Sáng sớm hôm sau, Tạ Hoài đứng đối diện Bạch Uyên trước cổng lớn.
“Ta chỉ đi xử lý quân vụ một chút, sẽ không xảy ra chuyện gì.”
Bạch Uyên ngáp dài, dậy sớm khiến cậu mỏi nhừ cả người, “Vậy hai tiếng nữa có thể về được không?”
Tạ Hoài tính toán trong đầu. Hôm qua y chẳng làm gì, nếu muốn xử lý hết quân vụ chồng chất hai ngày nay, cho dù không nghỉ ngơi một khắc nào, ít nhất cũng phải tám tiếng mới xong.
“… Ta sẽ cố gắng nhanh.”
Lính gác dời mắt, có chút không tự nhiên. Bạch Uyên khẽ hừ một tiếng, vị nguyên soái này lại bắt đầu chơi trò chữ nghĩa với cậu.
Nhưng cứ giữ Tạ Hoài ở nhà mãi cũng chẳng phải cách. Bạch Uyên lấy quang não ra, thao tác bùm bùm.
Bạch Uyên: Bộ trưởng đại nhân, ta muốn xin nghỉ mấy ngày.
Lâm Sanh: Má, ngươi gọi ta như vậy, lại tính giở trò gì đây?
Bạch Uyên: Không có gì. Ngươi biết đó, ta mới kết hôn không lâu, muốn trải qua thế giới hai người với chồng.
Lâm Sanh: ??? Ngươi gọi nguyên soái như vậy thật sao?
Đương nhiên là không, chẳng qua chỉ để chọc tức ngươi thôi.
Bạch Uyên nhướn mày, cười híp mắt nhìn sang Tạ Hoài: “Ta xin nghỉ xong rồi, có thể cùng ngươi đến quân bộ.”
Tạ Hoài biết rõ, nếu không đồng ý, hôm nay y cũng đừng mong bước ra khỏi cửa. Bất đắc dĩ thở dài, y đành thỏa hiệp: “Vậy em mang đồ ăn theo, văn phòng ta chẳng có gì đâu.”
Bạch Uyên vui vẻ chạy vào nhà chọn đồ ăn vặt.
Dĩ nhiên, nếu cậu biết trước chuyện sau này, thì tuyệt đối sẽ chẳng dại mà đi theo.
Văn phòng nguyên soái nằm sau sân thể dục lớn, đồng nghĩa trên đường đi sẽ có một đám binh lính đứng nghiêm hành lễ với hai người.
Binh lính vừa chạy đủ 40 vòng, mệt rã rời, bỗng thấy nguyên soái và dẫn đường truyền kỳ đi cùng nhau, hơn nữa hai người còn là bạn đời.
Những đôi mắt cá chết lập tức sáng bừng, ánh nhìn tám chuyện bùng nổ khắp nơi.
Nguyên soái dẫn người nhà đến công tác, đây là muốn khinh bỉ đám chó độc thân, hay là đôi tình nhân nhỏ không kìm nén nổi?
Dù Bạch Uyên luôn nhìn thẳng, cậu vẫn bị ánh mắt bốn phương tám hướng chiếu tới như những viên đạn, chọc thủng cả người. Cậu nép vào bên cạnh Tạ Hoài, trên đầu còn vang lên vài tiếng cười rúc rích.
Tạ Hoài nhìn mái tóc xù xì bên cạnh, nhịn không được đưa tay xoa mấy cái, cười nói: “Là em chủ động muốn đi theo.”
Bạch Uyên bất đắc dĩ, đúng là do cậu tự chuốc lấy.
“Ai mà biết văn phòng ngươi lại xa vậy chứ?”
“Lỗi của ta.”
Vừa dứt lời, áp lực tinh thần của lính gác cấp cao lập tức tản ra, khiến đám binh lính hóng chuyện trong chớp mắt nhụt chí, ai nấy đều chạy tán loạn.
Bạch Uyên hung hăng đập tay vào cánh tay Tạ Hoài, giận dữ: “Không cần thiết vì chuyện nhỏ thế này mà dùng tinh thần lực a!”
“Không phải chuyện nhỏ.” Tạ Hoài nghiêm túc nhìn vào đôi mắt tím trong trẻo của cậu, “Em không thích bị nhìn chằm chằm, làm thế này là cần thiết.”
Ánh mắt lính gác đầy trân trọng, khiến tim Bạch Uyên lỡ nhịp một cái.
Thật là, người này nói lời ngọt ngào chẳng cần soạn sẵn sao?
“Khụ khụ.” Bạch Uyên ho nhẹ, cố tỏ ra bình tĩnh, “Cảm ơn, chúng ta nhanh đi thôi.”
Tạ Hoài cười cưng chiều, giả vờ không thấy vành tai hồng hồng của cậu, “Ừ.”
Nhưng kiếp nạn của Bạch Uyên mới chỉ bắt đầu. Suốt năm tiếng tiếp theo, cậu đếm trên tay, đã có hơn hai mươi người ra vào văn phòng của Tạ Hoài. Không ngoại lệ, mỗi lần đều liếc nhìn cậu đang nằm dài trên sô pha, rồi giả vờ lơ đãng dời mắt.
Cuối cùng, có lẽ cảm thấy làm ngơ trước dẫn đường của nguyên soái không lễ phép, họ còn nghiêm chỉnh hành quân lễ với Bạch Uyên.
Người nào cũng như người nào, cứ như được huấn luyện theo dây chuyền, khiến Bạch Uyên nghi ngờ họ có phải đều chung một khóa huấn luyện cấp dưới.
“Muốn cùng ta đến nhà ăn không?”
Tạ Hoài đặt văn kiện xuống, “Dù ở đây cũng có dịch dinh dưỡng, nhưng cơm ở nhà ăn quân bộ rất ngon, chắc chắn em sẽ thích.”
Bạch Uyên chỉ cần tưởng tượng ra cảnh tượng đó liền thấy da gà nổi lên, sợ bị flash chụp đến mù mắt.
“Không được, không được, một mình ngươi đi thôi.”
Tạ Hoài chăm chú nhìn cậu thật lâu, như chợt hiểu ra nguyên nhân do dự, bật cười: “Bé ngốc, ta gói đồ ăn về, chúng ta cùng ăn.”
Bạch Uyên đột nhiên ngẩng đầu, vừa vặn đối diện nụ cười dịu dàng của lính gác.
“Tạ… Tạ.” Cậu nghiến răng nghiến lợi, cắn từng chữ.
Tạ Hoài vừa rời đi, cả văn phòng rộng lớn liền chỉ còn lại một mình Bạch Uyên.
Ban đầu cậu còn bò lăn trên sô pha, sau lại thấy chẳng có gì thú vị, liền lật người chơi quang não.
Trong mắt hiện lên tin nhắn của Lâm Sanh.
Lâm Sanh: Này, văn phòng nguyên soái trông thế nào, ta chưa từng thấy đâu.
Lâm Sanh: Chụp cho ta vài tấm đi, để ta ngắm thử phong thái đỉnh cao của nam nhân đế quốc.
Bạch Uyên: 【 ngươi có bệnh à 】jpg.
Tuy miệng nói vậy, nhưng thân thể cậu lại thành thật, tùy tiện chụp hai tấm bố cục, xóa mờ chữ bên trong rồi gửi qua.
Lâm Sanh: !!!
Lâm Sanh: Cái kia kìa, ngươi đi xem tủ sách, hàng thứ ba quyển thứ năm, quyển đó!
Bạch Uyên nghe lời, lấy ra xem.
“Mãnh liệt yêu, yêu mãnh liệt.”
Ngọa tào, đây là cái tên gì vậy!
Cậu tùy tiện lật vài trang, liền bị những hình vẽ cay mắt dọa đến rùng mình.
Mấy loại sách có chút s*c t*nh cậu cũng từng xem, nhưng ai hiểu được cảm giác khi nhân vật trong sách lại là mình chứ!
Lâm Sanh: Ngươi không lên Tinh Võng thì không biết, ngươi và nguyên soái từ lâu đã là cặp đôi thần tiên trong lòng dân chúng.
Lâm Sanh: Trước khi hai ngươi kết hôn, fanfic đã nhiều vô kể. Quyển đó chính là một trong số những tác phẩm bán chạy nhất.
Bạch Uyên: Đây là quá mức thẩm rồi a!!
Lâm Sanh: Ách, nếu không ngươi đi hỏi thử một chút?
Bạch Uyên: 【 ngươi đại gia 】jpg.
Lâm Sanh: Mắng ta cũng vô dụng, chẳng lẽ giờ ngươi không nên hỏi thử vị trong nhà kia, vì sao văn phòng lại bày loại sách này a?
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. Tạ Hoài đẩy cửa bước vào, vừa vặn thấy Bạch Uyên đứng trước tủ, trong tay còn cầm một quyển sách…
Khoan, đó chẳng phải là…
“Tạ Hoài.” Bởi vì vừa rồi đọc hai trang miêu tả quan hệ, mặt Bạch Uyên vẫn còn hồng hồng, “Ta không ngờ ngươi lại…”
“Má, cái quỷ gì vậy…”
Bạch Uyên cũng chẳng nói nổi nữa, chỉ đặt mạnh sách xuống bàn, ý là để chính Tạ Hoài giải thích.
Nhưng thấy bộ dáng đỏ bừng mặt của cậu, ngược lại Tạ Hoài chẳng hề vội giải thích.
Y tiến lên vài bước, chặn Bạch Uyên trong một góc, thân thể kề sát, độ ấm đối phương truyền tới rõ rệt.
“Như thế nào, sách kia viết cái gì?”
Bạch Uyên cố sức đẩy ra, nhưng người ta không hề suy suyển.
“Ngươi biết rõ còn hỏi.” Cậu chắc nịch.
Tạ Hoài đưa tay lấy lại quyển sách, cạnh sách khẽ chạm vào cằm Bạch Uyên, mỉm cười: “Hửm.”
“Đó là ta tịch thu từ tay tân binh.” Cuối cùng Tạ Hoài cũng mở miệng, “Nghe nói nhiều người xem quá, không tập trung huấn luyện.”
Cái gì? Rất nhiều người đều đã xem?
Ha, đây chính là sức hút của hàng bán chạy nhất sao.
Bạch Uyên hít sâu một hơi, tự dưng thấy bình tĩnh hơn nhiều.
Dù sao cũng chỉ là mình với người nào đó bị đem ra vẽ mà thôi, có gì đâu.
… Có gì đâu cái rắm ấy! Bạch Uyên không nhịn nổi, nắm cổ áo Tạ Hoài, “Thế ngươi còn bày nó trong văn phòng, sợ người ta không biết chắc?”
Tạ Hoài để mặc cậu phát tiết, còn cố ý thả lỏng cơ bắp, sợ da thịt tay non mềm của dẫn đường đánh đến lỡ rách.
“Hồi đó định hủy, nhưng lại tiếc những bức vẽ có em nên giữ lại.” Tạ Hoài trấn an, “Tủ có che chắn, bình thường chẳng ai thấy được bên trong.”
“Che chắn?” Bạch Uyên cố nhớ lại, hình như cậu cũng chẳng chạm loạn gì mà.
Tạ Hoài cười, nhéo nhéo má cậu: “Là ta thiết lập, nhưng đối với em thì không có hiệu quả.”
Bạch Uyên giơ quang não, còn định hỏi tiếp……
“Quang não của em và ta đã trói định, che chắn cũng không có hiệu quả.”
Bạch Uyên ngẩn người, “Khi nào trói định?”
Tạ Hoài dịu dàng đáp: “Em quên rồi sao? Ngày đầu tiên em đến phủ nguyên soái, ta đã nhờ Trần Bất Phàm thao tác qua.”
Nghe đúng như là có chuyện đó.
Khoan đã, Bạch Uyên chợt bắt trúng trọng điểm: “Vậy ngươi đã đọc hết quyển đó rồi?”
Không ngoài dự đoán, Tạ Hoài gật đầu.
Bạch Uyên vốn nghĩ kinh nghiệm bản thân trong mảng này chắc chắn nhiều hơn y, ít nhất đọc cũng nhiều hơn nhiều.
Sắc mặt đỏ ửng dần tan, cậu chủ động nghiêng vào ngực lính gác, ngửa đầu: “Vậy ngươi không muốn thử sao?”
Không ngờ lại phát triển thế này. Tạ Hoài hơi ngạc nhiên, cũng đúng, ngày nào Bạch Uyên cũng kêu muốn đánh dấu, coi như hợp tính cách đi.
Nhưng nghĩ đến chuyện đánh dấu, ánh mắt Tạ Hoài lập tức trầm xuống — làm vậy sẽ khiến cậu bị thương.
Chờ mãi không thấy người trước mặt có động tĩnh, vừa định mở miệng, giây tiếp theo, môi cậu đã bị ngậm chặt.
Khác với cái hôn vội trong hôn lễ, lần này Tạ Hoài chủ động đưa đầu lưỡi vào.
Cho dù vành tai đỏ như muốn nhỏ máu, Bạch Uyên vẫn không chịu thua mà đáp trả.
Trong sách viết xoắn ốc thế nào, là trái phải trên dưới luân phiên…
Tạ Hoài hơi nhướng mày, cái này học ở đâu ra?
Rất nhanh, Bạch Uyên rốt cuộc không duy trì được dáng vẻ bình thản, hơi thở bị nuốt cạn, vẫn chưa đủ, còn bị ép buộc cuốn vào sâu hơn.
“Ưm…”
Tinh thần lực của lính gác cao cấp như lời tuyên thệ chủ quyền, tầng tầng lớp lớp phủ kín Bạch Uyên, nhưng trước sau vẫn không chịu hạ ấn ký.
Bạch Uyên cố sức né tránh, ý đồ lộ ra phần da thịt khác trước mắt Tạ Hoài.
“Cắn chỗ này cũng được, ngoài da thôi, chỉ đánh dấu một chút, thật sự không sao.”
Tạ Hoài khẽ lắc đầu, im lặng gia tăng nụ hôn.
Mãi đến khi dẫn đường trong ngực mềm nhũn như nước, y mới buông lỏng, ôm cậu đặt xuống sô pha, dịu dàng vỗ về.
Bạch Uyên chẳng vui vẻ gì. Cậu vốn nghĩ với tình cảnh này có thể nhân cơ hội hoàn thành đánh dấu, ai ngờ người này thật sự biết nhẫn nhịn đến thế.
“Ngươi định cả đời này cũng không đánh dấu sao?”
Tạ Hoài không trả lời, chỉ yên lặng dọn đồ ăn ra, đưa cho cậu đôi đũa.
“Trì hoãn lâu thế rồi, ăn nhiều một chút.”
Bụng kêu ục ục phản đối, Bạch Uyên thở dài.
Thôi, dù sao Trần Bất Phàm cũng sắp gửi thuốc tới rồi.