Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 102: Kế hoạch diệt rồng

Quý Dư Tích không thể không kinh ngạc trước dã tâm của Tuân Hạc. Thế nhưng Hệ thống chủ không phải là một con rồng bằng xương bằng thịt, ngay cả Quý Dư Tích còn chưa từng nhìn thấy bản thể của nó, nói muốn đồ long thì dễ chứ làm thì chẳng dễ chút nào.

Tuân Hạc quan sát sắc mặt của Quý Dư Tích, nhưng anh không hề nản lòng, ngược lại còn khuyên cậu nên nghỉ ngơi một lát.

Suy cho cùng Quý Dư Tích cũng đã nằm suốt hai mươi ngày, tinh thần không thể nào phấn chấn hoàn toàn được, liền nghe theo lời anh mà nằm xuống ngủ. Bữa tối là do đích thân mẹ Quý mang tới, sau khi mẹ Quý đến, Tuân Hạc lại bảo anh có chút việc cần xử lý, nhờ mẹ Quý ở lại với Quý Dư Tích, khoảng một tiếng sau anh sẽ quay lại.

Hiếm khi anh chịu nhường người, mẹ Quý thậm chí còn có chút kinh hỷ, vội nói: "Con có việc thì cứ bận đi, bận bao lâu cũng được, để dì thức đêm trông cũng không sao."

Tuân Hạc nói: "Thế thì không cần đâu ạ, con ra ngoài giải quyết chút việc rồi về ngay."

Anh đưa tay xoa xoa đầu Quý Dư Tích, Quý Dư Tích vô cùng tò mò không biết anh định đi làm gì, nhưng Tuân Hạc không nói.

Sau khi anh đi rồi, mẹ Quý mới bắt đầu trò chuyện với Quý Dư Tích về lễ đính hôn của hai người. Lễ đính hôn ngày 15 tháng 5 vốn đã qua từ lâu, sau lần hủy bỏ trước, khắp nơi đều là tin đồn nhảm, cho rằng hai nhà đã hủy hôn. Còn về tin tức Quý Dư Tích hôn mê bất tỉnh thì vẫn được giấu kín, ngay cả họ hàng bạn bè cũng không hề hay biết.

Người hâm mộ của Quý Dư Tích sau khi nghe tin đã liên tục để lại bình luận hỏi han dưới tài khoản mạng xã hội của cậu.

Chủ yếu là vì hai người vừa mới cầu hôn thành công, tin đồn về lễ đính hôn vừa được truyền ra ngoài, ngay sau đó lại là tin tức lễ đính hôn bị hủy bỏ. Cả Quý Dư Tích và Tuân Hạc đều chưa từng đưa ra lời giải thích nào, quả thực khiến người ta không khỏi suy đoán lung tung.

Có điều lúc đó Quý Dư Tích vẫn chưa tỉnh lại, tâm trí của mọi người đều không đặt ở chỗ này, thành ra cũng chẳng buồn quản.

Bây giờ cậu đã tỉnh rồi, chi bằng đính chính tin đồn một chút.

Ý của mẹ Quý là, tốt nhất hai đứa nên cùng nhau xuất hiện một chút, đăng video lên giải thích cho người hâm mộ thì tin đồn sẽ tự dập tắt. Còn về chuyện đính hôn, có thể hoãn lại một thời gian, lúc trước đại sư chẳng phải đã tính sẵn ba ngày lành rồi sao, vẫn còn hai ngày chưa dùng đến, hay là chọn lấy một ngày rồi công bố ra ngoài.

Quý Dư Tích không đồng ý, cậu bảo đợi Tuân Hạc về rồi sẽ cùng nhau bàn bạc.

Rốt cuộc Tuân Hạc đi làm gì chứ?

Cậu lơ đãng ăn xong bữa tối, liền bảo mẹ Quý về trước nghỉ ngơi. Mẹ Quý có chút chạnh lòng, cảm thấy con trai út bây giờ không còn thân thiết với bà như xưa nữa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đầy sầu muộn của Tích Bảo, bà cũng không xoắn xuýt chuyện này, chỉ là sau khi về nhà lại tâm sự với ba Quý, trong lời nói đầy vẻ thất vọng. Thật sự là trong suốt hơn một năm qua, mỗi một thời khắc bà đều luôn cảm nhận đứa con trai út bé bỏng đang dần dần trưởng thành.

Ba Quý an ủi bà rằng con cái lớn rồi, sẽ có suy nghĩ riêng và cuộc sống riêng của mình, làm ba làm mẹ chẳng phải chính là như vậy sao? Nhìn tụi nhỏ từng bước một bước ra khỏi sự che chở của ba mẹ, tự mọc ra đôi cánh của riêng mình.

Không lâu sau khi mẹ Quý rời đi, Tuân Hạc đã quay trở lại. Anh còn mua đồ ăn vặt lề đường về cho Quý Dư Tích, nhưng vì lo lắng dạ dày của cậu chưa hồi phục hẳn nên chỉ cho cậu nếm thử một chút hương vị.

Dù vậy, Quý Dư Tích cũng đã vô cùng mãn nguyện rồi. Phải nói rằng ngoài những người này khiến cậu không nỡ rời xa, thì điều không nỡ thứ hai ở thế giới này chính là ẩm thực.

Quý Dư Tích súc miệng xong liền hỏi Tuân Hạc: "Lúc nãy anh đi làm gì thế?"

Tuân Hạc quét sạch đống đồ ăn còn lại, tùy tiện nói: "Anh đi gặp cảnh sát Chu."

Đúng thế, Quý Dư Tích suýt chút nữa là quên mất. Chuyện này còn là do cậu nói cơ mà, cái chết của thám tử tư bắt buộc phải được điều tra thông qua cảnh sát, nhờ cảnh sát bắt Đinh Thành về thẩm vấn trước. Nếu Đinh Thành chịu khai nhận thì còn gì bằng, ngay cả khi hắn không chịu khai thì cũng có thể giữ chân hắn lại trước, khiến Chris phải phân tâm xử lý chuyện này.

Chỉ là Chris có chút nguy hiểm, cậu vội vàng hỏi Tuân Hạc: "Anh có nói rõ với cảnh sát Chu là Chris rất nguy hiểm không?"

Tuân Hạc gật đầu: "Anh bảo hắn biết chút tà thuật."

Quý Dư Tích: "Vậy cảnh sát Chu nói sao?"

Tuân Hạc: "Cảnh sát Chu bảo kiểu người như vậy anh ấy cũng từng gặp rồi, bảo chúng ta đừng lo lắng."

Thực ra cảnh sát Chu không hẳn là nói như thế, cảnh sát Chu bảo trên người Quý Dư Tích cũng có chút điểm kỳ lạ, cho nên tên Chris kia biết tà thuật cũng bình thường thôi. Có lẽ đây chính là sự nhạy bén của nghề nghiệp chăng.

"Lúc thám tử tư xảy ra chuyện, luật sư Chu đã báo án rồi." Quý Dư Tích nói, "Nhưng suốt thời gian dài như vậy vẫn không có bất kỳ tiến triển nào. Anh nói Đinh Thành có thể là nghi phạm, cảnh sát Chu có tin không?"

Tuân Hạc gật đầu: "Tin, cảnh sát Chu bảo chúng ta đều là người tốt. Tuy rằng anh không thể giải thích nguyên nhân, nhưng anh ấy vẫn sẵn lòng tin tưởng, cho nên anh ấy sẽ điều tra Đinh Thành."

Chỉ cần bằng lòng điều tra là tốt rồi.

Trong nửa năm sau, chính Đinh Thành cũng tự nói rằng cảnh sát đang điều tra hắn, nói cách khác, dù không có sự nhắc nhở của bọn họ thì cuối cùng cảnh sát vẫn sẽ tra đến hắn. Cho nên con đường này không hề đi sai, chỉ cần tra là sẽ có kết quả.

Tuân Hạc lại nói: "Anh còn hẹn cả luật sư Chu nữa, lát nữa chú ấy sẽ qua đây."

Điều này nằm ngoài dự tính của Quý Dư Tích: "Luật sư Chu đến vào lúc này để bàn bạc chuyện gì sao? Cảnh sát Chu còn chưa tra ra manh mối mà?"

Tuân Hạc đưa mắt nhìn sang, nói: "Bàn bạc kế hoạch diệt rồng."

Quý Dư Tích ngây người, Tuân Hạc nghiêm túc đấy à, anh thậm chí đã bắt đầu tập hợp nhân lực rồi. Thế nhưng có kéo thêm người cũng không đủ dùng, bọn họ và Hệ thống chủ căn bản không cùng một đẳng cấp, cậu hoàn toàn không biết nên dùng thủ đoạn gì để đối đầu với Hệ thống chủ.

Quý Dư Tích thăm dò hỏi Tuân Hạc: "Luật sư Chu đã biết được bao nhiêu rồi?"

Tuân Hạc tiến lại, ngồi xuống bên cạnh cậu, an ủi: "Em đừng xem thường luật sư Chu, trước đây chú ấy từng nói với anh là chú ấy phát hiện Tô Vân... Chris có chút đặc biệt." Anh vẫn chưa quen gọi cái tên Chris này lắm. Ngừng một chút, Tuân Hạc nói tiếp, "Dù là vậy, luật sư Chu vẫn kiên quyết đòi lại công lý cho thám tử tư. Chú ấy có lẽ có những phương pháp mà chúng ta không ngờ tới."

Quý Dư Tích có phần do dự: "Nếu như phải kể hết toàn bộ với chú ấy, em lo..."

Cậu lo luật sư Chu sẽ nhìn mình bằng ánh mắt dị nghị.

Tuân Hạc ôm lấy cậu: "Phần nào em không muốn nói thì có thể không nói, luật sư Chu tuyệt đối sẽ không hỏi nhiều."

Quý Dư Tích suy nghĩ một lát, quay mặt đối diện với Tuân Hạc: "Người khác em có thể không nói, nhưng em không muốn giấu anh. Anh nói thế giới là một sân khấu, em có lẽ chính là diễn viên chính trên sân khấu đó."

Lần này, cậu không còn giữ lại chút nào, đem toàn bộ lai lịch của mình kể ra hết sạch.

Cho dù thật sự là châu chấu đá xe, cậu cũng muốn thử kế hoạch diệt rồng này.

Tuân Hạc nghe xong không phản ứng gì nhiều, ngược lại còn xác nhận lại với Quý Dư Tích: "Chúng ta đều là nhân vật trong tiểu thuyết, thế giới chúng ta đang sống chính là thế giới trong sách."

Quý Dư Tích gật đầu, có chút lo lắng nhìn Tuân Hạc, cậu biết có một số người sẽ không thể chấp nhận được việc bản thân mình là một nhân vật do tác giả tạo ra.

Tuân Hạc nắm lấy tay cậu, lại hỏi: "Tiểu thuyết là do tác giả tạo ra, vậy cái mà em gọi là Hệ thống chủ, trên thực tế chính là tác giả sao?"

Quý Dư Tích suy nghĩ một lát rồi lắc đầu phủ nhận: "Chắc là không phải đâu, Hệ thống chủ chỉ đưa bọn em đến các thế giới khác nhau thôi. Những thế giới em từng đi qua muôn hình vạn trạng, thể loại nào cũng có, không thể nào chúng được sáng tác ra bởi một tác giả được."

Hơn nữa, còn rất nhiều thế giới mà cậu chưa từng đặt chân đến.

Tuân Hạc cũng lắc đầu: "Không đúng, em thử nghĩ xem, Hệ thống chủ dựa vào cái gì mà tiến hành cải tạo hàng ngàn hàng vạn thế giới do các tác giả tạo ra chứ? Điều này không phù hợp với quy tắc vận hành."

"Quy tắc?" Quý Dư Tích có chút ngơ ngác.

Tuân Hạc nói: "Ngay cả thế giới trong sách cũng có quy tắc vận hành của nó. Ví dụ như Đinh Thành lo lắng bị cảnh sát bắt được, làm sai thì sẽ phải nhận trừng phạt. Hệ thống chủ muốn chỉnh sửa thế giới này thì chỉ có thể thông qua những người vốn dĩ tồn tại ở thế giới này để tiến hành. Câu cuối cùng này mới là trọng điểm. Hệ thống chủ không thể trực tiếp tác động đến chúng ta, mà chỉ có thể thông qua việc tác động đến những người bên cạnh chúng ta để chỉnh sửa chúng ta."

Mắt Quý Dư Tích sáng lên, quả thực đúng là như vậy!

Sao cậu lại không nghĩ ra nhỉ?

Tuân Hạc nhìn bộ dạng hận không thể nghĩ ra sớm hơn của cậu thì không nhịn được cười: "Em không nghĩ ra là vì em đã có ấn tượng chủ quan từ trước đối với Hệ thống chủ, cảm thấy nó toàn năng."

"Cho nên..." Quý Dư Tích tràn đầy mong đợi. Nếu theo giả thuyết của Tuân Hạc thì Hệ thống chủ cũng không hoàn hảo.

"Có phải có cảm giác đại boss đã lộ ra thanh máu rồi không?" Tuân Hạc cười trêu chọc.

Quý Dư Tích gật đầu như gà mổ thóc.

"Bây giờ, chúng ta lại thảo luận một chút xem Hệ thống chủ rốt cuộc là cái gì?" Tuân Hạc lại kéo đề tài quay trở lại, "Nếu nó không phải tác giả, nhưng lại có quyền chỉnh sửa đối với những thế giới văn học này, vậy thì nó có thể là cái gì?"

Cái đầu nhỏ của Quý Dư Tích có chút không đủ dùng, cậu nghĩ đi nghĩ lại câu trả lời, cuối cùng ngập ngừng nói: "Biên... biên tập?"

Tuân Hạc không ngờ cậu suy nghĩ nửa ngày trời, cuối cùng lại đưa ra một kết luận như vậy, tức khắc có chút dở khóc dở cười.

Quý Dư Tích nhìn biểu cảm của anh là biết mình đoán lệch hướng rồi, lại vội vàng nói: "Nhà xuất bản?"

Nhưng Tuân Hạc lại một lần nữa phì cười, khiến Quý Dư Tích hiểu ra mình lại đoán sai rồi. Không phải tác giả, không phải biên tập, không phải nhà xuất bản, vậy thì còn vị trí nào có thể ảnh hưởng đến thế giới trong sách nữa? Tuân Hạc mắc gì lại cười cậu chứ!

"Em không đoán nữa!" Quý Dư Tích thẹn quá hóa giận.

"Đừng giận mà." Tuân Hạc dang tay ra ôm cậu vào lòng, nói: "Có một thứ mới trỗi dậy, có thể em chưa từng nghĩ tới."

"Thứ mới trỗi dậy gì cơ?" Quý Dư Tích lập tức trở nên tò mò.

Tuân Hạc nghiêm mặt nói: "Em đã từng nghe nói về tác phẩm do AI tạo ra chưa?"

Quý Dư Tích: "!!!"

【Không thể nào, Hệ thống chủ là AI sao?!】

Quý Dư Tích có một khoảnh khắc cảm thấy vô cùng hoang đường, nhưng một khi đã chấp nhận thiết lập này thì hình như lại có thể giải thích thông suốt. Thế giới văn học do AI tạo ra quả thực rất đa dạng, cái gì cũng có, mà đặc tính của AI có những phương diện đồng nhất với Hệ thống chủ. Nó do con người tạo ra, thế nhưng đối với thế giới loài người mà nó tạo ra, nó lại sở hữu quyền hạn tối cao.

Không có giả thuyết nào phù hợp hơn giả thuyết này.

"Sao anh lại nghĩ ra được thế?" Quý Dư Tích thực sự bái phục anh rồi.

Tuân Hạc nói: "Không khó đoán đâu, có lẽ con người có tâm lý đề phòng tự nhiên đối với robot chăng. Từ lúc em nói đến việc Hệ thống chủ có ác ý với thế giới này của chúng ta, anh đã bắt đầu nghi ngờ rồi. Nếu là thế giới do Nữ Oa tạo ra, chúng ta sẽ gọi bà là mẹ trái đất, bà sẽ gọi chúng ta là con cái. Chứ không giống như Hệ thống chủ, hễ có chút sai lệch là ngay lập tức muốn xóa sổ thế giới. Tổ tiên nói 'Phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị' (nếu không cùng tộc loại với ta, lòng dạ của họ ắt sẽ khác đi), luôn luôn có cái lý của nó."

Từ lúc anh bắt đầu giảng giải, Quý Dư Tích đã gật đầu lia lịa. Lập luận của Tuân Hạc thực sự rất hoàn hảo, thật không hổ là người đàn ông mà cậu chọn trúng. Quý Dư Tích cảm thấy vô cùng tự hào, có điều...

【Mình cũng là dị tộc mà.】

Quý Dư Tích đang cười bỗng nhiên sững lại.

Tuân Hạc sau khi nghe thấy tiếng lòng này liền lập tức cảm thấy hối hận, đồng thời lại có chút hối tiếc, câu nói cuối cùng kia của anh quá dư thừa rồi.

Đang tính nói điều gì đó để chuyển qua đề tài này thì bỗng có tiếng gõ cửa.

"Chắc là luật sư Chu đến rồi." Tuân Hạc đi ra mở cửa.

Luật sư Chu còn mang theo một bó hoa, sau khi vào phòng liền hỏi thăm Quý Dư Tích trước: "Quý tiểu thiếu gia cuối cùng cũng tỉnh rồi."

"Cảm ơn chú." Quý Dư Tích mỉm cười với ông, Tuân Hạc đón lấy bó hoa, bày ở trước đầu giường. Sau đó mời luật sư Chu ngồi, thuận miệng hỏi: "Lúc chú vào đây có ai chặn chú lại không?"

Thông thường bệnh viện không cho phép thăm bệnh vào ban đêm, lúc nãy anh quay lại còn bị hỏi vài câu, nhưng nghe nói là đến chăm sóc Quý Dư Tích thì lập tức được cho qua.

Luật sư Chu lắc đầu: "Không có nha, tôi đi thẳng vào luôn."

Quý Dư Tích cười nói: "Vậy chứng tỏ khí thế của luật sư Chu mạnh hơn anh rồi."

Tuân Hạc không phủ nhận điểm này, quả thực luật sư Chu trông cỏ vẻ không dễ chọc. Tuân Hạc rót cho ông một ly nước, sau đó ngồi xuống bên cạnh luật sư Chu, hai người cùng đối diện với Quý Dư Tích.

Tuân Hạc: "Nói thẳng vào chuyện chính đi. Luật sư Chu, những lời chúng ta đã nói ở đây lúc sáng, chú vẫn đồng ý chứ?"

Luật sư Chu: "Đạo diễn Tuân nói chúng ta có thể hợp tác, tôi vẫn luôn chờ đây."

Tuân Hạc: "Chú tin tưởng tôi là tốt rồi. Thực ra tối nay, trước khi gọi điện cho chú, tôi đã đi gặp cảnh sát Chu trước."

Anh thuật lại cho luật sư Chu nghe những hiềm nghi về Đinh Thành mà anh đã kể cho cảnh sát Chu. Ban đầu, luật sư Chu vẫn chăm chú lắng nghe, khi nghe Tuân Hạc nói Chris có chút tà môn, ông rõ ràng rất kinh ngạc.

Tuân Hạc không bận tâm, tiếp tục kể hết phản ứng lúc đó của cảnh sát Chu.

Luật sư Chu lúc này cũng phản ứng y hệt Quý Dư Tích lúc trước, ông nói: "Cảnh sát Chu thực sự tin sao?"

Tuân Hạc gật đầu, còn nói: "Tôi tìm chú đến không chỉ để nói chuyện này. Tiểu Tích trước đây ủy thác chú phái người theo dõi Đinh Thành, thực ra là lựa chọn bất đắc dĩ, việc em ấy hôn mê cũng liên quan đến chuyện này."

Luật sư Chu im lặng một lúc rồi nói: "Tôi cũng đoán được, Quý tiểu thiếu gia rơi vào hôn mê ngay sau khi tôi gọi điện cho cậu ấy."

Buổi sáng khi ông đến đây, Quý Dư Tích vẫn chưa tỉnh, lúc đó ông còn tưởng cậu sẽ không thể tỉnh lại nữa. Không ngờ đến buổi chiều cậu đã tỉnh, đúng là kỳ tích.

"Nói đi cũng phải nói lại, vẫn phải cảm ơn luật sư Chu," Quý Dư Tích nở một nụ cười với luật sư Chu, "Mẹ tôi chính là nghe theo kiến nghị của luật sư Chu, tìm một vị đại sư đến xem xét tình hình, thế là tôi tỉnh luôn."

"Thật sao?" Luật sư Chu lại ngẩn người. Ý kiến đó do ông đưa ra không sai, nhưng ông vạn lần không ngờ lại có hiệu quả đến thế.

Tuân Hạc phụ họa theo: "Đúng là như vậy, chú vừa rời đi là tôi liền nói với dì Thanh ngay. Buổi chiều dì Thanh dẫn theo một vị đại sư qua đây, một lát sau Tiểu Tích đã tỉnh rồi."

"Vậy thì sau này tôi cũng phải cảm tạ đại sư thật tốt, mua cho cấp dưới ít bùa hộ mệnh mới được." Luật sư Chu bảo.

Sau đó, Tuân Hạc nghiêm mặt nói: "Tuy nhiên, lần hôn mê này của Tiểu Tích không phải không có thu hoạch gì."

Quý Dư Tích lập tức nhìn về phía Tuân Hạc, cậu biết Tuân Hạc chuẩn bị đem toàn bộ chân tướng về thế giới này nói cho luật sư Chu, nhưng cậu không biết Tuân Hạc định nói thế nào, đặc biệt là phần liên quan đến thân phận của cậu, luật sư Chu sau khi nghe xong liệu có nghi ngờ cậu không?

Tuân Hạc trao cho Quý Dư Tích một ánh mắt an ủi, rồi lại nói với luật sư Chu: "Cậu ấy bị Chris dùng thủ đoạn bắt đi hồn thể. Ở chỗ của Chris, Tiểu Tích đã biết được chân tướng về thế giới này."

Quý Dư Tích nghe anh mở mắt nói bừa như thật thì cũng không dám xen vào, chỉ sợ nói không khớp với những gì Tuân Hạc đang bịa.

Tuân Hạc tiếp tục kể: "Thế giới này của chúng ta thực ra là một thế giới trong tiểu thuyết, mỗi một người chúng ta thực chất là một nhân vật trong sách, có vận mệnh đã được định sẵn. Thế nhưng, thế giới này có rất nhiều điểm bất công, giống như cái ác đến cuối vẫn không có báo ứng. Sự phát triển như vậy không phù hợp với quy tắc vận hành của thế giới, thế là đã xuất hiện vị dũng sĩ đầu tiên, cậu ấy dùng tiếng nói chính nghĩa để vạch trần sự bất công ra ánh sáng, nhưng cũng chính vì vậy mà khiến thế giới chệch khỏi quỹ đạo ban đầu."

Tuân Hạc giống như đang kể chuyện xưa, đem mọi thứ xâu chuỗi lại với nhau.

Tuy Quý Dư Tích thấy có chú hoang đường, nhưng vẫn có thể chấp nhận được. Có điều cậu mà là dũng sĩ sao? Cậu thực ra cũng chẳng làm được bao nhiêu, Tuân Hạc khen ngợi cậu như thế làm cậu thấy hơi ngượng ngùng.

Luật sư Chu vẫn luôn chăm chú lắng nghe.

Tuân Hạc tiếp tục nói: "Vào lúc này, đấng sáng thế biểu thị sự bất mãn đối với hướng phát triển của thế giới này, hắn đã phái tới một người để chỉnh sửa lại thế giới."

"Là Chris?" Luật sư Chu ngắt lời hỏi.

Tuân Hạc lắc đầu: "Chris là người thứ hai. Người đầu tiên tên là Trịnh Lý Tiên."

Luật sư Chu bừng tỉnh đại ngộ: "Tôi nhớ ông ấy, lúc đó đạo diễn Tuân còn bảo tôi điều tra ông ấy."

Đúng thế, Quý Dư Tích lúc này cũng nhớ ra, khi đó Tuân Hạc đã nhờ luật sư Chu điều tra tư liệu của rất nhiều thầy cô giáo, Trịnh Lý Tiên chính là một trong số đó.

Tuân Hạc: "Đúng vậy, chính là Trịnh Lý Tiên đó, nhưng cuối cùng ông ấy không thành công."

Luật sư Chu gật đầu: "Tôi nhớ ông ấy gặp tai nạn xe cộ rồi qua đời."

Thực ra Trịnh Lý Tiên không gặp tai nạn xe cộ, là ông ấy tự sát. Nhưng cả Quý Dư Tích và Tuân Hạc đều không đề cập đến điểm này, nguyên nhân cái chết của Trịnh Lý Tiên được công bố ra bên ngoài chính là tai nạn xe cộ, như vậy Lâm Nhã cũng sẽ dễ dàng chấp nhận hơn. Chỉ có những người trong cuộc như họ mới biết được chân tướng sự việc.

Tuân Hạc lại tiếp tục nói tiếp: "Sau Trịnh Lý Tiên, đấng sáng thế đã yên lặng một thời gian, rồi lại phái tới người chỉnh sửa thứ hai, chính là Chris. Tôi tin rằng, nếu như Chris thất bại, hắn chắc chắn sẽ còn phái tới người chỉnh sửa thứ ba, cho đến khi hoàn toàn chỉnh sửa thế giới chúng ta quay trở về quỹ đạo ban đầu."

Luật sư Chu nghe lời anh nói, chân mày dần dần nhíu chặt lại.

Sau khi Tuân Hạc nói xong, anh cầm cốc nước lên uống một hơi hết nửa cốc, thuận tiện đợi luật sư Chu suy ngẫm.

Luật sư Chu quả nhiên đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hỏi: "Tại sao đáng sáng thế lại sáng tạo ra một thế giới bất công đầy rẫy ác ý như vậy? Tác giả chắc là không có khả năng làm ra loại chuyện này, phải không?"

Khi ông hỏi ra câu này, phản ứng đầu tiên của Tuân Hạc là nhìn về phía Quý Dư Tích.

Mà Quý Dư Tích thì âm thầm giơ ngón tay cái tán thưởng anh. Quả nhiên tư duy của con người đều nhất quán như nhau, phản ứng đầu tiên đối với câu chuyện ly kỳ này là chất vấn tính bất hợp lý của đấng sáng thế. Cho nên, cậu không nghĩ ra được là vì cậu vốn không phải con người sao?

Luật sư Chu thấy hai người bọn họ đều không có phản ứng gì, còn tưởng bản thân diễn đạt chưa đủ rõ ràng, bèn bổ sung thêm: "Đây chẳng phải là chuyện vô cùng hiển nhiên sao? Nếu một tác giả không có tình yêu đối với thế giới mà họ tạo ra dưới ngòi bút của mình, người đó sẽ chỉ drop truyện, chứ không đời nào lại đi tạo ra một đống rác rưởi phi logic để làm ô uế thế giới cả. Cho nên đấng sáng thế mà cậu nói kia, rốt cuộc có phải tác giả không?"

"Chú thấy nếu không phải tác giả thì sẽ là thứ gì?" Tuân Hạc hỏi.

Luật sư Chu cân nhắc nửa ngày trời, cuối cùng lên tiếng: "Hiện tại tôi chỉ có thể nghĩ đến trí tuệ nhân tạo, chỉ có nó mới có thể làm ra loại chuyện này. Thế giới do nó tạo ra chất lượng không đồng đều, yêu ma quỷ quái gì cũng có."

【Đỉnh quá trời đỉnh luôn!】

Quý Dư Tích lại âm thầm khen ngợi trong lòng, dự đoán của Tuân Hạc về luật sư Chu hoàn toàn trúng phóc luôn.

Tuân Hạc đưa tay ra nắm lại thành nắm đấm, cụng nhẹ với luật sư Chu một cái: "Luật sư Chu, chú nghĩ y hệt như tôi vậy. Nếu như kẻ địch của chúng ta là AI, là thứ sáng tạo ra thế giới này, vậy chúng ta phải làm sao mới thắng được nó đây?"

Quý Dư Tích không tự chủ được mà vểnh tai lên nghe.

Đây chính là điều mà cậu quan tâm nhất.

Mặc dù Tuân Hạc có nói, Hệ thống chủ chỉ có thể thông qua những người vốn dĩ tồn tại ở thế giới này để gây ảnh hưởng đến thế giới, nó không thể trực tiếp nhúng tay vào sự phát triển ở đây, nhưng Tuân Hạc vẫn chưa từng nói qua phải đối phó với kẻ địch như vậy bằng cách nào.

Bây giờ đã đến lúc lên món chính rồi.

Luật sư Chu suy nghĩ một lát rồi nói: "Để đối phó với AI, phương thức thuận tiện và nhanh chóng nhất là để cho các lập trình viên ra tay. Nếu như có thể tìm được ban đầu là ai đã phát triển nó thì tốt biết mấy."

"Không thể nào đâu chú, cho dù thật sự có thể tìm được người phát triển, thì người đó cũng không cùng một chiều không gian với chúng ta, chúng ta không có cách nào liên lạc với người đócả." Tuân Hạc nói.

"Vậy thì tìm ở ngay trong thế giới của chúng ta, để cho những kỹ thuật viên hàng đầu đến so tài với con AI này. Tôi không tin nhân tài đỉnh cao của thế giới chúng ta lại không bằng người ở chiều không gian khác." Luật sư Chu nhanh chóng đưa ra phương án thứ hai.

Tuân Hạc sau khi suy nghĩ liền nói: "Nghe có vẻ khả thi, nhưng con AI này không trực tiếp tham gia vào thế giới này, thì phải so tài bằng cách nào?"

Vẫn là vấn đề bất đồng chiều không gian. AI nằm ở lớp giữa của hai chiều không gian, là sản phẩm của một chiều không gian cao hơn, nhưng lại là đấng sáng tạo ra thế giới này của họ.

Thế nhưng, Quý Dư Tích lên tiếng: "Hệ thống chủ... AI này thực ra có rất nhiều thế giới, những thế giới này giống như những quả cầu nhỏ phát sáng, trôi nổi ở giữa không trung. AI sẽ không chú ý đến sự thay đổi của từng quả cầu nhỏ một, chỉ khi sự thay đổi của một quả cầu nào đó tương đối rõ ràng, nó mới nhìn thấy. Nếu chúng ta muốn thu hút sự chú ý của nó, chỉ cần tạo ra động tĩnh đủ lớn là được."

Những lời này của cậu không giống với những lời úp úp mở mở mà Tuân Hạc nói trước đó, gần như có thể coi là tự khui bí mật trước mặt luật sư Chu.

Với sự nhạy bén không hề thua kém cảnh sát Chu của luật sư Chu, chỉ từ đoạn đối thoại này là đủ để hoài nghi thuộc tính phi nhân loại của cậu.

Trong một khoảnh khắc, ngay cả Tuân Hạc cũng không tự chủ được mà nín thở, bắt đầu biên sẵn trong đầu vài lời giải thích tại sao Quý Dư Tích lại biết rõ mấy chi tiết này. Dù sao lúc nãy vừa mới bịa chuyện hồn thể của Quý Dư Tích bị Chris bắt đi, cứ thuận theo đó mà bịa tiếp, nói là do hồn thể của Quý Dư Tích nhìn thấy, hình như cũng hợp lý.

Thế nhưng luật sư Chu không hề nói gì cả.

Ông đột ngột vỗ mạnh xuống bàn trà, rồi nói đầy khí thế: "Vậy thì tạo ra động tĩnh lớn nhất, kéo nó vào thế giới này."

Thái độ này khiến Quý Dư Tích cũng không kìm được mà phấn khích theo.

"Thế nào mới là động tĩnh lớn nhất ạ?" Giọng cậu cũng cao lên không ít.

Tuân Hạc và luật sư Chu nhìn nhau, ai cũng không nghĩ ra được.

Nhưng cuộc họp đầu tiên về kế hoạch diệt rồng coi như thành công, tổ ba người chính thức thành lập và và các nhiệm vụ cho giai đoạn tiếp theo của kế hoạch đã được phân công. Tuy rằng bọn họ vẫn chưa xác định được sẽ phải làm gì để tạo ra động tĩnh lớn nhất, nhưng họ vẫn còn rất nhiều việc khác có thể làm.

Ví dụ như, luật sư Chu chủ động đảm nhận nhiệm vụ lớn nhất — ông phải thuyết phục các chuyên gia hàng đầu về công nghệ AI tham gia vào kế hoạch diệt rồng của họ. Nhiệm vụ này được tổ ba người nhất trí nhận định là nhiệm vụ khó khăn nhất.

Bởi vì người càng tài năng thì càng có nhận thức kiên định về thế giới quan. Muốn để họ chấp nhận việc thế giới này chỉ là một cuốn sách, mà mối đe dọa họ phải đối mặt lại là đấng sáng tạo ra thế giới này, thực sự quá khó khăn.

Vạn nhất không thuyết phục được họ, ngược lại còn bị xem thành bệnh nhân tâm thần thì không hay rồi.

Cho nên khi luật sư Chu lựa chọn nhiệm vụ này, cả Quý Dư Tích và Tuân Hạc gần như đều rơm rớm nước mắt. Bởi vì nhiệm vụ này vô cùng cần thiết, không hoàn thành được nhiệm vụ này, họ lấy cái gì để diệt rồng, thanh kiếm diệt rồng chắc?

Quý Dư Tích cảm động đến mức suýt chút nữa muốn hát tặng luật sư Chu một bài "Gió hiu hắt thổi, sông Dịch lạnh"*, may mà bị Tuân Hạc kịp thời ngăn lại.

(*Phong tiêu tiêu hề, d*ch th** hàn / Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn. Tạm dịch: Gió hiu hắt thổi, sông Dịch lạnh/ Tráng sĩ một đi, không trở về)

Sau khi luật sư Chu tự chọn nhiệm vụ khó nhất, Tuân Hạc là người thứ hai chọn.

Kết quả anh chọn nhiệm vụ khó thứ hai: Anh lên kế hoạch thuyết phục cảnh sát Chu gia nhập với họ.

Nhiệm vụ này vốn không nằm trong số các nhiệm vụ họ liệt kê ra, nhưng Tuân Hạc đã nói rồi, diệt rồng làm sao có thể thiếu được đội quân chính nghĩa. Thế nhưng độ khó để thuyết phục đội quân chính nghĩa e là không hề thua kém độ khó thuyết phục nhân tài kỹ thuật, lý do cũng như trên. Họ có tín ngưỡng của riêng mình, kết luận thế giới này là một cuốn sách phần lớn sẽ bị họ xem là chuyện vô căn cứ.

Tuy nhiên Tuân Hạc nói anh có năm phần nắm chắc, bởi vì cảnh sát Chu còn có thể tiếp nhận chuyện tà thuật, biết đâu cũng có thể tiếp nhận chuyện thế giới này là một cuốn sách thì sao?

Anh đã nói như vậy rồi, luật sư Chu và Quý Dư Tích chỉ có thể cổ vũ anh.

Sau đó liền đến lượt Quý Dư Tích chọn.

Hai nhiệm vụ đầu tiên đã tiếp thêm động lực cho Quý Dư Tích, cậu bỗng dưng cảm thấy can đảm. Cuối cùng cậu chọn một nhiệm vụ cũng có độ khó năm sao — cậu phải tạo ra động tĩnh lớn nhất để thu hút Hệ thống chủ.

Tuân Hạc và luật sư Chu nhìn cậu, không hẹn mà cùng giơ cho cậu một like.

Tổ diệt rồng ba người bọn họ người sau còn dũng cảm hơn người trước.

Sau khi mỗi người tự chọn nhiệm vụ cho mình, mọi người lại tiếp tục thảo luận một số chuyện khác. Ví dụ như, phải xử lý Chris và Đinh Thành như thế nào. Chris tương đối khó đối phó, bởi vì biết đâu hắn có nhiều mánh khóe mà người thường khó lòng chống đỡ.

Cho nên sau khi ba người bàn bạc, quyết định tạm thời không quản Chris.

Dựa trên những gì Quý Dư Tích nhìn thấy ở tương lai, ít nhất trong vòng nửa năm, hắn không gây ra mối đe dọa gì quá lớn, chỉ là không biết hắn đang bắt Đinh Thành chờ đợi cái gì. Lẽ nào đợi đến lúc đó, hắn không tốn chút sức lực nào cũng có thể thành công chăng?

Cuối cùng dưới sự đề xuất của Quý Dư Tích, thời hạn thực hiện kế hoạch diệt rồng được ấn định là năm tháng.

_________

Ngày hôm sau, Quý Dư Tích đã bắt đầu hối hận.

"Cái gì mới gây ra động tĩnh lớn nhất đây?" Cậu hỏi Tuân Hạc.

Nếu Tuân Hạc nghĩ ra thì tối qua đã nói rồi.

Sau đó mẹ Quý đến thăm Quý Dư Tích, Quý Dư Tích lại hỏi mẹ Quý, mẹ Quý nghiêm túc suy nghĩ xong liền bảo: "Đối với mẹ thì động tĩnh lớn nhất chính là con bị phốt, rồi sập phòng, danh tiếng hủy hoại."

Quý Dư Tích cạn lời: "Không phải loại động tĩnh này đâu mẹ."

Mẹ Quý nhún vai, tỏ vẻ lực bất tòng tâm.

Sau đó, mỗi người nhà họ Quý đến thăm đều bị Quý Dư Tích hỏi câu này, họ hoặc là trả lời không được thì cũng là trả lời không hợp đề bài, bị Quý Dư Tích vô tình bỏ qua hết.

Dằn vặt suốt một ngày, không có thu hoạch gì. Bên phía Tuân Hạc thì hình như có tiến triển, anh nói anh và cảnh sát Chu đã hẹn thời gian gặp mặt rồi. Để chuẩn bị cho cuộc gặp mặt này, Tuân Hạc đặc biệt làm thủ tục bàn giao với mẹ Quý, đến lúc đó cần mẹ Quý đến trông chừng Quý Dư Tích.

Quý Dư Tích vừa ghen tị vừa buồn bực, dứt khoát bảo: "Đừng đổi ca nữa, trực tiếp cho con về nhà luôn đi, bác sĩ đều nói con có thể xuất viện rồi."

Qua một ngày nghỉ ngơi, hiện tại ngoại trừ người vẫn còn suy nhược ra thì những cái khác đều đã khôi phục bình thường. Quan trọng nhất là đã có thể xuống giường đi đứng được rồi. Tuy rằng chân vẫn sẽ bủn rủn, tốt nhất là có người đỡ, hoặc tự mình chống nạng. Nạng thì Quý Dư Tích có chết cũng không chịu dùng, nhưng nhà họ Quý rộng rãi, cũng thuận tiện cho cậu luyện tập.

Cuối cùng mẹ Quý làm thủ tục xuất viện cho cậu, cả nhà trở về Quý gia.

Tuân Hạc vì có nhiệm vụ nên không thể thời thời khắc khắc ở bên trông chừng Quý Dư Tích. Cho nên Tiểu Trần lại trở thành trợ lý riêng của cậu, phụ trách chăm sóc Quý Dư Tích những lúc cậu luyện tập.

Quý Dư Tích tuân theo lời dặn của bác sĩ, mỗi ngày đều đặn hoàn thành lượng vận động trong ngày, cậu cũng muốn bản thân khỏe mạnh để làm những việc mình nên làm. Nghe nói luật sư Chu và Tuân Hạc đều đã có thu hoạch, chỉ có cậu đến đường còn đi chưa vững, càng miễn bàn đến chuyện đóng góp gì.

Nghĩ đến đây, Quý Dư Tích không nhịn được lại thở ngắn than dài.

Tiểu Trần đỡ cậu ngồi xuống nghỉ ngơi, tò mò hỏi: "Tiểu Tích, em đang phiền não chuyện gì thế?"

"Không có gì ạ." Quý Dư Tích theo bản năng đáp một câu, bỗng nhiên lại nghĩ đến mình vẫn chưa hỏi Tiểu Trần nha, thế là cậu lại quay sang, chờ đợi nhìn Tiểu Trần, hỏi anh: "Anh Tiểu Trần này, anh thấy phải làm thế nòa thì được coi là động tĩnh lớn nhất?"

Tiểu Trần dạo gần đây không biết đang nghiên cứu lĩnh vực gì, vừa mở miệng đã phán: "Ném một quả bom nguyên tử sang quốc gia láng giềng có mối thù truyền kiếp?"

Quý Dư Tích: "..."

Tiểu Trần tiếp tục bộc lộ suy nghĩ: "Hoặc là phát động Chiến tranh thế giới thứ ba, động tĩnh này tuyệt đối đủ lớn. Có điều, danh không chính ngôn không thuận, chỉ e là phải trở thành tội nhân thiên cổ."

Quý Dư Tích: "... Anh nghĩ cái gì thực tế chút đi ạ."

Động tĩnh này thì lớn thật đấy, nhưng bọn họ đâu thể làm được. Vả lại đừng có đi gây thù chuốc oán khắp nơi vào lúc này được không? Mặc dù việc xảy ra chiến tranh quả thực có xác suất khá cao thu hút được sự chú ý của AI.

Tiểu Trần cười cười nói: "Thực ra anh còn có một ý tưởng nữa, chỉ là quá tốn kém thôi."

Quý Dư Tích đột nhiên hào hứng, vội bảo: "Anh nói thử xem nào, để em nghe xem có đáng tin không."

Tiểu Trần nói: "Không muốn đánh nhau thì có thể dùng thuốc nổ vào việc bắn pháo hoa. Nếu như trên toàn thế giới đều đồng loạt bắn pháo hoa, chắc là động tĩnh sẽ còn lớn hơn cả đánh nhau ấy chứ?"

Quý Dư Tích: "!!!"

Cậu thực sự động lòng rồi.

Pháo hoa nở rực trong đêm trên toàn thế giới, vậy thì quả cầu nhỏ thế giới của bọn họ nhất định sẽ là quả cầu sáng nhất, AI tuyệt đối có thể nhìn thấy! Cậu không tin sau khi Hệ thống chủ nhìn thấy lại không tò mò xem thế giới này đã xảy ra chuyện gì. Chỉ cần thu hút được nó tới, vậy thì đến lượt những người khác phát huy rồi!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn