Gần đây Trần Bất Phàm vẫn luôn bận rộn. Thân phận viện trưởng viện nghiên cứu mà Kael đóng giả đã bị vạch trần, hắn trở thành người thừa kế thích hợp nhất.
Tuy rằng bản thân hắn không hề mong muốn.
Giấc mộng lớn nhất của hắn là sáng tạo, chỉ cần một phòng thí nghiệm nho nhỏ thôi đã đủ. Mỗi ngày Trần Bất Phàm đều thở dài, hắn thật sự không muốn làm cái chức vụ viện trưởng phiền phức này, ngoài nghiên cứu còn phải quản lý người khác.
Clint cũng không quay lại dinh thự của Tạ Hoài, cho dù vết thương trên người đã khỏi, y vẫn luôn theo sát bên cạnh Trần Bất Phàm. Người vốn chẳng biết gì về nghiên cứu, giờ lại có thể phân biệt được không ít loại thuốc thử.
Trần Bất Phàm cũng không đuổi y đi, hắn vừa chuyên tâm là liền chẳng còn tâm trí quan tâm gì khác. Clint thì vô cùng yên tĩnh, chẳng nói chẳng rằng, chỉ thỉnh thoảng lại khuyên hắn nghỉ ngơi một chút.
Nói thật, Trần Bất Phàm cảm thấy loại cảm giác này rất xa lạ. Hắn vốn quen sống một mình, bỗng nhiên có người ở bên quan tâm mình, dường như cũng không tệ.
Hai người vẫn ăn ý giữ im lặng, không hề đề cập đến chuyện đánh dấu, cứ để mặc sợi dây liên hệ mờ mờ ảo ảo kia kéo dài.
Hôm nọ, Bạch Uyên đến thăm Trần Bất Phàm, tiện thể xem tiến độ tu sửa viện nghiên cứu. Cậu đẩy cửa bước vào, chạm mặt Clint đầu tiên.
“Bạch tiên sinh, buổi sáng tốt lành.”
Bạch Uyên mỉm cười gật đầu, hỏi: “Trần Bất Phàm đâu?”
Clint chỉ về phía phòng nghỉ: “Hắn còn chưa rời giường.”
Bạch Uyên cũng không vội, kéo ghế ngồi xuống cạnh y: “Ngươi ở đây cảm thấy thế nào?”
Clint vẫn giữ dáng vẻ nghiêm túc, hơi gật đầu: “Rất phong phú.”
Bạch Uyên không hỏi phong phú thế nào, chỉ dựa vào ghế, tinh tế cảm nhận sợi tinh thần của một dẫn đường bao quanh Clint.
“Hai người các ngươi không định tổ chức hôn lễ sao?”
Clint sững lại, không ngờ Bạch Uyên hỏi thẳng như vậy, không tự nhiên quay mặt đi: “Ta không rõ suy nghĩ của hắn.”
Lính gác đối diện đỏ mặt như thế, Bạch Uyên chưa từng thấy qua, lập tức hiểu ra vì sao Tạ Hoài thường ngày hay lấy cậu ra làm trò cười.
Bất quá cậu cũng không tiếp tục trêu chọc, mà sau một hồi cân nhắc, hỏi: “Chẳng lẽ ngươi vẫn nghĩ Trần Bất Phàm không có cảm tình với ngươi sao?”
Clint không dám khẳng định, dù sao hai người đối thoại rất ít, thành thật đáp: “Đại khái là vậy.”
Bạch Uyên thở dài. Dựa vào hiểu biết của mình về Trần Bất Phàm, nếu thật sự không có tình cảm, thì sau khi mọi việc được giải quyết, chắc chắn hắn sẽ lập tức giải trừ liên kết tinh thần.
Không ai có thể chịu nổi việc luôn cùng chung không gian tinh thần với một người mà mình không để ý .
Bạch Uyên do dự vài giây, cuối cùng vẫn không nói điều này ra, nhắc nhở đến mức ấy là đủ rồi, phần còn lại phải để chính Clint tự ngộ ra.
Đợi đến khi Trần Bất Phàm tỉnh dậy, Bạch Uyên cùng hắn trò chuyện một hồi, chưa đến nửa giờ liền cáo từ.
Trước khi đi, cậu nhìn Trần Bất Phàm, nhưng lời lại nhắm đến Clint:
“Có nhiều việc chỉ khi nói ra mới biết được, hiện thực cũng không tệ như ngươi nghĩ đâu.”
Trần Bất Phàm cho rằng cậu đang nhắc hắn đi tìm Otis Đặc Uy để xin thêm kinh phí, gật đầu đáp: “Được, lát nữa ta sẽ đi hỏi ngài ấy.”
Clint lặng lẽ nhìn bóng lưng Trần Bất Phàm, trong lòng do dự. Lời vừa rồi đúng là không sai, nhưng hiện tại dù giữa hai người đã có liên kết tinh thần, nhưng y lại chẳng hề cảm nhận được chút tình yêu nào từ Trần Bất Phàm.
Bao gồm cả chính y, cũng vẫn luôn khắc chế cảm xúc của mình, lúc nào cũng lo sợ vượt qua ranh giới nào đó.
Trần Bất Phàm xoay người, bắt gặp ánh mắt Clint vẫn dõi theo mình, cảm thấy khó hiểu: “Làm sao vậy?”
Clint lắc đầu, ngoan ngoãn thu hồi tầm mắt.
Trần Bất Phàm không để trong lòng, tiếp tục cò kè mặc cả với Otis Đặc Uy.
Trong suốt một tháng sau đó, Clint vẫn luôn lặng lẽ quan sát từng hành động của Trần Bất Phàm, mong tìm ra dấu vết chứng minh tình cảm của hắn.
Nhưng kết quả, Trần Bất Phàm vẫn như trước, chỉ vùi đầu vào nghiên cứu. Khi thì ngồi bên bàn thí nghiệm đốt đèn suốt đêm, khi thì lăn ra ngủ say trong phòng nghỉ.
Nhiều lần Clint muốn mở miệng hỏi, nhưng nhìn hắn quá mệt mỏi lại chẳng đành lòng, nên vẫn luôn nuốt lời xuống.
Hai tuần sau, Trần Bất Phàm chính thức tiếp nhận chức viện trưởng, chia bớt công việc nghiên cứu cho thủ hạ, nhờ vậy mới có thêm chút thời gian th* d*c.
Clint theo hắn bước vào phòng nghiên cứu lớn hơn, trên đường đi không ai tỏ vẻ nghi ngờ, ngược lại đều ngầm mặc định y là tuỳ tùng bên cạnh Trần Bất Phàm, còn lễ phép chào hỏi.
Trần Bất Phàm ngả người ra sau ghế, thả lỏng. Trong lúc lơ đãng, ánh mắt chạm phải Clint.
Lần này Clint không né tránh, cũng không hề vòng vo, dứt khoát nói:
“Ta muốn kết hôn với em.”
Trần Bất Phàm tưởng rằng bản thân mệt quá hoa mắt, chỉ bật ra một tiếng ngắn ngủi: “A?”
Clint đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn, từ trên cao nhìn xuống: “Ta vẫn luôn thích em, ta muốn kết hôn với em.”
Trần Bất Phàm xác định mình không phải đang mơ, môi khẽ mở nhưng chẳng nói được gì.
Clint có chút nản lòng, quả nhiên là không được sao. Nhưng y vẫn hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: “Không sao. Chỉ cần em vẫn cho phép ta ở bên cạnh, thế là đủ.”
Trần Bất Phàm lặng lẽ nhìn người vừa ngồi xuống lại, như thể chưa từng thốt ra câu nói kinh thiên động địa kia.
Tim hắn đập hỗn loạn, không hiểu vì sao một lính gác vốn trầm ổn điềm tĩnh như Clint lại đột ngột tỏ tình. Luôn là người nắm quyền chủ động, giờ đây hắn bỗng thấy mình bị đối phương nhanh chân chiếm thế thượng phong.
Đương nhiên, Trần Bất Phàm cũng từng nghĩ đến quan hệ giữa hai người. Ở mọi phương diện Clint đều rất ưu tú, lại lặng lẽ đi theo bên cạnh, biết quan tâm, biết chăm sóc. Nếu hắn thật sự phải tìm một lính gác để chung sống, thì chắc chắn là kiểu người như Clint.
Nhưng hắn vẫn luôn nghĩ còn nhiều thời gian, mà dường như Clint cũng chẳng vội, nên chưa bao giờ nhắc đến. Không ngờ, cuối cùng lại là Clint mở miệng trước.
Trần Bất Phàm có chút không tưởng tượng nổi, nhưng cũng không định lảng tránh:
“Ngươi xác định chấp nhận ta sao? Đại đa số thời gian ta đều ngâm mình trong phòng thí nghiệm, ngươi không thấy buồn chán ư?”
Đôi mắt Clint sáng rực lên: “Đương nhiên không. Em làm gì ta cũng thích.”
Hiếm khi Trần Bất Phàm đỏ mặt, nhưng bề ngoài vẫn giữ bình tĩnh: “Được, vậy ta đồng ý kết hôn với ngươi.” Hắn nói cứ tự nhiên như bàn chuyện ăn gì hôm nay.
Clint lập tức đứng bật dậy, bước đến gần: “Em… cũng thích ta sao?” Giọng nói run rẩy, như một đứa trẻ bất an.
Trần Bất Phàm ngẩng đầu, khẽ cười: “Nói thích thì có. Nhưng đến mức nào thì ta không biết. Ta chỉ chắc chắn một điều, trước giờ chưa từng thích ai, nếu gọi là thích thì tình cảm này cũng chỉ hướng về ngươi.”
Đến khi nói xong, hắn mới nhận ra mình vừa thổ lộ. Trần Bất Phàm hơi ngượng, mà ánh mắt Clint rực lửa, trái tim như nổ tung.
Y dồn hết sức lực, nghiêng người ngậm lấy môi Trần Bất Phàm.
Trần Bất Phàm hơi giật mình, nhắm mắt lại, ngửa đầu đáp lại.
Trong ánh đèn sáng rực của phòng nghiên cứu, tiếng thở gấp gáp hòa quyện, từng tấc da thịt của dẫn đường đều lọt vào mắt Clint.
Nụ hôn không kéo dài lâu, thể lực Trần Bất Phàm yếu, nhanh chóng khó thở, chủ động đẩy y ra.
“Xin lỗi, ta quá kích động.” Clint vội vàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, “Ta đi lấy nước cho em.”
Uống vài ngụm, Trần Bất Phàm mới bình ổn lại, bật cười: “Không biết ngày đó ta làm sao có thể gắng gượng được, chẳng lẽ lúc đó thật sự là ngươi giúp ta bổ sung năng lượng?”
Clint mất vài giây mới hiểu, tai đỏ bừng: “… Có lẽ.”
Trần Bất Phàm cũng không bận tâm, chỉnh lại quần áo: “Hôm nay ta rảnh, chúng ta đi đăng ký đi?”
Clint ngạc nhiên: “Hôm nay sao?”
“Đúng. Ngươi có việc gì à?”
Clint vốn chẳng có việc gì, “Không, chỉ là ta phải thay quần áo.”
“Vậy ta cũng về thay đồ.” Trần Bất Phàm đáp.
Clint chủ động đề nghị đưa hắn về. Hai người cùng ngồi trên xe huyền phù, mở chế độ tự động, tay trong tay ngồi ở hàng ghế sau.
Clint thấy như trong mơ, bàn tay ấm áp kia nắm chặt khiến y vừa run rẩy vừa không dám tin.
Trần Bất Phàm cảm thấy buồn cười, cố ý siết chặt hơn.
Clint như mới hoàn hồn, mỉm cười, “Thật ra ta còn một vấn đề.”
“Ngươi hỏi đi.”
“Chúng ta đã hoàn thành đánh dấu bên trong, nhưng ta chưa từng cảm nhận được tình cảm từ em.”
Trần Bất Phàm sững người, rồi bật cười: “Ngươi chưa từng học kỹ khóa sinh lý lính gác – dẫn đường sao?”
Clint thú nhận: “Không, ta chỉ xem trên Tinh Võng.”
Trần Bất Phàm kiên nhẫn giảng giải: “Đánh dấu bên trong đúng là có thể truyền đạt ý nghĩ, nhưng phải có tiền đề: chỉ khi đối phương nguyện ý công khai thì ngươi mới cảm nhận được. Cho nên ta cũng không đọc được tâm ngươi, như ngươi chẳng đọc được ta.”
Clint lập tức hiểu ra, trong lòng như có pháo hoa nổ rực. Còn gì vui hơn khi phát hiện người mình thích cũng thích mình?
“Xin lỗi, ta không nên nghi ngờ tình cảm của em.”
Trần Bất Phàm xua tay: “Không sao. Thật ra, ở bên ta là uất ức cho ngươi. Trong lòng ta, bất luận thứ gì cũng phải xếp sau nghiên cứu, mộng tưởng mãi mãi đứng vị trí đầu tiên.”
Clint sớm đã biết hắn là loại người như vậy, mà chính điều ấy lại càng khiến y bị hấp dẫn sâu sắc.
“Ừ, ta biết.”
Nếu mộng tưởng đứng đầu, thì ta sẽ trở thành người bảo vệ mộng tưởng ấy.