Chiếc xe huyền phù này chở Bạch Uyên thật lâu, chạy mãi như thuấn di mà vẫn chưa về tới nơi. Trên bảng điều khiển sáng lên mười mấy đèn đỏ, Bạch Uyên dời ánh mắt đi, giả vờ như không thấy.
“Sao lại thế này?”
Cậu vội vàng đi thẳng đến phòng ngủ của Tạ Hoài, lại bị Clint đột ngột ngăn lại.
“Bạch tiên sinh, ngài không thể đi vào.”
“Vậy tại sao còn gửi thông tin cho ta?” Bạch Uyên hất tay Clint ra, lạnh nhạt nói: “Có bản lĩnh thì cứ gạt ta mãi đi.”
Dường như Clint cũng không thực sự muốn ngăn cản, tay chẳng dùng bao nhiêu sức, mặc cho Bạch Uyên đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
Trần Bất Phàm đang gắt gao nhìn chăm chú vào dụng cụ trước mặt, mười ngón tay gõ lách cách. Nghe động tĩnh, hắn chỉ nhạt nhẽo liếc qua một cái.
“Thế mà Clint không cản ngươi sao?”
Bạch Uyên nhanh chóng bước đến trước giường, nắm lấy tay Tạ Hoài, cảm nhận rõ sự lạnh lẽo bất thường, lông mày lộ vẻ tức giận.
“ Tình huống rốt cuộc thế nào? Hiện tại ta là dẫn đường của Tạ Hoài, có gì không thể nói?”
Vừa nói, từng sợi tinh thần mỏng manh đã dò ra, nhanh chóng bao trùm cả gian phòng ngủ.
Có lẽ vì cảm nhận được tinh thần lực quen thuộc, Tạ Hoài khẽ nhíu mày rồi thả lỏng đôi chút, hơi thở cũng trở nên thông thuận hơn.
Thấy số liệu trên thiết bị có phần cải thiện, Trần Bất Phàm thở dài một hơi.
“Ta đương nhiên muốn ngươi tới. Những thông tin kia đều do ta gửi cho ngươi.” Trần Bất Phàm gãi đầu, vì mình tùy tiện xâm nhập quang não của người khác mà có chút chột dạ, “Nguyên soái đại nhân nhớ ngươi đến mức, thiếu chút nữa thì nổ tung đầu óc.”
Đến nước này rồi, còn có thể thế nào nữa? Nhìn gương mặt tái nhợt của lính gác, Bạch Uyên chẳng thể giận nổi.
“Ta nên làm gì? Trước kia ta từng thử tiến vào không gian tinh thần của y, nhưng không thể tham nhập mà không gây thương tổn.”
“Chính là phải mạnh mẽ phá bỏ.” Trần Bất Phàm ho nhẹ, “Hiện tại nguyên soái luôn lo sợ mình bạo tẩu làm hại người, nên trong tiềm thức hoàn toàn phong ấn không gian tinh thần.”
Bạch Uyên nhớ lại những đoạn ghi hình chiến đấu của Tạ Hoài gần đây, quả thật đã rất lâu rồi y không sử dụng tinh thần lực.
Thậm chí, ngay cả cơ giáp cũng không mở ra nữa.
“Ta sẽ khai thông cho y ngay bây giờ.”
“Từ từ đã.” Trần Bất Phàm vội điều chỉnh phương án giả thuyết, “Ngươi cũng thấy được dao động tinh thần của nguyên soái, trị số hiện tại vô cùng kh*ng b*, ta lo rằng……”
“Có gì đâu.” Bạch Uyên tùy tiện liếc qua, “Cũng chỉ cao hơn gấp 13, 14 lần.”
Trần Bất Phàm gần như hét toáng: “Chỉ? Vậy mà còn chưa đủ dọa người chắc!”
“Ta biết ngươi rất lợi hại, nhưng người bình thường vĩnh viễn không thắng nổi kẻ điên, đạo lý này ngươi hiểu. Theo kinh nghiệm, xác suất ngươi bị phản kích thần kinh hỗn loạn không kém 60%.”
Bạch Uyên chớp mắt, thản nhiên: “Ồ.”
Trần Bất Phàm đập trán, “Thôi, dù sao ngươi cũng sẽ không bỏ cuộc.”
Hắn không nói ra, kỳ thật chính hắn cũng rất muốn cho Bạch Uyên thử. Dữ liệu quý giá như thế bày ngay trước mắt, làm sao có thể bỏ lỡ?
Nghĩ vậy, khóe môi Trần Bất Phàm không kìm được mà nở nụ cười rạng rỡ.
“Ta sẽ ở bên này hỗ trợ ngươi, nói không chừng còn có thể giúp đỡ gì đó.”
Bạch Uyên chiếm lấy ghế xoay của Trần Bất Phàm, tìm một tư thế thoải mái dựa lưng, nghe vậy gật gù.
“Vậy thì cảm ơn ngươi trước.”
Hai người không nói thêm nữa, bầu không khí trong phòng thoáng chốc trở nên nghiêm túc.
Bạch Uyên chẳng xa lạ gì với việc khai thông tinh thần, với tư cách là dẫn đường cao cấp hiếm có, cậu thường đến quân bộ hỗ trợ.
Nhưng một lính gác cấp bậc như Tạ Hoài, thì đây là lần đầu tiên tiếp xúc.
Bạch Uyên hít sâu một hơi, không sao, cũng giống như trước thôi, chỉ là lần này sẽ thô bạo hơn một chút.
Sau khi chắc chắn với Trần Bất Phàm rằng phá mở lá chắn tinh thần sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn, hơn mười xúc tua tinh thần đồng loạt dò ra, không chút lưu tình chui thẳng vào không gian tinh thần của Tạ Hoài.
Mới chỉ là xâm nhập tầng nông, Bạch Uyên đã cảm nhận lực cản khổng lồ. Xúc tua như bị thứ gì dính chặt, duỗi ra rồi co lại mấy lần.
“Đốc… đốc…”
Một bức tường vô hình chắn ngang phía trước, đúng là chỗ Bạch Uyên cần tìm.
Trong chớp mắt, xúc tua xoắn lấy nhau thành một luồng to lớn, kiên định lao thẳng về phía trước.
Một lần, hai lần.
Quá trình phá xuyên so với tưởng tượng lại dễ dàng hơn, nhưng ngay sau đó gió tuyết ào ạt tràn đến khiến xúc tua bị ép lui liên tiếp.
Trong thế giới thực, người Bạch Uyên ướt đẫm mồ hôi lạnh, Trần Bất Phàm vội nhận khăn giấy từ tay Clint, dịu dàng lau cho cậu.
Không nhìn rõ. Tuyết trắng che kín trời đất, Bạch Uyên không thể xác định đường đi phía trước.
Xem ra muốn tìm hình chiếu tinh thần của Tạ Hoài là không khả thi, Bạch Uyên dứt khoát tiến hành khai thông diện rộng.
Chưa từng có dẫn đường nào tiến được vào băng thiên tuyết địa của y, chỉ cần ngẫu nhiên nuốt lấy một sợi xúc tua tinh thần của Bạch Uyên, nơi ấy lập tức trở nên điên cuồng.
Gió lốc vô tình vây chặt Bạch Uyên vào trung tâm, từng ngụm, từng ngụm như muốn l*t s*ch xúc tua, g*m c*n đến vô cùng khoái trá.
Dần dần, Bạch Uyên từ chủ động biến thành bị động. Cậu cảm nhận rõ tinh thần lực của mình đang trôi đi với tốc độ lớn, cho dù là cậu, e rằng cũng cầm cự không được bao lâu.
Muốn rút lui sao? Hiện tại có lẽ vẫn còn kịp.
Mặt đất lạnh lẽo cứng rắn dưới chân liên tục k*ch th*ch thần kinh, khiến Bạch Uyên hiểu rõ cái giá phải trả nếu bỏ đi lúc này.
“Ta cũng muốn xem học viện kiểm tra ngươi như thế nào.”
Trước mặt thoáng hiện bóng dáng thiếu niên non nớt, xen lẫn đường nét lính gác trưởng thành.
“Sẽ rất vất vả.”
“Này, vậy thôi bỏ đi, ta lười lắm.”
“… Nhưng ta cảm thấy ngươi làm được.”
“Ha ha, có phải ngươi muốn ta đi học cùng ngươi?”
Thiếu niên không trả lời.
“Hiểu rồi, vậy ta cố gắng một chút, coi như nỗ lực đi.”
Tiêu hao quá độ khiến từng dây thần kinh của Bạch Uyên như bị đốt cháy. Máu không ngừng trào ra từ khóe miệng, hốc mũi.
“Kẻ l·ừa đ·ảo.”
Tuyết trắng vây quanh, từ mỏng manh đến cuồng bạo, ánh lửa tùy ý lan tràn như muốn tàn sát thần minh.
Tạ Hoài bỗng trợn mắt, đập vào tầm nhìn là trần nhà quen thuộc.
“Mau mở khoang trị liệu, cậu ấy mất máu quá nhiều…”
Đó là giọng Trần Bất Phàm. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Máy theo dõi liên tục kêu vù vù, Trần Bất Phàm miễn cưỡng phân tâm, vừa kịp thấy Tạ Hoài cố gượng ngồi dậy.
“Má nó, thật sự sống lại!”
Giọng hắn khó nén vui sướng. Tạ Hoài chau mày, ngẩng lên, chỉ thấy một góc áo tái nhợt.
Bóng dáng Clint nhanh chóng biến mất, trong phòng chỉ còn sót lại chút tinh thần lực nhàn nhạt, chứng minh một người khác từng ở đây.
“Bạch Uyên, em ấy thế nào rồi!”
Tạ Hoài vừa đứng dậy, não liền đau nhói như xé rách, buộc y phải vịn mép giường, chậm vài giây mới thở nổi.
Trần Bất Phàm rót cho y một cốc nước, “Cậu ấy mất máu quá nhiều, tinh thần lực tiêu hao quá độ. Ta đã bảo Clint đưa cậu ấy đến khoang trị liệu.”
“Ngươi hiện tại cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, tỉnh lại đã là may mắn rồi.” Trần Bất Phàm đỡ lấy cánh tay y, “Ngươi đi xem cậu ấy cũng chẳng ích gì, nhiều lắm chỉ cùng nằm khoang trị liệu với cậu ấy.”
Nếu không phải khoang trị liệu bất lực với bệnh về không gian tinh thần, Tạ Hoài đã mua một trăm cái để đặt sẵn trong nhà rồi.
“Ta đã nói rồi, không được cho cậu ấy lại đây.” Tạ Hoài đưa tay qua thành khoang, chạm lên gương mặt tái nhợt của Bạch Uyên, “Ta phải làm sao mới có thể không làm em bị thương?”
Cố chấp trong tình yêu vốn là không thể giải thích, huống chi y lại cố chấp vì để tâm quá mức.
Trần Bất Phàm không cho ra được đáp án, chỉ thức thời lôi kéo Clint rời khỏi.
Tạ Hoài chưa bao giờ thấy thời gian trôi lâu đến vậy. Đầu y lại đau dữ dội. Muốn nổi điên đập đầu vào tường, nhưng lại sợ đánh thức Bạch Uyên đang hôn mê.
Mà cũng luyến tiếc rời khỏi Bạch Uyên.
Cuối cùng, y cưỡng chế đếm nhịp tim của chính mình, nhưng vì đập quá nhanh mà loạn nhịp liên tiếp. Mỗi khi như thế, Tạ Hoài đều tàn nhẫn tự giáng một cú vào đầu để khống chế.
Thật ra Bạch Uyên không cảm thấy gì. Trong không gian tinh thần, mọi thứ như cách qua một tầng sa mỏng. Dù cơ thể ngoài đời bị tổn thương, cậu cũng thấy như đang trong mộng.
Một giấc ngủ này, cả thân thể đều nhẹ nhõm. Đó là suy nghĩ đầu tiên khi Bạch Uyên mở mắt.
Cho đến khi cậu phát hiện trước mặt mình thật sự có một khối pha lê quen mắt.
Khoang trị liệu? Sao cậu lại ở đây?
Tạ Hoài gần như ngay lập tức nhận ra Bạch Uyên tỉnh lại, vội đứng lên, vì giữ nguyên một tư thế quá lâu mà loạng choạng.
Thấy Tạ Hoài đã tỉnh, Bạch Uyên đương nhiên vui mừng. Điều đó chứng minh hành động của cậu có hiệu quả. Nhưng khi nhìn đôi mắt đầy tơ máu của y, cậu lại cau mày. Người này thực sự ổn chứ?
Dưới sự đỡ của Tạ Hoài, Bạch Uyên thuận lợi bước ra khỏi khoang trị liệu, rồi dứt khoát ấn y vào trong đó.
Vừa định mở miệng, Tạ Hoài liền bị chặn:
“Có gì thì chờ ngươi trở nên giống người bình thường rồi hẵng nói.” Bạch Uyên vỗ lên thành khoang, “Ta đi tìm Trần Bất Phàm, ngươi ngoan ngoãn nằm yên.”
Cửa khoang khóa chặt. Tạ Hoài cũng không giãy giụa, chỉ nhìn theo bóng lưng Bạch Uyên rời đi.
Có thể đi, có thể nói chuyện, xem ra trạng thái của cậu vẫn ổn. Chỉ là…
Tạ Hoài hạ quyết tâm, tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai.
Trong lúc đang trao đổi lần hai với Trần Bất Phàm, Bạch Uyên hỏi:
“Nếu ta thường xuyên giúp khai thông cho y như vậy, có khả năng chữa khỏi không?”
Trần Bất Phàm cắn miếng đào, lắc đầu: “Trước đây có lẽ còn được, nhưng bây giờ thì không.”
Bạch Uyên hơi tức giận, “Sớm biết thì hai năm trước ta đã ấn y xuống khai thông rồi.”
“Nhưng khi đó ngươi không động nổi y.” Trần Bất Phàm buông tay vô tội, “Ngươi nhìn ta vậy cũng vô ích, lúc đó nguyên soái càng điên hơn bây giờ, ai cũng không khuyên nổi.”
“Cho nên mới cần thuốc trợ lực.” Bạch Uyên xoa xoa cổ, “Ngươi có loại thuốc đó không, cho ta một ít đi.”
Cả hai đều hiểu rõ “thuốc” ở đây là gì, nhưng không nói ra.
Trần Bất Phàm nhỏ giọng: “Ngươi chắc chứ? So với để y mất hẳn lý trí, thà tỉnh để kiềm chế lại còn hơn. Ta sợ ngươi không chịu nổi.”
Thật ra Bạch Uyên cũng chẳng mấy tin tưởng vào bản thân. Từ sau khi tốt nghiệp trường qu·ân đ·ội, thể chất cậu càng ngày càng kém, giờ chỉ chạy vài vòng đã mệt.
Nhưng nghĩ đến tinh thần của Tạ Hoài ngày một tệ, cậu không có lý do gì để do dự.
“Đưa thuốc cho ta, ta tự biết chừng mực.”
Trần Bất Phàm giơ ngón cái với cậu.
Không xa đó, Clint lặng lẽ nghe hết cuộc trao đổi giữa hai dẫn đường, âm thầm ghi nhớ trong lòng.