Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 91: Cảm nhiễm

Sinh hoạt hằng ngày tuy mệt mỏi nhưng phong phú, Quy Vân cho rằng cứ như vậy có thể kéo dài mãi mãi.

Cho đến khi quái vật ký sinh tro tàn lại cháy lần thứ ba, toàn bộ đế quốc một lần nữa lo lắng bất an.

Bất quá, sau hai lần kinh nghiệm, viện nghiên cứu và quân bộ đã có sẵn phương án đối phó.

“Dụng cụ kiểm tra đo lường ‘ma thuật sư’ đã được phân phát xuống, liên tục có dân chúng chủ động báo cáo tình huống.”

“Ma thuật sư”, chính là tên mới được đặt cho loại quái vật này.

Nghe 044 báo cáo, Quy Vân thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng loại quái vật này quả thật khó đối phó ngoài dự đoán, không ai biết nó sẽ hồi sinh lúc nào.

“Còn một chuyện nữa, có một vị tên Lâm Cửu thượng tướng muốn gia nhập quân đội phụ thuộc của ngài.”

Theo quy chế, quan lớn của đế quốc thường sẽ tự dẫn dắt một đội riêng, đảm nhiệm những nhiệm vụ cơ mật.

Nhưng trước giờ Quy Vân chưa từng chủ động tổ chức đội, để tránh quá thân mật với một số người.

Bất quá đã đến nước này, cũng không cần do dự nhiều.

Có 044 bên cạnh, Quy Vân chẳng còn gì đáng sợ.

“Ta biết người này, đồng ý cho hắn gia nhập.”

044 gật đầu, biên tập lại thông tin.

“Mấy ngày này phải căng thẳng hơn, ‘ma thuật sư’ không phải không thể ký sinh lên ngươi.”

Dù trên người 044 có không ít tinh thần lực Quy Vân lưu lại, nhưng cẩn thận vẫn hơn.

“Rõ, nguyên soái.”

Ngày phát hiện Quy Vân và 044 chính thức kết giao, Kael rơi vào trạng thái suy sụp vô tri.

Lúc đầu, gã như người điên, tinh thần lực tuôn tràn, lý trí lung lay sắp đổ.

Nhưng gã có thể làm gì đây?

Kael vẫn luôn hy vọng Quy Vân được hạnh phúc, và hiện tại, mục đích đó đã thành hiện thực.

Chỉ là… theo cách mà gã không mong muốn nhất.

Giọng nói ôn nhu của dẫn đường, tiếng cười trêu chọc khẽ vang lên bên tai, hai mắt Kael đỏ ngầu, ôm đầu vô ích.

Ngày hôm sau, Quy Vân nhận được đơn xin nhiệm vụ của Kael.

“Đóng quân ở tinh cầu xa xôi?”

Quy Vân khó hiểu, vì sao lại muốn đi xa đến vậy?

Đế quốc đang trên đà phát triển, phái một thượng tướng thực lực mạnh mẽ đi trấn thủ xa xôi, chẳng khác nào đại tài tiểu dụng.

Vì thế, đơn xin của Kael bị bác bỏ.

“Nghe nói thân thể thượng tướng gần đây không khỏe, ta đã phê duyệt cho ngưoi một kỳ nghỉ. Hy vọng ngươi có thể thả lỏng một chút, không cần phải đi quá xa để giải sầu.”

A, thì ra hắn đã nghe nói.

Trong lòng Kael miễn cưỡng nhen nhóm một chút vui mừng. Điều đó có phải chứng minh rằng, Quy Vân vẫn để ý đến gã?

Đột nhiên, gã không muốn đi nữa.

Bất kể bên cạnh Quy Vân là ai, Kael đều phải ở lại.

Đã nói sẽ luôn nhìn thấy bóng dáng hắn, sao có thể chọn chạy trốn?

Kael hôn lên màn hình quang não, tựa hồ thật sự tự an ủi mình.

Nhưng gã rõ ràng, trong lòng sớm đã chôn gốc rễ mục nát.

Lừa mình dối người sống thêm vài tháng, “ma thuật sư” lại một lần nữa xuất hiện.

Hứng thú của Kael chẳng còn bao nhiêu, tuần tra qua loa.

Không biết có phải vì dầm mưa nhiều ngày, áp suất thấp, hay vì lý do gì khác, gần đây đầu gã lại bắt đầu đau.

Tâm tình bực bội vô cớ, rõ ràng đã hai tuần chưa gặp Quy Vân, nhưng đầu óc vẫn không ngừng nhớ đến.

Còn có… 044.

“Đáng ch·ết thật.”

“Thượng tướng, tay ngài chảy máu!”

Phó quan của Kael hoảng hốt chạy tới, nhanh chóng quấn mấy tầng băng gạc.

Không rõ từ khi nào, gã đã bóp nát quang não.

Mảnh vỡ găm sâu vào da thịt, nhưng Kael hoàn toàn không cảm thấy đau.

“Ồn ào gì, vài phút nữa sẽ ổn thôi.”

Phó quan thở dài, không dám phản bác, vẫn cẩn thận băng bó.

“Giang Trì, ngươi nói xem, ta đã làm sai ở đâu?”

Phó quan Giang bị gọi tên thì sững sờ, không hiểu thượng tướng của mình muốn nói gì.

“Trong mắt ta, thượng tướng làm gì cũng đúng.”

Kael đột nhiên muốn bật cười. Ừ, gã quả thật đã làm vậy.

“Ha ha ha ha ha ha ha…”

Mưa gió đột ngột lớn, đập rầm rập lên quân mũ.

Giang Trì im lặng, vị thượng tướng bên cạnh cuồng loạn cười dài.

“Ha… ha…”

Cả hai người đều đã ướt sũng, không biết là mưa hay nước mắt, từng giọt lăn dài trên gương mặt Kael.

“Má nó, tối qua ngươi có nghe thấy không?”

“Nghe rồi, nghe rồi, không biết là ai, cười điên cuồng ở gần ký túc xá.”

“Người đó chính là Kael thượng tướng, ngươi tin nổi không?”

“Không thể nào, rốt cuộc gã cũng phát điên rồi sao?”

Hôm nay Quy Vân vào hoàng cung gặp Otis, 044 không có tâm tư nấu cơm, một mình đến nhà ăn.

Y biết, nơi này là chỗ nhiều tin tức nhất, nhưng vẫn bị lời đồn thổi làm chấn động.

Kael, chẳng phải là vị thượng tướng từng thích Quy Vân sao? Điên rồi?

044 nhớ rất rõ, khi “ma thuật sư” xâm lấn lần trước, hai người bọn họ còn từng đấu một trận ngay trong phòng thẩm vấn.

Khi ấy gã thật sự đã điên rồi, bằng không sao lại chủ động gây xung đột với chính mình?

Ban đầu 044 cũng không để chuyện này trong lòng, nhưng mấy ngày nay, Quy Vân luôn nhắc đi nhắc lại về các triệu chứng của người bị ký sinh, trong đó có một điểm chính là cảm xúc thất thường.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Kael quả thật rất mạnh. Nếu gã thật sự mắc phải căn bệnh kia, Quy Vân chắc chắn sẽ phải nhọc lòng rất nhiều ngày.

Vì thế, đợi đến khi Quy Vân trở lại văn phòng, 044 lập tức báo cáo tình hình.

Quy Vân nghe xong thì nhíu chặt mày. Theo lý mà nói, nếu Kael đã sớm bị ký sinh, bản thân hắn không thể nào không phát giác.

Vậy chỉ có thể là trong hai tuần gần đây mới xảy ra vấn đề.

“Ta phải đi tìm gã ngay.”

044 không muốn Quy Vân đơn độc đối mặt với gã, khuyên nhủ:
“Kỳ thật cũng không chắc chắn đâu, dù sao mọi người đều phải dùng dụng cụ kiểm tra đo lường mỗi ngày. Nếu thực sự có vấn đề, lẽ ra đã sớm bị phát hiện.”

Quy Vân lắc đầu:
“‘Ma thuật sư’ tiến hóa nhanh hơn tưởng tượng của chúng ta. Đến nay viện nghiên cứu vẫn không giải thích được nguyên lý, ta cần phải ngăn chặn mọi nguy cơ dù là nhỏ nhất.”

Lời hắn nói có lý, 044 không cách nào phản bác.

“Vậy để ta đi cùng ngài.”

Quy Vân khoác áo quân phục:
“Không được. Ta đi, công việc buổi chiều còn phải giao cho ngươi.”

“Vậy ngài cẩn thận một chút.”

“Ừ.”

Trên đường đi, Quy Vân luôn có một loại dự cảm bất an, và loại cảm giác ấy được chứng thực ngay khoảnh khắc nhìn thấy Kael.

Kael không ở trong văn phòng, gã ngồi trên băng ghế trong hoa viên quân bộ, ánh mắt trống rỗng, không biết đang nghĩ gì.

Một luồng khí tức mãnh liệt từ trên người gã ập tới, khiến Quy Vân bất giác rùng mình, trực giác mách bảo không thể lại gần.

Đúng vậy — Kael đã bị ký sinh.

Nhưng đây là lần đầu tiên Quy Vân trực diện với một “Ma thuật sư” cấp bậc này.

Hơi thở tà ác toát ra từ gã mạnh mẽ hơn hẳn, không gian tinh thần của Kael đã bị thứ kia trói buộc chặt chẽ.

Hình ảnh phản chiếu vào tầm mắt tinh thần của Quy Vân là một khối đen kịt, không cách nào miêu tả, đang bám chặt lấy não bộ Kael.

Quy Vân dám chắc, nếu tuỳ tiện nói thẳng sự thật gã bị ký sinh, quái vật kia sẽ lập tức bạo phát, nổ tung óc não thành từng mảnh.

Kael sẽ chết.

Quy Vân gắt gao nhìn chằm chằm, ghi tạc dáng hình của vật thể màu đen ấy vào đầu.

Hắn cần nghĩ ra một biện pháp, vừa không kinh động quái vật, vừa phải nhanh chóng xử lý nó.

Dù mấy lần gần đây gặp phó quan của Kael không thấy có gì dị thường, nhưng tuyệt đối không thể kéo dài thêm.

Quy Vân rón rén rời đi, không để lá cây xao động.

Kael cầm trong tay một đóa hoa tím hái từ khe gạch, ánh mắt thất thần.

Chỉ nhớ Quy Vân luôn nghiêm nghị nhìn gã, Kael liền lạnh lùng dùng ngón tay bóp nát bông hoa.

Chất lỏng tím nhuộm móng tay, gã ngây dại nhìn.

Kael biết mình không ổn.

Mấy ngày tinh thần sa sút đã khiến gã nhận ra, kết hợp với việc “Ma thuật sư” liên tục ký sinh gần đây, Kael đại khái đã hiểu rõ tình cảnh của mình.

Theo lẽ thường, gã nên lập tức tiếp nhận trị liệu.

Nhưng gã không muốn.

Mặt trái cảm xúc bị vô hạn phóng đại, bi quan tận cùng tràn ngập trong tim.

Sống còn có ý nghĩa gì? Ở bên cạnh Quy Vân có còn ý nghĩa gì?

Mọi thứ đã định. Gã không còn cơ hội nào nữa.

Vậy thì trở thành chất dinh dưỡng cho “Ma thuật sư”, dù sao cũng là một cái chết.

“Quy Vân… Quy Vân…”

Tiếng thì thầm thoáng chốc như vang bên tai, lại như chẳng thuộc về nơi đây. Rồi dao động mỏng manh ấy cũng tan biến.

Nếu mặc kệ tình trạng này, đến khi “Ma thuật sư” truyền ra ngoài, Quy Vân nhất định sẽ nhọc lòng vô cùng.

Kael bất lực cười khẽ. Thôi thì… cứ để Quy Vân giết ta đi.

Gã rõ, trong cơ thể mình là thứ không giống bất kỳ ai. Não bộ đang dần trầm luân, chẳng có cách nào cứu nổi.

“Ta muốn đi tìm hắn.”

Dù sao cũng là một cái chết, Kael còn sót chút lý trí nhắc nhở: ít nhất, hãy chết trong tay Quy Vân.

“Không ngờ, lần cuối gặp mặt… lại phải lấy tính mạng làm cái giá.”