“Thượng tướng.”
044 đứng trước mặt Quy Vân, hai tay phía sau lưng lặng lẽ siết chặt.
Lúc đầu nhận được thông báo gặp mặt từ Quy Vân, y phấn khích không thôi. Nhưng khi bình tĩnh lại, trong lòng toàn là khẩn trương.
Nếu không được chọn thì sao?
044 lập tức lên Tinh Võng tìm chiến lược ứng tuyển, kết quả thấy một đống video phỏng vấn đầy trò làm khó dễ, xem đến mồ hôi lạnh chảy ròng.
Quy Vân nhất định sẽ không như thế. 044 an ủi bản thân, tắt quang não, nhắm mắt thả lỏng.
Nhưng cảm giác khẩn trương cũng chẳng giảm được bao nhiêu. Cứ thế, 044 mang theo một cái đầu trống rỗng mà bước vào văn phòng của Quy Vân.
“Vì sao ngươi muốn làm phó quan cho ta?”
Quy Vân thản nhiên hỏi, vẫn là câu hỏi ấy.
Câu hỏi này, 044 đã nghĩ đi nghĩ lại trong lòng cả trăm lần.
Vì sao ư? Bởi vì muốn đứng gần ngươi hơn một chút thôi.
Bởi vì thích mà chẳng thể nói ra, nên đành mượn cách này để được kề cận.
“Ngài đã giúp ta rất nhiều, hơn nữa chúng ta cũng từng cùng nhau làm nhiệm vụ. Ta nghĩ bản thân rất có ăn ý với ngài.”
044 lôi lý do đã chuẩn bị sẵn trong lòng ra, đôi mắt tràn đầy thành ý.
“Ngài cần một phó quan chiến lực mạnh mẽ, đồng thời có thể theo kịp bước chân ngài, ta nghĩ mình đáp ứng được hai điểm này.”
Trong mắt Quy Vân thoáng hiện vẻ ngạc nhiên khó che giấu — từ bao giờ 044 lại biết nói lời như thế?
Ánh mắt y nhìn không giống giả tạo, nhưng Quy Vân vẫn chỉ nói thêm một câu tượng trưng:
“Làm phó quan cho ta, ngươi sẽ rất khó thăng chức nhanh. Với thực lực của ngươi, đây không phải lựa chọn sáng suốt.”
Nửa câu sau, không rõ vì sao Quy Vân không nói ra.
Điều đó đáng lẽ 044 phải hiểu.
“Ta chỉ biết, hiện tại việc ta muốn làm nhất, chính là trở thành phó quan của ngài.”
044 hoàn toàn không bận tâm đến những hư danh kia. Thật ra, trước khi gặp Quy Vân, y cũng không hiểu mình tồn tại vì điều gì.
Trong vô số khoảnh khắc, Quy Vân đã kéo y ra khỏi thế giới lạnh lẽo đến thấu xương. Sau mỗi trận gió bão qua đi, đều để lại y sa lầy càng sâu.
Chính bởi vì con người này, lần đầu tiên 044 thấy sinh mệnh đáng giá. Trái tim máy móc tưởng chừng lặng im kia lại bất giác rung động, dốc lòng yêu say đắm ngọn lửa sinh tồn vô tận này.
“Hy vọng ngài đồng ý, ta sẽ tận lực làm tốt nhất.”
044 nỗ lực điều chỉnh nhịp thở, tay áo bị y bóp đến nhăn nhúm.
Lần đầu tiên Quy Vân thấy y khẩn trương như thế, vừa mới lạ vừa buồn cười.
“Ừ.”
044 nhìn thẳng vào đôi mắt màu lam tím ấy, mong tìm thấy điều gì trong đó.
Tiếc thay, tâm tư của Quy Vân kín như bưng, y chẳng nhìn ra được gì.
Ta đã thành công chưa? Y muốn hỏi, lại sợ làm người ta phiền, không dám mở miệng.
Quy Vân cầm quang não nghịch, dường như hoàn toàn không chú ý đến sự quẫn bách của 044.
Khoảng hai phút sau, cuối cùng mới có động tĩnh.
“Ký tên đi.”
Trong mắt 044 lóe sáng, y nhìn kỹ màn hình ảo — một tờ thư mời đang hiện ra.
Y không hề nghĩ ngợi, lập tức ký tên.
Vì tay vẫn run, hai chữ “Lăng Tứ” viết xiêu vẹo, khiến y có chút ngượng ngùng.
May mắn là Quy Vân không nói gì, chỉ yên lặng thu quang não lại.
“Bởi vì là ta chủ động chọn phó quan, nên thư mời này ta sẽ trực tiếp bảo quản.”
044 hoàn toàn chẳng bận tâm, ai giữ cũng được, miễn là thành công.
“Ta hiểu.”
Quy Vân mơ hồ cảm nhận được có một luồng tinh thần lực phấn khởi lặng lẽ lan ra, nhưng bản thân chủ nhâm lại chẳng hề hay biết.
Thôi, cũng không có gì to tát.
“Ngày mai chuyển đến chỗ ta, tầng này còn vài văn phòng trống, tự ngươi chọn một phòng.”
Tuy 044 là thượng giáo, nhưng vì không hợp với tập thể, trước giờ không lập đội cố định, chỉ ghép vào những đội thiếu người.
Bởi vậy, y không có công vụ cần xử lý, cũng chưa từng xin văn phòng tại quân bộ.
Nhưng nếu đi theo Quy Vân, sớm muộn cũng phải lập đội riêng. Nghĩ đến đó, 044 thấy hơi khó khăn.
Có vẻ phải nỗ lực hơn để sống hòa hợp với người khác.
Quy Vân không biết 044 nghĩ nhiều đến thế, chỉ suy tư một chút rồi hỏi: “Hiện tại ngươi vẫn ở chỗ Fenita?”
044 không hiểu sao lại hỏi vậy. Ký túc xá viện nghiên cứu cách đây không xa, y cũng không ở ký túc xá quân bộ.
“Đúng vậy, thượng tướng.”
Quy Vân gật đầu, vẫn cảm thấy không tiện.
Nếu tối muộn còn phải chạy về đó, thật sự không ổn.
“Ta sẽ xin cho ngươi một phòng ở ký túc xá quân bộ, ngươi cũng có thể chọn ở đó.”
044 chẳng để tâm, đáp: “Vâng.”
Quy Vân gom mấy tập tài liệu, đưa cho 044.
“Ngươi về trước xem qua mấy văn kiện này, không hiểu thì hỏi. Ngày mai 7 giờ sáng, đến văn phòng ta.”
Trong lòng 044 kìm không nổi sự phấn khích — cuộc sống phó quan sắp bắt đầu rồi sao?
“Ta có thể xem ngay bây giờ.”
Quy Vân thấy buồn cười, cũng không đến mức phải gấp thế.
“Hôm nay không được, còn có vài thủ tục cần tự ngươi làm.”
“Đinh!”
Quang não vang lên một tiếng.
“Phù hiệu thân phận đã cấp cho ngươi, trên đó có chữ ký của ta. Ngươi tới đại sảnh sự vụ, sẽ có người giúp ngươi xử lý.”
044 ngẩn ngơ nhìn chữ ký màu đen trên đó — vậy là y đã có trong tay thứ bao người tha thiết ước mơ.
“Ta lập tức đi.”
“Đây là minh chứng thông hành của ngài.”
“Cảm ơn.”
044 nhận lấy, cắm con chip nhỏ vào quang não.
Đây là chìa khóa văn phòng mới của y, cũng coi như chứng nhận thân phận mới.
“Thượng tướng, chuyện của ta đã xử lý xong rồi, hiện tại có thể qua đó sao?”
Quy Vân chắc bận, không trả lời tin nhắn.
044 cảm thấy mình hơi nóng vội, rõ ràng đại nhân đã nói mai mới đến, vậy mà y vẫn cứ quấn lấy hỏi.
Không còn cách nào, ý nghĩ muốn được ở cạnh Quy Vân quá mạnh, y không muốn đợi thêm một khắc nào.
044 cố gắng kìm nén ý muốn đi tìm người, ngoan ngoãn quay về thu dọn hành lý.
Nếu Quy Vân hy vọng y ở trong quân bộ, vậy thì nghe lời là phải.
Đồ đạc của y không nhiều, quan trọng nhất chính là chiếc quang não trong tay.
Trong đó là tất cả thứ quý giá với 044 trong thời gian gần đây, mỗi bức ảnh đều là bảo vật.
Phòng ký túc xá mới nằm ở tầng cao nhất, dường như là gian phòng cuối cùng còn sót lại.
044 rất nhanh thu dọn xong phòng, thoáng chốc không biết phải làm gì.
Quang não sáng lên.
Là tin nhắn từ Quy Vân.
“Không cần, cứ giữ nguyên kế hoạch.”
Vậy thì chờ đến 7 giờ sáng mai. Lần đầu tiên 044 cảm thấy thời gian trôi chậm đến vậy. Y ăn qua loa chút đồ nhanh, ngồi ở bàn, lật xem album ảnh.
Sau này làm phó quan, công việc chắc chắn sẽ nhiều hơn, có lẽ y sẽ không còn thời gian dạo khắp nơi tìm kiếm hình ảnh quý hiếm của Quy Vân.
044 chớp mắt có chút uể oải, nhưng lập tức nghĩ thông.
Người thật ngay trước mắt, cần gì phải săn tìm hình ảnh ảo nữa?
Về sau y nhất định có cơ hội, chỉ cần không làm phiền đến Quy Vân, y sẽ có thể theo sát.
Đừng nói đi nghe diễn thuyết, loại tình huống nào y chẳng được chứng kiến?
Đây mới gọi là tài nguyên chân chính.
044 ngọt ngào ảo tưởng tương lai, màn đêm đã lặng lẽ buông xuống.
Để ngày mai giữ được trạng thái minh mẫn, 044 tính đi nghỉ sớm, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
“Thượng tướng, ta tới.”
“Vào đi.”
Sáng 6 giờ 45, 044 đã có mặt tại văn phòng Quy Vân.
“Trước tiên xem tập văn kiện này, chỗ nào không hiểu thì hỏi.”
044 đưa tay nhận lấy, lặng lẽ ngồi xuống một bàn khác.
Đúng vậy, là một bàn khác.
Hôm qua khi y đến đây, rõ ràng trong văn phòng chỉ có một bộ bàn ghế. Vậy mà sáng nay đã có thêm một chiếc.
Quy Vân đại nhân chuẩn bị riêng cho ta. Vừa nghĩ đến, lòng 044 liền ngọt ngào. Y cố gắng kìm nén khóe môi nhếch lên, tập trung vào tài liệu.
044 không giỏi mấy thứ này, nhưng không có nghĩa là không hiểu chút nào.
Quy Vân là thượng tướng, không thể chỉ lo chiến đấu. Điều phối nhân sự, phân tích địch, dự đoán tiền tuyến, tất cả đều là trách nhiệm của hắn.
Tập văn kiện này là tổng kết do chính tay Quy Vân làm, giúp 044 nắm rõ bước đầu.
044 học rất nghiêm túc, còn dùng bút chì gạch chú thích.
Quy Vân thỉnh thoảng liếc qua, phát hiện 044 chuyên tâm hơn hắn nghĩ.
Cũng không tệ lắm.
Hắn hoàn toàn yên tâm, không để ý thêm nữa.
Thời gian trôi nhanh, đến khi 044 ngẩng đầu khỏi tập văn kiện, đã quá giờ cơm trưa.
Y len lén nhìn Quy Vân, thấy hắn vẫn không dừng lại.
“Ngươi đi ăn cơm trước đi.”
Quy Vân không ngẩng đầu, ngón tay vẫn gõ lia lịa trên màn hình.
044 cảm thấy như vậy không ổn, thậm chí rất tệ.
Y biết tố chất cơ thể Quy Vân không kém, nhưng đâu có nghĩa là không cần nghỉ ngơi.
Biết mình hơi vượt phận, nhưng 044 vẫn mở miệng:
“Ta có thể cùng ngài đi ăn cơm không?”
Quy Vân lần nữa ngạc nhiên, cảm giác dạo này 044 thay đổi rất nhiều.
“Công việc ta chưa xong, ngươi cứ đi trước.”
044 cố gắng thuyết phục, nhẹ giọng: “Ngài đã làm việc liên tục bảy tiếng, nghỉ một chút sẽ tốt hơn.”
Công việc vẫn còn thời gian dư, nghỉ ngơi cũng không sao.
“Đi thôi.”
Khi hắn đứng dậy, 044 lập tức lấy áo khoác trên giá đưa qua.
Quy Vân nhướng mày, phó quan còn quản cả chuyện này sao?
044 chẳng biết phó quan có cần làm vậy không, y chỉ biết mình muốn làm thế.
Thấy Quy Vân bình thản nhận lấy, trong lòng 044 vui sướng.
Hai người vừa xuất hiện ở nhà ăn, lập tức gây nên xôn xao.
Không ngạc nhiên, tổ hợp này thật kỳ lạ.
Một là thượng tướng dẫn đường lạnh lùng, một là thể thực nghiệm lính gác mà ai cũng tránh xa. Nhìn sao cũng thấy bất thường.
“Khoan… đó không phải là…?”
“Này này, Quy Vân thượng tướng tuyển phó quan sao?”
“Hình như có chuyện này, nhưng chẳng phải còn chưa chọn xong sao?”
“Ý ngươi là thượng tướng chưa chọn phó quan? Nhưng ta thấy thể thực nghiện thượng giáo kia hình như…”
“Không thể nào, thượng tướng sao có thể chọn thể thực nghiệm làm phó quan?”
Vừa dứt lời, một luồng ánh mắt lạnh lẽo sắc bén quét tới, khiến hai người đang thì thầm lập tức im bặt.
Trong mắt tím của Quy Vân tràn đầy hờ hững, kèm theo uy áp tinh thần lực bao trùm cả đại sảnh.
Không ai dám mở miệng thêm.
044 biết Quy Vân đang vì mình mà nổi giận, trong lòng dâng lên ấm áp.
Xưa nay, y vẫn sống nhờ sự che chở của Quy Vân.
Y lấy cơm xong, theo Quy Vân ngồi xuống.
Nhưng Quy Vân chưa ăn ngay, mà cầm quang não thao tác vài cái.
Tâm trạng của hắn không tốt, 044 không dám khuyên nữa, ngoan ngoãn ăn phần của mình.
“Bang” một tiếng, Quy Vân đặt quang não xuống bàn.
Ngay lúc đó, đồng loạt quang não trong đại sảnh vang lên thông báo.
Mọi người mở ra, trên đó là cùng một tin tức.
Bộ quản lý nhân sự: Ngày 6 tháng 5 năm 8663, thượng giáo Lăng Tứ chính thức được bổ nhiệm làm phó quan số 1 của thượng tướng Quy Vân. Thông báo có hiệu lực từ hôm nay.