044 có chút bối rối.
Dù Quy Vân đã tận lực khai thông cho y, nhưng thần trí 044 vẫn chưa khôi phục.
Hiện tại y hoàn toàn dựa vào bản năng mà hành động, vì thế một tay ôm chặt dẫn đường trước mắt vào trong ngực.
“Không khóc, không sợ.”
044 vỗ nhẹ lên lưng người trong ngực, trong đầu toàn bộ đều là cảnh tượng vừa rồi y nhìn thấy.
Bởi vì thể lực tiêu hao quá mức, Quy Vân khó tránh khỏi rơi ra chút nước mắt sinh lý.
Điều này rơi vào mắt 044, y hoàn toàn không nghĩ sâu xa, chỉ cho rằng vị dẫn đường xinh đẹp này đang sợ hãi.
Quy Vân đã không còn chút sức lực giãy giụa, đợi đến khi nhận ra thì cả người đã hoàn toàn rúc vào trong lòng lính gác.
Kề sát cơ bụng rắn chắc nóng hổi, nhiệt ý xuyên qua quân trang ướt đẫm truyền sang, khiến gương mặt Quy Vân nhiều thêm một vệt ửng đỏ.
“Buông ra.”
044 vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Quy Vân, nhưng rốt cuộc vẫn nghe lời.
Y chậm rãi buông cánh tay đang vây quanh, trong lòng lại có chút không nỡ.
Quy Vân lập tức dịch sang một bên, th* d*c kịch liệt..
“….. Ngươi làm theo lời ta nói.”
044 nghiêng đầu, như thể không hiểu được.
Quy Vân ho khẽ hai tiếng, lại tách ra hai xúc tua tinh thần, nhẹ nhàng an ủi quanh thân 044.
“Nghe lời, có thể làm được không?”
044 đưa tay loạn quơ, ý đồ bắt lấy xúc tua vô hình.
Y chộp loạn trong không khí, tựa hồ thật sự chạm phải thứ gì.
“Được, ta nghe lời.”
Quy Vân nhắm mắt, hít sâu vài hơi.
Dù sao cũng không cần 044 cung cấp ý tưởng gì, chỉ cần y nghe hiểu lời nói, thế là đủ rồi.
‘Cho ta mượn tinh thần lực của ngươi, ta sẽ dùng nó truyền tin tức tới địa cầu.’
‘Đồng bào trên địa cầu sẽ nghĩ cách làm quỹ đạo của ngươi lệch đi.’
‘Ngươi biết gạt ta thì kết cục sẽ thế nào, bất luận ra sao, ta đều sẽ gi·ết các ngươi, bao gồm cả đám người xoay quanh tầng khí quyển của ta.’
Quy Vân mỉm cười, ‘Đương nhiên, ta đáng để ngươi tín nhiệm.’
Tinh thần lực của hành tinh nhỏ vượt xa nhân loại, Quy Vân chủ động trở thành vật dẫn, một tiếng trống khiến tinh thần hăng hái, hấp thu lượng lớn sức mạnh.
Sức mạnh quá lớn khiến hắn lập tức phun ra một ngụm máu tươi, trong vài hơi thở ngắn ngủi, không gian tinh thần liên tục bị phá hủy rồi lại dựng lại nhiều lần.
044 không hiểu chuyện gì đang xảy ra, dẫn đường trước mắt bỗng thay đổi dáng vẻ.
Làn da trắng nõn lộ ra sắc bệnh, máu tươi từ khóe môi nhợt nhạt chảy xuống.
“Không cần, không cần ch·ết.”
044 lập tức lao đến, áp tai lên cơ ngực chỉ cách một tầng mỏng, lắng nghe nhịp tim yếu ớt.
Quy Vân bị cọ đến có chút ngứa, nhưng vô lực đẩy y ra.
Hắn dứt khoát mặc kệ, nuốt máu trong cổ họng xuống, nhắm mắt, tìm kiếm viên tinh cầu thuộc về Otis trong vô vàn tinh điểm.
Ở đâu… ở đâu…..
‘Ta không nghĩ ngươi có thể tìm được, ngươi nói địa cầu cách nơi này quá xa.’
‘Ngươi không tin vào sức mạnh của chính mình?’
‘Đương nhiên không phải, lực lượng của ta đủ, nhưng ngươi thì quá yếu ớt.’
Có phải màng tai mình xảy ra vấn đề rồi không? Vì sao tiếng tim đập ngày càng yếu ớt?
044 đột nhiên ngẩng đầu, lại bị máu tươi bắn đầy mặt.
Quy Vân nuốt không nổi nữa. Lượng lớn máu trào ra từ lỗ mũi, từ khoang miệng.
Không được, không được, như vậy hắn sẽ ch·ết mất!
044 vươn tay, lần đầu tiên chạm vào khuôn mặt Quy Vân.
Y muốn che miệng Quy Vân, nhưng vẫn vô ích.
Máu theo khe hở giữa ngón tay chảy xuống, móng tay 044 cũng nhuộm đỏ.
Lạnh quá… đây là cái gì….
Quy Vân không dám mở mắt, hắn sợ tròng mắt sẽ trực tiếp rơi ra ngoài.
Đột nhiên có vật gì mềm mại, lạnh lẽo dán lên môi hắn, thỉnh thoảng còn xen lẫn chút nóng ướt, đảo quanh trên môi.
A..
Quy Vân bỗng nhận ra đó là gì.
Trong đầu, liên kết tinh thần khựng lại một khắc, hồ ly trắng run rẩy nhè nhẹ.
044 thấy máu đỏ chói mắt, y cảm thấy điều này không nên xuất hiện trên người đại nhân.
Bàn tay y che không nổi máu tràn ra, vậy… còn cách nào nữa?
044 lại ghé sát thêm chút nữa, tất cả trong mắt đều là đôi môi đỏ thẫm nhiễm máu.
Ngón tay khẽ điểm trên cánh môi, y như đang tìm một góc độ.
Không ổn, không ổn, ta muốn đối diện với hắn.
044 đồng thời vươn hai tay, giữ lấy gương mặt Quy Vân.
Trong nháy mắt y ép sát khoảng cách, như mong muốn, nhấm nháp món ngon chờ đợi đã lâu.
Mềm mại, có chút ngọt.
Vị giác sai lệch hoàn toàn, 044 há miệng lớn, l**m nuốt dòng máu đang chảy.
Không đủ, không đủ, y còn muốn nhiều hơn.
Máu của dẫn đường cũng chứa đựng tinh thần lực dồi dào, đối với một lính gác mất khống chế mà nói, đó là trân phẩm thượng đẳng.
Hiển nhiên 044 đã phát điên, không chỉ bởi vì khe khai thông kia.
Người trước mắt này, y muốn toàn bộ.
Lưỡi nóng bỏng thành công tiến vào khoang miệng, cuốn đi dòng máu chan chứa.
044 mặc sức dò tìm khắp nơi, độ ấm mềm mại ấy là thứ y yêu nhất.
Ồ? Giống như đụng phải thứ gì càng mềm hơn.
044 không chút lưu tình quấn lấy, thô bạo khuấy đảo n** m*m m** đó.
Quy Vân cảm giác mình sắp bị hút khô.
044 điên cuồng cướp đoạt, uống cạn khiến hắn chật vật không chịu nổi.
Nụ hôn dữ dội đến vậy, hắn căn bản không thể chống đỡ.
Thế nhưng lính gác lại có thể mang đến an ủi cho dẫn đường, khiến đầu óc hỗn loạn của Quy Vân khôi phục được đôi chút thanh minh.
Hắn miễn cưỡng tập trung, tiến thêm một bước tìm kiếm tinh điểm.
Tìm được rồi, chính là nơi này.
Giây tiếp theo, thông đạo tinh thần thành lập, hai người nối thông.
Quy Vân đã tìm thấy được người cách năm năm ánh sáng – Otis.
‘Chuẩn bị thiết bị đẩy mạnh với cường độ tối đa, đem quỹ đạo của hành tinh nhỏ lệch đi hai trăm sáu mươi độ.’
‘Tình huống cụ thể ta không thể nói tỉ mỉ, hãy nhanh chóng.’
Otis đang lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu bỗng lóe lên một tia linh quang.
‘Quy Vân? Là ngươi sao?’
Chưa kịp chờ ông hỏi thêm, bên kia đã cắt đứt liên kết.
Otis lập tức đứng bật dậy, liên hệ viện nghiên cứu.
“Ta muốn phi thuyền tối cao thừa trọng, mang theo thiết bị động cơ đẩy mạnh công suất lớn nhất, nhanh chóng tới hành tinh nhỏ N69.”
“Ta sẽ tự mình đi, mang theo chiến sĩ của ta trở về.”
Quy Vân hoàn thành nhiệm vụ, dùng đến tia tinh thần lực cuối cùng.
Rốt cuộc 044 không thể hấp thu thêm được gì từ hắn, phí công quấn quanh chỉ làm cơ thể hắn nóng bừng lên.
“Ta… không thở nổi…”
Quy Vân khó khăn cướp được một hơi thở, như đang cầu xin tha thứ mà nói ra mấy chữ.
Hắn hiểu rõ, một lính gác mất trí căn bản không thể phục tùng bất cứ mệnh lệnh nào.
Nhưng ngay giây sau, Quy Vân thật sự được buông ra.
044 tri kỷ cởi quân trang của mình, xếp thành một khối, để Quy Vân gối đầu lên.
“Ngươi sinh bệnh, cần nghỉ ngơi.”
Y ngoan ngoãn quỳ gối bên cạnh, trong mắt chỉ toàn là Quy Vân.
Quy Vân nhìn cảnh tượng kỳ quái trước mắt, thế mà lại thấy có chút buồn cười.
“Ngươi rất khó chịu, đúng không.”
Dù cho tinh thần lực bản thân không đủ, hắn vẫn có thể cảm nhận được lực lượng b·ạo đ·ộng trong người 044, tình huống chắc chắn rất nghiêm trọng.
Quy Vân hơi lo lắng, nếu cứ tiếp tục như vậy, liệu có khiến y hoàn toàn biến thành kẻ ngốc?
Đầu óc hắn có chút trống rỗng, ánh mắt không rơi xuống người 044.
d*c v*ng chiếm hữu của lính gác bị quấy phá, 044 có chút bất mãn.
Người của y đang nhìn cái gì vậy?
“Ngươi muốn làm gì…!”
044 đột nhiên cúi người, chống hai tay lên người Quy Vân, thẳng thắn nhìn chằm chằm hắn.
Quy Vân không dám nhúc nhích, tim đập thình thịch như trống dồn.
“Dán dán.”
044 nói được thì làm được, dồn chút sức lực, đè xuống.
Bên gáy bị cọ khiến ngứa ngáy, Quy Vân không khỏi nghiêng đầu né đi.
“A…”
Thân thể run rẩy, giống như bị đ·iện gi·ật.
Kẻ gây tội chẳng hề hay biết, vẫn loạn cọ ở n** m*n c*m nhất của hắn.
Phần cổ là vị trí thích hợp để đánh dấu, nơi này da mỏng, trắng nõn tinh tế.
Trong đầu Quy Vân lóe lên một ý tưởng, chính hắn cũng kinh ngạc.
Hắn đã không thể ngưng tụ xúc tua tinh thần để khai thông cho 044, vậy chỉ còn một biện pháp.
“Ngươi muốn đánh dấu sao?”
Quy Vân không dám nhìn mặt lính gác, chỉ buồn cười nhìn chằm chằm chóp mũi mình.
“Đánh dấu là gì?”
044 như một đứa trẻ chẳng hiểu gì, ngây thơ nhìn hắn.
Nhưng Quy Vân biết, sự ngây thơ này chỉ là bề ngoài.
Xúc cảm nóng bỏng càng thêm chặt chẽ, hình dạng rõ ràng làm mặt hắn đỏ bừng.
“Ngươi không muốn cắn ta một ngụm sao?”
Quy Vân vốn không định dạy, cũng chẳng dẫn đường nào muốn dạy.
Nhưng không dạy không được, nếu không cho 044 phát tiết chút tinh thần lực, e rằng cắn một ngụm còn đỡ hơn.
“Sau cổ, sườn cổ, chỗ nào cũng được.”
“Không phải ngươi nói sẽ nghe lời sao? Cắn đi.”
044 nhìn chằm chằm chiếc cổ trắng nõn, y đương nhiên muốn cắn.
Nhưng cắn, đại nhân sẽ đau.
Không đúng, đại nhân hy vọng y nghe lời hơn.
Cho nên phải cắn.
Quy Vân đã nhắm mắt, nhưng đau đớn mãi chưa đến.
Hắn có chút nghi hoặc, vừa muốn mở hé mắt ra, răng nanh đã đặt trên sườn cổ.
Sắc bén đâm thủng làn da, lượng lớn tinh thần lực rót vào.
Trong khoảnh khắc, thậm chí Quy Vân cho rằng tinh thần lực của mình đã khôi phục.
Đáng thương cho phần sườn cổ, bị l**m m*t đến hỗn loạn, dần dần trở nên ch·ết lặng.
Không biết đã bao lâu, Quy Vân hoàn toàn kiệt sức, 044 cuối cùng buông miệng.
Y nâng nửa người lên, đầu lưỡi l**m đi vết nước bọt nơi khóe môi.
044 đang thưởng thức tác phẩm của mình.
Đúng vậy, thần trí y vẫn chưa khôi phục, nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm biến thành kẻ ngốc.
Dẫn đường trước mắt cuộn mình thành một khối nhỏ, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ run.
Sườn cổ hỗn độn dính ướt sơ mi trắng loang lổ vết màu sậm, thấy rõ nơi đây vừa trải qua một trận chiến.
044 vươn tay, lại đem Quy Vân ôm chặt vào ngực.
Y để dẫn đường gối đầu lên vai mình, dùng áo khoác phủ kín người.
“Đừng run, ngủ đi.”
Ý thức Quy Vân mơ hồ, nhưng vẫn loáng thoáng nghe được ngôn ngữ đơn giản mà vụng về này từ 044.
Hắn khẽ nhếch khóe môi.
Thật ngốc.