7 giờ sáng, rèm trong phòng tự động kéo ra. Ánh mặt trời nghiêng chiếu vào, hai người trên giường khẽ nhíu mi.
“A, đã sáng rồi sao…”
044 xoa tóc, vừa định ngồi dậy, lại bị nhiệt độ bên cạnh giữ chặt.
“Quy Vân…”
Cả người dẫn đường quay mặt về phía y, đầu cách lồng ngực y thật sự rất gần.
“Ta lập tức dậy…”
Nghe thấy động tĩnh, Quy Vân vén chăn, lần mò muốn lấy quần áo.
Không biết hắn ngủ thế nào, rõ ràng đã cài nút chỉnh tề mà lại lỏng ra hai khuy.
044 không dám nhìn nhiều, vội dời mắt.
Quy Vân còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng rất nhanh đã thay xong quân trang. Vừa quay đầu lại, phát hiện 044 vẫn chưa động, vẫn ngồi ngốc trên giường như cũ, hắn nghi hoặc bước đến gần vài bước.
044 đang cố chịu đựng nhiệt nóng dưới thân, nhưng trên trán lại bỗng thoáng lạnh.
“Sao lại hơi nóng thế này? Phát sốt à?”
Quy Vân đưa tay trái, khẽ đặt lên trán 044: “Gần đây chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cũng không lớn, sao có thể…”
Việc tối qua chợt ùa về, Quy Vân lập tức lùi vài bước, gương mặt chậm rãi nhuộm hồng.
Chẳng lẽ là vì ở trong toilet… Cũng không phải không thể, phòng tắm ẩm nặng, thêm điều hoà, quả thật hơi lạnh.
Độ ấm trên trán bỗng biến mất, chỉ còn người yêu muốn nói lại thôi.
044 biết mình tuyệt đối không thể sinh bệnh. Còn chuyện thân nhiệt, thuần tuý là do dục hoả đốt người.
Đáng chết, tối qua đã giải quyết rồi, sao giờ lại vẫn không nên thân.
“Thể thực nghiệm sẽ không sinh bệnh, ta không sao.”
044 không dám để Quy Vân nhìn thấy, tiện tay nhặt một bộ quần áo ở đầu giường, che chắn rồi đi thẳng về phía toilet.
“Ta đi thay đồ.”
Động tác nhanh nhẹn như vậy, đúng là không giống dáng vẻ bị bệnh, Quy Vân yên tâm không ít.
Nhưng ngay giây sau, hắn lại thấy có gì đó không đúng.
Ta còn thay đồ ngay trước mặt ngươi cơ mà, ngươi là một lính gác, ngượng ngùng cái gì?
Đâu phải chưa từng thấy.
Phòng trong chỉ có một toilet, 044 đã vào thì Quy Vân không dùng được.
Hắn bèn ngồi ở mép giường, mở quang não, bắt đầu xử lý tin tức sơ bộ.
Khi làm việc là lúc Quy Vân nghiêm túc nhất, đến khi hoàn hồn, hắn phát hiện đã trôi qua 40 phút.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước, 044 đang tắm rửa.
Tắm cái gì mà 40 phút?
Quy Vân nhíu mày, trước đây người này không như vậy.
Đợi thêm hơn hai mươi phút nữa, 044 mới từ phòng tắm bước ra.
“Quá chậm.”
Quân nhân bắt buộc phải tiêu tốn thời gian ít nhất cho nội vụ, đây là quy định.
Thấy vẻ mặt hắn không vui, 044 vội đi tới, cúi đầu.
“Xin lỗi, sẽ không có lần sau.”
Trên người lính gác lúc đi ngang qua mang theo một luồng khí lạnh, Quy Vân nhìn y nửa ngày, nhéo mấy sợi tóc còn nhỏ nước của 044.
“Tắm nước lạnh?”
044 khựng lại, không phủ nhận.
Quy Vân thở dài, vẫn không rõ nguyên do.
“Đi sấy khô tóc trước.”
Hắn bước vào phòng tắm, định rửa mặt qua loa.
044 cầm máy sấy, thổi lung tung.
Y ngây thơ tưởng rằng, năm phút tắm nước lạnh đủ để dập tắt phản ứng. Nhưng sự thật chứng minh, 044 vẫn đánh giá thấp thực lực của chính mình.
044 rơi vào đường cùng, không thể không hướng vòi sen đối diện, đành tự giải quyết.
Có lẽ vì tối qua đã có một lần, lần này kéo dài đặc biệt lâu.
“Quy Vân… Quy Vân….”
Trong đầu lặp đi lặp lại vài hình ảnh trắng nõn, 044 khẽ gọi tên người yêu, khẽ thở phào.
“Đúng là… muốn lấy mạng người ta.”
Quy Vân đứng trước gương, chải vuốt tóc.
Hơi nước lạnh trong phòng tắm còn chưa tan, hương sữa tắm rất nồng, có chút che giấu mà vẫn mơ hồ lộ ra.
Liên hệ đến chuyện tối qua, lúc này Quy Vân mới phản ứng kịp.
Chẳng lẽ 044 lại đang…?
Bỗng Quy Vân hắt nước lên mặt, kiểu tóc chưa vuốt xong lại rối tung.
Y thật sự cần đến mức ấy sao?
Sắc mặt dẫn đường ửng hồng, không biết đang nghĩ gì.
Ta chắc là… chưa làm tròn nghĩa vụ với người yêu.
“Sắp xếp công việc tối nay đi, 7 giờ ta phải về nhà.”
044 ghi lại thời gian biểu, chuyện này không khó.
“Ngài đúng nên về nhà nghỉ ngơi cho tốt.”
Quy Vân không phủ nhận, nhìn mái tóc xõa của lính gác, không nhịn được đưa tay xoa xoa.
“Ngươi cũng về cùng ta.”
044 hơi bất ngờ, nhưng bình thường thỉnh thoảng y cũng đến nhà Quy Vân ở phòng khách, nên gật đầu đồng ý.
“Báo cáo tổng kết nhiệm vụ hôm qua sao đến giờ còn chưa nộp?”
Sắc mặt Kael âm trầm, thiếu úy đứng trước mặt căn bản không dám hé răng.
“Thượng tướng hỏi ngươi đó, mau nói!”
Phó quan đứng cạnh Kael lặng lẽ “châm nến” cho cậu ta, có chút thương hại.
Mấy ngày gần đây, tâm trạng thượng tướng vẫn không tốt. Tuần trước chấp hành nhiệm vụ còn giết đến phát cuồng, một mình huyết tẩy mười mấy con tinh thú.
Đại khái là kỳ xao động tới rồi. Lúc này, chỉ một tia lửa cũng có thể bùng cháy.
Thấy phó quan “ra hiệu”, thiếu úy run rẩy trả lời: “Xin lỗi thượng tướng, hôm qua ta bị Thiếu tướng Lâm Cửu gọi đi làm việc, nên chưa kịp viết…”
“Toàn là lấy cớ!”
“Phanh!”
Kael ném phịch một quyển sách dày như gạch xuống, trên mép bàn nứt thêm một vết.
“Trước 6 giờ mà không nộp lên, thì chuẩn bị xuất ngũ đi!”
Thiếu úy không dám không gật, chạy một mạch ra ngoài.
Phó quan không dám thở mạnh, sợ chọc giận thượng tướng.
“Chiều nay có việc gì bắt buộc không?”
Kael xoa trán, bực bội trong lòng không ngớt.
Phó quan lật lịch, khẽ nói: “5 rưỡi có một cuộc họp, là cuộc rà soát nhiệm vụ tuần trước.”
“Ngươi có nghe hiểu lời ta không, loại rà soát vớ vẩn đó còn cần ta tự mình đi à?”
Phó quan bị mắng sững người — nhưng trước giờ ngài chưa từng vắng họp mà…
“Xin lỗi, thượng tướng.”
“Thôi, ngươi khỏi xin lỗi, là vấn đề của ta.”
Kael xua tay, thở dài.
“Cuộc rà soát ngươi thay ta dự, ta muốn đi bệnh viện khám.”
Phó quan gật đầu: “Thượng tướng bảo trọng thân thể.”
Cửa lớn đóng lại, trong văn phòng chỉ còn mình y.
Kael bứt tóc đến phát điên. Rốt cuộc là chuyện quái gì, vì sao mấy ngày nay bứt rứt đến vậy?
Cảm giác này có chút quen thuộc, nhưng gã vẫn chưa thể nhớ ra.
“Má, rốt cuộc phải làm sao đây…”
Lại ép mình làm việc thêm bốn tiếng, phê xong bản tổng kết của tên thiếu úy kia, Kael bóp nát cây bút trong tay.
Đau rát do mảnh vỡ ghim vào da làm gã tỉnh táo được hai giây, gã cầm quang não, chuẩn bị về nhà.
Đi bệnh viện? A, sao có thể. Thử hỏi có bệnh viện nào nhìn ra bệnh của thể thực nghiệm?
Đi chỗ Fenita thì càng không đời nào, Kael sợ lúc này mà gặp hắn, gã sẽ không nhịn được mà vặn gãy cổ hắn.
Nhà gã cách đây không xa, đi bộ chừng 30 phút.
Khoảng cách này, với một lính gác đã quen rèn luyện quanh năm mà nói chẳng khác gì gãi ngứa, coi như tản bộ, vừa lúc để giải sầu.
Trên đường sẽ đi ngang qua một con hẻm nhỏ, vừa hẹp vừa sâu, khiến tâm tình gã càng thêm khó chịu.
“Quy Vân, buổi tối ngài muốn ăn gì?”
“Ngươi làm món gì ta cũng rất thích.”
“Thật sao?”
“Ừ.”
Giọng nói này, là của Quy Vân và 044.
Ma xui quỷ khiến, Kael không đi thẳng ra phía trước, sợ bị hai người nhạy bén kia phát hiện, gã ẩn mình trong góc tối sâu nhất của con hẻm, lắng nghe giọng nói bọn họ từ gần đến xa.
“Ta thật sự rất thích ngài, Quy Vân.”
“Chỉ vì ta khen ngươi biết nấu ăn?”
“Ngài biết rõ không phải như vậy.”
“Ha, ngươi thật thú vị.”
Giọng Quy Vân ôn nhu, mang theo ý cười dung túng, đây là lần đầu tiên Kael nghe được.
Rõ ràng hai người đã đi xa, nhưng Kael vẫn đứng yên bất động.
Nhiều ngày thôi miên chính mình, trong nháy mắt bị đánh tan. Quy Vân, người mà gã cầu còn không được, thật sự đã trở thành của một lính gác khác.
Trong khoảnh khắc, Kael như nghe được thế giới sụp đổ, nhưng đây không phải ảo giác.
Bức tường cao trong hẻm bị gã một quyền đấm nát, gạch đá rào rào rơi xuống người.
Binh lính tuần tra gần đó nghe thấy động tĩnh, lập tức chạy tới.
“Đây là…”
Tiếng nói bỗng im bặt, vì trước mặt bọn họ là thượng tướng Kael, nhưng lại giống như không phải.
Đôi mắt gã nhuốm thêm một tầng huyết sắc, gân xanh nổi cộm trên cánh tay, uy áp tinh thần trút ra ngoài cuồn cuộn ầm ầm.
Chân lính tuần tra mềm nhũn, dè dặt hỏi: “Thượng tướng đang bước vào kỳ xao động sao? Cần ta đưa ngài đến phòng y tế không?”
Đồng tử Kael co rút, giọng khàn khàn thô nặng: “Cút.”
Không đợi binh lính phản ứng, thượng tướng đã chặn lại một chiếc xe tự động, nghênh ngang rời đi.
“Mời nói ra địa điểm cần đến.”
Kael dường như không nghe thấy, để mặc xe chạy loạn vô hướng.
“Mời nói ra địa điểm cần đến.”
Lính gác cuối cùng cũng phản ứng, báo ra địa chỉ nhà mình.
“Tốt, xin thắt dây an toàn, chúng ta lập tức xuất phát.”
“Hô…”
Thanh âm hai người vừa trò chuyện vừa cười vẫn quanh quẩn bên tai gã, căn bản Kael không nghe nổi bất kỳ âm thanh nào khác.
Vì sao? Không phải đã nói sẽ không động tâm với lính gác sao?
Rõ ràng ta và 044 chẳng khác gì nhau, hơn nữa ta còn là người tiếp xúc với ngươi trước, tại sao lại chọn y?
Kael nghĩ mãi không thông, suy nghĩ rối như tơ vò, không cách nào gỡ ra.
“Đã đến nơi.”
Kael lập tức lao vào phòng, quăng mình xuống giường.
Đúng, đúng, nhất định là đang nằm mơ.
Lính gác điên cuồng bóp lấy chân mình, như muốn xé cả thịt ra.
Nhưng gã vẫn không cảm thấy đau.
Phát hiện này khiến Kael càng tin tưởng rằng mình đang mơ.
Ngủ một giấc, tỉnh lại, mộng sẽ kết thúc.
7 giờ tối, toàn thân Kael đầy máu, mảng đỏ tươi loang lổ khắp ga giường.