“Thượng tướng, có một phi thuyền quy mô cấp S đang hướng đến phi thuyền bên này.”
Khoảng thời gian từ khi Quy Vân rời đi đã qua 38 giờ, với tốc độ của hành tinh nhỏ, chỉ cần 8 tiếng nữa là va chạm với địa cầu.
Nhưng phía Quy Vân vẫn không truyền lại bất kỳ tin tức gì.
Kael đã có tính toán trong lòng, chuẩn bị khởi động vũ khí nhiệt hạch, tự hủy toàn bộ.
Nghe phó quan báo cáo, gã vẫn không dám ôm hy vọng quá nhiều.
Tạp Á nhanh chóng khởi động hệ thống radar, phóng lớn hình ảnh phi thuyền đang tới.
“Đây là chiến hạm cấp bậc tối cao của viện nghiên cứu, sao bọn họ lại tới đây?”
Hiện tại, vẫn theo chế độ từ lúc đế quốc mới thành lập, vì tiết kiệm tài nguyên, những loại siêu cấp lực lượng quân sự như phi thuyền khổng lồ sẽ không bao giờ được phái ra nhiều cùng lúc.
Vậy thì chỉ có một khả năng, Quy Vân đã thành công liên hệ với đế quốc.
Tim Kael đập dồn dập như trống, Quy Vân nhất định còn sống!
“Tùy thời chuẩn bị tiếp ứng.”
Quy Vân cảm thấy cả người mình đều như tan rã.
044 vẫn ôm chặt hắn trong ngực, cho dù không trực tiếp nằm trên nham thạch, cơ thể lính gác cũng chẳng mềm mại hơn bao nhiêu.
Mất máu quá nhiều cùng tiêu hao tinh thần lực khiến Quy Vân suy yếu, lại thêm một đánh dấu bên ngoài, hắn cảm thấy có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
Nhưng tình hình hiện tại vẫn chưa rõ ràng, Quy Vân không thể chắc chắn trăm phần trăm rằng tin tức đã được truyền đi.
Hắn không dám ngủ. Trí tuệ của 044 đã thoái hóa, việc suy nghĩ chỉ còn lại một mình hắn gánh vác.
Một mảnh lạnh lẽo đột nhiên áp lên trán.
Bàn tay 044 xoa nhẹ, môi kề bên tai Quy Vân, như lẩm bẩm nói mớ.
“Ngủ đi… nghỉ ngơi.”
Hằng tinh dần lặn xuống, màn đêm không tiếng động mà buông xuống.
Nhiệt độ thấp đi, nhưng thân thể bên cạnh lại nóng hầm hập, khiến Quy Vân cảm thấy ở đâu cũng toàn hơi nóng.
A… mệt quá…
Quy Vân nhắm mắt, hô hấp dần dài và đều.
Nhịp tim vững vàng của dẫn đường là khúc nhạc mỹ diệu nhất trong tai 044, ngay khoảnh khắc người trong ngực chìm vào giấc ngủ, y mở to hai mắt.
Trong mắt nào còn nét ngây thơ, đôi con ngươi đen giữa đêm tối trở nên đặc biệt thấm người.
Ngay từ lúc đánh dấu bên ngoài, 044 đã khôi phục ý thức.
Y vốn có thể dừng lại, không cần tiếp tục cướp đoạt, nhưng y không muốn.
Mắng ta đi, mắng ta đê tiện, mắng ta ích kỷ.
Bởi vì ta đã lợi dụng khe hở, bởi vì ta lợi dụng sự mềm lòng của ngươi.
044 cúi đầu, gương mặt khẽ cọ vào mái tóc đen của dẫn đường.
Nhiều ngày chạy vạy khiến tóc Quy Vân hơi rối, y ý đồ dùng cằm để chải vuốt.
“Ưm…”
Trong lòng còn chứa nặng nỗi lo, Quy Vân ngủ cũng không an ổn, cho dù thân tâm đã mỏi mệt.
Ngược lại, trạng thái của 044 tốt đến mức đáng sợ.
Suốt hành trình y chẳng hao tốn bao nhiêu sức lực, chỉ bị từ trường tinh cầu quấy nhiễu.
Mọi bực bội khổ sở đều đã bị thân thể trong lòng áp xuống, chỉ còn dư lại chút đau đớn nhàn nhạt tựa như ngứa ngáy.
“Hết thảy đều giải quyết rồi, ngủ đi, tỉnh lại là về nhà.”
044 thả ra tinh thần lực, cố gắng kết thành sợi tơ, xiêu vẹo vụng về, nhìn rất xấu.
Y thật sự không am hiểu việc này, thử đi thử lại mấy lần, cuối cùng mới khó khăn khiến nó trở nên mượt mà.
Quy Vân cảm giác có thứ gì đó đang cọ lên sườn cổ mình, một dòng ấm áp rót vào cơ thể, nhẹ nhàng vuốt phẳng tạp niệm trong đầu hắn.
“Phần còn lại giao cho ta, đừng lo.”
Tư tưởng chìm sâu, lông mi run rẩy rốt cuộc không thể mở ra nữa.
Trong đầu 044 nhớ lại phương pháp trấn an dẫn đường, đem phần lực lượng mềm mại nhất của mình, theo đường đánh dấu mà dẫn vào cơ thể Quy Vân.
Sách ghi chép nói, lính gác có thể bồi bổ cho dẫn đường đã kiệt quệ, tuy rằng tình huống này không thường gặp.
044 rất giỏi thực hành, Quy Vân thở càng lúc càng trầm, y biết mình đã thành công.
Mưa vừa tạnh không lâu, mặt cỏ còn ẩm lạnh.
044 điều động lực lượng, hong khô một mảnh đất. Y cởi hết áo khoác của mình, chỉ còn lại một chiếc sơ mi.
Quần áo chồng lên miễn cưỡng thành nửa tấm đệm, túi bao có thể làm gối đầu.
Quy Vân liền ngủ trên đó, 044 còn nhóm một đống lửa bên cạnh.
044 không ôm hắn nữa, mà ngồi suy nghĩ một chuyện đối với y vô cùng trọng đại.
Đương nhiên, không phải chỉ là vấn đề hành tinh nhỏ.
Trong lúc đánh dấu bên ngoài, Quy Vân quá mức suy yếu, thông qua sợi tơ tinh thần, y đã biết được chân tướng sự việc.
044 vừa kinh hãi trước sự cường đại của Quy Vân, vừa đau lòng cho những gì hắn phải trả giá.
Những chuyện còn lại dễ giải quyết, y tin mình có thể xử lý hoàn mỹ.
Nhưng điều 044 không biết phải làm sao, khi Quy Vân tỉnh lại, y nên làm gì bây giờ.
Quy Vân là dẫn đường, là tồn tại thánh khiết và tốt đẹp nhất trong lòng 044.
Nhưng vị đại nhân này, không thích lính gác vượt rào.
Khoảnh khắc này, những lời từng nghe như “Quy Vân lại cự tuyệt ***” chợt hóa thành mảnh vụn trong đầu 044.
Hắn còn có thể tiếp nhận ta sao? Tiếp nhận một phó quan lính gác đã lỡ tay đánh dấu hắn?
044 nghĩ ra cả trăm lý do, nhưng tựa hồ chỉ toàn những điều có thể chọc giận Quy Vân.
Thảm rồi, phải làm sao đây?
Quy Vân đang an ổn ngủ bên cạnh, ánh mắt 044 chưa từng rời khỏi.
Ta không muốn rời xa đại nhân, không muốn cùng Quy Vân tách biệt. Ta muốn mãi mãi đứng bên cạnh hắn, cho đến khi tim ngừng đập.
Ý tưởng ác liệt của lính gác tới rồi lại đi, nhìn dẫn đường trước mắt quá mức suy yếu, thậm chí y đã nghĩ đến việc trực tiếp đánh dấu vĩnh viễn, để Quy Vân hoàn toàn thuộc về mình.
Con ngươi đen sẫm thêm một tầng, 044 như đang đấu tranh cùng một bản thể khác.
Hành tinh nhỏ đã ngừng công kích, nhưng từ trường của nó vẫn tồn tại, ảnh hưởng lên lính gác. thậm chí 044 không ý thức được, tinh thần lực của y lại lần nữa hỗn loạn.
“Không được!”
Ngọn lửa trại bị gió thổi tắt, mặt đất lập tức nứt ra một khe lớn.
044 giận dữ mắng một bản ngã ích kỷ khác của mình: ngươi dám nghĩ như vậy sao?
Nếu thật sự có ai đó trở thành lính gác của Quy Vân, vậy nhất định phải là khi đại nhân nguyện ý.
Càng lúc càng nhiều khe nứt xuất hiện, mặt cỏ quanh thân hóa thành một mảng đen ngòm.
Chỉ còn nơi Quy Vân nằm là còn nguyên vẹn, hắn khẽ nhíu mày, tạp âm và chấn động dường như sắp đánh thức hắn.
044 lập tức thu liễm.
Y lại quỳ, moi ra từng huyết động, giữ nguyên tư thế cung kính, hướng dẫn đường đang ngủ đông mà sám hối.
Đại nhân đã quá mệt mỏi, không thể để bị quấy nhiễu nữa.
Âm thanh mơ hồ từ bầu trời truyền đến, ánh mắt đỏ ngầu của 044 đã không còn thấy rõ vật gì.
Trong lòng y chỉ còn một chấp niệm: chính là lời hứa vừa rồi với vị đại nhân ấy.
Kael hạ phi thuyền, lập tức thấy một bóng người đổ sụp trên mặt đất.
Gã vừa định nổ súng, lại phát hiện đó là vị phó quan kia.
Chỉ là… bản hắc hóa của y.
“Đem quỹ đạo hành tinh chếch đi hai trăm sáu mươi độ.”
Kael quá hiểu rõ trạng thái này, nên lập tức gật đầu đáp ứng.
“Ta biết, ta đều biết. Ngươi đến phòng c·ách l·y trước đi.”
044 quả thật buông hắn ra, nhưng cũng không vào phi thuyền.
Kael cho rằng y không hiểu, định tìm người dẫn đi.
“Đại nhân suy yếu, cần cứu hắn.”
Kael vừa mới bò dậy, nghe vậy liền nhìn theo.
Sắc mặt dẫn đường tái nhợt chưa từng có, môi đỏ hồng là chút màu sắc duy nhất của cả gương mặt.
Trái tim Kael chợt thắt lại, gã không hiểu chuyện gì xảy ra, lửa giận bốc lên, nhưng phó quan kia lại sắp nổi điên.
Từ trường khiến huyệt thái dương của hắn giật liên hồi, nghiến răng nói: “Ta sẽ đưa hắn đi trị liệu.”
044 nhìn gã mấy giây, sau đó quay đầu rời đi.
Nhưng không phải bước lên phi thuyền, y chạy đến, ôm Quy Vân lên bằng một tay.
Kael lập tức lao đến, “Ngươi làm gì, buông ra!”
Gã lo kẻ điên này làm hại Quy Vân, liền dùng sức kéo lại.
Nhưng 044 như không nghe thấy, cưỡng ép kéo Kael lên phi thuyền.
“Ta mang theo bác sĩ, chờ vào phòng khám sẽ lập tức đưa bọn họ đi c·ách l·y.”
Otis từ một phi thuyền khác bước xuống, giữ chặt tay Kael, ra hiệu buông ra.
Dù không cam lòng, Kael cũng chỉ có thể hung hăng trừng 044 mấy lần.
“Trước tiên dọn vũ khí về, giữ nó ở đây mãi chỉ là tai họa ngầm.”
“Được.”
Quy Vân cảm giác mình đã ngủ một giấc thật dài.
Ban đầu, hắn chỉ thấy bên người vừa nóng vừa cứng, dọc đường còn nhiều lần chao đảo và hỗn loạn.
Không ít lần hắn muốn mở mắt, nhưng bản năng cơ thể cưỡng ép hắn tiếp tục nghỉ ngơi.
Tinh thần lực tiêu hao quá độ, cảm giác như toàn thân bị rút cạn máu, quả thực khó chịu.
Thực tế, hắn đúng là đã chảy rất nhiều máu.
Không biết đã bao lâu, hắn mới nhận ra mình nằm trên một thứ mềm mại.
Thi thoảng còn nghe thấy tiếng “tích tích”, Quy Vân biết đó là máy trị liệu.
Vậy là hắn đã thành công, Otis đã nghe được lời kêu gọi của hắn.
Đại sự đã xong, tinh thần hắn thêm một tầng buông lỏng.
Quy Vân rốt cuộc không còn cảm nhận được thế giới xung quanh, rơi vào bóng đêm sâu thẳm.
Khi ý thức trở lại, hắn đã ở trong phòng mình.
Trên tay cắm kim truyền glucose, ngoài cửa truyền vào tiếng nói chuyện mơ hồ.
Quy Vân nhíu mày, bọn họ tụ tập ở nhà hắn sao?
Hắn xốc chăn, định nhổ kim tiêm xuống giường, thì cửa đã bị đẩy ra.
Người bước vào là Otis, lời muốn xua đuổi lập tức nuốt xuống.
Thấy hắn đã tỉnh, trong mắt Otis tràn đầy mừng rỡ.
“Cảm giác thế nào, thân thể còn chỗ nào không ổn không?”
Không biết viện nghiên cứu đã tiêm cho hắn thứ thuốc mạnh gì, không gian tinh thần vốn rách nát lại được chữa trị gần như hoàn toàn.
“Đa tạ bệ hạ, ta không sao.”
Otis thở phào, “Ngươi đã hôn mê ba ngày, bác sĩ nói không gian tinh thần của ngươi chịu bạo kích, toàn thân gần như sắp nát.”
Trong lòng Quy Vân thầm gật, đúng vậy, rốt cuộc là thừa nhận lực lượng của cả một tinh cầu, không vỡ nát mới là lạ.
Otis lại nói: “Bác sĩ của ta không thể chữa trị ổn thỏa cho ngươi, vừa hay Fenita đến, hắn nói có cách.”
“Ta phát minh ra thuốc mới, vừa đúng lúc để trị liệu cho ngươi!”
Fenita bước vào từ ngoài cửa, thì ra vừa rồi hắn đang nói chuyện với Otis.
“Hiệu quả thuốc này còn tốt hơn ta tưởng, ngươi nhìn xem, chẳng phải không còn chút vấn đề nào sao?”
Quy Vân lạnh giọng: “Ngươi dùng ta làm thí nghiệm thuốc?”
Fenita nhún vai, “Tình huống khẩn cấp thôi. Nhưng ngươi cũng biết, ta chưa từng thất bại.”
Otis cười tủm tỉm nhìn hai người đấu võ mồm, đúng lúc cắt ngang bài khoe khoang dài dòng của Fenita.
“Chúng ta đi trước, Quy Vân cần nghỉ ngơi.”
Cửa đóng lại, mọi thứ khôi phục yên tĩnh.
Quy Vân mở quang não, tin tức đầu tiên trên Tinh Võng chính là về vụ hành tinh nhỏ.
Hắn lướt qua một lượt, thở phào nhẹ nhõm.
Otis đã thành công làm lệch quỹ đạo, không ai thương vong.
Quy Vân buông quang não, ngón tay khẽ chạm lên sườn cổ.
Ba ngày trôi qua, dấu răng nơi ấy đã biến mất, dưới da chỉ còn dấu ấn tinh thần, Quy Vân cũng không nhìn thấy.
Có lẽ phía sau lưng vẫn còn, thứ này đâu dễ biến mất nhanh vậy.
Cho nên, Quy Vân thoáng nghi hoặc, lại mở quang não, xác nhận không ai khác gửi tin nhắn cho hắn.
044 đâu? Hiện tại y thế nào?
Cắn người xong rồi bỏ chạy, đây chẳng lẽ là nội dung được ghi trong sổ tay khai thông của lính gác dẫn đường sao??