Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 92: Thể ký sinh hoàn toàn

“Ngài đã trở lại.”

044 hơi kinh hỉ, y không ngờ Quy Vân về nhanh như vậy, nhưng niềm vui ấy rất nhanh bị nỗi lo trong mắt người yêu làm tan đi.

“Kael thật sự đã bị ký sinh à.”

Quy Vân gật đầu, xác nhận suy đoán của y.

“Thứ trú ngụ trong cơ thể gã cực kỳ đặc biệt, tạm thời ta vẫn chưa nghĩ ra cách trừ khử.”

Quy Vân thở dài, ngón tay bực bội gõ nhịp lên góc bàn.

“Có thể coi là may mắn trong bất hạnh chăng? Con ‘ma thuật sư’ kia dường như vô cùng sợ bị phát hiện, nên tạm thời chưa lây sang người khác.”

Xét ở mọi khía cạnh, 044 không ưa Kael, nhưng điều đó không có nghĩa là y mong gã chết.

“Vậy còn thời gian để tính kế.”

Quy Vân không lên tiếng; hắn không dám chắc rốt cuộc mình có nghĩ ra biện pháp hay không.

“Ong!”

Quang não sáng lên.

Quy Vân liếc qua, thì ra Kael gửi tin.

“3 giờ chiều mai ngài có rảnh không? Ta muốn gặp ngài một lần ở khu rừng phía đông thành.”

044 để ý nét mặt biến hóa của Quy Vân, lo lắng hỏi: “Sao vậy?”

Quy Vân đọc lại hàng chữ kia, nhất thời vẫn chưa hiểu ý đồ của gã.

“Hủy lịch chiều mai từ 3 giờ đến 5 giờ.”

044 không rõ nguyên do, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

“Kael hẹn gặp ta.”

Quy Vân cau mày—chẳng lẽ gã phát hiện ta đã ghé qua hôm nay?

044 hiển nhiên cũng nghĩ giống hắn, lo lắng nói: “Ta đi cùng ngài.”

Quy Vân vừa định gật đầu, thì thấy đối phương gửi thêm một tin nữa.

“Ta chỉ hy vọng gặp riêng ngài.”

Thấy Quy Vân có vẻ muốn nói lại thôi, 044 không nhịn được lén liếc quang não của hắn.

Và y thấy đúng hàng chữ đó.

Mấy lời đồn vừa nghe ban nãy lập tức nổ bùng trong đầu 044, y chỉ thấy một luồng hỏa khí xộc thẳng não.

“Không được, nhất quyết không được! Gã sắp đem bốn chữ ‘mục đích không đơn giản’ khắc thẳng lên trán rồi! Cho dù có đi, ta nhất định phải theo!”

Thấy 044 tức đến muốn hộc máu, Quy Vân bật cười khẽ.

Khói mù trong lòng tan hơn nửa, hắn làm lơ lời 044, lặng lẽ gõ chữ.

“Được.”

“Quy Vân!”

Lần đầu tiên 044 lớn tiếng gọi thẳng tên nguyên soái ngay trong văn phòng. Hành vi vô lễ ấy lại đổi lấy nụ cười nơi khóe môi người yêu.

“Ngươi đừng lo, chỉ là gặp một chút thôi.”

044 điên cuồng lắc đầu; y quá hiểu cảm giác của lính gác cấp cao khi mất khống chế—Quy Vân căn bản chạy không thoát.

“Kael bị ‘ma thuật sư’ ký sinh, trạng thái tinh thần càng thêm bất ổn. Nếu gã đột nhiên ra tay với ngài…”

044 bấm các đốt tay rắc rắc, nghiến răng: “Ta nhất định phải phế gã trước.”

Thấy khuyên không được, Quy Vân bèn bước tới, đưa tay vuốt mớ tóc dựng ngược của lính gác.

“Ngươi nghĩ kỹ lại xem?”

Giọng hắn dịu xuống, vài sợi xúc tu tinh thần tỏa ra, mơn man xoa dịu thần kinh nôn nóng của 044.

“Ngươi ở kỳ xao động muốn làm gì thì làm—chẳng phải bởi vì ta không chống cự sao?”

044 ngẩn người nhìn đôi mắt tím trước mặt, bao nhiêu chuyện cũ như hiện về trước mắt.

Quy Vân mỉm cười, ngón tay trượt xuống, khẽ vuốt gò má người yêu.

“Nếu thật sự có người có thể làm gì ta, vậy nhất định là vì ta đồng ý.”

Trước mắt 044 bỗng lóe chớp, y choáng váng đau đầu, một câu cũng nói không nên lời.

Nhưng giọng Quy Vân vẫn tiếp tục, lời ấm nóng tràn ra từ đôi môi mỏng từng câu:

“Cho nên ngươi đừng lo. Ngoài ngươi ra, không ai là đối thủ của ta.”

  •  

Khu rừng phía đông thành.

Quy Vân đến đúng giờ, phát hiện Kael đã chờ sẵn.

“Buổi chiều tốt lành, thượng tướng.”

Điềm xấu quanh người gã càng rõ rệt, Quy Vân vô thức hơi nhíu mắt.

“Ngài khỏe, Quy Vân.”

Kael nhìn thẳng vào mắt hắn, như muốn khắc ghi dung mạo ấy vào tim.

Quy Vân không để ý cách xưng hô của gã, đi thẳng vào vấn đề: “Hẹn ta có chuyện gì?”

Kael cười nhạt, làm bộ thản nhiên nhìn quanh, nhún vai: “Nếu ta nói, chỉ là muốn gặp ngài một lần thì sao?”

Quy Vân không hứng thú tán nhảm, lạnh lùng: “Nếu ngươi không thể nói năng như người bình thường, vậy ta không thể bồi tiếp.”

Thấy hắn quay người định đi, tim Kael giật thót.

Đáng chết, hắn vẫn giỏi treo người như thế.

“Xin lỗi, là ta đường đột.”

Kael cụp mắt, làm như rất uất ức.

“Nhưng giờ ta đã không còn là người bình thường, nguyên soái đại nhân còn muốn dùng tiêu chuẩn đó để yêu cầu ta sao?”

Quy Vân giả vờ như hoàn toàn không biết gì, vẫn kiên quyết rời đi.

Thấy hắn không phản ứng, Kael mới bắt đầu cuống.

“Ta bị ‘ma thuật sư’ ký sinh, ngài thật sự không nhìn ra sao?”

Sự ngoài ý muốn trong mắt Quy Vân không giống giả vờ, lòng Kael chùng xuống.

Ngay cả hắn cũng chưa phát hiện—xem ra thật sự vô phương cứu chữa rồi. Gã cười khổ.

Quy Vân không chắc hiện giờ thân thể Kael bị khống chế đến mức nào, còn bao nhiêu là thần trí của gã. Hắn buộc phải hành sự cẩn trọng.

“Ngươi đã biết, vì sao không chủ động xin cách ly, còn đến gặp ta?”

Kael không ngờ hắn sẽ phản ứng như vậy, trong mắt lóe lên vài phần hứng thú.

“Nhưng bác sĩ am hiểu trị liệu chuyện này nhất chẳng phải chính là ngài sao, Quy Vân?”

Quy Vân không phủ nhận. Xúc tua tinh thần của hắn đã vươn ra, sẵn sàng xâm nhập tinh thần không gian đối phương bất cứ lúc nào.

“Cho nên ngươi đến tìm ta trị liệu?”

Huyệt thái dương của Kael giật liên hồi, một luồng sức mạnh khác đang ra sức xâm chiếm tư duy gã.

“Nói như vậy cũng đúng, không bằng ngài thử nhìn xem?”

Hợp ý ta.

Hàng loạt xúc tu đồng thời đâm vào, nhẹ nhàng phá tan lớp vỏ tinh thần.

Kael kêu thảm, chân mất sức, quỳ sụp trên mặt đất.

Quy Vân cố gắng tiến sâu, càng đi trở ngại càng lớn.

Không gian tinh thần của Kael vốn rộng lớn, nhưng hơn nửa đã bị màu đen ăn mòn.

Điểm chết người là Quy Vân tìm mãi không thấy nguồn gốc của nó.

“Khụ khụ… đau chết mất…”

Kael nheo mắt, ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn mỹ, cao ngạo của dẫn đường.

“Không ngờ lần đầu tiên ta tiếp nhận ngươi khai thông tinh thần, lại là bằng cách này…”

Mồ hôi lạnh rơi từ thái dương Quy Vân, hắn lục soát khắp nơi mà chẳng thấy chút manh mối nào.

Kael thấy hắn nhíu mày, trái tim co rút đau đớn.

Vì sao còn muốn trị liệu ta? Vì sao không trực tiếp giết ta?

Vì sao phải đối xử ôn nhu với ta như thế?

Nhiều lần Kael muốn mở miệng bảo Quy Vân giết mình, nhưng mỗi lần lời nói đều nghẹn lại.

Nếu chết ngay lúc này, dù là chết trong tay Quy Vân, thì từ nay vĩnh viễn không còn nhìn thấy hắn.

Nhưng nếu chưa chết, gã còn có thể khống chế cơ thể này bao lâu? Quy Vân sẽ vì gã mà khổ sở tới chừng nào?

Mâu thuẫn giằng xé, thương tiếc và ái dục đan xen điên cuồng.

“A… A!”

Màu đen lan tràn, không gian tinh thần hoàn toàn bị xâm chiếm.

Ngay trước khi bị lây nhiễm, Quy Vân kịp thời rút ra, chỉ thấy Kael đứng dậy, nghiêng đầu bước đến gần.

“Quy Vân…”

Khoảnh khắc ấy, cả hai cùng nhận ra điều gì đó đã khác.

Màu đen không còn ẩn nấp, mà thuận thế dây dưa cùng Kael.

Đau đầu biến mất, tầm mắt gã cực kỳ thanh tĩnh.

“Ma thuật sư” đã hoàn toàn ký sinh, nhưng lạ thay, tinh thần của Kael chưa biến mất.

“Quy Vân… ta muốn…”

Quy Vân lập tức lùi ra, vào tư thế chiến đấu.

Kael cười thảm, nặn ra một nụ cười méo mó.

“Em không cần sợ, ta sẽ không làm hại em.”

Sức mạnh trong người gã càng thêm cường đại, Kael làm chủ cơ thể, thao túng dễ dàng.

“Ta biết em cùng tên 044 kia ở bên nhau.”

Kael như biến thành một người khác, phơi bày thẳng thắn những ý niệm thầm kín nhất.

“Tại sao, tại sao lại chọn y? Rõ ràng em đã hứa với ta.”

Giây tiếp theo, Kael chớp mắt xuất hiện ngay cạnh, tay vươn tới muốn bắt lấy cánh tay hắn.

Quy Vân né người, lập tức phản kích bằng công kích tinh thần.

Kael chỉ thấy đầu hơi ngứa, động tác không hề dừng lại.

Quy Vân hơi bất ngờ—thì ra thể bị ký sinh hoàn toàn lại mạnh đến thế.

Lần này hắn không nương tay, gia tăng gấp năm lần lực lượng, vạn tiễn tề phát.

Rốt cuộc Kael bị đau, ôm đầu quỳ xuống.

Quy Vân cau mày, tưởng có thể khiến gã ngất đi.

“Vì sao em lại công kích ta? Ta đau lòng lắm.”

Dù máu từ tai mũi tuôn ra, động tác gã vẫn nhanh như chớp, thoáng chốc lại áp sát Quy Vân.

Quy Vân giơ tay đỡ, trên cổ tay đã hằn mấy vết tím.

“Ha ha ha ha ha! Cuối cùng ta chạm được vào em!”

Kael hoàn toàn điên cuồng—hoặc nên nói, kẻ này đã không còn là Kael.

Đã không cần nhẫn nhịn, Quy Vân nổi sát ý.

Công kích càng lúc càng dữ dội, Kael thở hổn hển, miệng vẫn không ngừng.

“Quy Vân, thật sự định ra tay giết đồng nghiệp sao? Rõ ràng chúng ta có thể trở thành một mối quan hệ tốt đẹp hơn.”

Quy Vân lạnh lùng: “Ngươi không xứng mang tên Kael, đồ ký sinh ghê tởm.”

Kael điên cuồng cười lớn, như thể nghe thấy lời khích lệ.

“Em thật sự để ý ta! Xem đi, Quy Vân quan tâm Kael!”

Quy Vân bị gã ồn ào đến phát bực, hận không thể bịt chặt miệng gã lại.

“Nhưng ta chính là Kael mà, vì sao em không tin?”