Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 132: Đánh dấu

Gần đây Tạ Hoài luôn cảm thấy Bạch Uyên có chút kỳ quái.

Tuy ngoài miệng nói sẽ không bao giờ đến quân bộ với y nữa, nhưng mỗi ngày Bạch Uyên vẫn ngoan ngoãn đi theo phía sau lính gác nhà mình.

Đến văn phòng, Bạch Uyên trực tiếp nằm lăn trên sô pha, cả ngày chẳng nói được với Tạ Hoài mấy câu.

Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài.

Trên sô pha, dẫn đường trông thì ngoan ngoãn vô hại, cúi đầu chơi quang não, nhưng ánh mắt cứ thường xuyên liếc về phía Tạ Hoài.

Liếc một cái, hai cái, thậm chí có lúc ngẩn người nhìn chằm chằm đến nửa giờ.

Tinh thần lực của dẫn đường cũng âm thầm tràn ngập khắp văn phòng, không chịu nghe lời mà lặng lẽ tỏa ra, xúc tua tinh thần khiêu khích đung đưa quanh thân Tạ Hoài.

Đến lần thứ mười bảy bị xúc tua quấn lên đầu, Tạ Hoài bất đắc dĩ nhìn sang kẻ đang nằm mà vẫn gây chuyện.

“Tròn Tròn.”

Nghe thấy nhũ danh của mình, Bạch Uyên giật mình trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ bình tĩnh quay nửa đầu lại: “Sao vậy?”

Chuyện gì xảy ra, trong lòng cả hai đều rõ. Chỉ là một người bằng lòng dung túng, một người thì vô pháp vô thiên.

Cuối cùng Tạ Hoài cũng chẳng nói thêm, lần đầu tiên chủ động đưa vài sợi tinh thần lực ra, quấn nhẹ bên ngoài xúc tua tinh thần.

“Không có gì.” Y ôn nhu nói, rồi lại dời mắt, tiếp tục xử lý quân vụ.

Trong tình huống không tác chiến, xúc tua tinh thần của dẫn đường vô cùng mẫn cảm. Giờ phút này, Bạch Uyên liền cảm thấy đại não mình bị lính gác v**t v* thô bạo, mềm nhũn từ đầu đến chân.

“Ưm…”

Cậu thở dài một hơi, rốt cuộc không chịu nổi, ngoan ngoãn thu hồi toàn bộ xúc tua tinh thần.

Sau lưng, khóe miệng Tạ Hoài hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười như kế hoạch thành công.

“Trần Bất Phàm, thuốc đâu?”

Bạch Uyên bắt đầu điên cuồng quấy rầy đối phương. Đã mấy ngày trôi qua, sao đồ vật vẫn chưa tới tay?

Trần Bất Phàm: Không phải chứ anh em, ngươi sốt ruột hiến thân đến vậy sao?

Bạch Uyên: Người gấp chính là ta mà.

Trần Bất Phàm: Nhanh thôi, đợi ta phân bổ xong chỉ tiêu còn lại cho hợp chuẩn đã.

Bạch Uyên: ?

Bạch Uyên: Giờ ngươi vẫn đang làm?

Trần Bất Phàm:…

Trần Bất Phàm: Ta cũng chỉ muốn lần đầu của ngươi được an toàn, ít nhất không thấy máu, không để lại di chứng gì.

Bạch Uyên: 【 cảm ơn ngài ha 】jpg.

Trong vô số lần mong ngóng, rốt cuộc Bạch Uyên cũng đến phòng thí nghiệm của Trần Bất Phàm, mang về một ống thuốc chích màu tím đen từ đó.

“Nhớ kỹ, nhất định phải nắm chuẩn thời cơ.” Trần Bất Phàm đưa cho cậu toàn bộ tài liệu trên quang não về các di chứng có thể xảy ra, “Một lần ngàn vạn lần đừng dùng nhiều, chỉ vài giọt là đủ.”

Bạch Uyên nhận lấy, lật ra thì thấy dài đến tận mười trang.

Muốn thử liền tắt ngấm trong nháy mắt.

“Được rồi.” Bạch Uyên nghiêm túc gật đầu, “Yên tâm, cho dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ không khai ngươi ra.”

Mọi thứ đã chuẩn bị đã xong, chỉ còn chờ một cơ hội thích hợp.

Dĩ nhiên Bạch Uyên không điên đến mức cố ý làm tinh thần Tạ Hoài hỏng mất, nhưng cậu cũng không còn ngăn cản lính gác dùng tinh thần lực nữa.

Rốt cuộc, vào một buổi chiều yên tĩnh, khi Tạ Hoài đang ở sân huấn luyện chịu ảnh hưởng của tinh thần lực ngoại lai, y lại một lần nữa rơi vào trạng thái bạo tẩu.

Ngay lúc đó, Bạch Uyên đang nằm nghỉ trên sô pha. Cảm nhận được dao động quen thuộc, cậu lập tức bật dậy với tốc độ nhanh nhất trong đời, không kịp để ai ngăn cản, xông thẳng vào phòng huấn luyện.

Cảnh tượng bên trong còn hỗn loạn hơn tưởng tượng: người ngã xuống nằm la liệt khắp nơi.

Các dẫn đường cấp cao đang gấp rút dựng lớp phòng hộ, đồng thời khiêng những kẻ đã ngất ra ngoài.

Ngay lúc ấy, Bạch Uyên lấy ra dụng cụ mới do Trần Bất Phàm nghiên cứu, lập tức dựng một không gian c·ách l·y bán kính năm mét quanh Tạ Hoài, ở bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn thấy bên trong.

Tất nhiên, vị đại nghiên cứu viên kia cũng không quên chuẩn bị cho hai người… một chiếc giường lớn thoải mái.

Mắt Tạ Hoài đỏ ngầu, điên cuồng giành giật chiếc giường, tinh thần lực điên cuồng công kích tất cả người có sinh mệnh xung quanh, nhưng lúc này, người duy nhất phải hứng chịu chính là Bạch Uyên.

“Tạ Hoài, Tạ Hoài.”

Bạch Uyên chịu đựng huyệt Thái Dương đau nhói, cố gắng bước lên vài bước, đưa cánh tay gầy gò đến trước mặt y.

Ngửi được hơi thở quen thuộc, lính gác lập tức kéo dẫn đường vào lòng, sức mạnh quá lớn khiến chân Bạch Uyên trượt, cả người ngã sấp lên người Tạ Hoài.

Ngọa tào.

Bạch Uyên ngẩng lên nhìn khuôn mặt đỏ bừng của lính gác — còn chưa bắt đầu, mà đã k*ch th*ch thế này sao.

Cậu giãy giụa nhưng phát hiện bản thân không thể động đậy. Ôm thì cũng chẳng sao, nhưng Tạ Hoài ôm xong lại không làm gì thêm, như thể muốn giữ cậu mãi như vậy đến thiên hoang địa lão.

So sức lực, ba Bạch Uyên cũng chẳng bằng một Tạ Hoài.

Không còn cách nào khác, Bạch Uyên liền đưa vài sợi tinh thần đâm thẳng vào không gian tinh thần của Tạ Hoài.

Cảm giác tê dại ngắn ngủi giúp y buông lỏng đôi chút. Nhân cơ hội ấy, Bạch Uyên rút ra ống thuốc, không chút do dự tiêm vài giọt vào cổ y.

Quả thật đúng như Trần Bất Phàm nói, hiệu quả lập tức hiện ra.

Một luồng khí tức kỳ lạ từ cơ thể Bạch Uyên truyền ra, cậu cảm nhận rõ xúc tua tinh thần của mình mềm đi vài phần, dịu dàng thăm dò, như chờ người hái xuống.

Còn Tạ Hoài, ánh mắt y ngay lập tức thay đổi.

So với lúc trước trống rỗng vô hồn, giờ phút này mục tiêu rõ ràng, chỉ cần nhấc tay, đã dễ dàng đem Bạch Uyên áp xuống dưới thân.

Trước mắt Bạch Uyên mơ hồ, mất một lúc mới nhận ra đó là nước mắt mình.

Một dòng ấm áp lướt qua gương mặt, đ** l*** **t *t của y khẽ cuốn đi nước mắt nóng hổi ấy.

Đột nhiên, Tạ Hoài hung hăng giáng mấy nắm đấm vào đầu mình, lực quá mạnh khiến thái dương rớm máu.

“Không cần, không cần như vậy…”

Bạch Uyên đưa tay cản lại, đồng thời thả ra nhiều sợi tơ tinh thần hơn, nhẹ nhàng dẫn dắt lính gác sa vào.

Nhưng chính hành động ấy đã chặt đứt lý trí cuối cùng của Tạ Hoài.

Không một dấu hiệu báo trước, bóng đen ập tới, ngay sau đó, cổ Bạch Uyên truyền đến một trận đau nhói.

Tiếp theo là tinh thần lực cuồng bạo vô lễ tràn vào, gió tuyết dữ dội ào ạt xông thẳng vào không gian tinh thần của dẫn đường, thiêu đốt cạn khô, rồi lập tức đông cứng thành băng giá.

Khó chịu đến mức nghẹt thở.

Bạch Uyên nhíu chặt mày, trong hiện thực cũng run lên một cái.

Đau đớn trên thân thể càng rõ rệt, từng hơi thở, bụng cậu lại bị áp bách lên xuống.

Tinh thần lực của lính gác phóng túng đến tận cùng, thậm chí còn muốn đóng băng ngọn lửa nhỏ nhoi ở trung tâm không gian.

Lúc này, Bạch Uyên mới hiểu ra, vì sao từ trước đến nay Tạ Hoài không chịu làm gì với cậu, ngay cả đánh dấu cơ bản nhất cũng không.

Một trận chấn động kịch liệt từ sâu trong não dội ra, Bạch Uyên nhịn không được khạc khan một tiếng.

“Ha ha…”

Cậu như hóa điên, bật cười lớn.

Cũng may vừa rồi chưa ăn gì, bằng không thật sự sẽ mất mặt.

Thời gian như bị kéo dài vô hạn, nhưng thực tế, cũng đã trôi qua rất lâu.

Thân thể, không gian, tầng nông, tầng sâu – không chỗ nào không bị k*ch th*ch dữ dội đến từng sợi thần kinh.

Không được, không thể ngất đi. Bạch Uyên tự nhủ, nhất định phải nhìn thấy không gian hòa hợp, nhất định phải xác nhận Tạ Hoài hoàn thành đánh dấu bên trong.

Cậu ghét thống khổ, không muốn chịu thêm lần nào nữa.

Nếu đối tượng không phải Tạ Hoài, cậu tuyệt đối sẽ chẳng dại gì tự đưa mình vào.

Máu tươi rỉ ra từ khóe môi, Bạch Uyên cắn chặt, coi như chẳng thấm vào đâu.

Ầm ầm ầm.

Đất rung núi chuyển.

Băng và lửa như hòa giải, dồn lại thành dòng suối, uốn lượn chảy sâu vào không gian.

Kết thúc rồi sao? Bạch Uyên không rõ. Nhưng trong không gian, hơi thở đã chẳng còn của riêng cậu, mà là lính gác kia đang không ngừng tuyên cáo chủ quyền.

Đau quá…

Khi lấy lại ý thức, điều đầu tiên Tạ Hoài nhìn thấy chính là gương mặt Bạch Uyên bê bết máu.

Đại não vẫn còn co rút, nhưng bão tuyết trong không gian tinh thần đã yên ổn đi nhiều.

“Bạch Uyên?”

Y đưa tay, khẽ vuốt khuôn mặt tái nhợt ấy.

Áo quần rách nát, vết bẩn loang lổ.

Người yêu hôn mê, tinh thần đã bị đánh dấu.

Mọi chuyện đã quá rõ ràng.

“Ngọa tào, đó là…”

Cơ giáp nguyên soái đột ngột trồi lên từ mặt đất, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, nhanh chóng bay thẳng về phủ nguyên soái.

Trần Bất Phàm sớm nhận được tin, đã chuẩn bị khoang trị liệu và thuốc đặc hiệu tốt nhất.

Để tránh k*ch th*ch Tạ Hoài thêm lần nữa, hắn dứt khoát không nhìn sang, trực tiếp kéo Bạch Uyên ra khỏi bộ quần áo rách nát, nhanh chóng đặt vào khoang trị liệu.

“Dẫn đường của ngươi không sao cả.” Trần Bất Phàm nhìn thẳng Tạ Hoài, nghiêm túc nói, “Giờ ngươi chỉ cần canh giữ ở đây, một bước cũng không được rời.”

Tạ Hoài chẳng phản ứng nhiều, chỉ lặng lẽ tản tinh thần lực ra, dù nó không thể xuyên qua lớp bảo hộ khoang trị liệu bao bọc Bạch Uyên.

Trần Bất Phàm gấp rút kiểm tra, tình huống không tính là tốt, nhưng chưa đến mức tệ hại nhất.

Thuốc trị liệu hảo hạng được truyền liên tục, nhưng không gian tinh thần đã bị tổn hại, nó chẳng mang lại bao tác dụng.

“Ngày thứ năm rồi.” Tạ Hoài khàn giọng lẩm bẩm. Y đứng đó suốt, ngoài việc uống vài ngụm dịch dinh dưỡng, không hề rời mắt khỏi khoang trị liệu.

Trần Bất Phàm cũng kiệt sức, quầng thâm chiếm nửa gương mặt.

“Yên tâm đi, Bạch Uyên vẫn đang khôi phục, chỉ là quá trình hơi chậm.”

Bên ngoài cửa lớn thỉnh thoảng vang tiếng gõ, đó là phó quan bất đắc dĩ – Lý Hành Chi.

“Xin một lời thôi, cầu nguyên soái cho một câu nói, một câu là được.”

Những ngày này, Lý Hành Chi chạy qua chạy lại giữa quân bộ và phủ nguyên soái, hận không thể phân thân.

Còn Clint thì kiên quyết cản người bên ngoài, canh chặt cửa lớn.

“Xin lỗi, tiên sinh nhà ta giờ không tiện gặp ai, mời ngài về cho.”

Ngay khi Lý Hành Chi sắp vò đầu trọc lóc, cánh cửa đóng chặt nhiều ngày cuối cùng cũng mở ra.

Hắn lập tức bước nhanh, mắt sáng lên: “Nguyên soái!”

“Ách.” Trần Bất Phàm lúng túng khoát tay, “Nếu vậy, ngài vào nói đi?”

“Tiến vào.”

Đó là giọng Tạ Hoài.

Lý Hành Chi vội vàng bước vào, lý trí nhắc không nên ngó quanh, hắn cúi đầu, thuật lại toàn bộ tình hình.

Tạ Hoài quả thật chỉ cho một câu:

“Đều gi·ết.”

Bạch Uyên vừa hé mắt, đã nghe được lời ấy từ Tạ Hoài.

?

Tạ Hoài vẫn còn nổi điên sao? Chẳng lẽ cậu cũng bị ghi tội?