Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 115: “LS” “044”

Rõ ràng mới rời đi mấy ngày, nhưng Bạch Uyên luôn cảm thấy chính mình đã rất lâu không có trở về phủ nguyên soái.

Tạm thời Clint vẫn ở bên cạnh Trần Bất Phàm, chậm rãi dưỡng thương. Phủ nguyên soái to như vậu, chỉ có bọn họ hai người như cũ.

“Muốn ăn cái gì, ta đi làm một ít.”

Tạ Hoài cởi áo khoác, gọi với theo Bạch Uyên đang đi vào phòng ngủ.

“A, ăn gì cũng được.”

Tạ Hoài gật gật đầu, buộc chặt tạp dề, đi vào phòng bếp.

Bạch Uyên nhìn bóng dáng y, yên lặng thở dài. Vô luận là 044, hay là Tạ Hoài, đều luôn chiếu cố cậu ở mọi mặt trong sinh hoạt.

Khi ăn cơm, hai người cũng không nói gì nhiều. Sau khi ăn xong, Bạch Uyên kéo tay Tạ Hoài lại, mạnh mẽ đè xuống những rối rắm trong lòng.

“Ta nói một chút chân tướng quá khứ cho ngươi đi.”

Tạ Hoài mỉm cười, dẫn người cùng ngồi xuống trên sô pha. Trái cây và đồ uống được dọn ra trước, tiếp viện năng lượng chuẩn bị rất đầy đủ.

Khóe miệng Bạch Uyên co rút một chút, bất quá điều này quả thật làm dịu đi cảm xúc của cậu.

Trong 90 phút tiếp theo, Tạ Hoài đã có được đáp án mà y ngày đêm mong mỏi.

Tuy rằng Bạch Uyên tận lực loại bỏ đại bộ phận ký ức liên quan đến 044, nhưng Tạ Hoài vẫn từ những chi tiết không đáng kể mà cảm nhận được phần thống khổ ấy.

Khi Bạch Uyên kể chuyện thì ngữ khí nhàn nhạt, cảm xúc không dao động nhiều. Tạ Hoài thuận theo ý tưởng của cậu, chỉ ngẫu nhiên đưa ra mấy vấn đề, đều tránh né không chạm tới 044.

“Cho nên, căn bản Kael giết không chết?”

Tạ Hoài còn chưa kịp hỏi ngày đó sau khi Bạch Uyên đánh bại Kael thì xử lý thế nào, “Nếu tìm người của viện nghiên cứu xem thử, nói không chừng sẽ có biện pháp.”

Bạch Uyên gật đầu, “Ta đã giaoKael cho Trần Bất Phàm.”

Tạ Hoài cười, nhẹ xoa bàn tay nhỏ bé của dẫn đường nhỏ, “Hiện tại chúng ta có phải có thể thả lỏng một chút?”

Môi mỏng khẽ mở, Bạch Uyên gần như muốn gật đầu đồng ý, nhưng khi chạm phải đôi mắt tràn đầy tình yêu của Tạ Hoài, tim cậu lỡ mất một nhịp.

“Ta… thật sự còn có thể luôn ở cạnh ngươi sao?”

Áy náy, bất an, Tạ Hoài cảm nhận được rõ cảm xúc của người yêu, y cũng biết rõ nguyên nhân trong đó.

“Tại sao lại không chứ? Ta chỉ cần em yêu ta, liền đủ rồi.”

Bạch Uyên mím môi, không dám nhìn thẳng vào mắt Tạ Hoài.

“Thực xin lỗi.”

Đáp lại cậu là một cái ôm thật chặt.

Từ sau khi tiếp nhận toàn bộ ký ức, Bạch Uyên vẫn chưa có được giấc ngủ yên ổn. Cho dù cậu là một dẫn đường mạnh mẽ, có nhiều tinh thần lực đến đâu, cũng không chịu nổi việc ngày ngày phải suy nghĩ liên miên.

Chờ khi Tạ Hoài chịu buông người trong ngực ra, thì dẫn đường nhỏ của vị đại nguyên soái này, đã hô hấp đều đặn, ngủ thiếp đi.

Tạ Hoài nhẹ nhàng bế cậu lên, đặt vào chiếc giường lớn mềm mại trong phòng ngủ, rồi kéo chăn đắp kín người.

Cậu nhất định là mệt muốn chết rồi.

Tạ Hoài nhẹ nhàng v**t v* gương mặt Bạch Uyên, làn da non mềm khiến y muốn dừng mà không thể.

“Chuyện đã đến nước này, vô luận phát sinh cái gì, ta cũng sẽ không buông em.”

Ánh mắt lính gác ôn nhu, giọng nói lại kiên định.

“Em yên tâm, ta sẽ không kém hơn 044.”

Tạ Hoài không ở lại chỗ này để bầu bạn cùng Bạch Uyên, dù y rất muốn.

Trong túi áo sơ mi, y luôn mang theo một cái nút không gian nho nhỏ. Ngón tay khẽ chạm, bên trong liền hiện ra một vật.

Đó là một khối nguyên thạch có khắc chữ “GY”.

Nếu nói trước đây y còn có chút do dự, thì hiện tại đã có thể xác định, đây chính là chữ viết tắt của “Quy Vân”.

Tuy rằng Bạch Uyên không hề nhắc đến chuyện về tảng đá này, hoặc là căn bản cậu không nhớ rõ Tạ Hoài từng có một viên đá như vậy.

Gần đây Bạch Uyên suy nghĩ rất nhiều, Tạ Hoài cũng chẳng khác gì. Y vẫn còn nghi ngờ mối quan hệ giữa mình và 044, bọn họ thật sự chỉ là hai thể thực nghiệm bất đồng nhưng có gen tương đồng sao?

Tạ Hoài dám khẳng định, khi trước y đặt tên cho cơ giáp của mình là “Quy Vân”, quả thật xuất phát từ trực giác. Trước khi gặp Bạch Uyên, cơ giáp là thứ y quý trọng nhất. Theo lý thường, y cảm thấy cần phải đặt một cái tên quan trọng.

Nhưng “Quy Vân” lại gần như bật ra một cách tự nhiên, không cần bất cứ suy nghĩ nào. Có người từng hỏi y ý nghĩa cái tên ấy, nhưng Tạ Hoài cũng không biết.

Còn có lần y ngây ngốc, có người nói với y, y là tác phẩm đắc ý nhất của đế quốc, y cần phải vứt bỏ tình cảm.

Tạ Hoài vẫn nhớ rõ, khi đó y ở hình thái trẻ con, đi theo bên cạnh Bối Sâm. Mà Bối Sâm quả thực đã nói rằng, khi nhặt được y, y chỉ là một đứa nhỏ, chưa hiểu lời người lớn.

Vậy đoạn ký ức này từ đâu mà tới?

Tạ Hoài không tin vào trùng hợp, quá nhiều trùng hợp chính là tất nhiên.

Y cần phải đi xác nhận chuyện này. Điều đó đối với y, đối với Bạch Uyên, đối với Quy Vân, đều vô cùng quan trọng.

Về phần làm thế nào để xác nhận, trong lòng Tạ Hoài đã có người được chọn.

Bối Sâm pha một ấm trà mới, ông chăm chú nhìn màu nước trà dần dần chuyển sẫm.

Một dao động tinh thần quen thuộc truyền đến, ông đứng lên, mở cửa.

“Ngươi đã đến rồi.”

Tạ Hoài đứng nghiêm làm quân lễ, theo ý của Bối Sâm, ngồi xuống đối diện ông.

“Ngài còn có chuyện giấu ta.”

Thần sắc Bối Sâm không đổi, đưa cho y một chén trà.

“Uống chút trà đi, so với cà phê thì khỏe mạnh hơn nhiều.”

Tạ Hoài hiểu rõ tính tình của vị lão sư này, lúc này thời gian vẫn còn kịp, y cũng chậm lại, cầm lấy uống.

“Cảm ơn.”

Hai người cứ như vậy mặt đối mặt, yên lặng uống mấy chén trà. Thẳng đến khi lá trà rốt cuộc không còn có thể nhuộm màu nước, Bối Sâm mới tiếc nuối thở dài.

“Các ngươi lại bước thêm đến đâu rồi?”

Tạ Hoài khẽ thở ra, xem ra ông thật sự biết được chút gì.

“Có lẽ… ngài tin vào trọng sinh sao?”

Bối Sâm cười ha hả, lắc đầu.

“Đối với nhân loại mà nói, chuyện đó đương nhiên là không thể.”

Lông mày Tạ Hoài hơi nhướng, “Đối với nhân loại sao?”

“Ngài xem người yêu của ta, em ấy có thể xem là nhân loại sao?”

Biểu tình Bối Sâm vẫn không đổi, đem lá trà cũ đổ đi, “Xem ra, Quy Vân thật sự đã trở lại.”

Cho dù trước đó có nhiều hoài nghi, nhưng thật sự từ miệng Bối Sâm nghe thấy cái tên này, tim Tạ Hoài vẫn đập loạn nhịp.

“Ngài rốt cuộc là ai?”

Bối Sâm cuối cùng ngẩng đầu, hướng về phía Tạ Hoài mỉm cười.

“Điều đó quan trọng sao?”

Tạ Hoài thành thật nói: “Không quan trọng. Nhưng ta muốn biết ngài đã giấu ta điều gì.”

Trong lòng Bối Sâm cuộn sóng ngàn tầng, tuyệt đối không bình tĩnh như bề ngoài. Chỉ mới niệm ra cái tên “Quy Vân”, ông đã phải dùng hết sức mới có thể giữ giọng không run.

Bọn họ thật sự đã làm được rồi.

Bối Sâm cảm khái vạn lần trong lòng, vậy thì hãy để ông hỗ trợ hoàn thành lần đoàn tụ cuối cùng này đi.

“Kỳ thật ta cũng không giấu ngươi gì, chỉ là đã xem nhẹ một vài chi tiết.”

Ông nhấp một ngụm trà, gánh nặng trong lòng rốt cuộc cũng được hạ xuống, “Ngươi là thể thực nghiệm do ta chế tạo, sau đó ta sai người ném ngươi vào rừng rậm, cuối cùng lại đưa ngươi trở về trường quân đội.”

“Còn khối nguyên thạch kia, ta phát hiện được trong một hang động.”

Vài câu ngắn ngủi, Tạ Hoài lại phải mất rất lâu mới tiêu hóa. Y luôn cảm thấy sắp chạm được điều gì, nhưng mãi không nắm bắt nổi.

“Vậy thì sao? Điều đó chứng minh được cái gì?”

Bối Sâm nhìn thẳng vào mắt y, “Khi chế tạo ngươi, ta đã thất bại rất nhiều lần. Nhưng cuối cùng thêm vào một thứ nữa, mới thành công.”

“Đó là một khối nguyên thạch tương tự khác, trên đó lưu lại một chút tinh thần lực, hay nói đúng hơn, là chấp niệm. Trong khoảnh khắc thứ này hòa vào thân thể, đứa bé ấy đã phát ra tiếng khóc đầu tiên.”

Tạ Hoài đột ngột đứng lên, giọng run rẩy, “Trên tảng đá kia có cái gì?”

“Là ‘LS’. Ngoài hai chữ cái đó, mặt sau còn có ba con số nhỏ, 0, 4, 4.”

Âm thanh của Bối Sâm hiền từ mà đau xót, ông khẽ khàng hạ xuống như một con dấu cuối cùng lên kết quả ván cược này .

“Ta dựa theo số liệu gen ban đầu, sáng tạo ra thân thể của ngươi. Mà đánh thức thân thể ấy, chính là mảnh tinh thần lực kia.”

“Hoan nghênh trở về, tác phẩm hoàn mỹ nhất của ta, 044.”


Trần Bất Phàm điên cuồng cắt số liệu trên màn hình, để Clint ở bên cạnh nhìn chằm chằm khối khí đen đó.

“Không phải, tại sao thứ này lại quỷ dị như thế? Ta đã dùng đủ loại nguyên tố, căn bản không gây cho nó một chút thương tổn nào.”

Clint đối với tình huống này cũng bó tay, y xoa đôi mắt mệt mỏi, an ủi: “Thử lại đi, luôn sẽ có cách.”

Trần Bất Phàm hừ nhẹ một tiếng, nghi ngờ thứ này chính là đang thách thức điểm mấu chốt của sinh vật học.

“Không lẽ cứ bắt Bạch Uyên liên tục bổ sung tinh thần lực cho nó mãi? Bổ đến bao giờ?”

Hắn nhíu mày, chắc chắn bản thân đã bỏ sót điều gì.

Clint rót một lọ dịch dinh dưỡng, một lần nữa đánh tinh thần lên, “Vạn sự vạn vật đều có lý do tồn tại. Nếu nó tồn tại, thì không có lý nào không thể tiêu diệt.”

Trần Bất Phàm nhìn bóng dáng lính gác kia, tâm trí đã phiêu du lên tận chín tầng mây.

Lý do tồn tại cái gì chứ, bây giờ còn thứ nào khó xử lý như cái thứ này sao?

Khoan đã… trong đầu hắn lóe sáng, thật sự có một thứ.

Ngoài Bạch Uyên, quả thật không ai trị nổi nó. Chẳng lẽ…

Trần Bất Phàm cảm thấy hồn huyền học trong người đang bốc cháy, hắn điên cuồng lắc vai Clint.

“Má nó, ngươi trâu bò quá!”

Clint nhàn nhạt đánh ra một dấu chấm hỏi, “A?”

Trần Bất Phàm không giải thích, chỉ gõ loạn một tràng chữ trên quang não, máu sôi trào, gửi cho Bạch Uyên.

“Quái vật này thật sự quá khó đối phó, trên người nó đâu đâu cũng đầy đặc thù. Nhưng ngươi, Bạch Uyên, ngươi là dẫn đường trời chọn có ph*t d*c tinh thần thể lần thứ hai, ngươi cũng đã vi phạm nguyên lý sinh vật học của nhân loại. Vậy nên ngươi nói xem, giữa các ngươi có khả năng tồn tại mối liên hệ nào đó không?”

Clint ghé sát lưng xem hết cả đoạn, gương mặt than ngày thường cũng có dấu hiệu rạn nứt.

“Cái này có chút… ừm, quá vô tri.”

Trần Bất Phàm đương nhiên cũng cảm thấy quá vô tri, nhưng hiện tại chẳng còn cách nào khác.

“Không sao cả, rốt cuộc cũng chỉ là một giả thuyết.”

Hắn vỗ vai Clint, thấm thía nói: “Ngươi không hiểu rồi, cuối cùng của khoa học chính là huyền học.”