối quan hệ giữa mình và luật sư Chu từ trước đến nay chỉ đơn thuần là mối quan hệ ủy thác công việc sòng phẳng, thế nhưng nếu như ông cứ thế mà trực tiếp ngó lơ một người sống sờ sờ (dù đang bất tỉnh) như cậu, trong lòng Quý Dư Tích ít nhiều gì cũng sẽ dâng lên một chút cảm giác hụt hẫng và thất vọng.
Cũng may là ông không quên. Quý Dư Tích thầm nghĩ, liền âm thầm nâng vị trí của luật sư Chu trong lòng mình lên thêm một nấc.
Tuân Hạc khẽ thở dài, trầm giọng đáp: "Vẫn như thế, toàn bộ các chỉ số cơ thể đều vô cùng bình thường, thế nhưng không hiểu vì lý do gì mà em ấy cứ mãi không chịu tỉnh lại."
Anh vừa nói vừa chậm rãi bước tới bên cạnh giường bệnh của Quý Dư Tích, đưa bàn tay ấm áp của mình lên trán cậu để cảm nhận, nhiệt độ cơ thể hoàn toàn bình thường.
Luật sư Chu cũng cất bước tiến lại gần, chăm chú quan sát trạng thái ngủ say của Quý Dư Tích một lát, đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, ông lên tiếng hỏi: "Đạo diễn Tuân đã từng nghe nói qua, vào thời xa xưa có một loại bệnh gọi là chứng 'ly hồn' chưa?"
Chứng ly hồn vốn dĩ là một khái niệm quen thuộc thường chỉ xuất hiện trong các cuốn tiểu thuyết hay sách truyện dã sử cổ đại, Tuân Hạc là một đạo diễn, đương nhiên anh đã từng nghe qua không dưới một lần. Thế nhưng đây đã là thời kỳ xã hội hiện đại khoa học phát triển, một người có đầu óc bình thường làm sao có thể tự dưng lại nghĩ theo hướng tâm linh được?
Chính vì vậy, vào khoảnh khắc luật sư Chu thốt ra ba chữ kia, Tuân Hạc rõ ràng đã rơi vào trạng thái sững sờ, cả người ngây ra tại chỗ.
Luật sư Chu thấy vậy thì tiếp tục nói với giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Đôi khi trẻ nhỏ ở nhà nửa đêm cứ khóc to không ngớt mà không rõ nguyên nhân, người lớn trong nhà cũng thường bảo là do đứa trẻ bị kinh sợ, chỉ cần tìm một vị đại sư đến làm lễ 'gọi hồn' là đứa trẻ liền bình thường trở lại. Dù sao thì hiện tại tình trạng của Quý tiểu thiếu gia bên phía y học hiện đại cũng hoàn toàn bó tay không tra được, Đạo diễn Tuân sao không thử áp dụng cách này một lần xem sao?"
Tuân Hạc nghe đến đây thì hai mắt lập tức mở to.