Thời không khác: Nếu Bạch Uyên sinh ra là một thiên chi kiêu tử
【Kinh! Ánh trăng sáng dẫn đường của Đế quốc hư hư thực thực bí mật ăn cơm cùng một nam nhân suốt hai giờ】
1L (lầu chủ): Như tiêu đề, hôm nay công ty liên hoan, chọn cái nhà ăn siêu cấp xịn. Ta vì trốn rượu nên chui vào toilet, kết quả trên đường lại gặp thần tượng! Bên cạnh ngài ấy còn có một nam nhân khác, nhìn cái dáng vóc kia, chắc chắn là lính gác!!!
2L: Không được đâu ô ô ô ô ô, mẹ không cho phép ngươi gả đi sớm như vậy!
3L: Không tin đồn, không truyền đồn, có bản lĩnh thì đăng ảnh lên!
4L (lầu chủ): 【hình ảnh】【hình ảnh】
Bình luận kiểu “A a a a a a” đã chất chồng đến 228 lầu.
…
“Ngươi thật sự định làm vậy sao?” Trần Bất Phàm vừa khuấy chất lỏng màu đen trong ống nghiệm, vừa dùng khuỷu tay chọc chọc vị dẫn đường bên cạnh đang chậm rãi uống trà, “Chỉ cần khai thông thôi, đâu cần làm đến bước này.”
Đôi mắt tím lóe sáng, gương mặt tuấn tú của dẫn đường mang theo nụ cười nhàn nhạt. Bạch Uyên khẽ xoay tách trà trong tay, chậm rãi nói: “Nguyên soái là một người rất tốt, cũng là đối tượng kết hôn không tồi.”
Trần Bất Phàm vẫn chẳng hiểu: “Các ngươi mới chỉ gặp một lần, sao đã hiểu rõ đến thế?”
“Trần Bất Phàm.”
Bị gọi tên, dẫn đường khựng lại: “A?”
“Nếu có người nửa đêm nửa hôm đến gõ cửa nhà ngươi, làm ngươi liên tục một tháng ngủ không ngon, ngươi có phát điên không?”
Bạch Uyên uống xong ngụm trà cuối cùng, giọng điệu bình thản như thường: “Ta để ý rất ít thứ, mà giấc ngủ chính là một trong số đó.”
Trần Bất Phàm chắp tay: “Ngươi thật ngầu.”
Bạch Uyên mỉm cười: “Quá khen.”
Rời viện nghiên cứu, cổ tay liền vang lên âm thanh chấn động điên cuồng, Bạch Uyên tìm một chỗ ngồi xuống, hít sâu, mở tin nhắn.
Tạ Hoài: Ta vừa đi bái phỏng bên cha mẹ em rồi. Hai vị trưởng bối có chút bất ngờ, gửi cho em rất nhiều tin, nhưng vẫn chưa liên lạc được với em.
Tạ Hoài: …Thật ra em không cần phải vậy, tình trạng của ta chưa nghiêm trọng đến mức ấy.
Thấy hàng chữ cuối, người luôn giữ bình tĩnh như Bạch Uyên cũng không nhịn được khẽ chậc lưỡi.
Ha, nghiêm trọng hay không, tự ngươi biết rõ trong lòng.
Ngón tay cậu gõ xuống bàn phím mạnh hơn, màn hình ảo trước mắt rung rung.
Bạch Uyên: Hiện tại ta sẽ cùng cha mẹ nói rõ.
Bạch Uyên: Tạ nguyên soái, hy vọng ngươi đừng lại cự tuyệt ta. Đừng ỷ tính tình ta tốt mà hết lần này tới lần khác nói bừa.
Bên phía cha mẹ thì dễ nói thôi, nhiều lắm chỉ kinh ngạc một chút, bọn họ còn ước con trai mình mau tìm được lính gác.
Đoạn video do Otis Đặc Uy đăng đã được truyền tay mấy trăm lần, mỗi khi nhắm mắt, trong đầu Bạch Uyên vẫn hiện lên cảnh tượng đó.
Cả người lính gác đẫm máu, ngũ quan mơ hồ chẳng rõ. Dù vậy, y vẫn không rời buồng điều khiển nửa bước, tinh thần lực vỡ vụn, nhưng thao tác trên tay vẫn ổn định.
Tựa hồ sau khi quét sạch địch nhân bên ngoài, sức chịu đựng tinh thần cuối cùng cũng đứt đoạn. Cửa cơ giáp bật mở, người điều khiển ngã nhào xuống đất chỉ trong vài giây. Máu thấm đầy, cả người gần như biến thành một khối thịt nát.
Khi ấy Bạch Uyên đang vẽ thiết kế, xem xong video liền toàn thân run rẩy, bút cũng không cầm nổi. Lần đầu tiên cậu xin dùng xe phi hành siêu tốc, trực tiếp lao đến khu hộ lý của quân bộ, hận không thể nhấc cả khoang trị liệu lên.
Mẹ nó ngươi thật muốn ch·ết sao! Toàn thân đã thế này, còn cứng đầu không chịu tìm dẫn đường hỗ trợ, đến lúc não nổ tung trong buồng điều khiển thì ai biết được!
Người trong quân bộ trợn mắt nhìn nhau, lần đầu tiên thấy vị dẫn đường cao cấp luôn ổn định (cá mặn nằm im) nay lại nổi giận mắng chửi suốt mười lăm phút, chẳng hề kiêng dè.
Tạ Hoài nằm trong khoang trị liệu suốt một tháng, Bạch Uyên cũng theo đó mất ngủ một tháng. Ngay ngày nhận tin, cậu không vào thăm người, mà chạy thẳng đến cục đăng ký hôn phối, điền tên hai người, còn lợi dụng quyền hạn của mình, ép buộc thủ tục phải được thi hành.
Ở thời đại này, số lượng lính gác và dẫn đường ngang nhau, nhưng số dẫn đường cao cấp chỉ bằng một phần năm số lính gác. Vì thế, đế quốc ban cho họ quyền tự do chọn lính gác, để có thể phát huy tối đa tiềm lực của lính gác, đồng thời bảo đảm tính mạng cho nhóm dễ mắc bệnh tâm thần này.
Là một dẫn đường cao cấp, đế quốc thậm chí còn nguyện ý để Bạch Uyên tìm nhiều lính gác ghép đôi. So với tính mạng, cái gọi là lễ nghĩa liêm sỉ đều không đáng nhắc tới.
Đương nhiên Bạch Uyên tuyệt đối sẽ không đồng ý. Cậu chỉ ở lúc có người thật sự cần thì cung cấp dịch vụ khai thông tinh thần, còn chuyện đi xa thêm một bước thì đừng mơ.
Nhân viên xứng đôi khi nhìn thấy vị khách đặc biệt này, nhất là lúc chứng kiến Bạch Uyên ký tên xuống giấy tờ, tất cả đều không hẹn mà cùng hít một hơi thật sâu.
Ánh trăng sáng dẫn đường của đế quốc, rốt cuộc cũng rơi vào rồi!!
Vì thế mới có màn kế tiếp: vừa ra khỏi cục xứng đôi, Bạch Uyên lập tức lôi Tạ Hoài, lúc đó còn đang đi dạo gần khu y tế, về nhà ăn cạnh quân bộ, gọi cho y một bàn lớn toàn món bổ huyết, rồi thản nhiên tuyên bố hai người đã trở thành bạn lữ hợp pháp.
Tạ Hoài ăn đến nửa chừng, suýt cắn trúng lưỡi, vội vàng mở miệng cự tuyệt:
“Không được, chúng ta phải lập tức đi hủy bỏ.”
Bạch Uyên nghẹn một hơi, dùng tinh thần lực ép y xuống: “Không được, ta đã quyết định rồi.”
Tạ Hoài chỉ có thể thở dài, bất đắc dĩ nói: “Tròn Tròn, nghe lời.”
Nghe thấy nhũ danh đã lâu không nhắc, tim Bạch Uyên khẽ run, càng thêm kiên định ý nghĩ của mình.
“Ngươi phải hiểu rõ, chuyện này ngươi nói không có tác dụng.”
Tạ Hoài ngẩng đầu, đối diện đôi mắt tím long lanh ánh sáng kia, dưới ánh đèn còn vương chút hơi nước mơ hồ.
“Ta không muốn em bị thương.”
Cuối cùng Bạch Uyên cũng nở nụ cười đầu tiên trong ngày, “Trùng hợp thay, ta cũng vậy.”
Cuối cùng, Tạ Hoài không chịu thừa nhận chuyện kết hôn, nhưng quả thật như lời Bạch Uyên nói, lời y chẳng có trọng lượng gì.
Buổi trưa hôm đó, cục xứng đôi gửi tối hậu thư trực tiếp cho Tạ Hoài, yêu cầu với tư cách lính gác, trong vòng một tuần phải cung cấp kế hoạch tổ chức hôn lễ.
Bạch Uyên không quan tâm đến mấy hình thức ấy, cậu thẳng thắn tản tin tức ra ngoài, chính phủ cũng đành phải theo mà xác nhận.
Mặc cho cư dân mạng bàn tán ầm ĩ, Bạch Uyên chẳng bao giờ lo lắng camera nano sẽ soi đến mình, cứ thế nghênh ngang đi thẳng tới phủ nguyên soái.
Tên lười này thậm chí còn chẳng thèm dùng phương tiện giao thông, hai cây số, từng bước thong thả, mặc cho ánh mắt xung quanh dõi theo, Bạch Uyên vẫn ấn chuông cửa Tạ nguyên soái.
Cánh cửa khép lại, không ai biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng đủ để mọi người đoán ra đôi chút.
“Đánh dấu ta.”
Bạch Uyên trực tiếp đẩy lính gác trước mặt ra, một đường đi thẳng vào phòng ngủ.
Ban đầu Tạ Hoài bất đắc dĩ, giờ lại thật sự dở khóc dở cười. Y thuận thế ngồi xuống dưới sức ép tinh thần của dẫn đường, cười nói: “Hiện tại ta thực sự ổn, Trần Bất Phàm đã điều chế ra loại thuốc chữa trị mới, có thể ổn định không gian tinh thần của ta ở mức độ nào đó.”
Ngay khi bước vào cửa, Bạch Uyên đã dùng xúc tua tinh thần dò xét một lượt, quả thật thấy đối phương ổn định. Nhưng chuyện này không liên quan, y có khỏe hay không chẳng liên quan gì đến việc đánh dấu.
“Thế nào? Chờ đến sau khi kết hôn, ngươi vẫn không định đánh dấu ta sao?”
Lần đầu tiên Bạch Uyên bướng bỉnh đến vậy, biết rõ ý đồ của cậu, trong lòng Tạ Hoài mềm xuống, nhưng vẫn kiên trì.
“Ta sẽ không gây tổn hại cho em.”
“Tại sao ngươi dám chắc như vậy?” Bạch Uyên quả thực sắp phát điên. Hơn hai mươi năm qua cậu chưa từng như thế này, mà người trước mặt mềm cứng đều không ăn, căn bản chẳng có cách nào.
Tạ Hoài vuốt mái tóc của dẫn đường, mỉm cười: “Ta sẽ không đánh cược với chỉ một chút khả năng, đặc biệt là với em.”
Bạch Uyên nhìn chằm chằm y thật lâu, cuối cùng cũng không nói gì, nhưng trong lòng đã âm thầm tính toán điều khác.
Được, cùng lắm sau này mỗi ngày ta đều quấn lấy ngươi, ta không tin đến lúc tinh thần ngươi thực sự rạn nứt, ngươi còn không chịu nhận thua.
Sau đó, Bạch Uyên đột nhiên trở nên “ngoan ngoãn”. Cậu như thể chưa từng thay đổi, vẫn giữ dáng vẻ điềm đạm: pha trà, uống trà, vẽ vời, thỉnh thoảng lái cơ giáp đôi vòng.
Cho đến ngày thành hôn, Bạch Uyên vẫn giữ nụ cười hoàn hảo. Chỉ khi hai môi vừa chạm, cậu lặng lẽ đưa đầu lưỡi ra.
Cuộc sống sau hôn nhân chẳng có gì biến đổi, giống như Bạch Uyên chỉ đổi chỗ ở. Những tiếng gõ cửa quấy rầy dự đoán trước cũng không xuất hiện, bọn họ vẫn ngoan ngoãn ngủ ở hai phòng riêng.
Huyệt thái dương nhói lên từng cơn ngứa ngáy, Tạ Hoài c** tr*n, đẩy hết chất lỏng trong suốt trong ống tiêm vào cơ thể.
Đau đớn khiến thân thể run lên, giữa màn đêm đen kịt, không một ai hay biết.
Cách đó hai phòng, căn phòng lam sắc vẫn sáng rực. Bạch Uyên trừng to mắt, đôi con ngươi tím khẩn thiết nhìn trần nhà, chẳng hề có chút buồn ngủ.