Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 77: Tinh cầu ý chí

Lần đầu tiên hạ xuống, Quy Vân đã sớm dò xét qua, viên tinh cầu này cằn cỗi thực sự, không có bất luận cái gì có thể dùng làm nguồn năng lượng bổ sung.

Nhưng những lính gác khác không rõ ràng lắm, trong lòng mang theo tia hy vọng cuối cùng này.

Ý tưởng của Quy Vân rất đơn giản, nếu đường này không thông thì đi tìm đường khác.

Cách đơn giản nhất, thô bạo nhất chính là trực tiếp tiêu diệt địch nhân, hết thảy đều giải quyết.

Bất quá, hai người phải đối mặt như thế nào địch nhân thì Quy Vân cũng không rõ ràng.

Bản năng hắn cảm giác được nơi tinh thần lực còn sót lại dày đặc nhất, đại khái có thể tìm ra vị trí kẻ địch phát động công kích.

Cho dù vừa rồi không ai thấy kẻ công kích.

Lần này 044 không đi theo phía sau hắn, mà là đi sóng vai bên cạnh Quy Vân.

Ý muốn hộ vệ của y quá mãnh liệt, cánh tay mơ hồ còn có thể cọ sát lại gần.

Quy Vân ngầm đồng ý hành vi đó, cũng lặng lẽ đặt một tầng chắn tinh thần lên người cả hai.

Tinh thần thể hồ ly trắng trong không gian tinh thần ngưng tụ thành thực thể, vận sức chờ phát động.

“Tên kia ở dưới mặt đất.”

Mấy hạt bụi khẽ dao động, Quy Vân lập tức phản ứng, thả ra lượng lớn xúc tua tinh thần, quấn chặt lấy khối nham thạch lớn nhất gần đó.

Đương nhiên, cánh tay 044 cũng bị kéo chặt, rồi bị b·ạo l·ực ném lên trên.

Ngay khoảnh khắc Quy Vân leo lên, vị trí hai người vừa đứng lập tức phát ra tiếng nổ dữ dội.

044 trợn to mắt, mặc cho gió cát thổi quất vào, đau đớn càng khiến y tỉnh táo hơn.

044 tin tưởng bản thân không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, y rợn mắt nhìn liên tục hơn năm phút, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Quy Vân thoáng nhìn thấy tơ máu trong mắt y, không nói gì, nhưng trong đầu đã ra lệnh cho tinh thần thể.

“Ta sẽ ngầm xé ra một lỗ hổng, đến lúc đó ngươi trực tiếp vọt vào.”

Số lần dùng đến hồ ly trắng không nhiều lắm, phần lớn người trong quân bộ chưa từng thấy tinh thần thể của Quy Vân.

Dù sao hắn và nhân loại bình thường bất đồng, cái gọi là tinh thần thể, chính là một phần linh hồn hắn tách ra. Thêm một người biết, liền thêm một phần nguy cơ bại lộ.

Cũng chính vì vậy mà hồ ly trắng rất ít khi rời khỏi không gian tinh thần của hắn.

Nó mượn đôi mắt của Quy Vân để nhìn thế giới bên ngoài, trong mắt lộ chút ngây thơ.

Quy Vân thở dài, tự nhiên hắn sẽ không tách ra phần linh hồn quan trọng nhất, cho nên chỉ cho đi phần không quan trọng nhất.

Đương nhiên, đây chỉ là hắn nghĩ như vậy.

Xem ra phần linh hồn này tương đối ngốc nghếch a. Quy Vân mắng mình một câu, thì ra hắn cũng có loại kiểu linh hồn này.

Bất quá hồ ly trắng cũng chỉ mê mang chốc lát, rất nhanh liền điều chỉnh lại trạng thái.

“Được nha, ta hiểu ý rùi.”

Quy Vân bị giọng nói kia làm chấn động, đây là âm thanh gì vậy?

Mà thôi, có thể sử dụng thì là hồ tốt.

“Chờ nghe mệnh lệnh ta, toàn lực công kích vị trí phía đông bắc 150 mét.”

044 đại khái tính toán rồi hỏi: “Muốn đánh vào khối đá bên cạnh sao?”

Quy Vân cười một tiếng, lạnh nhạt nói: “Không, trực tiếp oanh tạc vào mặt đất.”

Rất ít khi 044 thấy được nét mặt phúc thần này của Quy Vân, có chút mới lạ.

Không được, hiện tại không phải lúc thưởng thức.

Y tập trung cao độ, hung hăng nhìn chằm chằm vào mục tiêu.

Cách 55 mét, bụi đất khẽ động một mm.

Ba.

Gió nhẹ phất qua, lành lạnh, rất thoải mái.

Hai.

Trời mưa.

“Nổ!”

Bốn quả đạn pháo đồng thời xuất hiện, đây là thứ 044 vẫn giấu trong túi nhảy dù.

Hai luồng tinh thần lực bất đồng đan xen, đạn pháo mở đường phía trước, hết thảy đều thông suốt.

“Oanh!”

Ánh lửa bùng lên dữ dội.

Cho dù cường hãn như 044, lần này y cũng nhắm mắt lại.

Y ảm giác được luồng công kích quen thuộc kia, bất quá bởi vì hai bên cường hãn va chạm, cũng không tạo thành dấu vết gì.

Ngược lại, chờ đến khi khói thuốc tan đi, mặt đất xuất hiện một khe nứt thật lớn.

“Ta đi tra xét một chút.”

044 vừa định nhảy xuống nham thạch, liền bị giữ lấy cánh tay.

Y như bị ấn định, bất động.

Thanh âm dẫn đường lại trở về nhu hòa, kiên nhẫn giải thích với y.

“Tinh thần thể của ta đã đi vào rồi.”

Nói xong câu đó, lại sợ vị lính gác không có tinh thần thể này không rõ, bèn bổ sung: “Nó cùng ta cộng cảm, có thể truyền lại tin tức. Nếu thực sự có gì nguy hiểm, ta cũng có thể tùy thời thu hồi nó.”

044 không dám mở miệng đáp lại, sợ mình phát ra âm thanh kỳ quái nào đó.

Y chỉ gật đầu, mạnh mẽ dời ánh mắt khỏi cánh tay kia.

Quy Vân ngồi cạnh y, luôn cảnh giác.

Mưa nhỏ tí tách, thấm ướt quân trang hai người.

Dù 044 biết thể chất dẫn đường của Quy Vân vốn cường hãn hơn người thường, y vẫn không nhịn được lo lắng.

Hắn sẽ bị cảm lạnh.

Nhưng 044 cũng rõ, Quy Vân sẽ không tiếp nhận áo khoác của y.

Thời gian chầm chậm trôi, hành tinh nhỏ này tự quay rất chậm, hằng tinh vẫn nghiêng nghiêng chiếu rọi thế giới.

Trong lúc này, không biết vì sao công kích không còn cường hãn như lúc đầu, chúng dường như không có mục tiêu, tùy ý chọn lựa.

V*ũ khí phản ứng nhiệt hạch rất lớn, 044 đứng trên nham thạch, hoàn toàn có thể nhìn thấy vị trí nó.

Mỗi lần có công kích đánh trúng, 044 đều toát mồ hôi.

Nhưng v·ũ kh·í siêu cấp này so với tưởng tượng của y còn cường hãn hơn nhiều, mười mấy lần trúng công kích, thậm chí chưa làm nứt nổi lớp vỏ ngoài của nó.

044 có chút hối hận. Nếu ban đầu y không vội khởi động phòng ngự phi thuyền, có lẽ đã không tiêu hao nhiều năng lượng như vậy, hiện tại bọn họ hẳn đã khải hoàn trở về.

Quy Vân thấy y liên tiếp nhìn xa xăm, đại khái cũng hiểu ý nghĩ của 044.

“Ngươi không sai.”

044 bỗng quay đầu, đôi con ngươi tím kia phảng phất có thể nói.

“Không ai biết độ chịu đựng của v*ũ khí, chúng ta không thể để lộ sơ hở.”

Hiện tại mặc cho công kích đánh vào v*ũ khí, kỳ thật chỉ là hạ sách.

Bọn họ chẳng phải cũng đang đánh cược sao? Đánh cược v·ũ kh·í siêu cấp này có thể chống đỡ đến khoảnh khắc bọn họ rời khỏi tinh cầu kia.

“Cho nên, đừng tự trách. Nếu không phải ngươi, ta cũng sẽ tự mình khởi động phòng ngự phi thuyền.”

Quy Vân nói nhiều hơn bình thường, 044 nghiêm túc nghe từng chữ, chỉ vài câu đơn giản cũng đủ trấn an tinh thần lực đang xao động trong y.

Không biết là do dùng lực quá độ hay nguyên nhân nào khác, đầu óc 044 càng thêm mơ hồ.

Y nỗ lực không biểu hiện ra ngoài, bởi hiện tại tuyệt đối không phải lúc thích hợp để nói ra.

Quy Vân cần bảo tồn từng tia lực lượng, không thể lãng phí trên người y.

044 thả chậm hô hấp, điều chỉnh lại trạng thái.

Rõ ràng hai người ngồi gần như vậy, Quy Vân lại không nhận ra được lính gác bên cạnh có dị thường.

Viên tinh cầu này đối với hắn cũng có ảnh hưởng, dù sao công kích kia thuộc về công kích tinh thần, xúc tua tinh thần của Quy Vân đã bị hạn chế rất lớn.

Huống hồ hiện tại hắn còn cùng hồ ly trắng cộng cảm, phần lớn lực chú ý đều đặt ở bên kia, muốn phát hiện cảm xúc bất thường của 044 quả thực không dễ dàng.

“Không thấy bất kỳ sinh vật nào cả.” Hồ ly trắng đang đối thoại với Quy Vân, “Ngay cả sâu cũng không có, có chút không ổn.”

Ngại khe nứt không đủ sâu, không đủ rộng, hồ ly trắng cũng đã ầm ầm nổ tung thêm một mảnh lớn địa vực, nhưng vẫn không phát hiện gì.

“Trở về đi.”

Một khi đã như vậy, thì không cần thiết phí thời gian ở đây nữa.

Sau mấy lần giao thủ, Quy Vân mơ hồ ý thức được một chân tướng nào đó.

“Ta không hiểu, địa cầu đã cằn cỗi đến như vậy, tại sao còn có thể sống lại?”

Đó là lần đầu tiên, cũng là duy nhất Quy Vân nhìn thấy vị đại nhân kia trong truyền thuyết, hắn đã hỏi như vậy.

Thần sắc đại nhân nhàn nhạt, cùng hắn không khác biệt, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của hắn.

“Địa cầu không muốn ch·ết, chính bản thân nó muốn tồn tại.”

“Quá trình tranh thủ tồn tại khó khăn thế nào, ngươi cũng rõ, nhưng nó đã thành công.”

Ngay khoảnh khắc đó, Quy Vân đã biết đến cái gọi là “ý chí tinh cầu” – loại sản vật nghe có vẻ vô cùng hư ảo này.

Vậy thì hiện tại đây? Những đợt công kích liều mạng này rốt cuộc là vì cái gì?

Quy Vân đã loại bỏ mọi nguyên nhân hắn có thể tìm thấy, chỉ còn lại một khả năng này.

Viên hành tinh nhỏ này, không hy vọng bản thân bị nổ thành tro bụi.

Hết thảy đều có thể giải thích. Nó dùng phương thức của mình, đuổi những kẻ ngoại lai này đi.

Nhưng như vậy không ổn, nó cần thiết phải nhượng bộ.

Tinh thần thể hồ ly trắng vừa mới trở về, Quy Vân liền đứng lên.

Huyệt thái dương của 044 điên cuồng nhảy lên, thấy động tác Quy Vân, y lập tức đứng theo.

“Ngươi có thể trực tiếp phá hủy tinh cầu này, mà… không cần dùng v*ũ khí.”

044 tưởng rằng bản thân ảo giác, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời.

“Không, thượng tướng, ta không làm được.”

Đúng vậy, dù mạnh đến đâu, cũng vô pháp chống lại cả một tinh cầu hoàn chỉnh.

Quy Vân cười lạnh, chẳng lẽ thật sự không còn cách nào sao?

“Ngài biết bằng cách nào? Là địa cầu nói cho ngài sao?”

Vị đại nhân kia khẽ nhếch khóe miệng, hiếm thấy có chút kiêu ngạo.

“Ta mượn sức mạnh của nó, cho nên ta bách chiến bách thắng.”

Khi ấy Quy Vân không hỏi ngài ấy đã mượn sức mạnh bằng cách nào, bởi vì người yêu của vị đại nhân kia đã đến.

Hắn không quấy rầy nữa, yên lặng rời đi.

Chẳng lẽ thật sự có thể câu thông cùng tinh cầu?

Ý nghĩ này vừa nảy ra, ngay chính hắn cũng cảm thấy quá mức.

Khả năng này sao?

Nhưng, điều đó đáng để thử một lần.

Hành tinh nhỏ công kích thông qua tinh thần lực, như vậy hắn có thể hay không sinh ra liên kết với nó?

Quy Vân không do dự, nhắm mắt lại, bắt lấy dao động hạt trong không khí.

‘Chúng ta đều không muốn ch·ết, tới nói chuyện đi.’

Thật lâu sau, vẫn không có bất kỳ hồi đáp nào.

Chỉ có biến hóa duy nhất là những hạt mưa nhỏ bé, dần dần kết thành từng giọt mưa nặng nề.

Đầu 044 đau như muốn nứt, nhưng y biết Quy Vân đang tiến hành một sự tìm kiếm quan trọng nào đó, y không thể quấy rầy.

Quân trang y ướt sũng, không cách nào che mưa cho Quy Vân.

Điều này khiến cảm xúc của 044 dần sa sút, trong mắt dần dần tràn đầy huyết sắc.

Trong lòng Quy Vân tính giờ, hắn chỉ cho tinh cầu này thời gian năm phút.

Đến giây thứ 276, hắn nhận được hồi đáp.

‘Nhưng ngươi muốn gi·ết ta, ta cảm nhận được ác niệm của ngươi.’

‘Bởi vì quỹ đạo của ngươi đối diện với tinh cầu sinh tồn của ta.’

Trong 276 giây đó, một ý tưởng trong lòng Quy Vân dần dần thành hình.

‘Ta có biện pháp làm quỹ đạo của ngươi chếch đi hai trăm độ, như vậy cả hai chúng ta đều sẽ không ch·ết.’

….

Lại là trầm mặc.

Quy Vân dần mất kiên nhẫn, nếu không thì dứt khoát nổ phá hủy cho xong.

‘Ta có thể không công kích ngươi, hy vọng ngươi tuân thủ lời hứa.’

So với tưởng tượng viên tinh cầu này dễ nói chuyện hơn, khí thế yếu bớt, cuối cùng cũng dần yên ổn lại.

Cuộc đối thoại lần này tiêu hao tinh thần lực nhiều hơn tưởng tượng, Quy Vân vừa mở mắt, cả người đã toát mồ hôi lạnh.

“044?”

Nhưng đó chưa phải điều tệ nhất, vì vừa rồi hắn quá tập trung, giờ mới phát hiện trạng thái của 044 đã kém đến cực điểm.

044 cảm giác bản thân chìm dần vào bóng tối.

Không gian bão tố cuốn xoáy, bông tuyết bay loạn. Y bò rạp đi tới, không nhìn thấy con đường phía trước.

Cái rét lạnh trở thành cảm giác duy nhất, mỗi lần hô hấp đều khiến phổi đau đớn kịch liệt.

044 không biết đã qua bao lâu, cho đến khi không gian bị xé mở thô bạo.

Bởi vì luồng lực lượng tiến vào quá mức quen thuộc, 044 mặc cho nó cường hoành.

Xúc tua trấn an so với thường ngày càng thêm trong suốt, nhưng 044 vẫn không chịu buông, quấn chặt lấy, ra sức rút lấy từng tia ấm áp ít ỏi.

Quy Vân không còn giữ nổi tư thế ngồi, trực tiếp quỳ rạp trên nham thạch, hai tay gắt gao nắm chặt góc áo 044.

Tinh thần lực tiêu hao quá lớn, hắn định mượn tiếp xúc thân thể đơn giản để có thêm chút trợ lực.

Quy Vân cắn răng, nếm được hương vị máu tươi.

Hắn cắn nát đầu lưỡi, dòng sức mạnh cuồn cuộn từ không gian tinh thần tuôn ra.

Hồ ly trắng không còn sức để nhảy nhót, chỉ quỳ rạp thở hổn hển.

Quy Vân nhắm chặt mắt, không biết còn phải kiên trì bao lâu.

“Đại nhân…..”

Trong mảnh hỗn độn, 044 dường như nhìn thấy đôi mắt tím kia.

Nó đã không còn bình tĩnh lãnh đạm như xưa, mà tràn đầy mỏi mệt cùng thống khổ.

“Đại nhân, là ai đã khiến ngươi biến thành như vậy?”

Quy Vân cảm thấy 044 vẫn chưa tỉnh táo, đây lại là những lời hồ ngôn loạn ngữ gì?

“Là ngươi, tất cả đều bởi vì ngươi.”

Hắn lẩm bẩm, mang theo vẻ bất chấp tất cả.