Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 24: Cầu quái

Vừa thấy hồ ly trắng nhỏ kia, Bạch Uyên biết cậu lại một lần nữa tiến vào không gian tinh thần của chính mình.

Hồ ly nhỏ thấy cậu tới thì phấn khích nhảy nhót lung tung: “Chủ nhân chủ nhân, ngài tới xem ta nè!”

Nhìn một đống lông mềm như cục bông lắc lư trước mắt, Bạch Uyên có chút không kìm được bản thân.

Giây tiếp theo, hồ ly trắng bị hai tay con người giữ chặt, bị x** n*n một trận thật dữ từ đầu đến đuôi.

“Ưm… tuy ta rất thích được chủ nhân sờ sờ, nhưng… ưm… ta vẫn hy vọng chủ nhân có thể nhẹ nhàng hơn một chút.”

Bạch Uyên ngượng ngùng buông tay, đặt nó xuống đất.

Nhớ lại cảm giác lông xù trong tay vừa rồi, cậu nói: “Bất quá ta thật không nghĩ là có thể gặp lại ngươi nhanh như vậy.”

Hồ ly trắng run run đôi tai to: “Đó là vì trong tiềm thức chủ nhân muốn gặp ta nha.” Nó vui vẻ nói, “Ta vẫn luôn ở trong không gian tinh thần của chủ nhân, cho nên không nhất thiết phải là lúc ngủ mới gặp. Bình thường chỉ cần chủ nhân muốn gặp ta, là có thể đến đây.”

Bạch Uyên nghĩ nghĩ: “Nhưng mấy lần ta thấy ngươi trước đây đều là lúc ngủ sâu. Khi ấy ta còn tưởng mình đang mơ, nhưng căn bản không phải. Thậm chí nói chính xác thì ta còn chưa hề nghỉ ngơi, vậy tại sao hôm sau ta lại không thấy mệt?”

“Đó là vì cấp bậc của chủ nhân rất cao a. Chỉ cần tinh thần lực đủ cường đại, ở trong không gian tinh thần của chính mình, thân thể liền có thể được khôi phục.”

Bạch Uyên gật đầu, thấy có lý: “Ta hiểu rồi. Nhưng mà, ngươi vẫn chưa nhớ ra được gì sao?”

Hồ ly trắng ấm ức nói: “Những tin tức ta biết trước đây cũng chỉ là mấy mẩu vụn vặt, đa phần ta không nhớ rõ. Hiện tại lực lượng của chủ nhân đang dần khôi phục, về sau chủ nhân chắc cũng dần khôi phục ký ức. Chủ nhân còn không biết thì ta khẳng định càng không biết.”

Thực ra Bạch Uyên hiểu rõ, chuyện này gấp gáp cũng vô ích.

Mọi điểm đáng ngờ đều có vô vàn mối liên hệ; sau lưng chuyện này, không rõ còn bao nhiêu kẻ có tâm tư xấu xa đang âm thầm bày bố cục.

Mà cậu, kể cả Tạ Hoài, đều là người trong cuộc.

Cậu thật sự có thể trở thành người phá cục sao?

“Có lẽ ta chỉ là một quân cờ nho nhỏ trong đó, nhảy ra tạo được gợn sóng lớn thì có ích gì?”

Hồ ly trắng cảm nhận được chủ nhân đang suy sụp, bèn chạy tới nhẹ nhàng cọ cọ vào bắp chân cậu.

Nhìn nó như thế, Bạch Uyên không nhịn được bật cười. Cậu ngồi xuống, ôm lấy hồ ly trắng, bất tri bất giác khép mắt lại.

Hôm sau.

Khi Bạch Uyên tỉnh lại, lại một lần nữa đã không thấy bóng dáng Tạ Hoài. Cậu thuần thục mở quang não, tìm tin nhắn Tạ Hoài để lại.

“Chuyện quái vật tập kích còn cần xử lý. Ta đi trước, có việc tùy thời liên hệ.”

Bạch Uyên hoàn toàn không lấy làm lạ, dù sao hôm qua y về được đã là không thể tưởng tượng.

Cậu chuẩn bị như thường lệ để tiếp tục thiết kế cơ giáp. Nhưng không hiểu sao cứ thấy đầu óc nặng trĩu, trong phòng lại bức bách khó chịu.

Clint thấy cậu ra cửa, hỏi: “Bạch tiên sinh muốn đi đâu sao?”

Bạch Uyên lắc đầu, bước chân có phần không vững: “Trong phòng có hơi bí, ta ra ngoài đi dạo một chút.”

Bên ngoài biệt thự có một khu vườn rất lớn, rất nhiều loài hoa cậu chưa từng thấy đang đung đưa trong gió, khiến lòng nôn nóng của cậu ổn lại không ít.

Bạch Uyên tìm một bộ bàn ghế, lặng lẽ tận hưởng cảnh sắc.

“Ngài là Bạch tiên sinh phải không?”

Bạch Uyên ngẩng đầu, thấy một ông lão tuổi đã cao.

“Xin hỏi ngài là?”

Người kia hiền hòa cười: “Ta là người làm vườn của phủ nguyên soái, chăm nom hoa cỏ ở đây gần mười lăm năm rồi.”

“Mười lăm năm? Nhưng từ khi nguyên soái Tạ lên chức tới giờ cũng chưa tới năm năm mà.”

Ông ta như nhớ ra gì đó: “Đúng vậy, chỉ là ta vẫn luôn làm việc ở đây thôi. Trước khi nguyên soái Tạ nhậm chức, nơi này là căn nhà bị một quý tộc bỏ hoang.”

“Bị quý tộc… vứt bỏ?”

“Chuyện nhiều hơn ta cũng không rõ, chỉ là…” Ông dừng một chút, rồi nói tiếp: “Thấy nguyên soái cùng ngài kết hôn, ta thật sự mừng cho y.”

Bạch Uyên mỉm cười gật đầu.

Hai người cứ thế tán gẫu một hồi, đầu óc Bạch Uyên cũng tỉnh táo hơn, bèn quyết định quay về.

Vừa đứng dậy, ông lão kia bỗng lao tới giữ chặt cậu.

Bạch Uyên vô cùng nghi hoặc: “Làm sao vậy?”

Như thể đang giằng co điều gì, cuối cùng ông ta đột ngột vươn tay, hung hăng gõ mạnh một cái vào sau gáy cậu.

Bạch Uyên lập tức tê liệt ngã xuống, mất hết ý thức.

  •  

Vì không yên tâm, Clint vẫn luôn cho người âm thầm theo dõi Bạch Uyên. Thông thường mà nói, phủ nguyên soái là nơi vô cùng an toàn, nên hắn cũng không quá lo.

Kết quả, người hắn phái đi báo lại rằng Bạch Uyên đột nhiên biến mất, cùng biến mất còn có ông lão làm vườn kia.

Sự việc đột ngột, Clint điều động hơn nửa nhân lực trong phủ nguyên soái đi tìm, kể cả chính hắn. Đồng thời, hắn cũng thông báo cho Tạ Hoài.

Khi ấy Tạ Hoài đang ngồi cạnh một đám nghiên cứu viên, chán đến muốn chết vì nghe bọn họ đùn đẩy trách nhiệm. Đột nhiên, y cảm thấy tim bị kéo đau nhói một cái. Ngay giây sau, tin của Clint đã tới.

Thế là mọi người ở đó đồng loạt cảm nhận được một luồng uy áp, thấy nguyên soái Tạ đen mặt, trực tiếp đứng dậy rời khỏi nơi này.

Đám nghiên cứu viên nhìn nhau, không biết lại chọc trúng nghịch lân chỗ nào của nguyên soái. Đương nhiên bọn họ cũng chẳng để ý, im lặng vài giây rồi lại om sòm như cũ.

Bên này, Bạch Uyên dần dần tỉnh lại.

Cậu nhớ rõ mình bị ông lão làm vườn kia đánh lén.

Bọn Tạ Hoài nhất định đang sốt ruột muốn chết, cậu nghĩ.

Bạch Uyên cầm quang não định gửi định vị cho bọn họ, kết quả nơi này hoàn toàn không có tín hiệu.

Không còn cách nào, cậu buộc phải tự dựa vào mình trở về.

Bạch Uyên đứng lên, quan sát xung quanh.

Nơi này hẳn là một hang động, ngoài vài sinh vật tự phát ánh sáng ra thì không còn nguồn sáng nào khác.

Hơn nữa cậu cũng không thấy ông lão làm vườn kia đâu.

Bạch Uyên thử thả tinh thần lực ra để cảm nhận lối ra, giây tiếp theo, trước mắt cậu hiện lên toàn bộ bản đồ sơn động.

Đang lúc còn đang kinh hãi với năng lực của bản thân, hồ ly nhỏ trong không gian tinh thần của Bạch Uyên lên tiếng: “Chủ nhân không cần kinh ngạc, năng lực cảm nhận đối với dẫn đường cao cấp mà nói là thao tác cơ bản a. Chờ chủ nhân hoàn toàn khôi phục, ngài sẽ còn lợi hại hơn nữa!”

Bạch Uyên cũng dần quen với việc trò chuyện cùng hồ ly trắng trong không gian tinh thần, nhưng cậu không đáp lại, chỉ tiếp tục dựa theo bản đồ địa hình phác họa trong đầu mà đi tìm lối ra.

Đột nhiên, một vật thể khổng lồ từ trên đỉnh rơi xuống.

May mà Bạch Uyên cảm ứng được trước, nếu không lúc này chắc chắn đã bị ép thành bánh thịt.

Thứ này không phải đá, mà là một sinh vật kỳ quái cậu chưa từng thấy.

Nó toàn thân đen thui, không có tứ chi, hình cầu. Trên người mọc dày đặc mắt, phía dưới là một cái miệng to lớn.

Bạch Uyên bị dung mạo ghê tởm của nó làm cho muốn nôn, cố sức nhịn xuống, quay người chuẩn bị chạy.

Hồ ly trong không gian tinh thần hô lớn: “Chủ nhân, tại sao lại chạy, đánh chết nó luôn đi!”

Cho dù trước kia Bạch Uyên có bản lĩnh gì, thì bây giờ cậu chỉ là một người thường ngồi văn phòng, đừng nói đánh quái, ngay cả việc chạy thoát ra ngoài hay không cũng chưa chắc.

Xui xẻo thay, con quái vật kia tuy thân hình to lớn, nhưng tốc độ lại cực nhanh.

Chẳng mấy chốc, Bạch Uyên đã kiệt sức. Cậu vừa mới định tìm góc nghỉ lấy hơi, cái mặt to lớn của quái vật đã lao tới.

Theo phản xạ, Bạch Uyên đấm một quyền vào mặt nó, bởi vì cảm xúc quá kích động, trong đó còn ẩn ẩn kèm theo tinh thần lực.

Con quái hình cầu rõ ràng không nghĩ người này lại có sức mạnh như vậy, sọ não liền nhói đau, thân thể khẽ chao đảo.

Rất rõ ràng, cú đấm này đã có hiệu quả.

Bạch Uyên đại khái hiểu ra bí quyết đánh quái, liền nhân cơ hội tung thêm cú nữa. Lần này, cậu thử rót vào lượng lớn tinh thần lực.

Vừa khéo, cú đấm giáng trúng ngay một con mắt.

Dù nó có vô số con mắt, nhưng trúng một vẫn vô cùng đau đớn.

Con quái bị cú đánh đầy tinh thần lực làm chấn động, lập tức phát ra tiếng gào rú chói tai.

Đầu Bạch Uyên đau nhức kịch liệt, nhưng cũng nhờ đó mà khôi phục được ít thể lực, vội vàng bật dậy chạy tiếp.

Con quái ăn liền hai đòn, cảm xúc dần trở nên bạo loạn. Giờ thì nó như phát cuồng, tốc độ lăn lộn còn nhanh hơn trước gấp bội.

Bạch Uyên lại bị dí chạy thục mạng.

Hồ ly gào lên: “Chủ nhân, cứ chạy mãi thế này thì không giải quyết được gì đâu!”

Bạch Uyên cũng hét: “Ta cũng đâu muốn chạy, nhưng ta chỉ biết mỗi chiêu vừa rồi, kết quả lại còn chọc nó nổi điên nữa chứ!”

Hồ ly sốt ruột đến dậm chân: “Hay là chủ nhân thả ta ra đi, ta đánh nó dễ như chơi!”

Bạch Uyên ngớ ra: “Thả? Làm sao thả? Tinh thần thể cũng có thể thả ra sao?”

“Không phải chủ nhân nói ngài từng học về tinh thần thể sao?”

“Khi đó ta nào biết mình có đâu, sao mà để ý nghe kỹ… Thôi bỏ đi, mau nói ta biết thả ngươi ra kiểu gì, con quái kia sắp đuổi kịp rồi!”

“Trước hết ngài cần tập trung cảm nhận sự tồn tại của ta, rồi dùng tinh thần lực mang ta ra hiện thực là được.”

Nghe thì đơn giản, nhưng quả thực rất huyền hoặc.

Bạch Uyên không chắc mình có làm được hay không, nhưng vẫn phải thử một lần.

Cậu miễn cưỡng tìm được một góc khuất, ngồi xổm xuống, nhắm mắt cảm nhận tinh thần thể của mình.

Đây là một loại cảm giác kỳ diệu. Bạch Uyên cảm nhận được rõ sự tồn tại của hồ ly trắng, nhưng thật sự muốn biến nó thành thực thể vẫn còn khó khăn.

Tiếng lăn lộn của con quái cầu ngày càng gần, Bạch Uyên sốt ruột, kết quả càng thêm không thuận lợi.

Cậu hít sâu nhiều lần, ép bản thân bình tĩnh lại.

Dần dần, bóng dáng hồ ly trắng càng lúc càng rõ. Giây tiếp theo, một cục bông trắng mềm mại lao vào trong ngực cậu.

“Chủ nhân, rốt cuộc ngài đã thành công rồi!” Hồ ly vui vẻ dụi dụi, rồi nhớ ra nhiệm vụ của mình, hăng hái nói: “Chủ nhân đừng sợ, con quái cầu này để ta xử lý!”

Sau phen chạy trối chết, Bạch Uyên đã mệt rã rời. Dù sao cậu cũng chẳng có khả năng chạy thoát, giờ chỉ có thể tin tưởng nó.

Tiếng quái vật càng lúc càng gần, tim Bạch Uyên như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Chỉ thấy hồ ly nhỏ không né tránh công kích, ngược lại chủ động lao tới.

Tình thế lập tức đảo ngược.

Thảm kịch mà cậu tưởng tượng không xuất hiện, ngược lại là con quái cầu to lớn bị hất ngã nhào.

Lúc này miệng hồ ly lẩm bẩm niệm gì đó, tất nhiên trong tai Bạch Uyên nghe chỉ như tiếng kêu ăng ẳng.

Giây tiếp theo, ngọn lửa xanh lam nở bung như hoa bọc lấy thân thể quái cầu đen. Vô số con mắt quanh thân nó mở ra đầy phẫn nộ, cả khối cầu điên cuồng lăn loạn khắp nơi, nhưng không sao dập tắt được ngọn lửa ấy.

Tiếng gào thét khổng lồ khiến hang động rung chuyển như sắp sụp, đá tảng lớn nhỏ không ngừng rơi xuống.

“Nơi này sắp sụp, mau chạy!”

Bạch Uyên khôi phục được chút thể lực, vừa chạy vừa không quên nhấc hồ ly lên ôm trong ngực.

Hồ ly nằm thoải mái trong lòng cậu, giơ vuốt khoe khoang: “Chủ nhân, vừa rồi có phải ta siêu lợi hại không!”

Bạch Uyên chẳng còn tâm trí đáp lại, chật vật né tránh những tảng đá rơi xuống.

Hồ ly trắng ngẩng cái đầu lông xù, quan sát bốn phía, đồng thời vận dụng tinh thần lực đánh nát những tảng đá lớn chắn đường.

Có nó giúp sức, Bạch Uyên cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Chủ nhân, ngài cũng thử dùng tinh thần lực đi, như vậy có thể giúp thân thể ngươi tăng cường cơ năng các mặt.”

Bạch Uyên biết thể lực của mình chắc chắn không đủ để chạy mãi ra ngoài, nghe lời nhắc nhở đó, cậu liền nỗ lực điều động tinh thần lực, ý đồ để dòng sức mạnh kia lưu động quanh thân.

Quá trình này so với tưởng tượng còn dễ hơn nhiều, chỉ trong chớp mắt, cậu cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực, lập tức lại có sức chạy trốn.

Sơn động rắc rối, ngã rẽ chằng chịt, nhưng đối với một dẫn đường mà nói thì chẳng đáng lo.

Cảm giác ngoại giới vốn là kỹ năng bắt buộc của dẫn đường. Trước kia tinh thần lực của Bạch Uyên rất thấp, chỉ cảm ứng được phạm vi mười mét, nhưng nay thì đã khác. Toàn bộ bản đồ hang động đều nằm trong tầm nắm của cậu, chẳng còn gì khó khăn.

Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng Bạch Uyên cũng nhìn thấy ánh sáng bên ngoài.

Mà chỉ năm phút sau khi cậu thoát ra, cả hang động yếu ớt kia ầm ầm sụp xuống.

Bạch Uyên ngồi phịch xuống đất, há miệng th* d*c, hoảng sợ nói: “Thật sự… không dám tưởng… nếu ta không kịp chạy ra… bây giờ chắc đã thành bánh bột ngô…”

Hồ ly trắng được ôm suốt một đường, lúc này tinh thần phấn chấn vô cùng: “Ta tuyệt đối không để chủ nhân bị ép chết đâu, cùng lắm thì ta sẽ dùng lửa đốt xuyên hang, từ phía trên mà chạy ra.”

Trong hiện thực, hồ ly nhỏ này vẫn đáng yêu như vậy, đồng thời cũng ngốc nghếch một cách đáng yêu.

Ta nên nói với nhóc con này thế nào đây, nhũ thạch căn bản không thể bị thiêu đốt… Bạch Uyên nghĩ vậy, nhưng rồi lại thôi, không nỡ đả kích nó.

Đột nhiên, một luồng dao động tinh thần lực xông thẳng từ trên đỉnh đầu xuống.

Cảm giác sốt ruột này… thật quen thuộc.

Là… Tạ Hoài.

Bạch Uyên chợt nhớ ra vừa rồi mình chỉ lo chạy, quên bẵng mất việc liên hệ, giờ chắc người này đang lo tới phát điên.

Cậu mở quang não ra, mới phát hiện Tạ Hoài, Clint, Trần Bất Phàm cùng hơn hai chục người khác đều dồn dập gửi tin nhắn.

Xem ra tín hiệu trong hang động quá kém, quang não vừa rồi căn bản không kết nối được.

Bạch Uyên vội vàng gửi thông tin báo bình an cho Tạ Hoài.

Cùng lúc đó, Lý Hành Chi chỉ vào màn hình hô to: “Nguyên soái, mau xem, định vị của Bạch Uyên xuất hiện rồi!”

Ngay khoảnh khắc đó, Tạ Hoài cũng cảm nhận được tinh thần lực thuộc về Bạch Uyên. So với thường ngày trầm ổn, bây giờ lại mang theo mệt mỏi cùng cực.

Y xoa huyệt thái dương đang nhói đau: “Được rồi, các ngươi không cần theo, ta tự đi tìm em ấy.” Sau đó điều khiển Quy Vân, lao nhanh về hướng Bạch Uyên.

Để lại Lý Hành Chi cùng các thuộc hạ nhìn nhau.

“Cho nên, chúng ta thật sự không cần đi theo sao?”

Lý Hành Chi lắc đầu: “Nếu chúng ta đi hết, ai sẽ ở lại thủ thành? Biết đâu đây chính là mưu kế của kẻ địch, chờ ta trống chỗ mà lẻn vào.”