Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 28: Bạch y nhân

Tạ Hoài gần như ngay lập tức chú ý tới băng gạc trên cổ Trần Bất Phàm, nhưng rất nhanh dời mắt đi, không truy hỏi.

“Chỉ số ‘quái vật khổng lồ’ lần trước, ta đã đối chiếu gen. Thứ này là thực nghiệm tạo ra.”

Trần Bất Phàm lấy báo cáo ra, chỉ vào số liệu trên đó: “Viện nghiên cứu đúng là có ghi chép về loại ‘ quái vật khổng lồ’ này, nhưng gen của nó không chỉ đơn giản như vậy. Trên cơ thể nó còn phát hiện gen của ‘Mặc thị lực long’ và một số loài đã tuyệt diệt khác.”

Tạ Hoài cau mày, chần chừ hỏi: “Gen trong kho lưu trữ có thể tùy tiện lấy ra sử dụng sao?”

Trần Bất Phàm lắc đầu: “Đương nhiên không thể. Cho nên hẳn là có kẻ trong bóng tối truyền tin.”

Bạch Uyên vẫn cúi đầu, trầm tư không nói. Trần Bất Phàm tưởng cậu bị dọa, liền trấn an: “Viện nghiên cứu rất coi trọng việc này, đã tăng thêm nhiều tầng mã hóa cho kho gen. Hơn nữa, loại quái vật này không phải muốn tạo là tạo được, lần này bọn họ cũng tổn thất nặng nề.”

Bạch Uyên gật đầu: “Ta biết, chỉ là đang nghĩ tới vài chuyện.”

“Quái vật đó, ta từng gặp rồi. Hình như cũng là trong một cái hang động như thế.”

Tạ Hoài không quá ngạc nhiên: “Em tiếp tục nói.”

“Lúc đó, tinh thần thể hồ ly nhỏ của ta cũng ở bên cạnh. Sau đó con quái vật kia cứ đuổi theo ta, cuối cùng, hình như ta đã ném nó ra ngoài… Không đúng, chắc là ta đã giết nó…”

Trong đầu cậu chỉ có vài cảnh chớp nhoáng, rời rạc, khó mà nhìn rõ.

Một bàn tay dịu dàng đặt lên đầu cậu, Tạ Hoài khẽ xoa tóc Bạch Uyên: “Không sao, không nhớ nổi thì cũng đừng ép. Chưa tới lúc, rồi một ngày mọi manh mối sẽ rõ.”

Trần Bất Phàm coi như bỏ qua màn tương tác nhỏ giữa hai người, nói: “Đây là dấu hiệu tốt. Theo xu hướng này, trí nhớ của ngươi hẳn sẽ sớm khôi phục hơn phân nửa.”

Hắn quay lại tiếp tục nghịch những ống nghiệm đủ màu: “Nhưng nếu con quái vật đó là nhân tạo, vậy gần như chắc chắn có kẻ trong bóng tối nhắm vào Bạch Uyên. Hơn nữa, ngay cả thực nghiệm thể cũng có thể làm ra, chứng tỏ thực lực rất mạnh.”

Tạ Hoài nhìn Bạch Uyên. Người này vẫn như cũ, bề ngoài mềm mại dễ bị khi dễ.

“Ta nghĩ, có lẽ nên mang em theo bên người mọi lúc.”

Bạch Uyên sửng sốt: “Không cần đâu, hiện tại phủ nguyên soái đã loại bỏ hết nguy cơ, rất an toàn.”

Trần Bất Phàm không đồng tình: “Thế gian không có bức tường nào không rò rỉ. Nếu đã biết chỗ hở, thì nó đâu còn gọi là kín.”

Nghĩ kỹ cũng đúng, nơi an toàn nhất của đế quốc bất quá chỉ là mấy dặm quanh nguyên soái.

“Sau này đi cùng ta đến quân bộ, như vậy ta mới yên tâm.”

Cánh tay không thể thắng nổi đùi, Bạch Uyên đành đồng ý.

Đêm đó, Bạch Uyên nằm trên giường, bên cạnh là thân thể ấm áp của Tạ Hoài, nhưng mãi vẫn không ngủ được.

Bình thường bọn họ ngủ riêng, nhưng vị nguyên soái nào đó viện cớ vì an toàn, trực tiếp lôi cậu sang ngủ cùng.

“Ngủ không được sao?”

Hơi thở của Tạ Hoài phả lên trán, hơi ngứa ngáy.

Bạch Uyên xoa mặt, chưa quen: “Có chút, không biết sao, ta cứ thấy có dự cảm xấu.”

“Thế giới không thể mãi bình yên, đó là chuyện bình thường. Chỉ là…” Tạ Hoài ngừng một lát, đôi mắt sâu thẳm trong đêm tối.

“Chuyện này liên quan tới em.quá nhiều, ta hơi lo.”

Hiếm khi Tạ Hoài bộc lộ một mặt như vậy, khiến Bạch Uyên hơi đau lòng.

“Xin lỗi, ta cũng không nghĩ mình lại… khụ, ngoài dự đoán của mọi người như thế.”

Tạ Hoài mỉm cười, kéo cậu lại gần: “Không phải lỗi của em. Ta chỉ hy vọng bản thân có thể bảo vệ được em, bảo vệ được đế quốc.”

Bạch Uyên vùi đầu vào ngực y, giọng buồn buồn: “Ngài là Tạ đại nguyên soái, trong lòng dân chúng bình thường như ta, ngài là người không gì không làm được.”

Tạ Hoài xoa mái tóc mềm mại của dẫn đường: “Được, vậy thân là phu nhân nguyên soái không gì không làm được, em nên ngủ sớm đi, mai còn phải tới quân bộ.”

Bạch Uyên suýt chút nữa quên chuyện này, tìm tư thế thoải mái: “Vậy ta ngủ, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Không biết ngủ bao lâu, Bạch Uyên mở mắt, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng xa hoa kim bích huy hoàng.

Mọi vật nơi đây đều lấp lánh ánh vàng giàu sang, chói mắt khiến cậu lảo đảo bước tới cửa, định rời đi.

“Bạch… Uyên.”

Có người gọi tên cậu.

Bạch Uyên quay đầu, bên cửa sổ vốn trống trơn đột nhiên xuất hiện một người mặc trường bào trắng.

Cậu biết mình chưa từng gặp hắn, nhưng thân thể lại không khống chế được, bước tới gần.

“Ngươi quả nhiên vẫn như trước, trong lòng luôn có ta.”

Bạch Uyên bị lời hắn nói làm ghê tởm, vốn định mắng, nhưng môi vừa chạm, cuối cùng chỉ thốt ra vài tiếng yếu ớt:

“Thực xin lỗi.”

Cậu hoảng sợ với chính mình — đang yên lành, sao lại xin lỗi quái nhân này?

Người áo trắng như rơi vào trầm tư, lẩm bẩm: “Thực xin lỗi? Cái gì, thực xin lỗi! Ha ha, tốt, ta còn tưởng ngươi không biết! Thì ra ngươi so với ai khác đều rõ ràng hơn!”

Đột nhiên, hắn áp sát, Bạch Uyên kinh hoàng nhận ra dưới lớp áo trắng kia không có khuôn mặt, chỉ có một đoàn sương đen.

“Ngay cả ngươi cũng bị ta dọa rồi! Nhưng ta thành ra như bây giờ, đều là công lao của ngươi đó!”

Một áp lực khủng khiếp ập xuống, không khí như bị rút cạn, Bạch Uyên không sao hít thở nổi.

Trong cơn mơ hồ, cậu chỉ nghe thấy tiếng cười điên loạn vang vọng.

Cậu cảm giác mình sắp ch·ết, nhưng cơ thể không biết lấy đâu ra sức mạnh, bất ngờ vùng thoát khỏi xiềng xích vô hình ấy.

Bạch Uyên ngã ngồi xuống đất, há miệng th* d*c.

Người áo trắng như vô cùng thích thú, tấm tắc: “Không ngờ ngươi cũng có ngày thế này. Nhìn bộ dáng chật vật của ngươi, còn bảo vệ ai được nữa?”

“Hừ, không đúng. Bây giờ ngươi lại phải nhờ người khác bảo hộ. Cái nguyên soái gì đó, đúng là có chút bản lĩnh, nhưng cũng chỉ vậy thôi.”

Hắn đưa tay — hay đúng hơn, dùng sương đen tạo hình bàn tay, so ra một hạt nhỏ:

“Chỉ bằng thế này.”

“Ngay cả tinh thần thể ngươi cũng không có, lấy gì mà đánh với ta?”

Bạch Uyên không rõ hiện tại mình ở trạng thái gì, chỉ cảm giác có một ý thức chen vào não, thay cậu thốt ra tiếng: “Ta không cần ai bảo hộ. Còn những người kia, ngươi đừng động tới.”

Nghe thấy câu này, người mặc đồ trắng lập tức nổi điên: “Ta ghét nhất chính là ngữ khí này của ngươi, cứ hết lần này đến lần khác phủ định ta. Tự tin của ngươi từ đâu mà có?”

“Cái đó thì chẳng liên quan đến ngươi. Câu ‘thực xin lỗi’ vừa rồi, là sự thương hại cuối cùng của ta dành cho ngươi. Từ nay, ta sẽ không nương tay nữa.”

Sương đen trên thân thể người mặc đồ trắng bắt đầu tỏa ra, hình dáng mơ hồ dần tan biến, như thể không còn giữ nổi hình người.

“Ta phải đi.” Bạch Uyên nghe hắn nói với chính mình như thế.

Khi tỉnh lại, cậu đã nằm trên giường. Trời còn chưa sáng, Tạ Hoài ở bên cạnh ngủ rất say.

Có gì đó đã lặng lẽ thay đổi.


Sáng hôm sau.

Hai người ăn xong bữa sáng, cùng nhau ngồi xe tới quân bộ.

Mấy ngày gần đây tình hình liên tục xảy ra, ai nấy đều bận tối mặt, cảm giác lực bất tòng tâm.

Bạch Uyên chỉ lặng lẽ theo bên cạnh Tạ Hoài, không làm phiền y xử lý công việc.

Lúc Tạ Hoài dẫn người tới phòng họp, Bạch Uyên không cần đi theo, liền ở lại văn phòng của y.

Ngồi trên ghế, cậu sắp xếp lại những tin tức tối qua.

Người mặc đồ trắng rõ ràng quen biết cậu. Không ngoài dự đoán, hắn vốn là một con người bình thường, sau đó gặp phải biến cố gì đó mới biến thành bộ dạng nửa người nửa quỷ.

Hơn nữa, chắc chắn chuyện này có liên quan đến cậu. Bạch Uyên cảm nhận rõ ràng tình cảm mình dành cho hắn rất phức tạp. Nhưng dù thế nào, người này nhất định phải bị tiêu diệt.

Đồng thời, ý thức mơ hồ xuất hiện trong đầu tối hôm qua vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nhưng cũng không gây ảnh hưởng xấu gì.

Điều duy nhất thay đổi, chính là thái độ của cậu ở một phương diện nào đó.

Hiện tại, Bạch Uyên cảm thấy mình thật sự có thể chiến đấu, hoàn toàn có thể ra chiến trường, kề vai sát cánh cùng Tạ Hoài.

Không, có vài khoảnh khắc, cậu thậm chí thấy mình còn mạnh hơn cả Tạ Hoài.

Trong đầu, hồ ly nhỏ cũng phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy! Chủ nhân chính là phải nghĩ như thế, vốn dĩ đó là sự thật mà!”

“Là ta ảo giác sao? Ta cảm thấy tinh thần lực mình lại mạnh hơn tối qua.”

“Không phải đâu chủ nhân. Giờ tinh thần lực của ngài chẳng kém gì chồng ngài nữa rồi.”

Bạch Uyên lười sửa cách gọi của nó: “Nhưng vì sao Tạ Hoài không nhận ra? Ta cả ngày nay vẫn ở cạnh y, lẽ ra y phải là người đầu tiên cảm giác được sự biến hóa của ta mới đúng.”

“Hừ hừ, tinh thần lực của chủ nhân và y vốn không cùng cấp bậc. Dù hai người có cùng trình độ sức mạnh, độ tinh khiết vẫn hoàn toàn khác nhau. Chỉ có tinh thần lực tinh thuần mới có thể sinh ra tinh thần thể. Hiện tại y chưa đạt được độ tinh khiết ấy. Độ tinh khiết thấp thì tự nhiên không có tư cách nhìn thấu lực lượng tinh khiết cao hơn.”

Tinh thần thể thông suốt với thức hải, nên cảm nhận được rất rõ ý nghĩ của chủ nhân.

“Chủ nhân không định nói chuyện này với y sao?”

“Giờ thì chưa. Ta cứ cảm thấy, tất cả nguyên nhân đều bắt nguồn từ ta, lẽ ra ta phải tự giải quyết.”

“Nhưng chủ nhân à, hiện tại ngoài tinh thần lực, ngài chẳng có gì cả, sao có thể đơn độc chiến đấu?”

“Vậy thì tự học, đồng thời nỗ lực khôi phục ký ức. Ngươi từng nói, trước đây ta rất lợi hại đúng không?”

Hồ ly nhỏ phấn khích vẫy đuôi: “Tất nhiên, tất nhiên, chủ nhân thiên hạ đệ nhất!”

“Nếu ta đã nghĩ như vậy, thì tự tin cũng đủ rồi.”

“Nhưng hiện tại chủ nhân sống không phải rất vui vẻ sao? Nếu chủ nhân quyết định như vậy, thì sau này mọi việc sẽ không còn liên quan đến ngài nữa. Chủ nhân thấy đáng giá chứ?”

Bạch Uyên ngẩn ra: “Không liên quan đến ta là ý gì?”

“Ta cũng thấy giấc mơ tối qua của chủ nhân. Người nọ nhất định có đại âm mưu.”

Bạch Uyên hiểu rồi. Người mặc đồ trắng đã hiều lần nhắc tới Tạ Hoài, chứng tỏ hắn rất có thể sẽ ra tay với y. Vậy tiếp theo sẽ là ai? Cha mẹ cậu?

Nghĩ tới đây, Bạch Uyên thấy kiệt sức, nằm gục xuống ghế.

“Chẳng lẽ ta cắt đứt liên hệ với bọn họ thì hắn sẽ không ra tay sao?”

Không chắc. Nhưng khả năng cao là vậy.

Lại là ý thức kia, luôn mang đến cho cậu những trực giác kỳ lạ, nhưng lại khiến lòng cậu yên ổn.

“Ta nhớ rồi, trước đây chủ nhân có một loại năng lực. Có thể quấn tinh thần lực quanh người khác. Một khi gặp bất trắc, luồng tinh thần lực này không chỉ phòng thủ, mà còn giúp chủ nhân lập tức cảm nhận, kịp thời đuổi đến.”

“Đúng thế, chủ nhân cũng rõ, càng ít liên hệ, mục tiêu càng nhỏ.”

Bạch Uyên hiểu. Hiện tại, nhân lúc người mặc đồ trắng chưa ra tay bước tiếp theo, việc cấp bách nhất chính là phải nâng cao thực lực của bản thân.