“Cái này thì có gì đặc biệt đâu.”
Kael bước xuống phi thuyền, đảo mắt nhìn quanh, chẳng thấy dấu hiệu dị thường nào.
Quy Vân đứng sau gã, lặng lẽ thả xúc tua tinh thần, quét một vòng xung quanh.
Kết quả chứng minh nơi này đúng thật không có nguy hiểm gì, thậm chí trong phạm vi mấy trăm mét cũng không có sinh vật nào tồn tại.
“Nổ đi.”
044 lập tức hiểu, mở giao diện khống chế v*ũ khí phản ứng nhiệt hạch.
Mấy người trao đổi ánh mắt, đều tán thành quyết định của Quy Vân.
“Đã vậy, khỏi do dự nữa, trực tiếp khởi động cách ly thương tổn.”
V*ũ khí phản ứng nhiệt hạch vốn đã đặt sẵn trên mặt đất, chỉ cần phi thuyền cất cánh là có thể khởi động trình tự bạo phá.
Bỗng nhiên, bụi đất dưới chân khẽ rung, Quy Vân lập tức phản ứng, điều ra khiên phòng thủ tinh thần, phủ lên tất cả mọi người.
Chưa kịp để các lính gác cấp cao khác phản ứng, một đợt công kích tinh thần cường đại từ lòng đất ập lên.
Hai luồng lực chạm nhau, phát ra âm thanh ù ù chấn động.
Mấy lính gác còn lại lúc này mới hoàn hồn, nhanh chóng gia nhập, đưa tinh thần lực vào phòng ngự, cưỡng ép đẩy ngược lại làn sóng công kích bất ngờ ấy.
Mọi thứ như trở về vạch xuất phát, ngoại trừ bụi đất nhiều hơn, cảnh tượng chẳng thay đổi.
Nhưng lúc này, mồ hôi đã thấm đầy trán Quy Vân.
Hắn không thể không thừa nhận, đây là lần đầu tiên hắn gặp loại công kích tinh thần mạnh đến mức này.
044 nhìn mà lòng nóng như lửa, chỉ có thể thả tinh thần lực quét khắp xung quanh.
Kael thấy sắc mặt tái nhợt của Quy Vân, không nhịn được chửi:
“Cái quái gì vậy? Sao chẳng có dấu hiệu gì trước?”
Lâm Kính cũng rợn cả người, nếu không phải Quy Vân cảnh giác, có lẽ giờ họ đã thành tro tàn.
“Mau lên phi thuyền!”
Quy Vân nhanh chóng ra quyết định, cả nhóm lập tức chạy về.
Vài giây sau, gió như cuốn thêm thứ gì đó hỗn loạn.
Đồng tử Quy Vân co rút mạnh, hét lớn:
“Dồn toàn lực phòng hộ v*ũ khí!”
Mấy người lập tức phản ứng, cùng dựng khiên tinh thần quanh v*ũ khí.
044 thao tác quang não thành thục, dùng quyền hạn của Quy Vân mạnh mẽ khởi động lá chắn định vị của phi thuyền.
Các tầng lực lượng chồng chéo, tạo thành một quả cầu ánh sáng màu lam bao lấy v*ũ khí.
Ngay khi đợt công kích tinh thần vô hình lại ập đến, không khí dao động dữ dội, ánh sáng xanh vặn vẹo, co rút, gần như bị nén tới sát v*ũ khí.
Sau cùng, dao động chợt dừng, lá chắn hoàn thành sứ mệnh rồi tan biến trong không khí.
Không ai dám lơi lỏng, tất cả đều nghiêm nghị, không ngừng chạy.
Quan trọng nhất là phải lên được phi thuyền, rời khỏi hành tinh rồi mới tính tiếp.
Trong đầu Quy Vân vận hành với tốc độ cực hạn, mỗi dây thần kinh đều căng chặt.
Tình huống hiện giờ có ba khả năng:
Thứ nhất, mọi người thành công lên phi thuyền, sau đó luồng lực kia tự phá hủy v*ũ khí, khiến hành tinh nhỏ bị nổ.
Thứ hai, họ nghĩ ra cách xử lý, chủ động kích nổ v*ũ khí theo kế hoạch.
Thứ ba, không kịp lên phi thuyền, cũng chẳng thể phòng ngự, hoặc bị công kích đánh chết, hoặc chết chung khi v*ũ khí phát nổ.
Không ai muốn bỏ mạng ở đây.
Có lẽ vì khát vọng sống quá mãnh liệt, thần may mắn đã che chở.
Trên đường chạy về phi thuyền, không có công kích nào nữa.
Kael kéo cần khởi động, phi thuyền nhanh chóng bay vút lên.
Nhưng do lá chắn vừa rồi, nó không thể thoát ra vũ trụ, chỉ đành vòng quanh tầng khí quyển.
Phi thuyền có thể hấp thu năng lượng từ hằng tinh phụ cận để nạp lại, nhưng chẳng ai chắc chắn họ có đủ thời gian chờ.
Kael đứng dậy khỏi ghế điều khiển.
“Ta đi tìm đá năng lượng .”
Nhất định phải có người đi, và người thích hợp nhất chính là gã.
Trong nhóm, thực lực của gã thuộc hàng cao.
Quan trọng hơn, ga chỉ là một thể thực nghiệm. Nghĩ vậy, Kael nở nụ cười chua chát.
Đời gã vốn chẳng có gì đáng giá, không thể để người mình thích phải đi mạo hiểm.
Kael mặc xong đồ tác chiến, mở cửa khoang, chuẩn bị nhảy xuống.
Bỗng một bàn tay đặt lên vai hắn, ngón tay trắng thon rõ ràng chủ nhân.
“Quy Vân…”
Đây là lần đầu tiên, Quy Vân chủ động chạm vào gã.
Kael ngây người, trân trối nhìn cặp mắt tím trong suốt kia.
Quy Vân đã quyết định.
Nếu bản thân phải đi, thì đi đâu cũng vậy.
Trở về thời không gốc, hắn cũng chẳng có chỗ thuộc về. Có lẽ một ngày nào đó, hắn lại giống hiện tại, tìm một thế giới để ở tạm.
Nếu kết thúc ở đây, cũng coi như một lựa chọn tốt.
Thế giới cũ vốn chẳng cần hắn, còn nơi này… lại đang cần hắn hơn bao giờ hết.
Mà giờ 044 đã đủ khả năng tự mình xử lý, thật ra hắm từng nghĩ nhiều lần đến việc rời đi.
Dù không hiểu vì sao bản thân vẫn chưa đi, nhưng lúc này, hắn phải đưa ra quyết định.
“Để ta.”
Kael thoáng bàng hoàng, chưa kịp phản ứng thì Quy Vân đã nhảy xuống.
Tinh thần lực thuộc về dẫn đường ôn hòa nhẹ nhàng tản ra, mỗi lính gác trong phi thuyền đều được trấn an.
Nhưng người phát ra luồng sức mạnh ấy đã chẳng còn bóng dáng.
“Không đúng, thế này không ổn…”
Kael lắp bắp, một luồng gió nhanh như chớp lại quét ngang người gã.
Không biết từ khi nào 044 cũng khoác dù, không hề do dự, trực tiếp nhảy xuống.
Lâm Kính xoay người 180°, khó tin tột độ.
Trước đó Quy Vân đã lặng lẽ căn dặn hắn: dù xảy ra chuyện gì, hãy ngăn Lăng Tứ lại, đừng để y ra ngoài.
Lâm Kính tuy không hiểu ý, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Đến lúc Quy Vân lao xuống, hắn mới trừng to mắt. Thân thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, lập tức tóm lấy cánh tay 044.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, 044 đã dùng bạo lực thoát khỏi kiềm chế. Đợi đến khi Lâm Kính cảm thấy đau nhói, người kia đã biến mất khỏi phi thuyền.
“Vậy tình huống bây giờ là thế nào?”
Biến cố đến quá nhanh, Tạp Á ngây người, kinh hoàng hỏi.
“Chúng ta chỉ có thể trơ mắt chờ đợi ở đây sao?”
Chuyện lần này khiến Tạp Á hoàn toàn thay đổi cái nhìn về Quy Vân. Vị thượng tướng dẫn đường này rõ ràng mạnh mẽ hơn tưởng tượng rất nhiều.
Tim Kael đập loạn, lồng ngực như trống dồn dập.
Quy Vân… e là sẽ chết.
Gã không dám nghĩ tiếp, ép bản thân phải bình tĩnh.
Trong số những người còn lại, gã có chức vị cao nhất. Mệnh lệnh của gã sẽ quyết định tất cả vận mệnh trên phi thuyền.
Nếu Quy Vân để lại trọng trách này, tức là đã trao gửi sự tin tưởng vô hạn.
Gã phải tin, Quy Vân sẽ mang năng lượng trở về. Gã phải tin, nhiệm vụ này nhất định sẽ thành công.
Địa cầu sẽ tồn tại, nhân loại sẽ tồn tại.
A… đây là lần đầu tiên Kael cảm thấy bản thân thật sự thuộc về phe nhân loại.
Quy Vân sẵn sàng hi sinh vì nhân loại, vậy gã, dù căm hận đến đâu, thì sao có thể làm khác?
Kael mở mắt lần nữa, đã lấy lại bình tĩnh.
“Từ trường của hành tinh hỗn loạn nhỏ, ta không thể gửi tin về chủ tinh. Hãy tin tưởng thượng tướng Quy Vân, chờ ngài ấy chiến thắng trở về.”
Lâm Kính nhẫn nhịn cơn đau, quay lại chỗ ngồi.
“Thực lực Lăng phó quan cực mạnh, có y trợ giúp, thượng tướng nhất định sẽ trở về.”
Kael hơi hối hận, giá như gã lập tức nhảy theo Quy Vân thì tốt.
Cho dù gã chẳng ưa gì Lăng Tứ, giờ đây cũng chỉ có thể âm thầm cầu nguyện.
Nhóc con, ngươi nhất định phải cùng Quy Vân trở về.
Quy Vân đã quên mất cảm giác này từ lâu.
Không điểm tựa, rơi tự do. Chỉ còn tiếng gió xé tai chứng minh bản thân đang hạ xuống, cảnh vật trước mắt càng lúc càng phóng to.
Adrenaline dâng trào, hắn khó kìm nổi cơn hưng phấn.
Hắn hoàn toàn có thể không cần nhảy dù, trực tiếp lao xuống. Nhưng lúc này không phải lúc tìm kh*** c*m, mà là lúc cần tiết kiệm sức để đối phó nguy hiểm phía trước.
Dù có thể sẽ chết, hắn chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ chủ động biến mất.
“Bùm!”
Dù bật mở, khoảng cách đất chỉ còn hơn 200 mét.
“Hửm?”
Cảm nhận luồng tinh thần lực quen thuộc phía trên, Quy Vân thở dài.
Y vẫn đến.
Dù đã đoán Lâm Kính không giữ nổi, nhưng khi 044 thật sự nhảy theo, hắn không rõ cảm xúc trong lòng là gì.
Đáng lẽ hắn phải tức giận.
Rõ ràng đã dồn công sức bồi dưỡng một nhân tài, thế mà lại chạy theo mình tìm chết. Chẳng phải toàn bộ nỗ lực đều thành công cốc sao?
Nhưng sâu trong lòng, lại dâng lên một niềm vui nhảy nhót.
Không đúng.
Hắn nhất định đã điên rồi. Rơi tự do làm đầu óc mất tỉnh táo, ừ, chắc chắn là vậy.
044 biết mình không giỏi dò xét tinh thần lực. Nếu để lạc mất bóng Quy Vân, y sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp.
Nên y gia tăng tốc độ rơi, cho đến khi bắt gặp bóng dáng quen thuộc.
May mắn, y đã đuổi kịp.
Cả hai duy trì cùng tốc độ, rơi song song.
Vì hướng gió thay đổi, họ không trở lại vị trí ban đầu gần v*ũ khí, mà rơi xuống thảo nguyên rộng lớn, quanh đó không một sinh linh.
Hai người cởi dù cùng lúc.
Không cần nói, chỉ dựa vào bao lần cùng nhau tác chiến đã thành ăn ý tuyệt đối.
Một lúc lâu, chẳng ai mở lời.
044 không biết nên nói gì.
Nhìn Quy Vân lao mình khỏi phi thuyền, máu trong người y dâng thẳng lên não.
Trong tai vẫn vang tiếng Lâm Kính điên cuồng hét: “Thượng tướng không cho ngươi đi theo!”
Nhưng 044 đã không thể hiểu.
Dù có nghe hiểu, y cũng sẽ không do dự.
Vừa rồi lẽ ra y nên vặn gãy tay Lâm Kính cho xong. 044 thoáng áy náy, nhưng khi nhìn sang người bên cạnh, tất cả đều đáng giá.
“Đi thôi, đi gặp chủ nhân của tinh cầu này.”
Chỉ để lại một câu, Quy Vân liền cất bước về một hướng nào đó.
044 chẳng hiểu vì sao hắn không đi tìm đá năng lượng ngay, nhưng y cũng không cần biết.
Chỉ cần đi theo, bảo vệ hắn.
Đó là suy nghĩ duy nhất trong lòng y.