Tạ Hoài không biết mình là trở lại phủ nguyên soái thế nào. Vừa vào cửa, y liền chạm ánh mắt với Bạch Uyên đang ngồi trên sô pha lướt quang não.
“Ngủ thế nào?”
Y đi tới, đưa tay xoa mái tóc hơi rối của dẫn đường nhỏ.
Bạch Uyên cười gật đầu, “Ngươi thì sao, lại nghe được cái gì?”
Tạ Hoài bất đắc dĩ cười, quả nhiên cái gì cũng không gạt được cậu.
“Bối Sâm, người luôn dạy dỗ ta ở trường quân đội, ông ấy chính là Fenita.”
Bạch Uyên sửng sốt, “Hắn vậy mà chưa chết.”
Tạ Hoài thật sự không thể lý giải, người bình thường sao có thể sống lâu như vậy, huống hồ còn bị “ma thuật sư” ký sinh.
Nhưng Bạch Uyên lại nhanh chóng chấp nhận sự thật này, “Fenita nghiên cứu rất nhiều thứ kỳ quái, đại khái hắn dựa vào đó mà sống sót.”
Tạ Hoài nghĩ tới ai đó, “Trần Bất Phàm cũng giống ông ấy.”
Bạch Uyên không tiếp tục đề tài này, cậu nắm tay Tạ Hoài, hỏi: “Fenita nhận nhầm ngươi thành 044 sao?”
Ngón tay dẫn đường cuộn tròn đầy bất an, tựa hồ mặc định người yêu của mình sẽ bởi vậy mà chịu ủy khuất.
“Hắn không phải người bình thường, vô luận Fenita nói cái gì, ngươi đều không cần để ý.”
Trong lòng Tạ Hoài, tia khó chịu cuối cùng lập tức tan biến, y không nhịn được hôn lên trán Bạch Uyên.
“Ông ấu không nói điều gì kỳ quái, chỉ là bảo ta rằng chính là mảnh tinh thần lực còn sót lại trên nguyên thạch đã đánh thức thân thể này.”
Trong lòng Bạch Uyên thoáng hiện ra một đáp án gần như không thể, hai tay cậu không ngăn nổi run rẩy.
“Ngươi… Ngươi…”
Thanh âm ôn nhu của lính gác vang lên bên tai, trái tim trong lồng ngực cậu điên cuồng cộng hưởng.
“Lực lượng của ta thuộc về 044. Nói đơn giản hơn, ta chính là 044.”
Tạ Hoài có chút buồn cười. Quy Vân và 044, xem như hai người ở trong hai thân xác, mà hai thân xác ấy, lại chính là y và Bạch Uyên, cũng có nhân cách riêng. Tổng cộng thành bốn người, vậy chẳng phải là yêu nhau hai lần?
Nhưng suy nghĩ của Bạch Uyên lại khác hẳn, chạy xa vạn dặm. Toàn thân cậu như bị cố định, hồi lâu mới khó khăn bật ra lời.
Thật sao, cậu thật sự may mắn đến vậy sao? Không thể tin nổi, kết cục tàn nhẫn năm xưa thế nhưng lại được viên mãn ở hiện thực.
Nếu lúc đầu Tạ Hoài còn có chút kháng cự khi tiếp nhận ký ức thuộc về 044 chỉ để thỏa mãn cái d*c v*ng chiếm hữu ích kỷ kia, thì hiện tại, nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Bạch Uyên, y chỉ còn lại đau lòng.
Người yêu của y đang kiên cường chịu đựng hai luồng tình cảm mãnh liệt, Tạ Hoài không thể làm ngơ.
“Ta hy vọng có được ký ức trọn vẹn.” Tạ Hoài nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cậu, giọng nói dịu dàng, “Em đừng từ chối ta, tìm lại ký ức là tự do của ta.”
Bạch Uyên mím môi, cậu vẫn không muốn. Nếu hồi ức chỉ toàn thống khổ, vậy thì chẳng cần nhớ lại làm gì.
Chỉ cần y vẫn là y, như thế đã là hoàn mỹ nhất.
“Nếu ta không cho thì sao?”
Tạ Hoài rũ mi, trong giọng nói lộ ra vài phần ủy khuất, “Nhưng Tròn Tròn à, em bây giờ rất giống vị đại nguyên soái kia, đương nhiên ta vẫn thích em ở hiện tại. Chỉ là hơi tiếc, không thể biết mình đã từng cùng em trải qua những ngày tháng thế nào.”
Kỳ thật chỉ cần suy xét kỹ sẽ thấy những lời này đầu đuôi chẳng ăn khớp, không đứng vững. Nhưng toàn bộ sự chú ý của Bạch Uyên đều đặt ở câu “rất giống đại nguyên soái”, áy náy dâng lên trước mặt.
Cậu hoàn toàn không nhận ra sự biến hóa của chính mình, nhưng Tạ Hoài thì đã thấy rõ, thậm chí còn chưa thích ứng được.
Người mà hắn quen thuộc chỉ có 044. Nếu để Tạ Hoài nhớ lại tất cả, liệu có phải sẽ không còn thấy lạ lẫm nữa không?
Bạch Uyên hơi dao động, đối diện ánh mắt đầy mong chờ của Tạ Hoài.
Có lẽ, chính mình thật sự nên nói cho y biết. Có tiếp nhận quá khứ hay không, không nên để người khác quyết định thay.
“Ngươi đã nghĩ kỹ rồi?”
Tạ Hoài thở ra nhẹ nhõm, cười: “Đương nhiên.”
Bạch Uyên bất đắc dĩ lắc đầu, đứng lên, “Bổ sung tinh thần lực đầy đủ không phải chuyện nhẹ nhàng. Chúng ta về phòng ngủ đi, ngươi nằm trên giường sẽ thoải mái hơn.”
Tạ Hoài tất nhiên đồng ý, thậm chí còn nhắm mắt lại.
“Đến đây đi.”
Tinh thần lực của 044 vốn dung nhập trong tinh thần Quy Vân, muốn tách phần đó ra đồng nghĩa với việc Bạch Uyên phải lột bỏ dấu ấn sâu nhất kia.
Theo lý mà nói, dấu ấn bên trong lính gác lưu lại không thể bị dẫn đường đơn phương xóa bỏ, nhưng Bạch Uyên đâu phải dẫn đường bình thường.
Một kẻ đến từ dị thế, đến cả quy tắc thế giới cũng khó mà trói buộc hắn, chuyện chết rồi sống lại hắn còn làm được, thì việc này có gì là không thể.
Chỉ là, nghe qua thì quá tàn nhẫn. Đem thứ khảm sâu trong tinh thần không gian đào ra, làm sao có thể dễ dàng.
Bạch Uyên hơi do dự, nhưng không phải vì sợ đau.
Một khi đánh dấu bên trongbbị xóa bỏ, nghĩa là thân thể này và 044 cuối cùng cũng bị cắt đứt liên kết. Niệm tưởng gian nan duy trì mấy trăm năm, hôm nay lại đột ngột bị báo cho biết phải vứt bỏ.
Bạch Uyên bị tay phải Tạ Hoài nắm chặt, cậu cắn răng, không do dự nữa, rút ra một sợi tinh thần tơ, xoa vào chỗ sâu nhất của dấu ấn kia.
Sợi tơ mảnh nhỏ lập tức bùng nổ sức mạnh khổng lồ, toàn bộ không gian rung chuyển như đất rung núi lở. Theo một trận ầm ầm sập xuống, cơn đau dữ dội phun trào ra ngoài.
Bạch Uyên cắn chặt răng, cuối cùng vẫn thoát ra vài tiếng rên khẽ.
Tạ Hoài rốt cuộc không thể nằm yên, y mở mắt, liền thấy cả người người yêu run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
“Từ bỏ đi, ta không cần ký ức này.”
Tạ Hoài hoảng loạn, cuống quýt định gọi bác sĩ, nhưng một bàn tay ngăn lại.
Bàn tay kia tái nhợt không còn máu, giống hệt chủ nhân nó. Thế nhưng lại kiên định chắn ngang, ngăn không cho y hành động tiếp.
“Không sao… chỉ là hơi đau thôi.”
Tạ Hoài thở mạnh một hơi, ép mình bình tĩnh trở lại. Y không thể thêm gánh nặng cho Bạch Uyên, nhất định phải kiềm chế không được bộc phát.
“Ta có thể giúp em điều gì?”
Nhưng Bạch Uyên đã không còn nghe rõ lời y nữa. Trong không gian, những ngọn tuyết sơn sừng sững sụp đổ từng cái, mặt đất trụi lủi rực cháy ánh lửa tận trời.
Không gian dung hợp bị xé làm đôi, từng đợt từng đợt tinh thần lực phá xiềng xích, lao về phía chủ nhân của nó.
Tạ Hoài vừa mở quang não, chuẩn bị tìm người tới, thì đầu óc đột nhiên trống rỗng, vô số hình ảnh ào ạt lướt qua.
Vui sướng, chán ghét, điên cuồng, thống khổ — cả một đoạn quá khứ tua nhanh hiện lên trước mắt. Tim Tạ Hoài hoảng hốt, nhưng y lại không thấy chút khó chịu nào, bởi vì 044, chính là bản thân y.
Y nhìn bằng góc nhìn số 1 thấy mình vụng về viết từng trang thư, điên cuồng cắn xé chiếc cổ trắng nõn, tứ chi ghê rợn sưng phù sung huyết.
Lại thấy Quy Vân nhạt nhòa mỉm cười với mình, rồi bật khóc nức nở. Máu đỏ, con ngươi tím, cuối cùng toàn bộ biến thành màu đen vô tận, rơi xuống không rõ tung tích.
“Xin lỗi… ta đã đến chậm.”
Nước mắt tuôn như thác, từng giọt nóng hổi rơi xuống trên hai người.
Bạch Uyên đã kiệt sức, cuối cùng vẫn nằm gọn trong lòng Tạ Hoài, khóe miệng run vài cái, nhưng không còn khóc nữa.
Nước mắt cậu đã chảy đủ nhiều rồi. Hiện tại, mới là khoảnh khắc hạnh phúc nhất.
“Ngươi đã trở về, như vậy là đủ rồi.”
Tạ Hoài cúi người, ôm chặt người yêu đang gối trên đùi mình, hết lần này tới lần khác khẽ nói xin lỗi bên tai cậu.
Dáng vẻ ấy lại giống hệt 044 lo được lo mất ngày trước.
Bạch Uyên còn định an ủi vài câu, nhưng thần kinh trong đầu thình thịch nảy, thật sự chịu đựng không nổi.
Đến khi Tạ Hoài phục hồi tinh thần, Bạch Uyên đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Y luyến tiếc không dám động đậy, chỉ sợ khoảnh khắc kế tiếp, tất cả trước mắt sẽ biến thành hư ảo.
Tạ Hoài giữ nguyên tư thế, ngồi suốt một ngày.
Mãi đến khi hơi thở trong lòng ngực biến đổi, Bạch Uyên tỉnh lại, đối diện đôi mắt đen thẳm của Tạ Hoài.
“Ngươi chưa ngủ chút nào sao?”
Tạ Hoài không trả lời, chỉ dịu dàng cười.
Biểu cảm quen thuộc ấy, Bạch Uyên biết, y đã thích ứng với ký ức 044.
Chỉ là trong lòng cậu vẫn lo lắng, nhanh chóng đè y xuống, “Mau ngủ đi. Độc trên người ngươi mới vừa giải, lại còn đột ngột tiếp nhận cả một đoạn ký ức lớn như vậy, thân thể không chịu nổi đâu.”
Tạ Hoài gật đầu, nhưng chân vẫn buông ngoài giường, không có ý nằm ngay ngắn.
Bạch Uyên định mở miệng, rồi bỗng hiểu ra nguyên nhân.
Cậu bật cười, trực tiếp nhấc chân Tạ Hoài lên, giúp y điều chỉnh tư thế, đắp chăn cẩn thận.
Ngồi bất động cả đêm, còn để người khác gối đầu trên đùi, chân mà không tê mới là lạ.
Bạch Uyên lấy lọ dịch dinh dưỡng ở đầu giường, “Uống chút rồi ngủ tiếp.”
Tạ Hoài nghe lời cắn ống hút, ánh mắt chưa từng rời khỏi người Bạch Uyên dù chỉ nửa phần.
Ngay cả khi là đại nguyên soái trong ký ức, bị nhìn chằm chằm thế này cũng thấy không tự nhiên.
“Ta ở đây ảnh hưởng ngươi ngủ, để ta ra ngoài trước.”
Không đợi Tạ Hoài đáp, Bạch Uyên đã đóng cửa phòng ngủ, trở lại phòng khách.
Một giấc ngủ hoàn chỉnh ít nhất cần tám giờ, Bạch Uyên cân nhắc, tranh thủ khoảng thời gian này học làm vài món ăn.
Không thể để Tạ Hoài tỉnh dậy rồi vẫn chỉ uống dịch dinh dưỡng, cậu cũng muốn tự tay làm cho y chút gì đó.
Nhưng dù là Quy Vân hay Bạch Uyên, đều rõ ràng chưa từng chạm tới kỹ năng nấu nướng. Khi sống một mình, nhiều lắm chỉ xào vài món đơn giản, căn bản không so được với tay nghề 044 Tạ Hoài.
Bạch Uyên mở Tinh Võng, lướt mấy video ẩm thực, những món ăn muôn màu muôn vẻ khiến người ta thèm ch** n**c miếng.
Nhìn thì hiểu rồi, vậy bắt tay vào làm thật thôi.