Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 126: Lâm Sanh & Hill

“Cảm tạ đại nguyên soái đã đưa tiểu Bạch Uyên đi chơi.” Lâm Sanh cùng Hill ngồi trên một chiếc sô pha, vừa trêu vừa đùa nghịch tóc của y, “Hai ta rốt cuộc cũng có thời gian, nghĩ thế nào cũng không đủ.”

Hill bắt lấy ngón tay đang quậy loạn của Lâm Sanh, thò lại gần hôn một cái.

“Chờ nguyên soái trở về, chúng ta có thể xin nghỉ phép mấy ngày.”

Lâm Sanh đưa tay chỉ vào miệng mình, dò ra một chút đầu lưỡi.

Giây tiếp theo, eo hắn bị ôm chặt, tia tinh thần như che trời lấp đất trào dâng, không cho cự tuyệt mà xâm nhập vào không gian tinh thần của Lâm Sanh.

Lâm Sanh ngẩn người trong chốc lát, đợi ý thức khôi phục thì khoang miệng đã hoàn toàn bị xâm chiếm.

Hill vẫn bình tĩnh, mở to mắt, đem hết dáng vẻ chật vật của người yêu thu vào đáy mắt.

“Khụ… Ngươi đừng như vậy nhìn ta.”

Lâm Sanh vừa mới tìm được một chút khe hở để thở liền nói ra câu đó, ngay sau đó lại bị môi lưỡi quấn lấy lần nữa.

Giữa dẫn đường vốn không thể tiến hành đánh dấu bên ngoài hay bên trong, nhưng độ mẫn cảm của tơ tinh thần lại tăng gấp bội.

Bởi vì cả thân tâm đều tiếp nhận sự xâm lấn của đối phương, Lâm Sanh không có ý định phản kháng, mặc cho Hill dùng sợi tơ quấn kín mình.

Cảm giác bị đồng loại bao vây kỳ diệu đến mức, mỗi tấc trên da đều như bị nhuộm nóng.

Trong văn phòng bác sĩ, ánh đèn sáng chói, rất thuận lợi để Hill quan sát từng chi tiết trên cơ thể bệnh nhân.

“Nâng lên nào.”

Y còn đang mặc blouse trắng. Lâm Sanh chịu không nổi dáng vẻ như thế của Hill, đành ngoan ngoãn vươn tay ôm lấy cổ y.

Đèn dây tóc chói mắt khiến Lâm Sanh hơi quáng mắt, tay hắn trong vô thức mò mẫm, chạm trúng bút bi đang kẹp nơi cổ áo Hill.

Xoạch.

Bút rơi xuống đất, vỡ vụn ngay lập tức, mực bắn tung tóe khắp nơi.

Trên người, hai người đã sớm một mảnh hỗn độn.

Sau một lúc Lâm Sanh mới ổn định được hơi thở, hắn quay đầu hôn lên má Hill, tay lại không an phận tiếp tục trượt xuống dưới dò xét.

Hill không ngăn lại, vẫn thản nhiên nhìn chằm chằm hắn, thân thể còn khẽ dựa về phía trước cọ cọ.

“f*ck.” Lâm Sanh vừa cười vừa mắng, nhặt quần áo dưới đất, đi vào phòng trong tắm rửa.

Hill nhìn chằm chằm bóng lưng hắn rời đi, mở quang não thao tác vài cái.

  •  

“Hill!”

Trên hành lang khu chữa bệnh, hộ sĩ trừng mắt liếc Lâm Sanh, hắn ngượng ngùng cười, sau đó nhanh chóng lách mình vào văn phòng của Hill.

“Hill, ngươi cũng nhận được tin tức rồi sao?”

Hill vừa mới bước ra từ phòng mổ, rút một ống dịch dinh dưỡng, nghe vậy đáp: “Ừm, nghỉ một tuần.”

“Ngọa tào.” Lâm Sanh hai bước đã vượt qua, trực tiếp ôm Hill vào trong ngực. Hai người cao gần như nhau, sức lực hắn lại lớn, thậm chí còn nâng người rời khỏi mặt đất vài phần.

“Hay ta cũng tìm một hành tinh nhỏ để đi chơi?” Lâm Sanh cười nói, “Chọn chỗ ít người, khỏi thấy khó chịu.”

Hill không nói gì thêm, chỉ nhẹ vỗ cánh tay hắn, ý bảo hắn buông ra.

Hai ngày sau, lúc huấn luyện tân binh, Lâm Sanh thường xuyên thất thần, thi thoảng lại mở quang não nhìn chằm chằm.

Trên Tinh Võng, tin tức về một hành tinh nào đó có kẻ nói tốt, có kẻ nói xấu, hắn trong nhất thời khó mà quyết định.

“Đang xem cái gì mà nghiêm túc vậy?”

Bạch Uyên vừa lúc bước ra từ văn phòng của Tạ Hoài, liền thấy Lâm Sanh đứng ngẩn người bên đường băng.

Lâm Sanh xem giờ, dứt khoát cho tân binh tan đi ăn cơm, rồi kéo Bạch Uyên sang một bên, giơ quang não lên: “Ngươi giúp ta xem với, đi du lịch ở các hành tinh này có ổn không?”

Bạch Uyên nhận lấy, lướt qua vài cái, “Thoạt nhìn đều giống nhau cả.”

Lâm Sanh gật đầu đồng tình, “Đúng vậy, ta tìm nửa ngày cũng chẳng quyết định được.”

“Tạ Hoài có mấy hành tinh tư nhân, nếu không ta bảo y chia tư liệu cho ngươi, ngươi chọn một cái?”

Lâm Sanh do dự hai giây, “Như vậy chẳng phải đem chỗ hai ngươi hẹn hò nhường cho bọn ta?”

“Kia thì sao chứ, ai đi trước đi sau không phải đều giống nhau sao?” Bạch Uyên vỗ vai hắn, “Chờ tối nay, ta gửi cho ngươi.”

Mắt Lâm Sanh sáng rực, vui vẻ kéo Bạch Uyên đi đến nhà ăn.

Hôm nay Hill trực đêm, quang não của y đột nhiên điên cuồng rung lên.

Lâm Sanh: Tư liệu tinh cầu X5.

Lâm Sanh: Ngươi nhìn kỹ xem, muốn đi cái nào?

Lâm Sanh: Ta đi đặt mấy món cần thiết, đêm nay không bồi ngươi trực ban.

Lâm Sanh: 【thân thân】jpg.

Khóe miệng Hill khẽ nhếch, nhìn kỹ 5 tư liệu tinh cầu, cuối cùng cùng Lâm Sanh chọn một nơi nhiều nước.

Hai người đều thích bơi lội, lần này vừa khéo có thể sảng khoái thỏa thích trên biển.

“Ngọa tào ngọa tào, chỗ này còn lợi hại hơn ta tưởng tượng a!”

Lâm Sanh đã thay xong đồ bơi ở trên phi thuyền, vừa xuống liền nhào ngay xuống biển.

Hill đã sớm quấn tơ tinh thần lên người Lâm Sanh, phòng ngừa hắn chơi vui quá rồi bị lạc không tìm được.

Bằng siêu cấp thị lực, Lâm Sanh vươn tay, trực tiếp dùng ta bắt được một con cá. Hắn dùng chút lực, ném chiến lợi phẩm lên bờ, múa tay hô to: “Tới đây, xuống bơi vài vòng đi!”

Hill thì gọn gàng hơn, cởi áo ngoài, bên trong đã mặc quần bơi.

Khi xuống nước khơi dậy một mảng lớn bọt sóng, Hill có thoáng chốc không nhìn rõ vật phía trước, đành nhắm mắt xoa mặt.

Lâm Sanh luôn muốn chơi xấu, lặng lẽ tiến lại gần trước mặt y, cả người quấn lấy Hill, hai người thẳng đà chìm vào nước sâu.

Lần này khiến Hill trở tay không kịp, ngay lúc sắp bị sặc nước thì mũi bị người nắm, đôi môi vừa hé mở đã bị một luồng nóng bỏng chen vào.

Là quân y, căn bản y không địch lại thể chất Lâm Sanh, chẳng mấy chốc đã đỏ bừng mặt, thiếu oxy làm đầu óc choáng váng.

Khóe môi Lâm Sanh hơi cong, quyền chủ đạo dưới nước thuộc hết về hắn.

Hai người dây dưa môi lưỡi, trên mặt nước nổi lên vài bóng phập phồng, Lâm Sanh dễ dàng vượt qua được một hơi.

Hill dần hoàn hồn, nhưng vẫn không thích ứng được tình thế. Nước biển đẩy y nổi lên, nhưng Lâm Sanh cố chấp kéo xuống, không buông.

Hai tay y bắt đầu chống vào ngực đối phương, Lâm Sanh biết Hill đã đến cực hạn, bèn đá chân, mang người lên bờ cát.

“Khụ… Khụ khụ…”

Cho dù Lâm Sanh đã rất cẩn thận, Hill vẫn bị sặc mấy ngụm. Hắn nhẹ vỗ lưng người ta, có chút chột dạ: “Có phải ta chơi quá lố rồi không?”

Hill chỉ khụ vài tiếng, rất nhanh đã khôi phục. Thần sắc vẫn nhàn nhạt, nhưng lời nói lại tràn ngập dung túng.

“Ngươi thích thì không sao.”

“Trời.” Lâm Sanh lập tức nhào tới, bàn tay kê dưới đầu Hill, bị cát cọ đến ngứa ngáy, “Ngươi không thể mãi chiều ta như vậy, ta vốn chẳng phải người có đạo đức cao, nói không chừng sẽ làm chuyện gì với ngươi.”

Hill đưa tay chạm mặt hắn, ngón cái khẽ lướt qua môi.

“Ừ, tùy ngươi.”

“Hill!”

Lâm Sanh nhìn chằm chằm y một lúc, phát hiện quả thật không hề nhúc nhích, dường như sẽ không phản kháng.

Hắn cúi người thấp xuống, nhỏ giọng: “Vậy nếu ta muốn ở trên thì sao?”

Hill chẳng lấy làm lạ, vẫn bình thản: “Ừ.”

Khóe miệng Lâm Sanh nhếch cao, “Ta thật sự bắt đầu đây! Thật bắt đầu rồi a!”

Hill im lặng hồi lâu cuối cùng cũng có động tác, không biết lực bộc phát từ đâu, bắt chặt eo hắn, khiến người ngồi thẳng lên.

“Ách…”

Động tác thay đổi đột ngột, Lâm Sanh còn chưa phản ứng lại, “Không phải, thế nào ngươi lại…”

Hill thản nhiên: “Không phải ngươi muốn ở trên sao?”

Lâm Sanh trừng mắt, hung hăng vỗ lên cánh tay y, trên làn da trắng hiện ngay dấu bàn tay đỏ.

Người này hiểu rõ nhưng lại giả vờ không hiểu! Rõ ràng là cố ý!

Tinh quang càng lúc càng yếu, sắc biển chìm vào đêm đen.

“Má…” Lâm Sanh cuốn chăn, khó tin nói: “Chúng ta mới đến ngày đầu tiên, chưa làm gì mà cứ luôn luôn…”

Hắn liếc nhìn người nằm song song bên cạnh, Hill đưa qua một ống dịch dinh dưỡng.

“Ừ, lát nữa ta nướng cá.”

Lâm Sanh đổi tư thế, chờ thuốc phát huy, “Ban ngày không phải bắt được một con cá sao? Đợi ta bắt thêm mấy con nữa.”

Tinh thần lực dẫn đường tầng tầng khuếch tán, lũ cá ngu ngơ bơi lại gần, liền bị con người vớt lên.

Cá nướng tỏa hương mê người, chim đêm phành phạch đáp xuống, nghiêng đầu nhìn chằm chằm.

Lâm Sanh cố ý đưa cá ra trước mặt chim quơ quơ, hăm dọa: “Tin không ta nướng ngươi luôn?”

“Ngươi muốn nếm thử?” Hill nói nghiêm túc, đã bắt đầu tung sợi tơ tinh thần ra, “Con chim này thoạt nhìn béo, chắc ăn ngon.”

Lâm Sanh cười ha ha, bẻ vài miếng cá, ném cho chim.

“Thôi, ta vẫn thấy cá ngon hơn.”

Tinh cầu này chưa từng có nhân loại khai phá, thịt cá đặc biệt tươi, nước sốt phong phú, chẳng cần gia vị cầu kỳ, nướng lên đã tuyệt hảo.

Lâm Sanh ăn xong thấy vô cùng thỏa mãn.

“Ai, chờ đến khi già , hay là chúng ta tìm một chỗ như thế này mà sống?”

Hill nằm cạnh hắn, nghe vậy siết chặt tay, “Ẩn cư sao?”

“Đại khái xem vậy đi. Gần gũi với tự nhiên, nhìn núi, nhìn nước, nhìn chim, nhìn cây, chẳng phải vui hơn nhìn nhà cao tầng san sát sao?”

“Ừ.” Hill không có theo đuổi gì, chỉ cần bên cạnh là Lâm Sanh, đi đâu cũng được.

Quang não lại rung ong ong, nhưng cả hai đều không để ý.

Tạ Hoài: … Ta quên nói với các ngươi, khắp nơi trên tinh cầu này đều có máy giám sát.

Tạ Hoài: Không sao, ta đã tắt giúp các ngươi rồi.

Tạ Hoài: Chơi vui vẻ.