Sau khi dặn dò xong chuyện đổi thuốc cần chú ý, Trần Bất Phàm rời khỏi phủ nguyên soái.
Vì thế, sau khi tinh thần thể nho nhỏ kia gọi một tiếng “chồng ngài”, trong phòng chỉ còn lại hai người trong cuộc nhìn nhau.
Vẫn là Tạ Hoài phá vỡ bầu không khí quỷ dị này trước: “Khụ, bây giờ cảm giác thế nào, có muốn ăn gì không?”
Người này không cố ý trêu chọc cậu, Bạch Uyên còn cảm thấy ngoài ý muốn. Sau một ngày xoay vòng, cậu đúng là có chút đói bụng.
“Có, đi ăn cơm.”
Nhưng khi nhìn thấy Tạ Hoài mặc tạp dề, đi đến tủ lạnh lấy nguyên liệu nấu ăn, Bạch Uyên cực kỳ kh·iếp sợ.
“Ngài đây là?”
Tạ Hoài quay đầu giải thích: “Người trong nhà ta đã cho bọn họ tạm nghỉ, trước khi tinh thần lực của em ổn định trở lại, trừ Clint thì sẽ không có ai khác lại đây.”
Lần này sự việc đã gióng lên hồi chuông cảnh báo. Hiện giờ địch trong tối ta ngoài sáng, mưu đồ kế tiêpa có thể sẽ xuất hiện bằng bất cứ cách nào.
Kết quả này thật ra Bạch Uyên cũng đã nghĩ tới, cậu biết Tạ Hoài làm vậy là để bảo vệ mình.
Nhưng cuộc sống hiện tại so với trước đã hoàn toàn khác hẳn.
Có lẽ, từ khoảnh khắc bước vào phủ nguyên soái, quỹ đạo tương lai của cậu đã định sẵn sẽ nghiêng hẳn sang hướng khác.
Cậu không rõ tinh thần lực của mình khi nào có thể khôi phục, nếu đến khi kỳ nghỉ kết thúc mà vẫn thế này, vậy thì chẳng thể quay lại làm việc.
Nếu nghĩ theo hướng tốt, giả như tinh thần lực sớm hồi phục, sau kỳ nghỉ, cậu có thể dường như không có chuyện gì mà trở lại cương vị cũ hay không?
Tạ Hoài cũng chưa công bố ra ngoài thân phận bạn lữ của cậu, nhưng giấy không thể gói được lửa, một ngày nào đó, thân phận “Nguyên soái phu nhân” này sẽ lộ ra. Địch nhân không động vào được Tạ Hoài, chẳng lẽ còn không động nổi một dẫn đường nhỏ như cậu?
Lực lượng của cậu có thật sự mạnh đến mức có thể đối mặt bất kỳ kẻ địch nào mà vẫn tự bảo vệ được bản thân không? Còn cha mẹ, bạn bè liên quan đến cậu, liệu có vì cậu mà bị thương tổn?
Cậu thật sự có thể bảo vệ tốt mọi người sao? Hay là chỉ có thể một mực dựa vào sự bảo vệ của Tạ Hoài?
Những vấn đề này, Bạch Uyên vẫn không dám đào sâu nghĩ tới. Nói thật, cậu không thích cuộc sống lúc nào cũng bị bảo hộ cẩn thận thế này, càng không thể chịu được nếu phải sống như vậy cả đời.
Đương nhiên, trước khi kết hôn với Tạ Hoài, cậu vẫn quá ấu trĩ. Thế giới này nguy hiểm hơn xa so với tưởng tượng của cậu, làm một công dân bình thường, Bạch Uyên hoàn toàn không thể thể nghiệm được.
Chỉ đến khi đặt bản thân địa vị cao, trải qua sinh tử, cậu mới chân chính bắt đầu đối diện với ác ý đến từ bốn phương tám hướng.
Sau khi nói xong câu kia, Bạch Uyên thật lâu không trả lời. Tạ Hoài buông miếng thịt bò trong tay, xoay người lại.
Bạch Uyên không biết đang nghĩ gì, ngơ ngác đứng trước bàn ăn.
Thấy Tạ Hoài đi tới, cậu giả vờ như không có chuyện gì, nói: “Xin lỗi, vừa rồi có chút thất thần. Lời ngài nói ta nghe được, tốt, không có vấn đề.”
Nói là không có việc gì, làm sao Tạ Hoài tin được.
Y đại khái hiểu ý nghĩ trong lòng Bạch Uyên. Từ nhỏ đến lớn vẫn luôn tự do, nay bị giam trong một cái lồng hoa lệ, làm sao có thể dửng dưng hưởng thụ cái gọi là “bảo hộ” này chứ?
Y khẽ ra hiệu với Clint ở xa, hắn lập tức hiểu ý, bước tới tự nhiên tiếp nhận công việc nấu cơm.
Tạ Hoài không để ý đến tạp dề trên người, chỉ rửa tay qua loa rồi nắm lấy tay Bạch Uyên kéo vào phòng khách.
Bạch Uyên mặc cho y dẫn đi, ánh mắt mơ hồ, bỗng nhiên chạm phải con gấu nhỏ trên chiếc tạp dề màu nâu.
Tạ Hoài không biết dẫn đường nhỏ của mình thấy gì, chỉ cảm thấy những ngón tay mềm mại trong tay hơi run run.
Y tưởng cậu khóc, vội vàng dẫn người ngồi xuống sofa, ai ngờ phát hiện Bạch Uyên đang cười vui vẻ.
Tạ Hoài vô cùng khó hiểu: “Hả? Sao vậy, đột nhiên vui vẻ thế?”
Bạch Uyên cảm thấy bản thân thật hết thuốc chữa, rõ ràng muốn bàn chuyện nghiêm túc, cuối cùng lại thua bởi cái tạp dề gấu kia.
Cậu ho nhẹ hai tiếng: “Không có gì.”
Nếu còn tâm tình cười, chắc hẳn vẫn còn ổn, Tạ Hoài thầm thở phào.
“Yên tâm đi, Tròn Tròn. Bây giờ là thời kỳ đặc biệt, nên cần làm vài việc đặc thù. Đợi qua khoảng thời gian này, em vẫn có thể sinh hoạt như thường.”
Nhưng Bạch Uyên để ý không phải chuyện này: “Ta hiểu. Ta chỉ nghĩ, thân phận của ta thật sự có thể giấu được cả đời sao?”
“Chuyện này liên quan đến quá nhiều, nếu muốn giấu mãi thì cơ bản không có khả năng.” Tạ Hoài không lừa dối, thẳng thắn nói ra sự thật tàn khốc.
“Khi thân phận của em bại lộ, sẽ có rất nhiều người ra tay với em, cho nên ta sẽ đưa cha mẹ em vào phủ nguyên soái ở cùng.”
“Cho nên, có phải ta không còn khả năng quay lại công tác?”
Nghe vậy, Tạ Hoài hơi đau lòng, nhưng vẫn nói: “Khi em đi làm, ta sẽ phái người âm thầm bảo hộ em.”
Bạch Uyên gật đầu.
So với việc để Tạ Hoài điều động binh lực bảo vệ mình hằng ngày, thì ở trong nhà vẫn ít chuyện hơn.
Có đi làm nữa hay không, có trở thành chủ phu toàn thời gian trong gia đình, Bạch Uyên cần phải suy nghĩ cẩn thận.
Nhưng kỳ nghỉ vẫn còn vài tháng, cậu còn thời gian. Hiện tại, cậu không muốn để Tạ Hoài bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của mình.
Rốt cuộc, cả ngày phải xử lý đám quái vật kia cũng đủ khiến người ta sốt ruột rồi.
Tạ Hoài mỉm cười ôn hòa: “Ta không có việc gì, đi xem Clint làm đồ ăn thế nào, ta thật sự rất đói.”
Bạch Uyên cần thời gian để tự mình suy nghĩ những chuyện này, Tạ Hoài so với bất kỳ ai đều rõ ràng hơn cả: dẫn đường bề ngoài tuấn mỹ đáng yêu này lại có nội tâm vô cùng kiên cường.
Y không nói thêm gì nữa, chỉ đứng dậy đi cùng cậu vào phòng bếp.
Clint nấu ăn rất nhanh, đã xong hai món rau xào.
Thấy hai người đi vào, hắn kéo cửa kính một khe nhỏ, để giọng mình truyền ra: “Hai vị chờ một lát, lập tức sẽ xong.”
Bạch Uyên vốn không sốt ruột: “Không sao, không cần gấp.”
Ngay sau đó, cậu lại chú ý tới chiếc tạp dề trên người Tạ Hoài, không khỏi tò mò: “Đúng rồi, ta thật không nghĩ tới ngài biết nấu cơm.”
Tạ Hoài cười, ánh mắt thoáng xa xăm: “Dịch dinh dưỡng mới bắt đầu phổ biến mấy năm nay, trước kia căn bản không có. Khi còn nhỏ đi theo các tiền bối đi làm nhiệm vụ ở các tinh cầu khác, ăn đều là cơm do bọn họ nấu. Ở bên cạnh bọn họ lâu ngày, cũng coi như mưa dầm thấm đất, dần dần học được vài món.”
Bạch Uyên hết sức kính nể: “Quân nhân thật không dễ dàng, cảm giác các ngài chính là toàn năng, cái gì cũng biết một ít.”
Tạ Hoài không tỏ rõ thái độ: “Cũng coi như là có phần công, mỗi người đều có lĩnh vực sở trường.”
Bạch Uyên tò mò hỏi: “Vậy trong qu·ân đ·ội, dẫn đường phụ trách phân tích tình hình chiến đấu sao?”
Tạ Hoài tháo tạp dề con gấu nhỏ: “Cũng có dẫn đường trực tiếp ra chiến trường chém giết.”
Bạch Uyên hơi kinh ngạc: “Sao ta chưa từng nghe nói qua?”
“Dẫn đường cũng có năng lực chiến đấu vô cùng mạnh. Tinh thần lực của họ có thể trực tiếp làm tan rã đại não kẻ địch. So với lính gác dùng đao đẫm máu, cách đó càng hiệu quả.”
“Đồng thời, chỉ cần tinh thần lực của dẫn đường đủ mạnh, họ có thể ngay lập tức tỏa ra vô số xúc tua tinh thần, bổ sung tinh thần lực cho lính gác.” Nghĩ đến điều gì, khóe miệng Tạ Hoài khẽ nhếch: “Đương nhiên, loại trấn an đó không giống với chúng ta, chỉ lướt qua liền dừng, nhưng hiệu quả đã rất mạnh.”
Mặt Bạch Uyên hơi nóng, sao lại kéo tới chuyện giữa hai người thế này chứ, rõ ràng đây chỉ là “trấn an” bình thường!
Nhưng nếu đúng như lời Tạ Hoài, vậy giả như tinh thần lực của cậu thật sự đủ mạnh, cậu có thể đi theo ra chiến trường sao?
Bạch Uyên bị chính suy nghĩ của mình dọa sợ. Sao lại có ý nghĩ như vậy?
Không hiểu vì sao, chỉ nghe miêu tả của Tạ Hoài, trước mắt cậu đã hiện ra cảnh tượng chiến trường.
Không có cơ giáp, không có pháo năng lượng cao, chỉ có con người ngã xuống, người sau tiến lên, mượn tinh thần lực cùng sinh mệnh mà chém giết.
Trái tim trong lồng ngực dâng trào nhịp đập.
Cậu đang khát vọng. Khát vọng chiến trường.
Nhưng vì sao? Trước kia Bạch Uyên chỉ là một con “gà nhược”, dù hiện tại có tinh thần lực mạnh hơn, nhưng thân thể yếu ớt, không có chút vũ lực nào, lấy gì để mong muốn như thế?
“Hai vị, mời dùng cơm.”
Mùi hương đồ ăn kéo Bạch Uyên về thực tại, cậu lắc lắc đầu, tập trung lại vào bàn ăn.
Quả không hổ là quản gia cao cấp, trong thời đại người máy gia dụng nhan nhản, Clint vẫn có thể làm ra món ăn ngon đến vậy. Sắc, hương, vị đều đủ, căn bản không tìm ra tì vết.
Bạch Uyên quay đầu nhìn Tạ Hoài: “Hay là mời Clint cùng ăn với chúng ta đi?”
Tạ Hoài vốn cũng nghĩ vậy, liền gọi hắn ngồi xuống.
Clint không từ chối nhiều. Thế là ba người cùng nhau ăn sạch sành sanh một bàn đồ ăn.
Trong khi nơi này ăn uống hòa thuận, thì bên viện nghiên cứu lại loạn thành một nồi.
Không biết lại có thực nghiệm thể nào chạy ra, làm cả phòng rối tung. May mà nó không có tính công kích, chỉ là vô cùng ghê tởm.
Nghe nói thực nghiệm thể này được tạo ra để tiêu hóa rác thải, trên người tự nhiên không thể có mùi dễ ngửi. Hiện tại toàn bộ viện nghiên cứu tràn ngập mùi tanh hôi.
Mũi Trần Bất Phàm quá nhạy, bị sặc không chịu nổi. Trời đã tối, thường thì hắn làm việc đến giờ này liền lười về nhà, sẽ ngủ luôn tại phòng nghỉ. Nhưng hôm nay thì thật sự không thể ở lại.
Về đến nhà, Trần Bất Phàm mệt mỏi rã rời, trên người còn âm ỉ nóng lên.
Là bác sĩ, hắn hiểu rất rõ tình trạng này của bản thân.
Tuy rằng cho dù kỳ kết hợp nhiệt của dẫn đường cấp cao không thường xuyên, nhưng một khi đến thì cực kỳ khủng khiếp. Bởi vì tinh thần lực bản thân quá cao, phản ứng cơ thể cũng vô cùng rõ rệt.
Trần Bất Phàm lập tức cầm lấy một ống ức chế tề, tiêm cho mình một mũi.
Cả người hắn ngã xuống giường, trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, hắn lại tiêm thêm hai mũi.
Hắn không biết mình ngủ từ khi nào, chỉ biết chưa được bao lâu đã tỉnh lại, ngoài trời vẫn tối đen.
Người hắn vẫn còn nóng hừng hực.
Quá đáng, ba mũi cũng không đủ sao?
Trần Bất Phàm hiểu rõ hơn ai hết sự nguy hại của thứ này, hắn sợ nếu cứ tiêm tiếp thì sẽ thẳng xuống suối vàng gặp tổ tông. Nghĩ một hồi, cuối cùng hắn vẫn mặc quần áo, lái xe chạy đến bệnh viện.
Để ứng phó tình huống này, bệnh viện có đội ngũ tình nguyện viên, chuyên cung cấp cho dẫn đường tầng ngoài đánh dấu. Dĩ nhiên, cũng có dẫn đường đến để trấn an lính gác.
Người bình thường tự nhiên không thích bị cắn tùy tiện, nhưng lần kết hợp nhiệt này dữ dội quá, Trần Bất Phàm thật sự không còn cách nào.
Không hôn nhân, cũng chỉ có thể như vậy.
Hắn lảo đảo đi vào bệnh viện, lập tức có người đón tiếp. May mà hắn đã liên hệ trước.
Trần Bất Phàm mơ màng được đưa vào phòng nghỉ, cố gắng chịu đựng.
Nhưng kết quả là bị dội thẳng một chậu nước lạnh.
“Xin lỗi, Trần tiên sinh. Ngài… cấp bậc quá cao, ở đây không có lính gác tình nguyện nào có thể chịu nổi.”
Ngàn tính vạn tính, lại quên mất điểm này.
Suốt đời làm nghiên cứu viên, hắn có hàng trăm thành quả. Làm bác sĩ, hắn kê vô số phương thuốc cho người khác.
Đến phiên bản thân thì lại lộ ra trăm ngàn kẽ hở.
Thấy hắn thở ra thì nhiều, hít vào thì ít, bác sĩ phụ trách cũng vô cùng sợ hãi.
Trần Bất Phàm, ai lại không biết chứ? Là dẫn đường có thành tựu nhất của đế quốc, cống hiến vô số, nếu thật sự gục tại đây, chẳng phải thành tội nhân thiên cổ sao!
Xin chỉ thị cấp trên xong, bác sĩ lập tức đăng nhập cơ sở dữ liệu, vận dụng quyền hạn bệnh viện, tìm cho Trần Bất Phàm một lính gác có độ xứng đôi cao.
Không chỉ cần độ xứng đôi cao, mà khoảng cách cũng phải gần. Bằng không chờ cứu binh đến thì người đã thiêu sạch rồi.
May mà, tuy cấp bậc của Trần Bất Phàm cao, nhưng cũng chưa b**n th** đến mức như Tạ Hoài, chỉ có duy nhất một xứng đôi.
Cùng hắn xứng đôi quả thực không ít, có một người đạt đến 92%, lại gần nơi này nhất. Nhưng người đó… thật sự rất đặc thù.
Có nên liên hệ hắn không? Khả năng bị từ chối rất cao, nhưng… hắn lại gần đến vậy…
Bên này tiếng thở của Trần Bất Phàm ngày càng yếu, bác sĩ lau mồ hôi trên trán, cắn răng, bấm số liên hệ.
Đêm đã khuya, nhưng bên kia nhanh chóng bắt máy.
Một giọng nam trầm ổn vang lên: “Chào ngài.”
Bác sĩ là dẫn đường, nghe giọng nói liền đỏ tai, hít sâu, nghiêm giọng: “Chào ngài, xin lỗi quấy rầy ngài vào lúc khuya. Đây là bệnh viện số 1 của đế quốc, chúng tôi có một vị dẫn đường tiến vào thời kỳ đặc thù, cấp bậc của hắn quá cao, đã tiêm rất nhiều thuốc ức chế mà vẫn không hiệu quả, cũng không có lính gác tình nguyện nào đủ cấp bậc để xứng đôi. Tình trạng hiện giờ rất nguy hiểm. Tôi tra được ngài có độ xứng đôi 92% với hắn, hơn nữa lại gần nhất. Không biết ngài có thể tới giúp không?”
Bên kia trả lời: “Ta cần hỏi ý kiến người khác, ngài chờ một lát.”
Bác sĩ khẽ mừng: “Vậy mong ngài mau chóng.”
Bên kia hạ giọng, hẳn là đi bàn bạc. Bác sĩ cũng không dám chờ lâu, mở một thiết bị quang não khác, chuẩn bị liên hệ tiếp theo.
Không ngờ chưa đến một phút, bên kia đã đồng ý.
“Ta có thể đi, trong vòng năm phút sẽ tới nơi.”
Bác sĩ mừng rỡ vô cùng: “Thật tốt quá, cảm tạ ngài vô tư giúp đỡ!”