“Lần trước mua mỡ vàng vẫn còn dư, có muốn nướng thêm ít bánh kem không?”
Sau bữa ăn, 044 dọn tủ lạnh, tìm thấy không ít nguyên liệu.
Không thấy ai trả lời, 044 nghi hoặc quay người.
“Quy Vân?”
tiếng nước vang lên mơ hồ, 044 lập tức hiểu ra.
Thì ra là đi tắm. Nhưng sao hôm nay lại tắm sớm thế?
Theo thường lệ, Quy Vân tắm xong sẽ trực tiếp lên giường nghỉ ngơi, 044 bèn bỏ mỡ vàng xuống, chuẩn bị giúp hắn sắp xếp chăn nệm.
Mấy ngày nay Quy Vân mệt đến không chịu nổi, ngủ sớm một chút cũng tốt.
Tiếng nước bỗng dừng, chờ gần mười lăm phút vẫn không thấy Quy Vân ra.
044 đã cho bánh kem vào lò, người kia vẫn chẳng có động tĩnh.
Y không khỏi lo lắng, khẽ gõ cửa phòng tắm.
“Quy Vân? Có chuyện gì không?”
“Không… không có gì.”
Giọng Quy Vân không giống mọi khi, 044 hơi nghi hoặc, nhưng cũng không tiện đẩy cửa vào.
“Đừng ở trong đó lâu quá, dễ choáng.”
“Ta ra ngay.”
Nghe tiếng bước chân rời đi, trái tim căng thẳng của Quy Vân mới chậm rãi thả lỏng.
Trong tay hắn cầm một lọ chất lỏng trong suốt, mặt đỏ bừng.
Rõ ràng đã làm đúng như chỉ dẫn ghi trên đó, sao lại chẳng vào được?
Quy Vân nhịn xấu hổ thử lại mấy lần, kết quả đều thất bại.
Hắn tức giận ném chai vào thùng rác, mặc áo tắm dài rồi đi ra ngoài.
Thôi kệ, cùng lắm thì để 044 trực tiếp tiến vào.
044 hoàn toàn không biết chuyện, ydọn bàn ghế, chăm chú nhìn bánh kem dần thành hình trong lò nướng.
Mùi thơm nhanh chóng lan khắp phòng, 044 canh giờ chính xác, tắt nguồn điện.
Quy Vân không thích ăn ngọt gắt, như vậy vừa vặn.
044 lại phết thêm một lớp bơ, bưng bánh kem vừa ra lò vào, phát hiện cửa phòng ngủ của Quy Vân không đóng.
Y bước vào, lập tức khựng lại.
Người yêu mặc áo tắm dài, không đắp chăn, lười nhác nghiêng mình dựa trên giường.
Nhiệt độ lập tức dồn xuống dưới, 044 không dám nhìn nhiều, gắng gượng mang bánh đến.
“Bánh kem vừa nướng xong, ta đặt ở đầu giường cho ngài.”
Quy Vân vốn đang khẩn trương, nhưng thấy dáng vẻ lúng túng kia, lại không nhịn được bật cười.
044 vừa quay người muốn đi thì bị giữ lại.
Bàn tay dẫn đường không còn lạnh lẽo như thường ngày, dường như vẫn lưu lại hơi ấm từ nước.
“Đêm nay ngủ cùng ta đi.”
044 tưởng mình nghe nhầm, khó tin ngẩng đầu, lại bắt gặp ánh mắt mỉm cười của Quy Vân.
Y mạnh mẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Không được, nếu ngủ cùng nhau, đêm nay chắc chắn lại phải chạy vào toilet.
Một hai lần còn được, nhiều quá thì sẽ bị nghi ngờ.
Quy Vân không ngờ y sẽ lắc đầu, nhưng nhìn đôi tai đỏ bừng, còn gì không rõ nữa.
“Ngươi đang giấu gì vậy?”
044 luống cuống, bị kéo ngồi xuống mép giường.
Y không muốn nói dối Quy Vân, nhưng càng không muốn để hắn biết.
Thấy 044 im lặng, Quy Vân lại nổi hứng trêu chọc.
Hắn buông cổ tay y, ghé sát, cằm gác lên vai.
“Ngươi không biết sao? Không sao, ta biết.”
044 bị sự gần gũi bất ngờ làm choáng váng, đến khi nhận ra ý tứ trong lời nói, áo khoác đã bị cởi.
Tay dẫn đường chưa dừng, thậm chí còn chậm rãi trượt xuống dưới.
044 không thể không giữ lại, vẻ mặt hoảng loạn.
Nhưng phản ứng phía dưới đã sớm bán đứng hết thảy, Quy Vân nheo mắt, phủ tay lên đó.
044 định ngăn lại, cuối cùng vẫn buông.
Hắn… cái gì cũng biết.
“A… Ưm!”
Ngón tay Quy Vân so với 044 lạnh hơn đôi chút, lại mang đến kh*** c*m mãnh liệt hơn.
Dẫn đường của y đang ôn nhu chạm vào nơi khao khát của y. Mọi sự bất lực, đều tr*n tr** bày ra trước mắt y.
044 ngửa cổ, trong mắt đầy gương mặt đỏ hồng của người yêu.
Trước kia y từng nghĩ, làn da của Quy Vân quá trắng, quá mỏng, chỉ cần có chút cảm xúc thay đổi, liền lộ ra hết.
044 ngắm nhìn cảnh đẹp, thấp giọng gọi tên.
“Quy Vân… Quy Vân!”
Mọi thứ trút vào trong tay người yêu, 044 ngã ngửa ra giường, tay ôm trán.
Quy Vân lắc lắc tay, tiện tay quệt chất lỏng sền sệt dính lên quần.
Rõ ràng cách một lớp quân trang, nhưng 044 vẫn mẫn cảm đến mức chết người, cảm nhận rõ từng cái chạm khẽ qua vải.
“Hả?”
Quy Vân hơi kinh ngạc, mà 044 đã vùi đầu vào chăn, không dám gặp người.
“Thẹn thùng như vậy sao.”
044 vẫn không nhúc nhích.
Quy Vân nhướng mày, chậm rãi cởi từng nút áo sơ mi.
“Đi tắm đi, nghe lời.”
Cuối cùng 044 cũng ló ra khỏi chăn, như buông xuôi, trực tiếp lột áo sơ mi.
Dù tr*n tr** nửa thân trên, y vẫn cố mặc lại quần.
Nhưng lúc này nào dễ mà kéo khoá, 044 loay hoay hồi lâu, vẫn không kéo lên được.
“Ngươi thật không sợ kẹp chính mình à?”
044 không nói gì, vẫn cố gắng kéo vào trong.
Quy Vân bật cười khẽ, vỗ nhẹ lưng y.
“Mau đi, tắm sạch sẽ, ta đổi cách khác giúp ngươi.”
Động tác của 044 khựng lại. Đổi cách khác?
Ý đó… là như y nghĩ sao?
Vừa nghĩ đến, lại càng không kéo nổi khoá kéo.
Dù sao đi nữa… người này là Quy Vân.
044 mặc kệ, lao thẳng vào phòng tắm, vội vàng tắm nhanh.
Y mặc chiếc áo tắm dài giống của Quy Vân, đẩy cửa ra, phát hiện đèn trong phòng đã tắt.
Phản ứng đầu tiên của 044 là hụt hẫng, ngay sau đó lại tự mắng mình.
Mới nếm chút ngọt ngào đã muốn nhiều hơn? Thật không biết xấu hổ!
“Sao còn đứng đó? Lại đây.”
Trái tim vừa hạ xuống lại tiếp tục điên cuồng nhảy lên, 044 nhanh bước đến mép giường.
Lần này y không do dự nữa, trực tiếp trèo lên giường.
Thị lực ban đêm của cả hai đều tốt, bật hay tắt đèn cũng chẳng khác gì.
Cho nên 044 thấy rõ nụ cười trêu chọc trên mặt Quy Vân, lại một lần nữa đỏ mặt.
“Quy Vân, ngài thật sự đã nghĩ kỹ chưa?”
Quy Vân nghịch sợi dây áo tắm, cố tình hỏi: “Nghĩ kỹ cái gì?”
Người này căn bản đang cười nhạo mình!
044 chưa từng là kẻ bị động, chỉ vì người này là Quy Vân nên y mới nhường nhịn liêm tục.
“Ưm…”
Đột nhiên cổ tay bị nắm chặt, một nụ hôn điên cuồng áp tới.
Dù đã hôn nhiều lần, Quy Vân vẫn không thể theo kịp tiết tấu của 044.
Quá mãnh liệt.
Rõ ràng chỉ là hôn, lại giống như muốn nuốt chửng cả người.
Tiếng l**m m*t vang lên thành bản nhạc đêm. Trong lúc * l**n t*nh m*, dây áo tắm của Quy Vân tuột xuống, rơi cô độc trên đất.
Chẳng bao lâu sau, lại có thêm một sợi dây khác cùng hai chiếc áo tắm dài, một lớn một nhỏ, nối tiếp rơi theo.
044 thích hôn môi, đồng thời cũng giỏi làm nhiều việc một lúc.
Ngột ngạt, nóng bỏng, đó là cảm giác duy nhất còn sót lại của Quy Vân.
Hắn cố mở mắt, muốn khắc ghi ngũ quan của người yêu, nhưng lại bị biểu tình của lính gác dọa đến run lên.
044 liền dịu lại động tác, ôm chặt người vào lòng.
“Xin lỗi, ta sẽ nhẹ…”
“A!”
Cả hai không ai có kinh nghiệm, ngược lại khiến tư thế càng thêm sâu.
Nước mắt ứa ra, Quy Vân chống vào ngực y, run rẩy nói:
“Đau…”
044 vội vã vuốt lưng người yêu trấn an, lặp đi lặp lại xin lỗi.
“Rất xin lỗi, rất xin lỗi.”
Quy Vân không muốn nghe, chỉ vùi đầu vào vai y.
Ngầm đồng ý cho 044 thêm niềm tin, y dần tìm được chút nhịp, khi nhẹ khi mạnh, tiếng rên của Quy Vân cũng sớm đổi khác.
Đầu óc như bị đổ chì, trước mắt mơ hồ, chỉ thấp thoáng thấy bóng dáng xa xa.
Hắn chẳng biết mình nói gì, cũng chẳng biết thời gian trôi đi thế nào.
Mọi thứ đều bị 044 khống chế, từ động tác cho đến cảm giác.
Hình ảnh cuối cùng trước khi ý thức biến mất, là 044 dịu dàng hôn khóe miệng hắn.
“Một lần cuối cùng.”
Quy Vân hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Rèm cửa kéo kín mít, không có tia sáng nào lọt vào.
044 dậy trước, tắt đồng hồ báo thức mà Quy Vân đã cài.
Trên người dẫn đường vương hương sữa tắm, sạch sẽ, cuộn mình ngủ say.
044 càng nhìn càng yêu, nhặt hết quần áo rơi vãi trên đất, đem vào phòng giặt của mình giặt sạch.
Sắp xếp nội vụ xong, y vào bếp, tìm mười mấy loại ngũ cốc, nấu một nồi cháo ngọt.
Trong lúc chờ, 044 mở quang não, xem qua nhiệm vụ hôm nay.
Phần lớn đều đơn giản, y có thể xử lý hết.
Tốt quá, vậy để nguyên soái đại nhân nghỉ ngơi một ngày đi.
044 hớn hở quyết định, mở sẵn dụng cụ thư phòng, định xử lý công việc tại nhà trước, chờ Quy Vân dậy sẽ nói.
Quy Vân không biết mình ngủ bao lâu.
Trong phòng tối om, hắn ngơ ngác tưởng vẫn còn đêm.
Quang não bên cạnh đã biến mất, hắn ngồi dậy, bị cơn đau nhức ở eo hông làm khựng lại.
Ký ức tối qua ùa về, mặt hắn thoáng đỏ, nhưng nhanh chóng bình tĩnh.
Chuyện này là do chính mình trêu chọc, không sao, không sao.
Nhưng hắn đã xem nhẹ sức lực của 044, đứng lên mới phát hiện toàn thân đau rã rời.
Như thể bị lôi vào phòng đấu, chịu gã tráng hán đá tám trăm nghìn cú, nói chung chẳng dễ chịu chút nào.
Đẩy cửa ra, ánh sáng ùa vào, Quy Vân nheo mắt.
Khoan đã… mấy giờ rồi? Sao mặt trời lại chói thế?
Nghe tiếng động, 044 chạy ra từ thư phòng.
“Uống chút cháo đi, chắc ngài đói lắm.”
Quả nhiên đói thật. Quy Vân liếc lên đồng hồ treo tường, kim đã quay gần 90 độ, chỉ 3 giờ chiều.
“Ta ngủ lâu vậy sao.”
044 múc cháo, đưa tới.
“Mấy ngày nay ngài vốn đã rất mệt, tối qua còn…”
Y ho nhẹ, mặt ửng đỏ quỷ dị.
“Cũng tại ta quá mức… nhưng thật sự là…”
Quy Vân sặc một cái, 044 vội vã chạy tới vỗ lưng.
“Ta không sao.”
044 gật gù, ngoan ngoãn ngồi trở lại.
Bị người nhìn chằm chằm khi ăn thật kỳ quái, Quy Vân tìm chuyện để nói:
“Công việc có vấn đề gì không?”
“Không, hôm nay đều xử lý ổn thoả.”
Quy Vân mỉm cười: “Vất vả ngươi rồi.”
044 cũng cười theo, lại múc thêm cho hắn một chén cháo.
“Có thể giúp ngài, ta thấy vui rồi.”