Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 74: Một khác mặt

Chân tướng đã hoàn toàn được chứng thực.

Không một ai là không kinh ngạc, nhưng cũng không ai dám lên tiếng.

044 tự nhiên cũng nhận được thông báo này, trong lòng ấm áp.

Hóa ra vừa nãy Quy Vân bận làm chuyện này, đến cơm cũng không rảnh mà ăn.

044 đã sớm không để bụng ánh nhìn của người khác, chỉ có Quy Vân là từ đầu đến cuối vẫn luôn lặng lẽ lên tiếng thay y.

Lần trước ở chỗ Trình Bách cũng vậy, lần này cũng vậy.

Niềm vui trong lòng như muốn tràn ra, 044 không biết trái tim này còn có thể phóng thích bao nhiêu tình yêu.

Nếu một ngày nào đó không còn giấu nổi nữa, liệu y có bày tỏ tâm ý không?

044 không biết.

Y đặt chén đũa xuống, lặng lẽ nhìn Quy Vân dùng bữa.

Quy Vân có hơi tức giận. Thực ra phần lớn thời gian hắn luôn giữ cảm xúc ổn định, sẽ không như bây giờ, vì muốn chứng minh điều gì đó mà lập tức điều động nhân lực giải quyết.

Việc 044 trở thành phó quan của mình sớm muộn gì cũng phải công bố. Không hiểu sao, vừa nghe người ta nói năng khó nghe như thế, lại thấy 044 im lặng như thể không nghe thấy gì, trong lòng hắn liền bốc lên một ngọn lửa vô danh.

Quy Vân thở ra một hơi, miễn cưỡng ăn hết thức ăn trong khay.

  •  

Mọi thứ dường như đã vào quỹ đạo.

Mỗi ngày 044 đều theo sát Quy Vân, dựa vào năng lực học tập xuất sắc, rất nhanh đã có thể tự mình xử lý phần lớn văn kiện.

Kết quả này đúng là điều Quy Vân mong muốn. Hắn âm thầm tính toán thời gian, theo tốc độ này, chưa đầy một năm là có thể rời khỏi nơi này.

“Thượng tướng, hồng trà của ngài.”

Những ngón tay trắng trẻo thoáng qua trước mắt, hiếm khi Quy Vân khựng lại một thoáng.

“Cảm ơn.”

Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi, 044 thêm vài hoạt động: y xem video tự học nấu ăn, pha trà.

Có khi là tối hôm trước, có khi là sáng sớm hôm sau, 044 thỉnh thoảng sẽ chuẩn bị hai phần đồ ăn, mang tới quân bộ cho cả hai cùng dùng.

Khoảnh khắc ban ngày ở bên Quy Vân là chuyện khiến y vui sướng nhất, giờ cơm trưa lại càng quý giá.

Dần dần, 044 đã mò ra được khẩu vị của Quy Vân, đến mức chính y cũng hơi sững sờ.

Quy Vân kén ăn hơn hẳn tưởng tượng của y.

Vị thượng tướng này gần như không ăn bất kỳ loại rau xanh nào, nhưng lại thiên vị cà chua và khoai tây. Không mấy thích thịt, có lẽ vì ngại dầu mỡ. Thích món cay, nhưng lại ghét ớt băm dùng làm gia vị.

Nhà ăn toàn cơm tập thể, chủ yếu là no bụng. Quy Vân ăn không quen, mỗi lần chỉ múc chút cơm, 044 không biết thầm thở dài bao lần.

Để vị thượng tướng kén ăn này chịu ăn thêm đôi chút, 044 dứt khoát tự mình vào bếp.

Nhưng nấu ăn đâu phải chuyện đơn giản; chỉ riêng chiếc chảo đáy bằng thôi mà y làm cháy thủng đến ba cái.

Sau một tháng thử nghiệm, 044 lần đầu mang đến một phần cơm hộp xem như coi được.

Chỉ là cơm trắng ăn kèm cà chua xào trứng đơn giản.

Y do dự rất lâu, nghĩ ra tám trăm cái lý do, rốt cuộc phải đưa phần cơm trưa này giao cho Quy Vân thế nào?

Nhỡ hắn chê thì sao? Nhỡ hắn hỏi vì sao làm, mình nên trả lời thế nào?

Khứu giác của Quy Vân nhạy bén, hắn biết rõ trong hộp của 044 là gì.

Chuẩn bị cơm hộp thì không có gì lạ, nhưng sao lại để ở cạnh mình?

“Thượng tướng, ta làm dư cơm trưa, nên mang thêm cho ngài một phần.”

Quy Vân ngẩng đầu, thì ra là làm riêng cho mình?

Hương cà chua phảng phất bay tới, hắn hơi không tự nhiên l**m môi.

“Cảm ơn. Trong phòng trong có lò vi sóng, hâm nóng rồi hẵng ăn.”

Đôi mắt 044 lập tức sáng rỡ, tốt quá, vậy là nhẹ nhàng đưa qua được rồi.

  •  

Mười phút sau, hai người ngồi ở chiếc bàn nhỏ trong phòng trong văn phòng, cả phòng ngập mùi cà chua xào trứng.

Nhìn cơm trắng phủ đầy nước sốt đỏ au, trong mắt Quy Vân hiện lên vẻ kinh diễm khó che.

Vị chua ngọt bùng nổ trong khoang miệng, trứng gà trơn mềm càng như dệt hoa trên gấm.

044 len lén ngẩng mắt, quan sát b·iểu t·ình của Quy Vân.

Vẫn chẳng nhìn ra gì, nhưng nếu ăn sạch, chắc là hợp khẩu vị.

“Sao ngươi lại nghĩ học nấu ăn?”

044 đang thu hộp cơm, nghe thế thì khựng lại.

Chân tướng đương nhiên không thể nói, nhưng giờ y đã không còn là 044 của trước kia.

Những ngày này ở bên Quy Vân, mưa dầm thấm đất, y dần dần học được kỹ năng “thấy người nói tiếng người, thấy quỷ nói tiếng quỷ”.

Đối mặt với Quy Vân, tất nhiên phải nói lời dễ nghe.

“Ta thấy đi nhà ăn có chút mất thời gian, nên nghĩ tự chuẩn bị cơm trước cho gọn.”

Ý thức thật tốt, Quy Vân âm thầm khen — đây đúng là kiểu nhân tài hắn muốn.

Cơ mà cơm cũng không nhất thiết phải ăn đủ bữa. Khi chỉ có một mình, cách ba bữa hắn lại quên một bữa, dù sao tinh thần lực cường đại, đói một chút cũng chẳng sao.

Nhưng từ khi 044 ở cạnh, hắn chưa một lần bỏ bữa.

Người này cứ đến giờ là ghé nhắc, nếu không đi thì lại bày ra bộ dạng đáng thương.

Mỗi lần như thế, Quy Vân lại nhớ đến con chó lớn An Kỳ nuôi.

Thôi được, chắc 044 cũng không muốn một mình đi nhà ăn để nghe mấy lời đồn nhảm. Có mình ở bên, sẽ chẳng ai dám nói bừa.

Quy Vân hoàn toàn quên mất trước đây 044 vẫn sống một mình, cũng gạt ra sau đầu chuyện y có một trái tim mạnh mẽ.

“Tay nghề của ngươi không tệ, cảm ơn đã khoản đãi.”

Được! Khen!! Ta được khen rồi!!

Niềm vui của 044 như muốn phun thành bong bóng; trên đời còn chuyện gì vui bằng được người mình thích khích lệ?

“Ngài thích là được.”

Quy Vân không biết chỉ một câu ấy sẽ dẫn đến điều gì.

Kể từ đó, 044 ba lần bốn lượt “làm dư” một phần đồ ăn; Quy Vân ngượng không tiện từ chối, cũng đành để mặc y.

Chiếc bàn nhỏ trong phòng ăn dần thành “nhà ăn chuyên dụng” của hai người; không có người ngoài, họ cũng từ từ chuyện trò nhiều hơn.

Tuy phần lớn là chuyện công, nhưng chỉ cần có chút cơ hội hiểu thêm về Quy Vân, 044 đều quý như vàng.

“Ngày kia có hoạt động thăm hỏi ở cô nhi viện, ngươi đi cùng ta.”

044 cũng từng cùng Quy Vân tham gia đủ loại hoạt động, nhưng hình thức này là lần đầu y gặp.

“Có cần chuẩn bị quà an ủi không?”

“Không cần, đã có người phụ trách.”

044 gật đầu, không hỏi thêm.

Cô nhi viện? Là nơi tập trung các em bé nhân loại không cha mẹ.

Y chưa từng đến, có chút mong chờ.

  •  

“Quy Vân thượng tướng, cảm ơn ngài đã chuẩn bị quang não cho bọn nhỏ.”

Sắc mặt Quy Vân dịu xuống, cúi nhìn bạn nhỏ đang ôm chặt chân mình.

Trong mắt tím như mềm đi vài phần; hắn xoa xoa tóc đứa trẻ.

“Không có gì, đây là bổn phận.”

044 nhìn đến ngây người — đây là dáng vẻ của Quy Vân mà y chưa từng thấy.

Vị dẫn đường ấy thu lại tầng phòng bị quanh thân, để lộ sự mềm mại bên trong.

Gấu áo của y bỗng bị kéo nhẹ, cúi đầu xuống thì thấy một cô bé tóc đỏ xoăn tít.

044 không dám cử động mạnh; phải làm sao đây, có nên học theo Quy Vân, đưa tay xoa đầu cô bé không?

Không, không được. Y chưa từng chạm vào sinh vật yếu ớt như vậy, lỡ tay mạnh làm em bé đau thì biết làm sao?

Viện trưởng mỉm cười nhìn hai người với hai trạng thái hoàn toàn khác nhau, không nhịn được dịu giọng khuyên: “Lăng phó quan, ngài có thể ôm cô bé một cái.”

Lúc này Quy Vân mới quay đầu, vừa vặn thấy cảnh 044 đứng cứng đờ.

Hắn không nhịn được nhếch khóe môi.

044 quá mải chú ý cô bé bên cạnh, hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ mà y ngày đêm tơ tưởng.

“Thử xem đi, Trục Lăn rất thích ngươi.”

Giọng ôn hòa quen thuộc kéo y về trần thế; 044 bắt gặp ánh cười chưa tắt nơi đáy mắt Quy Vân.

Y khẽ mím môi: “Được, ta sẽ nhẹ nhàng.”

Cô bé nhẹ như một chiếc lá liễu, ấm áp rực tay.

Trục Lăn khanh khách cười mãi không thôi, ngón tay nhỏ xíu như măng non chọc chọc lên má 044.

“Anh trai cười một chút nha.”

Lần đầu tiên nghe loại yêu cầu này, trong phút chốc 044 không biết phải làm gì. Y theo thói quen quay sang nhìn Quy Vân, nhưng khi đối diện với đôi mắt tím kia lại ngẩn người thêm lần nữa.

Quy Vân cũng lần đầu tiên thấy 044 luống cuống đến thế, không hiểu vì sao, chính hắn lại khẽ cười.

“Anh trai xinh đẹp!”

Trục Lăn không nhìn 044 nữa, ngẩng đầu, hướng về phía Quy Vân reo lên.

“Anh trai thượng tướng xinh đẹp, ngài làm anh đẹp trai này cũng cười một chút đi!”

Thật là thú vị. Quy Vân cúi thấp người, đối diện với ánh mắt Trục Lăn.

“Ta cũng không biết làm sao để anh trai cười, hay là em thử lần nữa xem?”

Trục Lăn bĩu đôi môi nhỏ, đôi mắt to ngập tràn nghi hoặc.

Mà 044 thì đã bị cái thanh âm“Anh trai” nhẹ bẫng kia của Quy Vân làm cho mê mẩn đến mất phương hướng.

“Được rồi Trục Lăn, đừng cứ quấn lấy anh trai mãi.”

Viện trưởng Ninh Miễn mở miệng, giải vây cho 044.

Trục Lăn chưa đạt mục đích nên có chút không cam lòng. Nhưng cô bé rất nghe lời, không nói thêm, chỉ dùng đôi mắt tròn như hạt nho cứ nhìn chằm chằm vào 044.

044 cuối cùng cũng hoàn hồn, nỗ lực để đại não quay trở lại trực tuyến.

Y cử động cơ mặt cứng ngắc, gắng gượng nặn ra một nụ cười.

Trục Lăn thấy anh trai này cười có chút kỳ lạ, nhưng dù sao cũng đã cười.

“Viện trưởng, dẫn chúng ta đi xem những đứa nhỏ khác đi.”

Ninh Miễn gật đầu, mở cánh cổng dẫn vào trong vườn.

044 vẫn giữ tư thế ôm Trục Lăn, đi theo sau Quy Vân.

“Viện trưởng!”

“Viện trưởng, con đói rồi!”

“Con cũng thế!”

Ninh Miễn ngồi xổm xuống, tức thì có bảy tám đứa nhỏ nhào tới quấn quanh.

“Cơm trưa đang nấu, mọi người chờ một chút nhé.”

Đám nhỏ đều ngoan ngoãn gật đầu, lúc này mới chú ý tới hai người phía sau.

“Anh Quy Vân!”

“Anh Thượng tướng!”

044 hơi kinh ngạc, vừa rồi Trục Lăn cũng thế, giờ cả đám trẻ đều nhận ra Quy Vân.

Quy Vân bước tới, trực tiếp ngồi xuống chiếc đệm mềm trải trong hoa viên.

“Ừ, ta đến thăm các em.”

“Anh ơi, em đã học viết chữ!”

“Em, em biết làm toán rồi!”

“Anh Quy Vân, em sẽ viết tên anh đó, anh xem này!”

Tiếng trẻ con nhao nhao vang lên, Quy Vân trước sau đều mỉm cười, dịu dàng đáp lại từng đứa.

Trong lòng ngực, Trục Lăn duỗi tay nhỏ, 044 thả nàng xuống, tiểu cô bé lập tức chạy lon ton về phía Quy Vân.

“Thượng tướng Quy Vân thường xuyên tới đây.”

Ninh Miễn đứng bên cạnh 044, ôn hòa nhìn Quy Vân trò chuyện với bọn trẻ.

044 cũng hiểu ra điều đó, ánh mắt không rời Quy Vân lấy nửa phần.

Dáng vẻ như thế của Quy Vân, khiến y vừa thấy xa lạ, lại vừa thấy tình cảm càng thêm sâu nặng, tựa dòng nước ấm lan khắp toàn thân.

“Mỗi lần thượng tướng đến, không chỉ mang theo nhiều thứ, còn chơi cùng bọn nhỏ một lúc.”

044 gật đầu: “Cho nên mọi người mới thích y đến vậy.”

Có một bé trai vô ý giẫm lên ống quần của Quy Vân, lập tức in rõ vệt bùn đen.

Người vốn yêu sạch sẽ nhất như Quy Vân chẳng những không nổi giận, mà còn vỗ lưng bé trai an ủi.

Ánh cười lan tới tận đáy mắt 044, y thấy được một nét ôn nhu mà mình chưa từng gặp.

“Hắn là người tốt nhất.”

Cũng là người ta thích nhất.