Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 134: Thanh mai trúc mã

Trước

“Ta ở cửa.”

Bạch Uyên thu hồi quang não, bước nhanh hai bước, quả nhiên thấy chiếc xe huyền phù mà Tạ Hoài vẫn thường dùng.

“Sao hôm nay lại rảnh đến đón ta?” Cậu ngồi vào ghế phụ, cười trêu, “Nguyên soái đại nhân cũng biết sủng hạnh rồi?”

“Ùe.” Tạ Hoài đáp, “Bởi vì ta muốn sớm nhìn thấy em một chút.”

“A.”

Bạch Uyên vội xoay đầu ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ đỏ mặt.

Nhận được tin, Clint đã chuẩn bị cơm xong, hai người vừa về đến nhà liền được ăn ngay đồ ăn nóng hổi.

Bạch Uyên ợ một cái, lững thững theo Tạ Hoài vào phòng ngủ, liếc mắt khắp nơi, hỏi: “Ngươi bảo ta xem thứ gì?”

Tạ Hoài mở ngăn kéo, lấy một quyển album giấy ra, kéo cậu cùng ngồi mép giường.

“Đồ này bây giờ đúng là hiếm thấy.” Bạch Uyên vuốt bìa nhẵn bóng, “Ngươi cũng rảnh rang quá nhỉ.”

“Mở ra xem đi.”

Bạch Uyên mở trang đầu, trước mắt là hai bé trai lấm lem. Cậu nhướn mày kinh ngạc: “Cái này chụp khi nào vậy?”

“Chắc lúc theo dõi quay được.” Tạ Hoài cười, “Em còn nhớ chuyện khi đó không?”

“Sao có thể không.” Bạch Uyên lật thêm vài trang, toàn bộ đều là ảnh hai đứa nhỏ, chưa lớn lắm.

Khi ấy cậu mới năm tuổi, trong một lần kiểm tra sức khỏe, bị phát hiện có thiên phú trở thành dẫn đường cao cấp. Thế là bị ép nhận đủ loại dạy dỗ hỗn loạn.

Từ nhỏ Bạch Uyên đã ghét phiền phức, vừa nghe phải học là cậu không chịu, nằm lăn ra đất khóc toáng lên, chỉ mong được thoát khỏi nanh vuốt học tập.

Cha mẹ Bạch gia xấu hổ nhìn nhân viên giáo dục được cử đến, phải bế cậu lên dỗ mãi.

Tất nhiên, vô dụng.

Không muốn bỏ qua mầm non tốt thế này, bọn họ nghĩ cách khác.

“Chúng tôi có nhiều trẻ mồ côi được nuôi tập trung, hay chọn một đứa đến bầu bạn học tập với Bạch Uyên?”

Bạch Uyên vẫn kiên quyết phản đối, còn tuyên bố hễ đứa trẻ nào đến thì cậu đánh đứa đó.

Và người đầu tiên được cử đến chính là Tạ Hoài. Trước khi vào nhà Bạch gia, các trưởng bối nhẹ vỗ đầu y, dặn dò từng bước: “Một thời gian tới, con sẽ bầu bạn với một bạn nhỏ dẫn đường.

“Đứa nhỏ này ghét học, nhưng lại thích chơi cùng bạn đồng trang lứa. Con muốn vào trường quân đội đúng không? Đây sẽ là nhiệm vụ đầu tiên của con: cố gắng dạy bạn ấy được nhiều nhất có thể.”

Khi đó Tạ Hoài tám tuổi, đại khái hiểu ý người lớn, cũng thật lòng muốn giúp cậu bé tiềm năng kia.

“Tròn Tròn, ngươi khỏe.”

Y gõ cửa phòng ngủ, nhìn thấy bé con trắng trẻo đáng yêu, nụ cười trên mặt càng sâu.

“Ta có thể chơi với ngươi không?”

Bạch Uyên vốn định co rúm không nhúc nhích, nhưng trong tay y có mô hình cơ giáp nhìn thật hấp dẫn.

Cậu miễn cưỡng bước tới hai bước, nhấn mạnh: “Chỉ chơi thôi nhé, ta không học đâu.”

Tạ Hoài gật đầu, dắt cậu ra sau vườn.

“Đến đây làm gì?” Bạch Uyên cảnh giác trừng to mắt, con ngươi tím xoay vòng, “Ta sẽ không vận động đâu đấy!”

“Không phải.” Tạ Hoài nhanh chóng giải thích, “Mô hình cơ giáp này có thể phóng to, ở đây đủ chỗ để triển khai.”

Vừa dứt lời, y nhấn một nút, mô hình vốn chỉ 40cm lập tức phóng to gấp năm, khiến Bạch Uyên phải ngửa cổ mới thấy hết.

“Wow, ngầu quá!”

Cậu tò mò sờ chỗ này chạm chỗ kia, còn nhảy thử vài cái.

Tạ Hoài đứng sau lưng, khẽ sờ mũi, cười đắc ý như mưu kế thành công.

“Tròn Tròn có muốn thử ngồi vào không?”

Bạch Uyên xoay người ngay, níu áo Tạ Hoài: “Muốn muốn muốn!”

“Khụ khụ.” Tạ Hoài nghiêm giọng, “Nếu ngươi chịu theo ta vận hành một chút tinh thần lực, ta sẽ cho ngươi lên.”

Đáng giận, quả nhiên tâm tư kẻ này không trong sáng.

Bạch Uyên bĩu môi, trong lòng giằng co.

“Ngươi cũng chẳng cao hơn ta bao nhiêu, sao bế ta lên được?”

Tạ Hoài chỉ vào dây leo bên cạnh, giải thích: “Ta đã được huấn luyện, có thể bế ngươi leo lên từ đây.”

Bạch Uyên ngắm nghía dây leo, lại nhìn tay chân nhỏ bé của y, lắc đầu: “Ta không tin, trừ phi ngươi thử bế ta xem.”

Quả nhiên bé con này chẳng đề phòng gì, Tạ Hoài nghĩ.

Giây sau, eo Bạch Uyên bị siết chặt, cả người bị nhấc bổng. Chưa kịp hiểu chuyện gì, đến khi phản ứng lại, hai đứa đã đứng trên mái nhà.

“A!”

Đột ngột ở chỗ cao, kẻ lười nhác như Bạch Uyên choáng váng, nắm chặt vạt áo người bên cạnh.

“Giờ tin chưa?”

Giọng Tạ Hoài vang bên tai, Bạch Uyên khẽ hé mắt, gật đầu thật nhẹ.

“Tin, ngươi thật là lợi hại.”

Một câu khen nhẹ, lại làm toàn thân Tạ Hoài sảng khoái.

Y không dọa nữa, ngoan ngoãn ôm dẫn đường nhỏ về lại mặt đất.

“Thế nào, có muốn học không?”

Bạch Uyên ngẩng đầu nhìn cơ giáp, lòng ngứa ngáy. Cậu cắn răng, hạ quyết tâm rất lớn: “Học đi.”

Từ đó, mỗi ngày đúng 9 giờ, Tạ Hoài sẽ đến nhà Bạch Uyên.

Hai đứa nhỏ cũng có quy củ của mình: luyện hai tiếng, rồi phải chơi một tiếng.

Ban đầu Tạ Hoài còn muốn bớt thời gian chơi đi, nhưng chỉ cần cậu bạn nhỏ này ngã oạch ra đất không chịu dậy, thì y chẳng làm gì được.

“Sau này ngươi sẽ điều khiển cơ giáp thật sao?” Bạch Uyên nghịch cần điều khiển trên mô hình, hỏi, “Cơ giáp thật với cái này khác nhau chỗ nào?”

Tạ Hoài đứng sau lưng, vòng tay che chở, sợ cậu ngã.

“Ta sẽ vào trường qu·ân đ·ội.” Y nói như khẳng định chân lý, “Đến lúc ta lái cơ giáp thật, ta sẽ nói cho ngươi.”

“À.”

Bạch Uyên duỗi chân, không biết trong đầu nghĩ gì.

“Tốt, chúng ta tiếp tục học.”

Ngoài tinh thần lực, Tạ Hoài còn dạy cậu vài chiêu thể thuật, chỉ tiếc bé con này cực kỳ lười, bị đánh hai cái liền kêu đau, rõ ràng da dẻ còn chẳng đỏ lên.

“Ai nha, ngoài vào trường qu·ân đ·ội, chẳng lẽ không có cơ hội khác chạm được vào cơ giáp sao?” Bạch Uyên rầu rĩ xoa tay, vừa nói vừa gặm miếng dưa hấu.

Tạ Hoài thay cậu lau mồ hôi, nghĩ ngợi: “Sau khi tốt nghiệp, chín phần mười công việc đều liên quan đến cơ giáp.”

“Ai.” Bạch Uyên thở dài, “Nhưng người như ta, thi trường qu·ân đ·ội chắc không nổi đâu.”

Y biết rõ cậu cực thích cơ giáp, mà thật ra ngoài lười biếng, các phương diện khác cũng không tệ.

“Không đâu, ta thấy ngươi có cơ hội rất lớn.”

“Nhưng ta ghét đánh nhau, càng ghét bị đánh.”

Tạ Hoài đem ý nghĩ ấy kể lại với người lớn. Phản ứng đầu tiên của họ là mừng rỡ: “Thế thì càng tốt, cơ hội trở thành dẫn đường cao cấp càng cao!”

Họ nói: “Thi vào trường qu·ân đ·ội không khó, chiến đấu chỉ là một phần. Không giỏi cái này thì lấy thành tích khác bù vào.”

Ngày hôm sau, Tạ Hoài thuật lại nguyên văn cho Bạch Uyên nghe.

Cậu không nói gì, nhưng trong huấn luyện sau đó cũng thôi không ồn ào đòi nghỉ.

Thời gian trôi nhanh, Tạ Hoài mười bốn tuổi, liền xin vào trường qu·ân đ·ội.

Ngày công bố kết quả, hai đứa nhỏ nắm tay chờ, đến khi quang não hiện chữ “trúng tuyển”, Bạch Uyên mừng rỡ ôm chầm lấy y.

“Oa oa, tốt quá! Chờ ta cũng thi đỗ, có học trưởng che chở rồi!”

Tạ Hoài búng nhẹ trán cậu, cười: “Sao trong đầu chỉ nghĩ toàn mấy c** **.”

“Dù sao, ngươi tuyệt đối không được giả vờ không quen biết ta. Vạn nhất ta bị đánh, phải tới cứu ta đó.”

Vì Tạ Hoài vào trường qu·ân đ·ội, bên cạnh Bạch Uyên trở nên vắng lặng. Cậu thường thất thần, mỗi ngày mong ngóng tin nhắn y gửi.

Tạ Hoài trưởng thành rất nhanh, mười sáu tuổi đã chính thức được quân đội tuyển nhận. Điều đó cũng đồng nghĩa, y không thể học cùng Bạch Uyên.

“Xin lỗi, Tròn Tròn.” Y vẫn ôn nhu gọi nhũ danh ấy. “Ta không giữ được lời hứa.”

Bên Bạch Uyên im lặng thật lâu, đến khi Tạ Hoà nghe tiếng hít mũi mơ hồ.

Tim y chợt thắt lại, thoáng nghĩ có lẽ không nên đi nữa.

“Không sao, đó là sự công nhận năng lực của ngươi.”

Giọng nói bình thản ấy khiến y an lòng hơn.

“Dù sao ta vẫn có thể nhắc tên ngươi, chắc cũng có chút tác dụng.”

Quả nhiên sau đó, Bạch Uyên cũng thi đậu vào trường qu·ân đ·ội. Nhưng giữa hai người, liên hệ dần thành một năm chỉ nói vài câu.

Tân binh thường xuyên bị đưa đi tinh cầu khác, không có tín hiệu, cả tháng trời không liên lạc.

Bạch Uyên nhìn bức chân dung tối mờ đối diện, cảm giác như có gì đã kết thúc. Cậu vẫn chăm chỉ học, yên lặng tốt nghiệp, rồi cùng bạn bè vào viện nghiên cứu cơ giáp.

Tin tức về Tạ Hoài mà cậu biết, nhiều nhất lại đến từ… hoàng đế. Lúc giúp Otis Đặc Uy khai thông, cậu bất ngờ nghe được tin không gian tinh thần của y càng ngày càng nát.

Biết y không chịu tìm dẫn đường, rốt cuộc Bạch Uyên chẳng thể chờ thêm, chủ động đi tìm.

Trớ trêu thay, lần hẹn ở quán ăn kia lại là lần đầu hai người gặp mặt sau khi trưởng thành.

“Ai.” Bạch Uyên dựa nghiêng lên người y, véo cánh tay, hỏi, “Nếu ta không tìm, ngươi thật tính ráng chịu cho đến chết sao?”

Tạ Hoài khẽ gật, tay ôm eo cậu.

“Em là giải dược duy nhất của ta. Nhưng ta không muốn làm em bị thương.”

“Ha.” Bạch Uyên bật cười, quay đầu hôn lên môi y: “Ngươi nên cảm thấy may mắn, ta – một kẻ lười đến thế, lại chịu chủ động đi tìm ngươi.”

“Kia… cảm ơn?”

Tạ Hoài không nói ra: chỉ cần được ở bên Bạch Uyên, dù có phải chết, cũng không sao cả.

—— tuyến phiên ngoại kết thúc ——