Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 25: Bạc châu

Quang não vừa vang lên, Tạ Hoài lập tức nhận thông tin.

“Em thế nào rồi? Ta lập tức qua tìm em.”

Nghe thấy giọng y, Bạch Uyên an tâm không ít.

Trong giọng nói của Tạ Hoài tràn ngập nôn nóng, gần như muốn hóa thành thực chất, Bạch Uyên vội vàng trấn an: “Ta không chỉ không sao, mà còn có đột phá rất lớn.”

Giọng dẫn đường nhỏ nghe còn đầy sức sống, Tạ Hoài mới thở phào một hơi.

“Hả? Đột phá gì, nói ta nghe thử.”

“Ta đã thành công thực thể hóa tinh thần thể, là một con hồ ly đáng yêu cực kỳ!”

Bạch Uyên chuyển sang chế độ video, giơ camera nhắm thẳng vào con hồ ly nhỏ trong ngực mình.

Hồ ly trắng hiểu chuyện, sung sướng vẫy đuôi, cố gắng phô ra vẻ đáng yêu nhất của mình.

Quả thật nhìn cục bông lông xù này rất khiến người ta thương mến, nhưng ngay sau đó ánh mắt Tạ Hoài đã chuyển sang chỗ khác.

“Tình huống sao rồi? Sao quần áo em dính đầy bụi đất, còn bị rách nữa?”

Hỏng rồi, sớm biết thì đã đặt hồ ly xuống đất chụp rồi, đều tại nó dính người quá.

“Trong hang nhiều đá quá, ta không cẩn thận ngã một cái thôi, không có gì đâu.”

Tạ Hoài bán tín bán nghi, nhưng không truy hỏi thêm.

Dù sao lát nữa y cũng sẽ gặp được người thật, đến khi đó hỏi lại cũng chưa muộn.

Bạch Uyên tắt thông tin, cúi đầu nhìn con hồ ly trong ngực.

Hồ ly vui vẻ xoay vòng vòng: “A a a, cuối cùng ta cũng được gặp chồng của chủ nhân rồi!”

Mặt Bạch Uyên lập tức nóng lên: “Đừng gọi bậy, lát nữa gặp người phải ngoan ngoãn.”

Hồ ly mở to mắt vô tội: “Chủ nhân chẳng phải đã kết hôn với y sao, y không phải là chồng của ngài à?”

Bạch Uyên không muốn bàn chuyện này, liền qua loa: “Dù sao ngươi đừng nói lung tung, nếu không ngoan, y sẽ nhổ sạch lông của ngươi.”

Hồ ly lập tức co lại thành một cục, không dám hó hé.

Vì thế, khi Tạ Hoài chạy tới, cảnh tượng đập vào mắt chính là thế này…

Dẫn đường nhỏ của y dựa vào một thân cây, trong lòng ôm một con hồ ly trắng như tuyết, người và thú dựa sát vào nhau ngủ say.

Nhưng khi quan sát kỹ, nụ cười trên môi Tạ Hoài liền biến mất.

Quần áo trên người Bạch Uyên rách tả tơi, trên người có ít nhất bảy tám vết thương lớn nhỏ. Tuy không chảy máu nhiều, nhưng số lượng thế này thì tuyệt đối không thể coi thường.

Bị bắt cóc bất ngờ, làm sao có thể đơn giản như vậy chứ.

May mà vết thương của Bạch Uyên không quá nghiêm trọng.

Tạ Hoài bước lại gần, nhẹ nhàng bế người lên.

Bạch Uyên cảm nhận được động tĩnh, hé mắt một nửa, nhưng vẫn còn mê man, mấp máy môi rồi lại ngủ tiếp.

Hồ ly trong ngực cậu thì vẫn say sưa chẳng biết gì.

Tạ Hoài khẽ hôn lên trán cậu, rồi nhanh chóng điều khiển Quy Vân trở về phủ nguyên soái.

Trần Bất Phàm đã sớm được gọi đến chờ lệnh.

“Thế nào rồi?”

Lúc này hắn đang giúp Bạch Uyên băng bó, mà người thì vẫn ngủ say.

“Không sao, chỉ là vài vết thương ngoài da. Có điều…” Ánh mắt hắn dừng lại trên con hồ ly trắng đang ngủ khò khè bên cạnh, do dự nói: “Thứ này thật sự là tinh thần thể của cậu ấy sao?”

“Ngươi không cảm ứng được à?”

Trần Bất Phàm buông băng gạc: “Thì đúng là cùng một nguồn tinh thần lực thật, nhưng tại sao tinh thần lực của tinh thần thể lại cao hơn chủ nhân?”

Tạ Hoài lắc đầu, y cũng không rõ.

“Đợi Tròn Tròn tỉnh lại rồi hỏi em ấy.”

Trần Bất Phàm kéo chăn đắp lại cho Bạch Uyên: “À, đúng rồi, còn ông lão làm vườn kia đâu?”

Sắc mặt Tạ Hoài trầm xuống: “Clint đang dẫn người đi tìm, tạm thời chưa có tiến triển.”

Trần Bất Phàm chửi nhỏ: “Mẹ kiếp, bọn chúng gan to quá rồi, dám thò tay vào tận phủ nguyên soái.”

Tạ Hoài thở dài, hạ quyết tâm: “Lần này là ta sơ suất. Từ nay về sau, ta sẽ cho giải tán toàn bộ những người này.”

Lúc trước Otis Đặc Uy sắp xếp cho y một nơi ở, y không để tâm, tùy tiện chọn bừa. Ai ngờ nơi đó lại kèm theo cả một đám người hầu.

Hiện nay người máy trí năng đã có thể thay thế nhân công hoàn toàn, vốn chẳng ai muốn thuê người hầu nữa. Những người đó tuổi đã lớn, cả đời chỉ làm người hầu, ra ngoài không còn chỗ nào có thể đi.

Tạ Hoài mềm lòng, liền giữ bọn họ lại, cho họ tiếp tục làm việc đến tận bây giờ.

Không ngờ, lại xảy ra chuyện thế này.

“Chuyện này không phải lỗi của ngươi…”

Âm thanh ôn hòa quen thuộc kéo Tạ Hoài ra khỏi suy nghĩ.

Bạch Uyên từ từ tỉnh lại, giọng còn ngái ngủ: “Ta cảm thấy, người kia bị ‘ma thuật sư’ ký sinh.”

“Cái gì? Ngươi phát hiện thế nào?” Trần Bất Phàm hoảng hốt hỏi.

“Lúc đầu ta hoàn toàn không nhận ra, nếu không đã chẳng tiến lại gần. Nói chính xác thì, là khi ông ta đánh ngất ta, ta mới cảm nhận được.”

Bạch Uyên khẳng định: “Dù chỉ rất nhỏ, nhưng đúng là ông ta đã để lộ một tia hơi thở của ‘ma thuật sư’.”

“Nếu thật là ‘ma thuật sư’, vậy thì chuyện này càng không đơn giản.” Trần Bất Phàm nghiêm nghị, “Nhưng rốt cuộc thứ này làm sao lọt vào được?”

“Có khả năng nó xâm nhập ngay lúc hôm nay, vào thời điểm Bạch Uyên bước ra khỏi cửa, hoặc mượn thân thể người làm vườn mà vào.” Tạ Hoài phân tích, “Khu vực phủ nguyên soái đều có kết giới tinh thần lực, nếu nó muốn tiến vào, thì chỉ có thể nhân lúc ta mở cửa, cũng chính là khi kết giới hé mở, thừa cơ xâm nhập.”

Trần Bất Phàm gật đầu: “Ừm… Chỉ cần cấp bậc ‘ma thuật sư’ đủ cao, giấu giếm lính gác cũng không phải không thể.”

Tạ Hoài đưa cho Bạch Uyên một chén nước, khẽ hỏi: “Sau khi ông ta mang em đi, có làm gì không?”

Bạch Uyên liền kể lại toàn bộ chuyện mình gặp trong hang động với con quái cầu.

“Đúng rồi, lúc đó ta còn để quang não tự động ghi hình lại.”

Hình chiếu vừa mở, hai người nhìn chằm chằm, mày nhăn càng lúc càng chặt.

Trần Bất Phàm liếc sang Tạ Hoài: “Cái này… sẽ không phải là…”

Ánh mắt Tạ Hoài gắt gao dính lấy hình ảnh: “Hẳn chính là nó. Loài quái vật này đã được xác định diệt sạch từ mấy trăm năm trước.”

Bạch Uyên chưa từng nghe nói tới loài này, chần chừ hỏi: “Nó xuất hiện, chẳng lẽ cũng có liên quan đến ‘ma thuật sư’?”

“Hiện tại chưa có chứng cứ, nhưng việc này cần phải điều tra thêm.”

Tạ Hoài lập tức hạ lệnh cho Lý Hành Chi và mọi người: “Đi tới chỗ sơn động sụp xuống, đào quái vật kia lên cho ta.”

Trong lúc bọn họ ngươi một câu ta một câu, hồ ly trắng trong ngực bị đánh thức, mở mắt to tròn.

Cục bông nhỏ còn ngái ngủ, dáng vẻ đáng yêu đến mức Trần Bất Phàm không nhịn được, ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng v**t v* lớp lông mềm.

Hồ ly nhỏ bị xoa đến thoải mái, còn chủ động dụi vào bàn tay kia.

Nhân lúc nó thả lỏng cảnh giác, Trần Bất Phàm bế hẳn lên, đặt lên bàn kiểm tra.

Nó bị dọa dựng lông trong nháy mắt, nhưng rồi cũng không giãy giụa, ngoan ngoãn nằm im, đôi mắt to tràn đầy ủy khuất nhìn về phía Bạch Uyên.

Bạch Uyên lại không có ý định cứu, trái lại còn hứng thú hỏi: “Cái này cũng có thể kiểm tra thân thể tinh thần thể sao?”

Trần Bất Phàm hăng hái điều chỉnh dụng cụ: “Ta cũng không chắc, nhưng hẳn là không vấn đề. Dù sao bây giờ nó đã có thực thể.”

Tạ Hoài kịp thời kéo chủ đề về đúng hướng: “Đúng rồi, Tròn Tròn, hẳn là em có thể trò chuyện với tinh thần thể của mình đúng không? Nó biết được gì không?”

Chưa đợi Bạch Uyên đáp, hồ ly đã nằm dài trên bàn kiểm tra, lớn tiếng chen vào: “Chủ nhân đã hỏi ta từ sớm rồi, chỉ là ta cũng không nhớ được gì cả!”

Bạch Uyên bổ sung: “Đúng vậy. Tinh thần thể không thể nói dối chủ nhân. Lúc ta hỏi, nó chỉ nói lực lượng của ta bị phong ấn, hơn nữa ta đã ở cùng nó từ rất lâu rồi.”

“Cho nên, nếu ngươi đã có tinh thần thể từ rất lâu trước đó, thì giống như ta từng nói, ngươi rất có thể đến từ thời kỳ đế quốc mới lập quốc.” Trần Bất Phàm vừa xem số liệu vừa tiện tay sờ hai cái lên lớp lông hồ ly.

“Số liệu cũng cho thấy, nhóc con này cất chứa một sức mạnh vô cùng lớn, chỉ là hiện tại đa phần vẫn chưa hồi phục.”

Hồ ly kiêu ngạo gật gù, còn ưỡn dài người: “Đương nhiên rồi, chủ nhân ta là mạnh nhất! Đợi đến khi lực lượng khôi phục, ngay cả chồng của chủ nhân cũng đánh không lại ngài ấy!”

Nhóc con này vừa mở miệng, Bạch Uyên liền biết đã xong đời.

Khác với gương mặt đỏ bừng đầy xấu hổ của Bạch Uyên, Tạ Hoài lại rất hưởng thụ chữ “chồng” kia, cho dù không phải thốt ra từ chính miệng dẫn đường nhỏ của y.

Trần Bất Phàm còn cố ý kéo dài giọng: “A~~~ thì ra là vậy a.”

Cả căn phòng ngập tràn bầu không khí vui vẻ.

Đương nhiên, ngoại trừ Bạch Uyên là không vui nổi.

  •  

Trong một căn phòng dát vàng nguy nga.

Một nam nhân khoác áo dài trắng đứng trước cửa sổ, không biết đang nhìn về nơi xa xăm nào.

Một cơn gió thoảng qua, phía sau hắn đột ngột xuất hiện một người.

“Đã làm xong chứ?”

“Đúng vậy, đã làm theo phân phó của ngài, thả vật kia ra rồi.”

“Người đó hiện tại thế nào?”

“Khôi phục một phần, nhưng ngài yên tâm, với tốc độ này sẽ không ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta.”

“Đi đi.”

Một trận gió khác thoáng qua, chỉ còn lại một mình người bên cửa sổ.

Hắn xoay người, đi đến bên chiếc ghế dựa khảm đầy vàng bạc châu báu phía sau.

Nam nhân âu yếm v**t v* tay vịn, lấy xuống một hạt châu bạc lỏng lẻo, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng lăn qua lăn lại.

“Ngươi xem, đây chẳng phải chính là kết cục ngươi muốn sao?”

Viên châu như có sinh mệnh, điên cuồng giãy giụa, ý đồ thoát khỏi gông cùm.

Nhưng tất nhiên, vô ích.

Không biết bao lâu sau, hắn mới thả lại hạt châu vào chỗ cũ. Như thể bị ma nhập, hắn say sưa nhìn ngón tay vừa v**t v* viên châu.

“Chờ ta một chút, lập tức thôi, ta sẽ đến gặp ngươi.”

“Quy Vân, nguyên soái của ta.”