Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 75: Cô nhi viện

“Viện trưởng.”

Ninh Miễn mỉm cười, gọi một thiếu niên lại gần.

“Bối Sâm, lại đây xem ai tới này?”

Bối Sâm bước đi hơi kỳ lạ, trọng tâm dường như nghiêng hẳn về chân trái. Hắn chậm rãi đi tới, ánh mắt rơi thẳng vào người đàn ông tuấn mỹ đang ngồi giữa bọn trẻ.

“Thượng tướng Quy Vân.”

Quy Vân như có cảm ứng, khẽ gật đầu với hắn.

Bối Sâm mím môi, gương mặt ửng đỏ.

044 để ý đến chi tiết này. Thiếu niên tên Bối Sâm này hình như là lớn tuổi nhất ở cô nhi viện, thoạt nhìn rất thích Quy Vân.

Trong chốc lát, Bối Sâm đã ngồi xuống cạnh Quy Vân. Hắn không nói một lời, chỉ ngây ngốc nhìn y.

Quy Vân chưa bao giờ xua đuổi bất kỳ đứa trẻ nào, tự nhiên cũng không đẩy Bối Sâm ra.

044 có chút hụt hẫng.

Trông Bối Sâm khoảng chừng 15-16 tuổi, cũng mang khí chất của một lính gác.

Một cảm giác nguy cơ mơ hồ buông xuống, 044 liền hung hăng trách bản thân suy nghĩ nhiều.

Ninh Miễn ngoài mặt nhìn về phía Quy Vân, nhưng thật ra lại quan sát phản ứng của 044.

Vị phó quan này lộ rõ đủ loại biểu tình, với con mắt từng trải của Ninh Miễn, nhìn ra tâm tư y là chuyện dễ dàng.

Ông giả vờ như chẳng chú ý gì, chỉ khẽ nói: “Bối Sâm vẫn luôn ở đây, gặp thượng tướng nhiều lần rồi.”

“Hắn biết rất nhiều về công lao vĩ đại của thượng tướng, coi thượng tướng là thần tượng.”

Ninh Miễn lại chỉ về phía mấy đứa nhỏ khác, “Những đứa nhóc kia cũng đều là fan nhỏ của thượng tướng, mỗi lần thượng tướng đến đều quấn lấy không rời.”

Lời này quả nhiên khiến 044 nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đúng vậy, bọn chúng đều chỉ là vị thành niên, sao y lại đi so đo chứ?

Quy Vân nghe rõ mồn một cuộc đối thoại, trong lòng rất cảm kích Ninh Miễn đã thay mình giải thích rõ ràng, miễn cho phải tốn lời.

Thật ra, chuyến thăm cô nhi viện lần này chỉ là một ý niệm thoáng qua.

Ở thời không của hắn, Quy Vân vốn không cha mẹ, từng lớn lên trong cô nhi viện.

Đôi khi đêm khuya, hắn vẫn nhớ lại quãng thời gian ấy. Liền muốn nhìn xem cô nhi viện ở thế giới này trông ra sao, có giống nơi cũ, cũng có một vị viện trưởng ôn hòa chào đón hay không.

Tra xét hồ sơ, hắn phát hiện trong đế quốc chỉ có một cô nhi viện công lập duy nhất, cũng là nơi lớn nhất. Còn lại là do tư nhân lập, tìm kiếm rất mất công, hắn cũng không đi.

Người đầu tiên hắn gặp ở đây là Ninh Miễn.

Vị viện trưởng này lúc nào cũng cười hiền, bọn nhỏ đều thích ông.

Đứa bé đầu tiên hắn nhìn thấy là Bối Sâm.

So với mặt bằng tuổi tác chung trong viện, thiếu niên này đặc biệt nổi bật.

Theo lời Ninh Miễn, chân phải của hắn bẩm sinh dị tật, lại còn mắc bệnh phổi nghiêm trọng, khó sống đến tuổi trưởng thành.

Chính vì bệnh tình nặng, không ai chịu nhận nuôi hắn.

Quy Vân không hiểu y thuật, chỉ có thể âm thầm để lại tiền. Trải qua nhiều lần trị liệu, tình trạng của Bối Sâm quả thực có chút cải thiện. Nhưng do tuổi đã lớn, vẫn chẳng ai muốn nhận nuôi.

Dù vậy, nhìn hiện tại, cậu thiếu niên này dường như không quá để tâm.

Quy Vân lặng lẽ quan sát, nhận ra Bối Sâm nay đã rộng rãi, cởi mở hơn trước.

Như vậy là tốt rồi, ít nhất việc hắn làm cũng có ý nghĩa.

“Ta phải về.”

Quy Vân đứng dậy, đặt đứa nhỏ đang bám trên người xuống đất.

Ninh Miễn hơi bất ngờ, liền giữ lại: “Ăn bữa cơm rồi đi.”

Quy Vân liếc mắt nhìn 044, người sau lập tức hiểu ý, nhanh chóng chiếu ra lịch trình.

“Xin lỗi viện trưởng Ninh, buổi chiều thượng tướng có hội nghị tác chiến quan trọng, không thể vắng mặt.”

Ninh Miễn tiếc nuối, gọi bọn trẻ lại.

“Nói tạm biệt với thượng tướng nào!”

“Anh Quy Vân, tạm biệt!”

“Anh thượng tướng, tạm biệt!”

Tiếng trẻ con non nớt vang lên, khiến 044 bất giác nhếch môi cười.

Quy Vân liếc y một cái, rồi đi thẳng ra ngoài cổng.

044 khẽ gật đầu với Ninh Miễn, theo sau.

“Cảm giác thế nào?”

044 thoáng ngẩn người, thành thật đáp: “Bọn nhỏ rất đáng yêu.”

Quy Vân gật đầu, không nói gì thêm.

Hai người im lặng suốt dọc đường, trở về văn phòng, mỗi người lại tiếp tục xử lý công việc.

  •  

Theo thời gian, Quy Vân dần nhận ra: thói quen quả thật là thứ đáng sợ.

Từ khi 044 ở bên, nhiều việc lặt vặt hắn đã không còn tự tay làm.

Như pha trà, lấy áo khoác, dọn dẹp bàn làm việc.

Gặp lễ tết, 044 còn chuẩn bị quà tặng hắn. Theo lời y nói, thì những người khác cũng có phần.

Đây là lần đầu Quy Vân có phó quan, hắn không rõ những người khác sống cùng phó quan như thế nào.

Có lẽ họ cũng được phó quan chăm sóc tỉ mỉ như vậy chăng?

Quy Vân không nghĩ sâu thêm, cũng không dám nghĩ. Nhỡ đâu hiểu ra điều gì kinh khủng, thì chẳng hay ho chút nào.

  •  

Kael nghe tin Quy Vân chọn một lính gác làm phó quan, thật lòng chẳng ngờ được.

Gã từng vô số lần tự hỏi, nếu điều kiện mình phù hợp, liệu Quy Vân có cho phép mình làm phó quan không. Nhưng ý nghĩ ấy vĩnh viễn không thể thành hiện thực.

Vị phó quan mà Quy Vân chọn lần này, lại càng ngoài ý muốn.

Lăng Tứ — cùng gã giống nhau, đều là thể thực nghiệm do Fenita tạo ra.

Đều là thể thực nghiệm, nhưng sao vận mệnh lại chênh lệch đến thế. Kael thở dài, nhưng cũng chẳng thể làm gì.

Chỉ là, dạo này chẳng còn thấy Quy Vân ở nhà ăn, có chuyện gì sao?

Gã lo lắng hắn bận quá đến mức bỏ cả ăn, cuối cùng không nhịn được, gửi cho Quy Vân một tin nhắn đầu tiên.

“Dạo này ngài không đến nhà ăn ăn cơm trưa à?”

“Có mang cơm.”

Quy Vân trả lời nhanh hơn tưởng tượng. Nhưng… mang cơm?

Người này lại biết nấu ăn sao?

Truy hỏi đến cùng cũng không tiện, thôi thì để lần sau gặp rồi hỏi.

Chẳng mấy ngày sau, Kael đã biết được đáp án cho thắc mắc của mình.

Tình cờ gặp 044 ở phòng rửa, thấy y đang rửa sạch hai hộp cơm.

“Lăng phó quan, ngươi tự chuẩn bị cơm trưa sao?”

044 vốn định giả như không nghe, nhưng bị hỏi rồi thì cũng không thể bỏ qua.

“Ừ.”

Ban đầu, Kael không nghĩ gì nhiều.

Mãi đến khi thấy 044 rửa xong hộp cơm chuẩn bị rời đi, gã mới đột nhiên hiểu ra.

“Ngươi cũng chuẩn bị cơm trưa cho Quy Vân sao?”

Bước chân 044 hơi khựng lại, “Không sai.”

Nhìn bóng dáng y rời đi, trong lòng Kael như có gì đó giáng mạnh xuống.

Xem đi, người này, một thể thực nghiệm lính gác, lại dám dùng thân phận này để lấy lòng Quy Vân.

Trong thoáng chốc, gã cảm thấy tức giận, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Không thể nào. Đến gã mà Quy Vân còn cự tuyệt, thì làm sao có thể thích những người khác?

Đúng vậy, nhất định là như thế. Nếu tên kia thật sự dám tỏ tình, chắc chắn sẽ bị đá đi rất xa.

Trong khi Kael suy diễn đủ kiểu, thì 044 lại chẳng bận tâm.

Mọi hành động của y đều xuất phát từ bản tâm, chẳng cầu mong kết quả gì.

  •  

Ngày qua ngày, cuộc sống như có gợn sóng nhỏ, rồi lại trở về cân bằng.

Quy Vân và 044, một người quen được chăm sóc, một người quen chăm sóc người khác.

Nhưng dường như luôn có một sức mạnh vô hình, không muốn để mọi thứ cứ êm đềm mãi.

Quan hệ của hai người, đã định trước sẽ chẳng thể yên lặng.

  •  

Otis triệu tập khẩn cấp Quy Vân, Kael, Lâm Kính cùng một vài người khác.

044 lặng lẽ theo sau Quy Vân, tò mò quan sát kiến trúc hoàng cung.

Đây là lần đầu y tới nơi này, vẻ lộng lẫy khiến y thấy mới mẻ.

Kael để ý chi tiết ấy, trong lòng khẽ hừ một tiếng.

Loại người như thế này, vậy mà cũng dám mơ ước Quy Vân.

Quy Vân thì chẳng thấy có gì, thấy 044 thích thú liền chỉ cho y mấy hạng mục trưng bày, còn nhẹ giọng giới thiệu.

044 nghiêm túc lắng nghe, dù chẳng hiểu lấy một câu. Nhưng chỉ hành động nhỏ ấy thôi cũng khiến trái tim y run lên.

Chẳng bao lâu, đoàn người đã tới phòng họp.

Otis nhíu mày, gương mặt đầy lo lắng, nhìn hình chiếu trước mặt.

“Các vị đã tới, mời ngồi.”

Ông phóng đại hình chiếu, để mọi người thấy rõ.

“Như các vị thấy, đây là một hành tinh nhỏ, nó đang lao về phía địa cầu với tốc độ cực cao. Theo tính toán, ít nhất ba ngày nữa sẽ trực tiếp va chạm.”

Trong hình, khối hành tinh nhỏ thoạt nhìn không lớn, nhưng tốc độ siêu cao vẫn có thể gây tổn hại khủng khiếp.

Sắc mặt Otis tràn đầy nghiêm trọng, “Ta hy vọng các vị có thể ngăn chặn nó trước khi va chạm.”

Không chờ ai đặt câu hỏi, ông lập tức bật đoạn đối thoại lưu trữ.

“Viện nghiên cứu đã phát minh v*ũ khí phản ứng nhiệt hạch , đủ để phá hủy hành tinh nhỏ. Nhưng do chúng ta hoàn toàn không biết gì về tinh cầu này, để phòng bất trắc, cần nhờ vài chiến lực mạnh nhất của đế quốc hợp tác.”

Otis đứng lên, cúi sâu người.

“An nguy của đế quốc đặt cả vào tay các vị. Xin hãy thắng lợi trở về.”

Phi thuyền đã chờ sẵn ngoài cung điện, thời gian gấp rút, đoàn người không chút chần chừ, nhanh chóng xuất phát.

“Phá hủy một hành tinh nhỏ thôi mà, cần nhiều người đến thế sao?”

Kael ngồi ở ghế điều khiển chính, tỏ vẻ khó hiểu.

Lâm Kính ở ghế phụ không đồng tình: “Dù sao nơi này chúng ta chưa từng thăm dò, cẩn thận vẫn hơn.”

Kael nhún vai, cài đặt xong lộ trình.

Quy Vân, 044 cùng vài sĩ quan khác ngồi trong khoang, không ai nói gì, bầu không khí trầm mặc thấy rõ.

044 lặng lẽ nhìn mấy lần, thấy Quy Vân đang nhắm mắt dưỡng thần.

Ừm, cũng đúng. Những ngày tới chắc sẽ không được nghỉ, bây giờ tranh thủ là cần thiết.

Vì thế y học theo dáng Quy Vân, nhắm mắt lại.

Những người khác thấy thế cũng lần lượt làm theo, ai nấy đều nghỉ ngơi.

Phi thuyền vận hành ổn định, dự kiến năm giờ sau sẽ đến nơi.