Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 114: Bất công

Quy Vân đợi đến khoảnh khắc ôm này sau mấy trăm năm. Trái tim đập nhịp gấp gáp, hơi thở quấn lấy nhau, xác nhận người trước mắt là chân thật.

“Không sao, thật sự không sao.” Mắt Bạch Uyên rưng rưng, nhìn kỹ Tạ Hoài một lượt, “Ta thật sự đã đánh cuộc thắng.”

Tạ Hoài không rõ ý cậu, nhưng không khó đoán tiền căn hậu quả đều đến từ Quy Vân.

“Ừ, hiện tại ta rất ổn, quyết định của em là chính xác.”

Trần Bất Phàm đứng ở góc thấy tất cả, nếu không vì muốn trực tiếp giải thích tình trạng của Tạ Hoài cho Bạch Uyên, hắn đã sớm lảng đi.

Tuy lúc này không tiện phá vỡ bầu không khí, nhưng hắn nghĩ nếu còn kéo nữa thì càng không thích hợp.

Trần Bất Phàm khẽ ho: “Thay thế hoàn toàn độc tố còn cần ít nhất tám giờ, trước đó hai ngươi… tốt nhất chú ý một chút.”

Hắn không đợi hai người đáp lại, ném tờ báo cáo xuống rồi quay người đi.

Bạch Uyên và Tạ Hoài nhìn nhau, ý trong lời Trần Bất Phàm, cả hai đều hiểu rõ.

Nếu là trước đây, Bạch Uyên ắt đã đỏ tai. Nhưng ký ức của Quy Vân không phải hạng xoàng, cảnh tượng còn nóng bỏng hơn cậu đều từng trải qua rồi.

Hiện tại Bạch Uyên không thấy có gì, rất thản nhiên.

“Ngươi cứ nằm thêm một lúc, ta ở đây trông ngươi.”

Bạch Uyên bình tĩnh rời khỏi người Tạ Hoài, cúi xem bản báo cáo Trần Bất Phàm để lại.

Dẫn đường nhỏ thẳng thắn hơn hẳn trước kia. Tạ Hoài để ý biến hóa đó, khóe môi khẽ nhếch.

Thực ra y rất lo. Trước đây có mấy ngày Bạch Uyên cực kỳ lạnh nhạt, là vì bị ảnh hưởng từ Quy Vân. Kết quả hiện tại sau khi ký ức hoàn toàn trở về, Bạch Uyên lại không thay đổi quá lớn.

Dẫu không rõ nguyên do, Tạ Hoài vẫn rất mừng—ít nhất bây giờ, y vẫn giữ vị trí quan trọng trong lòng Bạch Uyên.

“Ngươi không muốn biết ta đã nhớ lại những gì sao?”

Báo cáo không có vấn đề, Bạch Uyên ngẩn ngơ vài giây, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi.

Tạ Hoài dịu dàng nhìn cậu; nét mặt này và 044 chẳng khác gì.

Bạch Uyên sững vài giây, môi khẽ mấp máy.

“Đó là chuyện của em đã từng. Nếu em muốn, ta sẽ nghe em chủ động nói.”

Dĩ nhiên Tạ Hoài muốn biết, thậm chí nghĩ đến phát điên. Những điều từng hé lộ đôi ba câu, căn bản không đủ khắc họa đoạn quá khứ ấy.

Nhật ký của Otis, Kael và Fenita, còn có người lính gác đã chết trước mặt Quy Vân, dáng dấp rất giống chính mình, rốt cuộc là ai?

Tất cả đều có người có thể giải thích. Nhưng một câu chuyện lấy t·ử v·ong làm kết cục đó, sao Tạ Hoài nỡ gặng hỏi?

Bạch Uyên dường như hiểu tâm tư y, mi cong rũ xuống: “Kỳ thật ta có thể để ngươi biết ngay lập tức mọi thứ ng·ay lúc đó, nhưng như vậy đối với ngươi là không công bằng.”

Tạ Hoài chưa hiểu ngay: “Không công bằng?”

Người trước mắt giống 044 như đúc, Bạch Uyên vẫn hơi hoảng.

Phải, Tạ Hoài là thể thực nghiệm được tạo ra dựa trên gen 044, vậy hai người họ có gì khác nhau?

Vả lại, ng·ay lúc 044 đã t·ử v·ong, trong không gian tinh thần của Bạch Uyên vẫn kịp giữ lại sợi tinh thần lực cuối cùng thuộc về y.

Chỉ cần đem luồng lực này rót trở lại vào không gian tinh thần của Tạ Hoài, y sẽ nhớ trọn về 044—và hoàn toàn trở thành 044.

Trong lòng Bạch Uyên luôn giằng co. Cậu nhớ 044, nhưng cũng sâu nặng với Tạ Hoài. Hai người ấy, bối cảnh và hoàn cảnh khác nhau, định sẵn nhân cách khác nhau.

Họ rốt cuộc không phải một người.

Bạch Uyên càng khổ sở, cứ thấy mình phản bội ai đó, mà người ích kỷ nhất làm tổn thương ai đó lại là chính cậu.

Thấy cảm xúc Bạch Uyên trầm xuống, Tạ Hoài vội trấn an; bàn tay vừa định đặt lên lưng cậu lại bị né nhẹ.

“Tròn Tròn? Sao vậy?”

Bạch Uyên lại bật khóc; biệt danh ấy đánh gãy cọng rơm cuối cùng.

“Ta rốt cuộc nên làm thế nào? Ta thật sự… xin lỗi ngươi.”

Tạ Hoài không hỏi nguyên nhân, chẳng nói gì thêm. Thấy cậu không còn bài xích, y ngồi dậy khỏi khoang trị liệu, ôm cậu lần nữa.

“Ta tin mọi quyết định của em, cho nên, đừng sợ.”

Bờ vai áo sơ mi càng ướt. Bạch Uyên khóc rất lâu, đến khi tay Tạ Hoài tê dại. Lần này, Tạ Hoài nhận rõ mình đã hoàn toàn trở về hiện thực.

Khi người yêu bên bờ sụp đổ, Tạ Hoài nghĩ rất nhiều. Y không phải kẻ vụng về; kết hợp những manh mối ký ức từng lộ ra của Bạch Uyên và phản ứng hiện tại của cậu, y có thể khẳng định: 044, đúng là y.

Nhưng cũng không hẳn.

Linh hồn trong thân thể “Bạch Uyên” từ đầu đến cuối vốn là một—chỉ là từng khuyết thiếu, nay trọn vẹn. Còn Tạ Hoài thì khác: y của hiện tại chính là Tạ Hoài.

Quy Vân yêu là 044, còn Bạch Uyên yêu y. Bây giờ họ hợp làm một, Bạch Uyên tiếp nhận tình yêu dành cho 044, nhưng 044 và Tạ Hoài rốt cuộc không đồng nhất.

Tạ Hoài bỗng thấy chua xót. Quy Vân không sai, Bạch Uyên cũng không sai.

Không ai sai, trừ kẻ phá vỡ bình yên kia.

“Không sao, ta nguyện ý tiếp nhận tất cả.”

Giọng ấm của Tạ Hoài chạm vào màng tai, Bạch Uyên khịt khịt mũi, vẫn chưa nói được điều gì.

“Em thấy mình đã chia một phần tình cảm cho 044, nên cảm thấy bất công với ta.”

Tạ Hoài vuốt mái tóc mềm của dẫn đường nhỏ, ngón tay nhẹ luồn qua.

“Và lại nghĩ đem ký ức 044 áp vào ta cũng không công bằng với ta, đúng không?”

Lời ấy chạm vào sâu thẳm lòng cậu. Bạch Uyên ngẩng lên nhìn kỹ mặt Tạ Hoài, sợ bỏ lỡ dù chỉ một nét.

Lính gác vẫn mỉm cười ấm áp, không hề miễn cưỡng.

“Nhưng đó là em nghĩ. Nếu người trong cuộc nà nguyện ý tiếp nhận hết thảy của 044 thì sao?”

Bạch Uyên lắc đầu lia lịa: “Không phải vậy, chuyện này khác với việc ngươi có nguyện ý hay không…”

“Nhưng ta thật sự không bận tâm.”

Tạ Hoài khẽ vuốt bên cổ Bạch Uyên—nơi y từng đặt đánh dấu.

“Ngươi nói ta và 044 lớn lên rất giống. Ta cũng biết mình là thể thực nghiệm. Vậy gen của ta hẳn giống 044.”

Thấy Bạch Uyên không phủ nhận, lòng Tạ Hoài càng an ổn.

“Vậy cứ coi ta là ‘bản phục chế’ của 044 đi. Hiện bản gốc không còn, ta đến kế thừa ký ức y—cũng không có vấn đề.”

Ba chữ “bản phục chế” đâm mạnh vào lòng Bạch Uyên; cậu hơi giận—sao Tạ Hoài lại nhìn chính mình như thế.

“Trong mắt ta, ngươi là độc nhất vô nhị.”

Giọng Bạch Uyên run run mà dứt khoát: “Ta sẽ không giao ký ức 044 cho ngươi. Ngươi là Tạ Hoài, không phải phụ thuộc của người khác.”

Cậu thở ra, như đã thật sự nghĩ thông.

“Về câu chuyện quá khứ, ta sẽ kể bằng miệng cho ngươi nghe; ngoài ra, ta sẽ không nói thêm.”

Lòng Tạ Hoài mềm ra. Hóa ra vị trí của y trong lòng Bạch Uyên còn cao hơn y tưởng.

“Được, đều nghe em.”

Sợ nói chuyện nghiêm túc lúc này hao tổn tinh lực, Bạch Uyên không nói nữa, chỉ lặng lẽ ở bên y trông chừng.

Đến khi các chỉ số thân thể của Tạ Hoài dần ổn định, xác nhận có thể rời khoang trị liệu, hai người mới quyết định trở về phủ nguyên soái.

Trước khi về, Bạch Uyên đi thăm nhóm Lâm Sanh. Vì lo toan khắp nơi, cậu vẫn chưa xoay xở thời gian tới thăm, trong lòng có chút áy náy.

Vừa đẩy cửa ra, Lâm Sanh lập tức lao tới, ôm chặt Bạch Uyên vào lòng xoay mấy vòng.

“Còn tốt, còn tốt, ngươi không sao cả.”

Bạch Uyên bị quay đến chóng mặt, nhưng vẫn cười hạnh phúc: “Các ngươi cũng khôi phục không tệ.”

Lý Hành Chi bắt chéo chân, vênh váo nằm giữa hai chiếc giường: “Không chỉ không tệ, mà còn sướng muốn ch·ết. Mang danh nghỉ bệnh, ai mà không thích?”

Clint, không gian tinh thần đã hồi phục cơ bản, lặng lẽ ngồi một bên gọt táo, cẩn thận xếp vào hộp xơm.

Một bàn tay bỗng vỗ xuống, vỏ trái cây đứt phựt.

“Ngươi định xếp đầy bao nhiêu hộp vậy? Trần Bất Phàm ăn nổi hết sao?” Lý Hành Chi trêu, tay còn không thành thật thò vào hộp cơm, “Cũng cho anh em nếm thử đi.”

Clint mặt lạnh, ném thẳng cho hắn một quả nguyên vẹn, còn năm hộp táo đã chuẩn bị thì cất hết vào không gian giữ tươi.

Bạch Uyên cùng Lâm Sanh bước vào, đúng lúc thấy cảnh đó.

Lâm Sanh bĩu môi chế giễu: “Người ta chuẩn bị cho dẫn đường nhà mình, liên quan gì tới ngươi mà xen mồm?”

Lý Hành Chi không phục, bật dậy: “Ngươi không ăn thì thôi, ai thèm quan tâm ngươi!”

Cửa lại mở ra, lần này là Hi Ngải bước vào.

“Bạch Uyên, lại đây.”

Hắn gật đầu chào, rồi đưa hộp cơm giữ ấm cho Lâm Sanh.

“Đêm nay có thể về rồi, ta sẽ đến đón ngươi.”

Khóe miệng Lâm Sanh cong cao, liếc xéo Lý Hành Chi, cười: “Được, vất vả ngươi.”

Lý Hành Chi tức nổ phổi. Được rồi, một người có đôi đã đành, giờ cả hai đều có đối tượng, hiện trường độc thân chỉ còn lại mình hắn!

Bạch Uyên nhìn thấy bọn họ tinh thần như thế, trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Vậy các ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt, ta đi trước.”

Cậu không đến tìm Tạ Hoài ngay, mà đi thẳng vào văn phòng Trần Bất Phàm.

Trần Bất Phàm thoáng bất ngờ, tưởng có chuyện gì gấp, vội thu dọn đồ chuẩn bị đi theo.

Bạch Uyên mỉm cười, kéo tay hắn cùng ngồi xuống.

“Ta mang cho ngươi một đối tượng nghiên cứu cực tốt.”

Mắt Trần Bất Phàm sáng rực, hưng phấn như sắp tóe lửa: “Thứ gì?”

Bạch Uyên lấy ra một chiếc cúc áo nhỏ xíu, Trần Bất Phàm lập tức nhận ra là đồ mình chế tạo.

“Kael đang ở trong này.”

“A?”

Trần Bất Phàm ngẩn ra, nghi ngờ tai mình nghe nhầm.

Bạch Uyên đặt cúc áo lên bàn thí nghiệm: “Trước kia chưa đưa ngươi vì nó chưa ổn định. Ta luôn mang theo bên người, dùng tinh thần lực áp chế, giờ chắc không còn vấn đề.”

Trần Bất Phàm tay ngứa rần, “Vậy ta thả gã ra nhé?”

Bạch Uyên gật đầu, ngưng tụ tinh thần lực thành lớp chắn trong suốt.

“Gã bây giờ chẳng còn bao nhiêu sức, thả vào sau tấm chắn này, ngươi muốn nghiên cứu thế nào tùy ý.”

Hắc khí tản ra, cuối cùng chỉ co lại thành một khối nhỏ, rúm mình trong góc.

Trần Bất Phàm tò mò, dùng xúc tua tinh thần chọc chọc: “Đây là sản phẩm kết hợp giữa Kael và ‘ma thuật sư’ sao?”

Bạch Uyên không phủ nhận, cơ bản chính là như vậy.

“Ta không cần ngươi nghiên cứu thứ khác từ gã, ta chỉ muốn biết rốt cuộc dùng cách gì mới có thể diệt gã tận gốc.”

Trần Bất Phàm gật đầu chắc nịch: “Yên tâm, ta sẽ nhanh chóng cho ngươi đáp án.”