Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 127: Bạch Uyên & Tạ Hoài

Kỳ nghỉ một năm khó khăn lắm mới qua được nửa, Bạch Uyên cảm giác như mình lại sống thêm một đời.

Đương nhiên, nói vậy cũng chẳng sai biệt bao nhiêu.

“Hôm nay chị Âm gửi tin cho ta, hạng mục trong tổ phi thường khó giải.” Bạch Uyên quay đầu nhìn về lính gác đang nằm bò trên vai, đưa tay vuốt tóc y, “Ta muốn trở về xem thử.”

Tạ Hoài gắt gao ôm eo người yêu, nghe vậy mày khẽ nhíu lại.

“Có thể không đi được không?”

Trong nháy mắt Bạch Uyên mềm lòng, nhưng vẫn nỗ lực thuyết phục: “Cho dù đi cũng không mất nhiều thời gian, ta sẽ mau chóng làm xong, sau đó quay lại quân bộ bồi ngươi.”

Thật ra Tạ Hoài chỉ là không nỡ buông tay, trong lòng y rõ ràng, bầu trời rộng lớn kia vốn thuộc về Bạch Uyên, sớm hay muộn cậu cũng sẽ trở về nơi đó.

“Đi đi. Em cũng đừng để mệt quá, không nhất thiết ngày nào cũng phải đến lăn lộn ở quân bộ.”

Bạch Uyên cười, nghiêng người hôn lên môi Tạ Hoài.

“Được.”

Vì Tạ Hoài tùy hứng mang Bạch Uyên đi chơi mấy ngày, công việc quân bộ chồng chất không ít. Cho dù Lý Hành Chi dẫn theo một đám cấp dưới dốc toàn lực, vẫn cảm thấy có chút lực bất tòng tâm.

Tạ Hoài dẫn Bạch Uyên ở lại quân bộ, ngay cả phủ nguyên soái cũng chẳng về. Nếu Bạch Uyên không nói muốn quay về xử lý công việc khẩn cấp, có lẽ y còn chưa định trở lại.

Để bù đắp cho lần chia lìa sắp tới, đêm hôm đó Bạch Uyên bị đè nặng liên tiếp nhiều lần, thẳng đến khi hoàn toàn không còn chút sức lực, dấu ấn tinh thần phía sau như muốn đâm vào tận xương cốt, Tạ Hoài mới buông tay.

Sau đó, trong phòng tắm lại là một trận triền miên mưa gió.

Vì vậy hôm sau, rõ ràng đã hẹn 7 giờ sáng, nhưng Bạch Uyên lại trễ đến hai giờ.

“A a a a, cuối cùng ngươi cũng tới!!!”

Vừa mới bước vào cửa, Dedes đã lao tới, suýt chút nữa đụng ngã Bạch Uyên vốn đang toàn thân rệu rã.

Cho dù Tạ Hoài đã chăm sóc chu đáo, thuốc chữa trị cũng chẳng tiếc dùng, nhưng cơ bắp Bạch Uyên vẫn mơ hồ đau nhức.

Cậu chống tay vào bàn, bất lực cười:

“Ừ, ta trở về rồi. Ngươi gọi chị Âm tới, chúng ta đi khoang mô phỏng.”

Ba người bọn họ mỗi người giỏi một hướng khác nhau, Bạch Uyên nhanh chóng xử lý xong phần vấn đề của mình, thậm chí còn đem một vài thiết kế trước đây ở phủ nguyên soái ra dùng.

“Ta nói, không hổ là ngươi, đã kết hôn rồi mà còn lo công việc?”

Bạch Uyên chưa từng quên sơ tâm khi đó, dứt khoát kéo hai người kia lại, đơn giản nói qua ý tưởng của mình.

Trình Âm gật gù: “Nghe cũng ổn, nếu không nộp lên bên trên xem thử?”

Dedes xung phong: “Để ta nộp giúp, ngươi khỏi phải chạm mặt tổng quản.”

Cũng bởi vụ này, kế hoạch vốn chỉ mất một tuần để kết thúc, Bạch Uyên lại bị kéo dài nguyên một tháng.

Mãi đến khi Tạ Hoài xử lý xong văn kiện quân bộ, hiếm khi có chút nhàn rỗi, y thậm chí còn chủ động tới mấy trạm NFM.

Đương nhiên, trên mặt còn mang dịch dung mượn từ Clint. Đã mất quản gia tốt nhất, giờ vợ chồng trẻ lại mỗi ngày quấn quýt, Tạ Hoài không thể nào mất đi người yêu của mình nữa.

Sau khi hỏi thăm vài người, y gõ cửa văn phòng tiểu tổ của Bạch Uyên.

Ra mở cửa là một người tóc đỏ, vừa thấy mặt liền buông một câu: “Ngọa tào.”

Tạ Hoài cau mày, ngày nào Bạch Uyên cũng phải cộng tác với loại người vô lễ như thế sao?

Trình Âm nghe động tĩnh thì ngẩng đầu, vội vàng né ra khỏi chỗ Bạch Uyên.

“Người này chúng ta đều không quen, có phải vị kia nhà ngươi không?”

Bạch Uyên nhìn ra cửa, thấy gương mặt kia giống Tạ Hoài tới bảy tám phần, không nhịn được cười hai tiếng, sau đó đưa người vào.

“Sao ngươi lại tới đây?”

Tạ Hoài nhìn nụ cười nhạt của người yêu, tim lập tức thắt lại.

“Cũng may ta đến, nếu không ngươi cứ thế mà lăn lộn hoài.”

Dedes dựng tai lắng nghe, mắt sáng rực. Trình Âm cũng không khá hơn, lén chú ý động tĩnh của hai vợ chồng son.

Bạch Uyên dắt tay Tạ Hoài, cười lấy lòng: “Bận hơn ta tưởng, nhưng giờ có thể bồi ngươi rồi.”

Tạ Hoài gật đầu, không chút khách sáo, trực tiếp kéo người đi.

Dedes cùng Trình Âm liếc nhau, trong mắt đều là ánh sáng hóng hớt.

Đương nhiên Tạ Hoài không thể làm gì Bạch Uyên ở chỗ này, dù rằng trong lòng y rất muốn.

Ngay gần NFM có một khách sạn cao cấp, Tạ Hoài dứt khoát mở phòng.

Bạch Uyên theo bên cạnh y, tay vẫn bị nắm chặt. Thấy lính gác kéo thẳng vào khách sạn, cậu không khỏi bật cười.

Từng lớp áo quần bị gỡ xuống, cuối cùng chẳng còn sót lại gì. Bạch Uyên sớm đoán được sắp xảy ra chuyện gì, liền chủ động ôm lấy.

Nhưng kết quả lại bị treo ngược.

Giây tiếp theo, thân thể cậu đã nằm trên ga giường mềm mại, eo bị vòng tay ấm áp khóa chặt, hơi thở lính gác phả bên tai.

“Đừng nghĩ gì cả, ngủ một giấc cho ngon.”

Bạch Uyên cảm nhận được rõ ràng phần căng cứng bên hông, trong lòng dâng lên một tia ấm áp, nhưng vẫn trêu: “Ngươi như vậy mà ngủ được sao?”

Tạ Hoài véo má cậu, “Đừng dụ ta.” Thanh âm y khàn hơn thường ngày, trong hơi thở tràn đầy nóng bỏng.

Quả thật Bạch Uyên đã không còn chút sức lực, cả người được tinh thần lực quen thuộc bao vây, chẳng mấy chốc đã ngủ say.

Tạ Hoài xác nhận người yêu đã ngủ, y mới nhẹ nhàng xuống giường, lặng lẽ đi vào phòng tắm.

Khi Bạch Uyên tỉnh lại lần nữa, đã qua hai giờ. Không biết do chăn đệm ở đây quá thoải mái hay thế nào, tinh thần cậu khôi phục không ít.

Trong phòng tắm mơ hồ truyền ra tiếng nước, bên cạnh không thấy bóng dáng người kia, gần như cậu đã hiểu chuyện gì đang xảy ra ngay lập tức.

Dù sao trước kia 044 cũng từng có tình huống thế này, Bạch Uyên nhịn không được khẽ cười.

Tạ Hoài đối diện dòng nước lạnh, làm cả phòng tắm ngập hơi nước băng giá. Nhiệt nóng dưới thân vẫn chưa dịu xuống, y vuốt qua tóc ướt, thở dài một hơi thật mạnh.

Cửa phòng tắm bị kéo ra từ bên ngoài, Tạ Hoài ngẩng đầu, liền thấy th*n th* tr*n tr** của người yêu.

Quả nhiên, Bạch Uyên chân trần bước vào, đứng ngay trước mặt Tạ Hoài.

Tạ Hoài khép mắt, thở dài: “Em ra ngoài trước đi, chờ ta tắm xong.”

“Thật sự có thể tắm xong sao?” Bạch Uyên ngồi xổm xuống, ngẩng đầu, nói không rõ lời: “Như vậy sẽ nhanh hơn.”

Gân xanh trên cánh tay Tạ Hoài lập tức nổi lên, y cố nén không đưa tay nắm lấy gáy Bạch Uyên, thân thể khẽ run.

“Khụ khụ…”

Bạch Uyên lau mặt, lại giơ vòi sen rửa sạch, rồi quay đầu nhìn Tạ Hoài cười.

“Em thật là…” Tạ Hoài bất đắc dĩ ôm cậu vào lòng, hai người cùng nhau tắm rửa.

“Đêm nay vẫn không thể về nhà sao?”

Bạch Uyên cài lại cúc áo sơmi, bất đắc dĩ lắc đầu: “Mấy ngày nay quả thật bận, cho ta thêm chút thời gian.”

Tạ Hoài nhẹ hôn môi cậu, đầu lưỡi không an phận quấn loạn, đến khi gương mặt Bạch Uyên đỏ bừng mới chịu buông.

“Ừ, không sao, sau này ta lại đến tìm em.”

  •  

Hai tuần sau, Bạch Uyên hoàn thành toàn bộ công việc, mời Trình Âm và Dedes ăn một bữa lớn, sau đó trở lại quân bộ.

Hiện tại hai người đã liên thông không gian tinh thần, Tạ Hoài cảm nhận được hơi thở của người yêu, sớm chờ ở cửa đón.

“Xong việc rồi?”

Bạch Uyên mỉm cười gật đầu, mở quang não, gửi cho Tạ Hoài một thứ.

“Đây là…”

Một phần văn kiện, đến từ sản phẩm cơ giáp mới nhất của NFM. Tạ Hoài nhìn kỹ, phát hiện một số chỗ quen mắt, liền ngẩng đầu nhìn vào mắt Bạch Uyên.

“Đây là thiết kế trước kia của em phải không?”

Bạch Uyên sửa lại: “Là bản cải biên lần thứ mười tám. Dĩ nhiên, những thành viên khác trong tổ cũng cống hiến rất nhiều.”

Đôi mắt người yêu như phủ đầy sắc tím của biển hoa, Tạ Hoài cúi xuống đặt lên đó một nụ hôn khẽ.

“Em vất vả rồi, còn nữa… cảm ơn em.”

Bạch Uyên siết chặt y, hai người ôm nhau yên lặng rất lâu.

“Kỳ thật ta cũng nghĩ, hay là đến quân bộ, làm một chức quan nhỏ?” Bạch Uyên dựa vai Tạ Hoài, nhẹ giọng: “Dù sao trước kia ta từng làm nguyên soái nhiều năm, tự nhận vẫn có năng lực này.” Cậu nhìn y mỉm cười, “Nếu không, tinh thần lực của ta chẳng phải lãng phí?”

Tạ Hoài nắm ngón tay cậu, cũng cười: “Đó là điều tất nhiên, chẳng phải ta luôn ở bên cạnh em sao?”

“Nhưng ta vẫn thích công việc ban đầu.” Bạch Uyên nhìn ra bầu trời ngoài kia, “Hoặc có thể nói, ta vốn chưa từng thật sự thích làm việc ở quân bộ, chỉ là khi đó ta bắt buộc phải ở nơi đó, không thể rời đi.”

“Bây giờ ta có thể làm điều ta thật sự muốn. Vận mệnh của ta, cuối cùng cũng có thể do chính ta khống chế.”

“Đúng vậy.” Tạ Hoài khẳng định, “Ta sẽ ủng hộ em tất cả.”

Bạch Uyên bỗng nhiên đứng lên: “Ngươi thật sự không tò mò ta trước kia rốt cuộc là ai sao? Ta, Quy Vân, rốt cuộc đến từ nơi nào?”

Nếu nói không từng nghĩ, đó chắc chắn là dối trá. Không ai lại không muốn hiểu rõ toàn diện về người yêu của mình, Tạ Hoài cũng thế.

“Nhưng nếu ta muốn biết, vậy nhất định phải là do em tự nguyện nói ra.”

Bạch Uyên khẽ cười, thở dài: “Ngươi thật là…”

Tạ Hoài lại kéo cậu về, hôn l*n đ*nh tóc: “Ừ, ta chỉ mong em vui.”

“Hiện tại ta thật sự rất thỏa mãn.” Bạch Uyên hồi tưởng, “Hơn nữa, quá khứ của ta cũng chẳng khó khăn như ngươi nghĩ.”

Tạ Hoài gật đầu.

Bạch Uyên tiếp tục: “Ta đến từ một thời không song song với địa cầu, điểm này ngươi cũng rõ rồi. Thế giới của chúng ta có năng lực xuyên qua thời không, vì thế ta mới đến được nơi này.”

“Ở thời không của ta có một nhóm quản lý, hằng năm họ triệu tập những người tình nguyện, đi đến các thời không khác, hoặc hỗ trợ ổn định, hoặc ngăn chặn t·ai n·ạn. Tóm lại, đều là vì lợi ích của đại đa số nhân loại.”

“Từ nhỏ ta không có cha mẹ, lớn lên trong cô nhi viện. Nhưng thiên phú không tệ, sau này muốn báo đáp nhân loại, liền đăng ký tình nguyện.”

“Ta theo phi thuyền xuyên qua rất nhiều thời không, nhưng vẫn chưa tìm được nơi nào thích hợp. Năng lực của ta thuộc về phạm trù tinh thần lực, có rất ít thời không có nhân loại sở hữu loại năng lực này.”

“Cho đến khi ta đến thế giới của các ngươi.”

Phần còn lại, cả hai đều đã hiểu.

Tạ Hoài cảm thấy vô cùng may mắn. Đây là món quà lớn nhất mà ông trời ban cho y — để bản thân có thể cùng một người như thế đi hết đời.

“Cảm ơn em, đã đến bên ta.”

Bạch Uyên mỉm cười, ánh mắt kiên định nhìn vào người yêu.

“Đó là vinh hạnh của ta.”