“Cái kia…”
Bạch Uyên mơ mơ màng màng đưa tay, khẽ gõ gõ l*n đ*nh khoang trị liệu bằng pha lê.
Tạ Hoài nghe thấy động tĩnh, lập tức quay phắt đầu lại, nhanh chóng áp sát, dán cả khuôn mặt lên mặt kính: “Sao vậy, còn chỗ nào khó chịu không?”
Lý Hành Chi biết điều, không tiện ở lại lâu. Được nguyên soái xác nhận xong, hắn lập tức chuồn đi.
Thấy ngũ quan của Tạ Hoài bị phóng đại gấp đôi, Bạch Uyên không nhịn được cười khúc khích.
“Từ số liệu mà nói, cậu ấy không có vấn đề lớn, chỉ là hơi hư nhược thôi.” Trần Bất Phàm mở một khe nhỏ trên khoang trị liệu, nhét ống dịch dinh dưỡng vào miệng Bạch Uyên, “Chậm rãi uống, đừng vội.”
Bạch Uyên không biết mình đã nằm bao lâu, môi khô khốc, l**m l**m cũng chẳng đỡ.
Tạ Hoài đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn chằm chằm Trần Bất Phàm, ánh mắt ấy khiến hắn rùng mình.
“Nếu không… ngài tự cho uống đi?”
Tạ Hoài không nói gì, chỉ lẳng lặng bước lên hai bước. Trần Bất Phàm lập tức đưa ống dịch dinh dưỡng ra.
Thật kỳ lạ. Bạch Uyên ngoan ngoãn ngậm miệng nhỏ uống, đột nhiên có cảm giác như mình lại trở về nhà trẻ.
Rảnh tay rồi, Trần Bất Phàm bắt đầu dặn dò những điều cần chú ý trong quá trình hồi phục:
“Tuy khoang trị liệu đã chữa lành vết thương ngoài da, nhưng thể chất Bạch Uyên hiện tại rất yếu, ít nhất phải nghỉ dưỡng mấy tháng. Cho nên tạm thời, hai người tốt nhất không được phát sinh quan hệ.”
Hắn nói mà mặt tỉnh bơ, cứ như chuyện ăn cơm uống nước hằng ngày.
Tạ Hoài cũng vậy, nghe xong chỉ gật đầu.
Còn Bạch Uyên… cậu biết phản ứng thế nào cũng kỳ quái, dứt khoát giả vờ không nghe thấy, chăm chú nếm thử vị dịch dinh dưỡng.
Ừ, quả nhiên rất… dinh dưỡng.
“Không gian tinh thần của Bạch Uyên đã tái tạo hơn phân nửa. Từ số liệu cho thấy, độ dung hợp tinh thần giữa hai người đã đạt 79%. Tiếp theo, có thể tiến hành khai thông tinh thần thích hợp.”
Trần Bất Phàm nói tiếp: “Đương nhiên, lần này phải là cả hai cùng tham gia. Cách làm cụ thể, ta sẽ gửi phương pháp vào quang não nguyên soái.”
Bạch Uyên uống xong một ống, thấy Tạ Hoài hỏi thăm bằng ánh mắt, cậu khẽ gật đầu.
Vậy nên Tạ Hoài lấy ống thứ hai, lần này là vị dâu tây.
“Cảm ơn. Sau đó ta sẽ bảo Clint chuyển tiền thưởng cho ngươi.”
Nghe đến đó, mắt Trần Bất Phàm sáng rỡ.
“Có thể giúp ngài là vinh hạnh của ta.” Hắn nhìn hai người, suy nghĩ giây lát, “Nếu có vấn đề gì xin cứ liên hệ ta bất cứ lúc nào, ta không quấy rầy nữa.”
Cửa “bang” một tiếng đóng lại, Bạch Uyên cũng uống no.
Cậu chống tay định ngồi dậy, Tạ Hoài lập tức hiểu ý, đưa nửa ly nước qua.
“Xin lỗi. Cuối cùng ta vẫn thua trước bản năng đáng ghét.”
Tạ Hoài không nhìn vào đôi mắt tím trong suốt ấy, chỉ siết chặt tay trái.
…Lén dùng thuốc, Bạch Uyên: …
Nói hay không nói? Nói, hậu quả khó lường. Không nói, Tạ Hoài chắc chắn sẽ nghi ngờ cả đời.
Thôi, một người làm, một người chịu.
“Kỳ thật…” Bạch Uyên nhỏ giọng, “Hôm đó ta đã dùng thuốc.”
“Ta biết.”
Tạ Hoài ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt mở to kinh ngạc của cậu, khẽ cười hai tiếng: “Mùi thuốc ấy rất rõ, giống y như mùi canh gà em nấu.”
Lần đó, Bạch Uyên bỗng nổi hứng vào bếp, Clint nhiều lần xin giúp mà không được, kết quả là cả một nồi canh gà nhão nhoét và một phòng bếp thảm họa.
Chuyện cũ chẳng đáng nhắc, nhưng không ngờ Tạ Hoài lại nhận ra tâm tư cậu?
“Ngươi đã biết, vậy còn tự trách mình làm gì?” Bạch Uyên thật sự khó hiểu, vịn thành khoang chậm rãi ngồi dậy, cau mày.
Dáng vẻ này thật đáng yêu. Tạ Hoài không kìm được, vươn tay nhéo nhẹ má cậu.
“Thuốc đúng là khiến d*c v*ng của ta phóng đại, nhưng cuối cùng có buông thả hay không vẫn nằm trong tay ta.”
Nói đến đây, gương mặt Tạ Hoài trầm xuống. Y nhìn thẳng vào đôi mắt tím, nghiêm túc nói: “Xin lỗi, đó là lỗi của ta.”
Trong khoảnh khắc ấy, Bạch Uyên chẳng biết phải đáp thế nào. Cậu muốn bảo Tạ Hoài đừng trách mình, nhưng lính gác này bướng bỉnh, một khi đã tự nhận sai thì tuyệt đối không bỏ qua.
Khoan đã. Bạch Uyên chợt nhớ lại lời Tạ Hoài vừa nói: “Cho nên… ngươi chọn đánh dấu bên trong ta, chuyện này là ngươi còn tỉnh táo… vẫn có ý thức khi làm đúng không?”
Không ngờ cậu hỏi vậy, Tạ Hoài thành thật trả lời: “Ta thích em, ta muốn bảo hộ em, ta muốn ở bên em.”
…Cái gì vậy, không trả lời cho đàng hoàng, lại tuôn ngay ba câu tỏ tình sến súa.
Bạch Uyên vừa định chỉnh giọng nói, đã bị Tạ Hoài ngắt lời: “Lúc đó, h*m m**n hoàn toàn chiếm ưu thế. Ta không kịp nghĩ đến việc sẽ khiến em đau đớn.”
Ánh mắt y thành khẩn, chẳng biết từ lúc nào đã nắm lấy tay Bạch Uyên, nhẹ nhàng xoa xoa.
“Xin lỗi, ta…”
“Ngươi không cần xin lỗi nữa.” Bạch Uyên chống nửa người ngồi dậy, túm lấy cổ áo Tạ Hoài, khoảng cách giữa hai người nháy mắt rút ngắn. Cậu thấy rõ từng sợi lông tơ trên làn da của y, “Ngươi thích ta, vậy thì có gì sai?”
“Bị thương… ta đã sớm đoán trước. Ngay cả việc ngươi đánh dấu ta, cũng là ta tự chuốc lấy.”
Bạch Uyên thò tay lấy cái ống thuốc chích tím đen từ không gian ra, vết dấu ở khóe môi cậu vẫn còn mới.
“Kết quả hôm nay là điều ta luôn ép ngươi làm, chỉ là ngươi không đồng ý. Nếu giờ mục đích ta đã đạt thành, chẳng phải là kết cục hoàn mỹ nhất sao?”
Đôi mắt tím của Bạch Uyên như phát sáng, không hề keo kiệt mà bày tỏ tình yêu.
“Ta thích ngươi, ta lo lắng cho ngươi, cho nên ta ép ngươi kết hôn, ta cưỡng cầu ngươi đánh dấu ta.”
“Nhưng ta thực sự đã cứu ngươi, và ta vẫn chưa ch·ết.”
“Chúng ta vốn là một đôi trời định.”
Theo từng lời của Bạch Uyên, hô hấp của Tạ Hoài ngày càng dồn dập. Cuối cùng y khom lưng, dùng một tư thế vụng về mà ôm chặt Bạch Uyên vào lòng.
“Tròn Tròn, Tròn Tròn…”
Hết lần này tới lần khác, y thì thầm bên tai cậu, như để xác nhận rằng người này vẫn tồn tại, vẫn nguyên vẹn.
Bạch Uyên cũng ôm chặt lấy Tạ Hoài, dịu dàng đáp lại: “Ta ở đây.”
Giây phút ấy, cả hai như thể mới thật sự hoàn thành nghi thức hôn lễ — lời thề mặt đối mặt trước kia, giờ đã có hình bóng thực tế.
“A a a, thôi thôi, đừng có lặp lại nữa.”
Lâm Sanh xoa tai, kêu rầm trời, “Ngươi che giấu dư thừa rồi, dẫn một lính gác đầy tinh thần lực về, không cần ngươi nói, kẻ ngốc cũng biết hai người vừa làm gì.”
“Là anh em tốt của ngươi, dĩ nhiên ta sẽ không cắt xén tiền thưởng.” Hắn chợt đổi sắc mặt, cười nham nhở: “Ta chỉ hỏi một câu, bị lính gác giày vò xúc tua tinh thần… cảm giác thế nào?”
“Phụt!” Bạch Uyên phun cả ngụm trà, kinh ngạc, “Ngươi nghe ai nói?”
Lâm Sanh xua tay, như thể Bạch Uyên quá non nớt:
“Ngươi chưa xem loại video này sao? Dù lính gác không giỏi dùng sợi tinh thần để niết thứ khác, nhưng đến lúc tình nồng, đột phá giới hạn sinh lý cũng chẳng phải không thể.”
“Không có!” Bạch Uyên lập tức phủ nhận, phóng to màn hình ảo trước mặt bảy tám lần, che kín cả khuôn mặt, “Ta phải làm bù công tác, đừng quấy rầy ta.”
Lâm Sanh bĩu môi, “Trước đây miệng thì luôn kêu muốn bị đánh dấu, thực chất chỉ là một kẻ ngây thơ.”
“Cút cút cút.” Bạch Uyên duỗi chân đá một phát.
Đương nhiên Lâm Sanh không chịu đi, hắn nhếch mép mở quang não, tìm ngay một video, lặng lẽ chèn vào màn hình ảo của Bạch Uyên.
Ba mươi giây sau, vừa ngẩng đầu, Bạch Uyên liền đối diện với cảnh hai th*n th* tr*n tr** trong tư thế kỳ quái.
Tiếng Lâm Sanh ma quái văng vẳng: “Ngươi nhìn kỹ mà học đi, biết đâu sau này dùng được.”
“Á!!”
Tiếng hét vang lên, màn hình ảo bị xúc tua tinh thần bén nhọn chém nát, Lâm Sanh ôm mặt chạy thục mạng.
Đêm đó, Hi Ngải nhận tin nhắn, lúc khâu vết mổ trên thịt heo, tay y lỡ siết mạnh, xuyên thẳng qua lớp da.
Ngày hôm sau, Lâm Sanh không đi làm nổi.
“Ngươi thật quá đáng.” Giọng khàn khàn, hắn oán thán, “Cho ngươi xem đồ hay mà còn không biết ơn!”
Bạch Uyên lạnh nhạt: “Ta đâu có, chỉ chia sẻ món hay ho này cho Hi Ngải thôi, coi như mọi người cùng hưởng.”
Lâm Sanh giơ ngón giữa.
Quang não rung lên hai cái, thấy người đến, Bạch Uyên lập tức cúp video với Lâm Sanh, nhanh chóng bắt máy.
“Tạ Hoài!” Cậu nở nụ cười tươi, “Ngươi xong việc sớm vậy sao?”
Lính gác lắc đầu, thấy tâm trạng người yêu tụt xuống, vội vàng bù thêm: “Nhưng hôm nay ta thật sự có thể về nhà sớm hơn một tiếng.”
“Thế cũng tốt.” Bạch Uyên lại cười, “Ngươi tìm ta có chuyện gì không?”
“Clint vừa tìm được vài thứ thú vị ở nhà, ta nghĩ tối nay chúng ta có thể cùng xem.”
Tạ Hoài cười dịu dàng, giơ ly nước, cụng ly qua màn hình với Bạch Uyên.
Bạch Uyên vui vẻ uống cạn, tò mò: “Là cái gì?”
Tạ Hoài giấu giếm: “Về sẽ biết.”
“Được thôi.” Bạch Uyên không gấp, vẫy tay, “Ta tranh thủ làm xong sớm rồi về.”
“Ừ.”
Buông quang não, Tạ Hoài lại mở giao diện nói chuyện với Clint, nhìn thấy quả cầu nhỏ mềm mại trên màn hình.
Nguyên soái dẫn đầu lười biếng, Lý Hành Chi không dám hó hé, chỉ biết cắm đầu tăng tốc xử lý văn kiện.
Ha ha, hôm nay lại là một ngày vừa khóc vừa kiếm tiền.
“Lý Hành Chi.”
Hắn giật mình, “Nguyên soái.”
“Hôm nay ta muốn đi đón Bạch Uyên tan tầm, làm phiền ngươi gánh thêm ít việc.”
Nếu nhớ không lầm… Lý Hành Chi nhẩm tính, Bạch tiên sinh hình như bốn giờ là tan rồi?
Vậy đống công việc này chẳng phải…
“Lý Hành Chi?”
Hắn lập tức đứng nghiêm, “Không thành vấn đề, nguyên soái cứ yên tâm đi.”
Tạ Hoài vừa lòng gật đầu: “Tốt, ta sẽ xin cấp trên tăng lương cho ngươi.”