Trong mắt Quy Vân, hắc khí như muốn cắn nuốt cả người Kael.
Không biết đến tột cùng có còn đường sống để vãn hồi hay không, trước sau Quy Vân đều không hạ tử thủ với gã.
Kael tựa hồ cũng đã phát hiện điểm này, ngôn từ và hành vi càng thêm kiêu ngạo.
“Em xem, em còn luyến tiếc giết ta. Quả nhiên, không lựa chọn trực tiếp chịu chết là đúng.”
Quy Vân né tránh tinh thần lực leo lên người hắn, nghe được lời này, đột nhiên lĩnh ngộ.
Nguyên lai ngay từ đầu là muốn mình giết gã sao?
Trái tim đau xót, không rõ là cảm giác gì.
Quy Vân áp chế cảm xúc của bản thân, nỗ lực bình thản khuyên giải: “Ngươi cùng ta đi tìm Fenita, luôn có biện pháp.”
“Không…”
Chữ “trở về” giống như ngọn lửa châm ngòi, kích nổ lý trí cuối cùng của Kael.
Gã điên cuồng gào thét, Quy Vân cơ hồ nghe không rõ âm thanh.
“Không thể trở về! Ta không thể… A a a a a a!!”
Khí tức màu đen đột nhiên thực thể hóa, hung hăng quấn lấy cổ Kael.
Hít thở không thông khiến gã kịch liệt giãy giụa, Quy Vân không thể ngồi yên nhìn, định phá tan luồng hắc khí kia.
Nhưng ngay khoảnh khắc xúc tua tinh thần chạm vào, hắc khí nhanh chóng tản ra, mắt thấy sắp thẩm thấu vào trong.
Quy Vân lập tức quyết định, chủ động cắt đứt xúc tua.
“Không được, không được… Ta không cần…”
Kael thấp giọng lẩm bẩm, lời nói vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Chỉ có gã mới biết, trong không gian tinh thần của mình có một loại sinh vật hình người khác đang đối thoại.
“Ngươi không phải có nguyện vọng chưa hoàn thành sao? Liền như vậy mà chết, cam tâm sao?”
Hắc khí ngưng tụ thành hình người, giống hệt Kael.
Thanh âm bọn họ không khác nhau, cái “người” kia không ngừng thấp giọng dụ dỗ.
“Ngươi muốn có được người này, vậy hãy tiếp nhận ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi.”
Kael không rõ trạng thái của mình là gì, chỉ cảm giác hít thở không thông đột nhiên biến mất.
Đầu óc vừa như thanh tỉnh, lại như sa vào mê loạn.
Có lẽ gã chưa từng là loại người như vậy, nhưng ở khoảnh khắc kia, Kael biến thành một quái vật chỉ biết vâng theo d*c v*ng.
“Được.”
Trước mặt, gã vẫn duy trì tư thế quỳ, không còn giãy giụa.
Lo sợ lại phát sinh ngoài ý muốn, Quy Vân trước tiên liên hệ Fenita. Thừa dịp hiện giờ Kael ngoan ngoãn, hắn dùng dây cáp trói gã thật chắc.
“Quy Vân…En cách ta thật gần.”
Quy Vân yên lặng cột chặt nút cuối cùng, không đáp lại.
Kael cuối cùng không còn đau đầu, hoàn toàn tiếp nhận luồng lực lượng kia, ngược lại càng thấy thần thanh khí sảng.
Gã cho rằng mình vẫn dùng tư duy người bình thường để trò chuyện, nhưng “Ma thuật sư” đã thay đổi một điều gì đó.
Trong nội tâm gã, rất nhiều bí ẩn không thể nói, hết thảy mặt trái lý niệm, đang dần dần vô hạn phóng đại.
Cho đến khi chiếm cứ toàn bộ gã.
Kael chỉ cảm thấy tình cảm của mình dành cho Quy Vân càng thêm kiên định, ngược lại còn cười hì hì, tưởng tượng đến chuyện tốt.
“Ngươi tốt nhất đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
Quy Vân siết chặt dây thừng, từ trên cao nhìn xuống liếc gã một cái.
“Tuy rằng ta không muốn giết ngươi, nhưng không có nghĩa ta không thể giết ngươi.”
Kael si ngốc ngẩng đầu, trong mắt toàn là ý cười.
“Xin lỗi, ta đã đến chậm!”
044 vẫn không yên tâm, cố ý sai khác với thời gian Quy Vân báo, đến sớm mười lăm phút.
Sắc mặt Kael thoáng chốc âm trầm, mái tóc rũ xuống che đi ánh mắt đầy ác ý.
Quy Vân thấy y đến, cũng không ngoài ý muốn.
“Không sao, ta đã thông tri Fenita, hắn sẽ mang khoang cách ly đến.”
044 đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới, không phát hiện vết thương lớn nào, cuối cùng mới nhẹ nhàng thở ra.
“Vậy thì tốt rồi…”
“Tốt cái gì?”
Quy Vân đột nhiên quay đầu, trong nháy mắt Kael cắt đứt dây thừng, không biết dùng cách nào, lập tức chuyển đến phía sau 044.
Lưỡi dao sắc bén màu đen kề sát sau cổ 044, y phản ứng cực nhanh, lắc mình né tránh, nhưng vẫn để lại một vết thương nhỏ.
Chủy thủ không ngừng kéo dài, mục tiêu của Kael rất rõ ràng, một tay ném trường thương đi.
Đòn công kích đơn giản tự nhiên không làm khó được 044, nhưng trường thương lại biến hóa, vô số khối băng như lưỡi dao bay thẳng về phía y.
“Ngươi hình như, chơi rất vui a.”
Sau lưng đột nhiên vang lên thanh âm của Quy Vân, giây tiếp theo, Kael bị một vật thể cực lớn cực nóng đánh bay.
Ngọn lửa trên người càng lúc càng dữ dội, trước sau không dập tắt nổi.
“Làm tốt lắm.”
Kael chưa từng thấy tinh thần thể của Quy Vân, không ngờ lại là một con hồ ly khổng lồ phủ đầy lông mao mềm mịn.
“Có thể bị tinh thần thể của em công kích, cũng coi như một loại vinh hạnh.”
044 mặt vô biểu tình rút lưỡi dao ra khỏi cánh tay, không nhịn được mắng: “Nói năng điên khùng cái gì vậy!”
Kael nhìn vài giọt máu trên mặt đất, khinh miệt cười nhạo một tiếng.
“Thật vô dụng.”
Quy Vân áp 044 đang sắp bạo khởi xuống, khinh khinh phiêu phiêu bỏ xuống một câu với Kael: “Không đánh? Liền như vậy chờ chết?”
Ngọn lửa trên lưng Kael vẫn chưa tắt, tình trạng thảm không nỡ nhìn.
Nhưng gã lại làm như không cảm nhận được đau đớn, ngẩng mặt hướng Quy Vân cười cười.
“Dù sao, e cũng sẽ không giết ta.”
Quy Vân nắm quyền, thở dài.
Đuôi to của hồ ly trắng vung nhẹ, lửa liền tự động tắt.
“Ta tới, ta tới, thế nào, còn chưa chết đi?”
Fenita không biết từ khi nào đã nghiên cứu xong lái xe huyền phù tới gần.
“Má ní, thảm thật đó”
Kael vẫn bất động, dường như đã thực sự mất đi sức lực giãy giụa.
Quy Vân liếc hắn một cái, cảnh cáo nói: “Nhanh đem gã thả vào khoang cách ly, đừng lại gần quá.”
Fenita cười cười, không để bụng.
“Ta chỉ muốn nhìn xem, khó khăn lắm mới sáng tạo ra được một tác phẩm, sao lại biến thành thế này?”
Quả thật Kael không giãy giụa nữa, mặc cho người ta nhốt vào khoang cách ly.
“Ta mang gã về viện nghiên cứu, thiết bị bên quân bộ các ngươi không đủ cường độ.”
Quy Vân tự nhiên đồng ý, nhưng trong lòng lại suy tính một chuyện khác.
“Không thể để lộ ra việc Kael bị cảm nhiễm.”
Tay lái Fenita khựng lại một chút, sau đó gật đầu đồng ý.
“Đúng vậy, dù sao chưa từng có tiền lệ lính gác cấp bậc này bị cảm nhiễm. Vẫn nên tránh làm xã hội vừa ổn định lại nổi sóng.”
Vết thương trên cánh tay 044 gần như đã lành hẳn, nhưng Quy Vân vẫn kiên nhẫn giúp y quấn băng vải.
Trong lòng y ấm áp, chỉ muốn lặng lẽ cúi xuống hôn một cái lên trán người yêu.
“Đối ngoại thì nói gã trái lệnh quân, bị bí mật giam giữ, như vậy đi.”
Động tác băng bó của Quy Vân thoáng ngừng lại, 044 khẽ nhéo tay hắn.
“Cứ như vậy đi, ta đi trước.”
Tin tức Kael bị bí mật giam giữ lan truyền rất nhanh, người biết đầu tiên chính là phó quan của gã.
Giang Trì bị gọi vào văn phòng nguyên soái, cả người thấp thỏm bất an.
Hắn nghĩ ngợi một hồi, còn cho rằng mình phạm lỗi gì, sắp bị đóng gói đưa về nhà.
“Giam giữ?”
Ai ngờ sự thật còn vượt xa tưởng tượng.
Giang Trì khó tin, đối diện ánh mắt lạnh lùng ép tới của phó quan Lăng, hắn dũng cảm hỏi: “Nhưng ta vẫn luôn ở bên thượng tướng, gã thật sự không làm gì sai a?”
Quy Vân tỏ vẻ thấu hiểu, ý bảo hắn ngồi xuống.
“Ta hiểu. Nhưng ngươi không phải Kael, có một số việc chỉ có bản thân gã mới rõ.”
Ngữ khí ôn hòa, không hề có dáng vẻ tức giận, điều này khiến Giang Trì thở phào nhẹ nhõm.
Hắn lấy hết can đảm, tiếp tục hỏi: “Ngài có thể nói cho ta rốt cuộc thượng tướng đã làm gì không?”
Ánh mắt 044 gần như muốn đâm xuyên hắn, Giang Trì vội vàng bổ sung: “Thượng tướng dẫn dắt hai quân đoàn, mọi người đều rất lo lắng, ta cũng muốn cho bọn họ một lời giải thích.”
Quy Vân lấy lý do đã thương lượng trước với Fenita, giải thích: “Gã cố ý tiết lộ số liệu quan trọng của viện nghiên cứu, cần phải bị thẩm vấn một thời gian.”
Giang Trì khẽ thở ra: “Vậy tức là thượng tướng vẫn còn cơ hội trở về sao?”
Quy Vân thuận miệng: “Nếu gã có thể đưa ra lý do hoàn chỉnh, thì có thể.”
Giang Trì đứng lên, hướng Quy Vân khom người hành lễ.
“Ta sẽ giải thích rõ cho mọi người.”
“Vất vả.”
Cửa vừa khép lại, 044 liền thở dài.
“Ngươi lo lắng?”
044 gật đầu.
Quy Vân cũng hiểu rõ, có thể dối gạt nhất thời, không thể che giấu cả đời.
“Hẳn Fenita sẽ nghĩ ra cách giải quyết, chiều nay ta cũng sẽ tới đó.”
Bàn tay sau lưng 044 run nhè nhẹ, “Ừ, nhất định vậy.”
Giang Trì đem toàn bộ đối thoại với nguyên soái kể lại cho thuộc hạ của Kael, nhưng tình huống không hề như hắn tưởng.
Đa số người căn bản không tin, còn nói ra lời rất khó nghe.
“Tiết lộ? Có thể tiết lộ cái gì? Ta sớm đã chướng mắt mấy chuyện bẩn thỉu ở viện nghiên cứu, số liệu so với mạng người quan trọng hơn sao?”
“Đúng đó, còn tên Quy Vân kia, chỉ là một dẫn đường, mà có thể làm nguyên soái. Ai biết hắn thực sự có năng lực hay là dựa vào cái gì khác?”
Một lính gác giơ tay làm động tác khó coi, lập tức khiến cả bọn phá lên cười.
“Nếu hắn không có năng lực, thì rõ ràng chỉ là bịa đặt thôi. Còn bí mật gì chứ, ai tin a?”
“Ta thấy là hắn sợ Kael lên thay đoạt mất vị trí nguyên soái, nên bịa ra cái cớ để hãm hại.”
Giang Trì nghe mà nhíu mày chặt, hắn không phải chưa từng nghi ngờ Quy Vân, nhưng Kael luôn tôn trọng vị nguyên soái kia, hơn nữa nhiều lần chính miệng nói cho hắn biết thực lực của nguyên soái.
Trong mắt Giang Trì, đi theo Kael là tất nhiên. Người Kael đi theo, lại càng đáng để kính trọng.
“Đủ rồi! Cút hết đi huấn luyện!”
Có kẻ bất mãn bĩu môi: “Gì chứ, thượng tướng không ở, ngươi thật coi mình là lão đại?”
Sắc mặt Giang Trì lạnh băng, bước tới nhấc cổ áo hắn.
“Muốn vào phòng đối luyện thử một trận không?”
Người kia lập tức im re.
Có thể được Kael chọn làm phó quan, tất nhiên Giang Trì không phải loại yếu đuối.
Chỉ là vì bình thường tính tình ôn hòa, đám người này liền quên mất, đây từng là một kẻ đáng sợ thế nào.