Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 27: chủ nghĩa Độc thân

Rạng sáng hai giờ, quang não của Clint nhận được thông tin đầu tiên. Thân là quản gia chính của phủ nguyên soái, tự nhiên không phải ai cũng có thể tùy tiện kết nối với quang não của y. Bất quá, bệnh viện số 1 của đế quốc vẫn có quyền hạn này.

“Chào ngài.”

Vì vừa mới tỉnh, giọng y mang chút khàn khàn. Nghe bác sĩ thuật lại đầy đủ tình huống, nói thật thì Clint cũng không quá muốn đi giúp gấp vụ này. Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, xưa nay đều là đạo lý ấy. Sau đó bác sĩ lải nhải thêm rất nhiều, kỳ thật Clint cũng không chăm chú nghe. Tâm trí phiêu du, y nhớ tới chính mình của rất lâu về trước.

“Trừ bỏ nhiệm vụ ra, ta nên báo đáp ân tình của ngài thế nào?”

“Không cần. Nhất định phải nói lời, vậy thì thử giao lưu với người khác, làm nhiều việc tốt hơn.”

“Vâng, tiên sinh.”

Cuộc đối thoại ngày ấy vẫn còn rõ như ban ngày. Nếu đã muốn làm nhiều việc tốt, vậy đi giúp một phen cho rồi.

Clint tóm lược tình huống, gửi đến quang não của Tạ Hoài. Y không dừng lại nữa, chạy thẳng tới bệnh viện.

Bác sĩ đang trong phòng bệnh bù đầu bù cổ, nhìn người nằm bên cạnh đang thần trí mơ hồ mà không thể làm gì hơn. Lúc này âm thanh từ quang não như tiếng chuông cứu thế, hắn vội vàng bắt máy: “Chào ngài!”

“Ta tới rồi.”

Dẫn đường cấp cao của đế quốc vốn chỉ có mấy người, Clint cũng có nghe danh. Có điều, y thật không ngờ lại là Trần Bất Phàm. Đúng là…bác sĩ khó tự cứu chính mình.

Bác sĩ đứng bên cạnh hạ giọng: “Ngài hẳn biết nên làm thế nào, ta ra ngoài trước.” Nói xong, không chờ đối phương đáp, hắn nhanh chóng rời đi.

Trên giường, vị dẫn đường kia đang chịu tra tấn thảm thiết bởi kết hợp nhiệt, cơn sốt khiến gương mặt hắn đỏ bừng, cơn nóng bức mãnh liệt làm hắn co mình lại, lông mày nhíu chặt.

Clint thở dài. May là y tới.

Clint bước lại, ôm trọn người kia vào lòng; chênh lệch thể hình giữa dẫn đường và lính gác ở khoảnh khắc này bộc lộ vô cùng nhuần nhuyễn. Y bình tĩnh rà soát thân thể trong ngực, tìm vị trí đánh dấu. Ánh mắt đảo qua mấy lượt, cuối cùng dừng trên nốt ruồi đỏ nhỏ ở sau gáy.

Ánh mắt người đàn ông trầm xuống. Giây kế tiếp, răng nanh xuyên qua da thịt, nốt ruồi đáng thương kia như bị nuốt vào bụng. Cảm giác đau khiến Trần Bất Phàm giãy giụa một chút, nhưng lập tức bị chế trụ; vốn dĩ hắn đã mơ mơ màng màng, sức đâu còn bao nhiêu.

Theo dấu ấn dần sâu, tinh thần lực thuộc về Clint cũng chậm rãi rót vào không gian tinh thần của Trần Bất Phàm. Hai luồng tinh thần lực hết sức hòa hợp, Clint cảm nhận rõ người trong ngực đã yên ổn hơn nhiều. Tuy nhiệt độ cơ thể còn chưa hạ hẳn, nhưng hơi thở rốt cuộc cũng vững lại.

Y nhẹ nhàng bế người, đắp vào trong chăn. Lúc này, Trần Bất Phàm hiếm hoi lộ ra sự mềm mại ít thấy thường ngày. Phần lớn thời điểm, hắn luôn bận rộn trăm công ngàn việc, một mình bôn ba khắp nơi.

Clint nói không rõ cảm giác của mình dành cho hắn là gì. Ban đầu, vì Trần Bất Phàm nhiều lần tới phủ nguyên soái khám cho Tạ Hoài; đến nay đã ba năm. Ba năm qua, số lần Clint và Trần Bất Phàm nói chuyện có thể đếm trên đầu ngón tay. Là quản gia, Clint phần nhiều chỉ làm công tác nghênh tiếp, còn lại không đến lượt y. Có lẽ vì trong ba năm ấy, y thường xuyên trông thấy duy nhất một vị dẫn đường là người này. Hoặc có lẽ, y cảm thấy người này cần được bảo hộ.

Tình trạng lần này của Trần Bất Phàm đã khống chế, vậy lần sau, hẳn là cũng sẽ cần y hỗ trợ. Cứ như vậy đi, Clint nghĩ. Y không dám mong cầu gì hơn, giữ nguyên hiện trạng là đủ rồi.

Bác sĩ trông thấy lính gác rời về phía cửa lớn, biết chuyện đã thành. Hắn cho Trần Bất Phàm truyền glucose, dụi dụi mắt, cũng quay về phòng nghỉ ngủ một lát.

Thật ra toàn bộ quá trình không tốn bao lâu; khi Clint trở về thì trời vẫn chưa sáng. Có điều y chẳng buồn ngủ, bèn vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Clint mở tủ lạnh, loay hoay một hồi, cuối cùng phát hiện chính mình căn bản cũng không biết mình định tìm cái gì. Rõ ràng là y đang thất thần.

Trời đã sáng.

Là lính gác cấp cao, cảm quan của Tạ Hoài cực kỳ nhạy bén. Y biết tình hình của Clint, ngầm đồng ý để hắn hành động. Tạ Hoài cũng không nghĩ nhiều; xuất phát từ tinh thần nhân đạo, loại chuyện này rất bình thường.

Người bên cạnh đang ngủ say, khẽ khàng phát ra tiếng thở đều, nhìn mà lòng người mềm lại. Tạ Hoài khẽ hôn lên trán ái nhân, kéo ngay ngắn góc chăn cho cậu, rồi tự mình xuống lầu trước.

“Tạ tiên sinh, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng. À… Clint, sao lại làm nhiều bữa sáng như vậy?”

Trên bàn bày đủ loại món ăn, thật sự không giống phần cho ba người.

“Xin lỗi, tiên sinh. Lần đầu làm cơm sáng, ta không ước lượng tốt, lỡ tay làm nhiều quá.”

Chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra, Tạ Hoài hiểu rỗ trong lòng, nhưng y không vạch trần.

“Giữ lại một ít cho vào không gian giữ tươi, chờ Tròn Tròn dậy thì lấy ra. Phần thừa thì giúp ta đóng gói, ta mang tới quân bộ.”

“Vang, tiên sinh.”

Bạch Uyên tỉnh dậy khoảng tám giờ rưỡi, không tính là muộn.

Cũng như thường lệ, cậu ăn sáng xong thì chuẩn bị tiếp tục chỉnh sửa cơ giáp.

Mấy ngày trước, cậu vẫn luôn lo lắng chuyện sau này mình không thể đi làm lại, trong lòng rối bời. Hiện tại Bạch Uyên đã nghĩ thoáng hơn, dứt khoát sống trong hiện tại, đi một bước tính một bước.

Cơ giáp, vẫn phải thử thiết kế. Đây coi như một trong số ít sở thích của cậu, không mang nặng lợi ích, làm việc chỉ vì thích. Kết quả thế nào cũng sẽ không quá buồn khổ.

Lần trước cậu từng đưa cho Tạ Hoài xem bản thiết kế, bây giờ nhìn lại quả thật có rất nhiều lỗ hổng. Nhưng hiện tại Bạch Uyên lại có ý tưởng mới.

Tinh thần lực của Tạ Hoài vốn rất cường đại, trước đây không ai khai thông, nên luôn ở trạng thái suýt bạo phát, khiến y lúc điều động lực lượng cũng bó tay bó chân, không dám dùng quá nhiều, sợ bạo động.

Hiện tại cậu đã trở thành dẫn đường của Tạ Hoài, hơn nữa bản thân tinh thần lực bành trướng mạnh mẽ, khai thông có hiệu quả rất rõ rệt.

Như vậy, chỉ cần trạng thái của Tạ Hoài đủ tốt, y hoàn toàn có thể điều động tinh thần lực hết mức, nhờ đó cơ giáp đẩy mạnh công năng cũng không cần lo lắng quá nhiều.

Cho nên, sau này chỉ cần thường xuyên khai thông tinh thần lực cho Tạ Hoài thì không có vấn đề gì.

Nghĩ thông suốt, Bạch Uyên mở lại bản cấu trúc cơ giáp lần trước, không chút do dự bỏ đi phần động cơ dưới lòng bàn chân và những lớp giáp rườm rà.

Người ta thường nói, ba phần nhờ cơ giáp, bảy phần nhờ thực lực. Người có tinh thần lực mạnh, liên kết trực tiếp với cơ giáp thì thực lực mới là mấu chốt; thực lực đủ mạnh, tiến công chính là phòng ngự tốt nhất.

Cứ thế, Bạch Uyên bận rộn suốt cả buổi sáng, lại một lần nữa đắp nặn mô hình.

Vốn tính tối nay sẽ đưa cho Tạ Hoài xem, nhưng vừa mở quang não, cậu phát hiện y đã gửi tin nhắn từ một giờ trước:

“Ta bảo Clint nấu cơm trước cho em, nhớ ăn nhiều một chút. Buổi tối để hắn đưa em tới viện nghiên cứu, ta cũng sẽ qua.”

Chẳng lẽ có tiến triển gì mới?

Khi xuống lầu, Bạch Uyên thấy Clint đang bận rộn trong bếp với chiếc tạp dề trên người.

Hai lính gác này, quả thật ai cũng biết nấu cơm.

Trong lúc ăn, Bạch Uyên phát hiện vị quản gia nghiêm cẩn quanh năm nay lại ngẩn người, gắp cơm mà không đưa vào miệng. Thật khác thường.

“Clint, có chuyện gì sao?”

Nghe gọi tên, hắn rõ ràng giật mình, tay run lên làm rơi hạt cơm xuống bàn.

“Xin lỗi, làm ngài chê cười.”

Bạch Uyên vốn không biết phải chung đụng với vị quản gia này thế nào, kiểu người nghiêm túc như hắn, cậu lại càng không quen ứng phó. Giờ thấy hắn lúng túng, ngược lại cậu cảm thấy mới lạ.

“Không sao, có thể nói với ta một chút không?”

Clint như hạ quyết tâm rất lớn, buông đũa, dọn dẹp cẩn thận rồi nghiêm túc nói: “Nếu thân phận hai người chênh lệch quá lớn, một người khác còn tự nhận mình là người theo chủ nghĩa độc thân, vậy người còn lại có nên theo đuổi không?”

Nghe xong câu này, bảo không kinh ngạc thì là giả. Bạch Uyên cố gắng giữ bình tĩnh, đáp: “Nếu thật sự thích thì không nên nhìn vào thân phận. Còn chuyện chủ nghĩa độc thân, phần lớn người nói vậy đều vì chưa gặp đúng người. Tóm lại, nếu thật sự thích, thì đừng quản mấy thứ kia, cứ theo đuổi là được.”

Clint như nghe được chân lý, nghiêm túc gật đầu: “Vâng, ta hiểu rồi.”

Bạch Uyên uống một ngụm nước, trong lòng nghĩ… chắc mình không nói sai đâu nhỉ.

Clint đưa Bạch Uyên tới cửa văn phòng của Trần Bất Phàm, rồi không rời đi mà đứng chờ ngoài cửa.

Hắn nói: “Vạn nhất có nguy hiểm, hai người dẫn đường các ngươi ứng phó không nổi, chờ tiên sinh tới ta sẽ vào.”

Nói vậy cũng không sai, nhưng trực giác dẫn đường mách bảo cho cậu, người này nhất định có ý đồ khác.

Bạch Uyên không nói gì, đẩy cửa bước vào.

Trần Bất Phàm đang ngồi trước một chiếc máy móc kỳ lạ, cầm vài ống nghiệm so đi so lại.

Vừa bước vào, Bạch Uyên liền thấy cổ hắn quấn băng gạc.

Nghe động tĩnh, hắn xoay người lại: “A, Tiểu Bạch tới rồi, cứ ngồi tự nhiên.”

Người này vừa mở miệng, Bạch Uyên càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.

Giọng hắn khàn khàn, mắt trũng sâu, tinh thần uể oải — cùng là dẫn đường, cậu quá hiểu cảm giác này.

Trần Bất Phàm thấy cậu nhìn chằm chằm vào băng gạc trên cổ mình, liền cười, không che giấu: “Kết hợp nhiệt, thuốc ức chế vô dụng, để người khác cắn một ngụm.”

Bạch Uyên bội phục hắn thẳng thắn, tò mò hỏi: “Trước giờ chưa từng nghe ngươi có lính gác.”

Trần Bất Phàm quay sang, tiếp tục nghịch mấy ống nghiệm kia: “Ta là người theo chủ nghĩa độc thân, không có lính gác, cái này là tìm tình nguyện viên ở bệnh viện cắn.”

Chủ nghĩa độc thân? Nghe quen quá…

Vừa rồi Clint cũng nhắc tới câu đó. Nhất định là có gì mờ ám.

“Tròn Tròn, tới sớm thế.”

Tạ Hoài bước vào, cắt ngang dòng suy nghĩ của Bạch Uyên.