Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 113: Gặp lại

Bản năng chiến đấu của Quy Vân vốn dĩ là điều mà Bạch Uyên không thể nào sánh bằng, chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, hắn đã dồn dòng tinh thần lực cuồn cuộn vào cơ giáp, đánh bay Kael ra xa mấy trăm mét.

Bạch Uyên vẫn chưa kịp thích ứng, so với nói là cậu điều khiển thân thể này, chi bằng nói rõ hơn: chính bản năng cơ bắp đang phản kháng.

Nhưng kẻ địch sẽ không để ngươi có thời gian th* d*c. Bạch Uyên tung xúc tua tinh thần, nhìn thì như vô ý, nhưng mỗi đòn đều chọc thẳng vào không gian tinh thần của Kael.

Cục diện lập tức đảo ngược. Bạch Uyên dần bình tĩnh lại, ký ức ùa về, lo lắng Tạ Hoài và 044 cũng trúng chiêu giống nhau, lập tức gửi tin nhắn cho Trần Bất Phàm.

“Sức mạnh này… ha ha ha ha ha, Quy Vân, đúng là em, nhất định là em, em thật sự đã trở về!”

Kael cười điên cuồng, khuôn mặt quỷ dị vặn vẹo, hắc khí tràn ra từ mọi khe hở ngũ quan.

Hỏa lực vũ khí không thể làm gã bị thương, đây là kinh nghiệm của Quy Vân.

Điều khiển cơ giáp cỡ lớn tiêu hao không ít tinh thần lực, mà nó dùng hỏa lực để công kích. Hiện tại Kael không có cơ giáp, như vậy có thể dùng tinh thần lực áp chế trực diện, đây mới là phương thức có thể gây tổn hại thực sự.

Bạch Uyên dứt khoát thu hồi cơ giáp vào không gian.

Kael nhướng mày, dường như không hề bất ngờ trước hành động ấy.

“Quy Vân, đây là chuẩn bị chân chính quyết đấu với ta sao?”

Bạch Uyên cười lạnh. Ký ức trở về, hận ý đối với Kael chỉ còn tăng vọt, mỗi cơ bắp đều căng chặt, hận không thể tự tay xé xác gã.

Kael chưa kịp nghe đáp lại, thì chủy thủ lóe u quang đã đâm thẳng vào mặt.

Hắc khí lập tức trồi ra, biến cổ thành hư vô, một nhát chém hụt.

“A a a a a!”

Tinh thần lực cuồng bạo ép thẳng mặt, trực tiếp bắt chặt hắc khí. Kael thống khổ rống to, cả người như bị xé thành từng mảnh.

Quy Vân từng giao thủ với Kael, tuy chưa phân rõ thắng bại, nhưng vẫn đủ để hắn rút ra kinh nghiệm chiến đấu.

Sức mạnh trong thân thể này không đủ để phát huy trọn vẹn, nhưng bảy phần mười thì vẫn có thể.

Xúc tua tinh thần nhân cơ hội xâm nhập vào “thân thể” Kael — đúng ra mà nói, đó không phải cơ thể, chỉ là lớp da bao lấy hắc khí.

Điểm khó nhất của Kael nằm ở tinh thần lực cường đại quỷ dị, trong đó không thể thiếu công lao của “Ma thuật sư”.

Nếu như trước kia Quy Vân có thể đánh ngang tay, thì hiện tại, cán cân thắng lợi nghiêng hẳn về phía Bạch Uyên.

Quy Vân là người đến từ một thời không khác, hắn không thể chết ở thế giới không thuộc về mình. Ngoại trừ một phần nhỏ linh hồn phân cho hồ ly trắng, phần còn lại tan vào thiên địa, chờ ngày trọng sinh.

Qua mấy trăm năm dưỡng trong trời đất, tinh thần lực Quy Vân lại một lần nữa tăng vọt, không ai có thể sánh kịp.

Nhưng kỳ thật, hắn cũng không chắc linh hồn mình có thể trở về trọn vẹn. Đây là một canh bạc lớn hắn đánh cùng thế giới này.

May mắn thay, hắn thắng.

“Ta biết, giết ngươi rất khó.”

Kael nửa mở mắt, si mê thâm tình nhìn đao phủ trước mặt.

Bạch Uyên chẳng buồn nhìn, chỉ tăng thêm vài phần lực.

“Nhưng ta không còn lo về ngươi nữa. Dù ngươi có trọng sinh bao nhiêu lần, ta chỉ cần giết thêm bấy nhiêu lần là được.”

Lời vừa dứt, Kael không thể giữ hình người, hắc khí tan vỡ, phiêu tán bốn phương.

Ngay khi kéo Kael vào rừng, Bạch Uyên đã bố trí tầng phòng hộ. Đó vẫn là món tinh phẩm Trần Bất Phàm chế tác, không một phân tử nào có thể lọt qua.

Hắc khí nhanh chóng bị tấm chắn vô hình chặn lại, bắt đầu điên cuồng va đập khắp nơi.

Lần đầu tiên, Bạch Uyên nhìn thấy chữ “hoảng loạn” xuất hiện trên thứ này. Cậu ấn nút, vòng vây thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành viên đá nhỏ cỡ cúc áo, bỏ vào túi áo.

Chỉ cần có động tĩnh bất thường, cậu có thể lập tức phản ứng.

Quang não yên lặng, không ai gửi tin nhắn.

Không biết bên Tạ Hoài ra sao, lòng Bạch Uyên rối bời. Cậu lập tức thả cơ giáp, tăng tốc hết mức bay trở lại.

  •  

Tạ Hoài đột nhiên bắt đầu giãy giụa, tứ chi vung loạn.

Hi Ngải cùng mấy bác sĩ khác lập tức tăng cường dây trói, cả phòng mồ hôi như tắm.

Một bác sĩ lính gác xoa tay, cảm thán: “Không hổ là nguyên soái, hôn mê mà còn khỏe như thế.”

Hi Ngải cũng kiệt sức, nhìn chỉ số giám hộ ngày càng bất ổn, khoang trị liệu căn bản không còn tác dụng gì.

Dây trói đặc chế bằng vật liệu siêu bền nứt toạc, Tạ Hoài bật dậy, mắt thấy sắp nhảy khỏi khoang trị liệu.

Hi Ngải bất đắc dĩ, đầu như muốn nổ tung, đành phải dùng tinh thần khống chế.

Luồng tinh thần dẫn đường xa lạ xâm nhập quả thật khiến bước chân Tạ Hoài khựng lại, mọi người lập tức nhân cơ hội ấn y trở về khoang trị liệu.

Một bác sĩ dẫn đường khác đã kiệt sức, ngồi bệt xuống ghế, thở yếu ớt: “Nếu không tiêm cho nguyên soái một mũi trấn định?”

Hi Ngải lắc đầu, vố Tạ Hoài đã trúng độc, nếu dùng thêm thuốc khác, ai dám chắc có khiến độc tố lan nhanh hơn không?

Mọi người đều hiểu, nên chẳng ai dám mở miệng.

“Đinh!”

Quang não Hi Ngải sáng lên, giọng Trần Bất Phàm truyền đến.

“Xong rồi, cho ta ba phút, ta lập tức qua!”

Ánh mắt cả phòng sáng rực, như nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Trong giọng nói Hi Ngải cũng không che giấu nổi vui mừng: “Tốt, đến ngay đi.”

Chưa đến ba phút, Trần Bất Phàm đã lao vào phòng cấp cứu.

Hi Ngải đã khử trùng da Tạ Hoài sẵn, đưa kim tiêm cho hắn. Trần Bất Phàm rót thuốc vào kim tiêm, dứt khoát đâm xuống.

Đôi tay hắn run rẩy, mắt dán chặt lên máy theo dõi.

Một phút, hai phút… năm phút trôi qua, nhịp tim Tạ Hoài vẫn loạn, không hề cải thiện.

Hi Ngải nhíu chặt mày, vừa mới nhẹ nhõm đã lại siết tim, “Chuyện này là sao…”

“Trời ạ, nguyên soái, ngài tỉnh rồi! Thấy thế nào?”

Hai người quay phắt đầu lại, Tạ Hoài chậm rãi ngồi dậy.

“Bạch Uyên đâu?”

Y xoa huyệt Thái Dương, giọng khàn đặc vì lâu chưa mở miệng.

Trần Bất Phàm ngây người mấy giây, không trả lời, chỉ cầm ống nghe đặt lên ngực Tạ Hoài kiểm tra nhịp tim.

Tạ Hoài vẫn thấy đầu choáng váng, trước mắt mờ mịt. Y cảm nhận được tinh thần lực của Trần Bất Phàm đến gần, nhưng lại không hề thấy Bạch Uyên.

Điều này càng làm y bực bội.

Hi Ngải nhìn ra có điều không ổn, nhưng không biết có nên nói hay không. Nếu giờ Tạ Hoài biết, chẳng phải sẽ lập tức xông ra tìm người sao?

Thấy không ai trả lời, Tạ Hoài lại hỏi, giọng lạnh hẳn:

“Ta hỏi, Bạch Uyên đâu?”

Không thể giấu được, lừa cũng vô ích. Hi Ngải thở dài, nói hết mọi chuyện.

Không ngờ, Tạ Hoài lại cực kỳ bình tĩnh.

Trần Bất Phàm kiểm tra xong, nhịp tim vẫn loạn như trước.

“Hiện tại ngươi vẫn chưa hồi phục. Lúc này đi tìm Bạch Uyên chỉ khiến cậu ấy lộ nhược điểm.”

Thực ra Tạ Hoài đâu có bình tĩnh. Vừa tỉnh lại, y đã thật sự hoảng loạn. Tuy không rõ mấy ngày nay xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn áo blouse trắng quanh mình, cũng đoán ra phần nào.

Nếu vì vậy mà Bạch Uyên bị thương, thậm chí tử vong, Tạ Hoài không cách nào tha thứ bản thân.

Nhưng đúng lúc đó, trong không gian tinh thần ùa vào một luồng ấm áp, xoa dịu tâm trạng y. Tạ Hoài chưa cùng Bạch Uyên hoàn thành đánh dấu bên trong, sao lại có sự kết nối mạnh đến vậy?

Y không biết. Nhưng tin tức truyền qua sợi tinh thần là của Bạch Uyên:

“Hiện tại ta là Bạch Uyên, cũng là Quy Vân. Yên tâm, ta đang rất mạnh, không ai có thể làm ta bị thương. Cho nên ngàn vạn lần ngươi đừng hành động bừa, hãy nghe lời Trần Bất Phàm và Hi Ngải, ta lập tức sẽ tới gặp ngươi.”

Trần Bất Phàm và Hi Ngải đã bện tơ tinh thần thành lưới, sẵn sàng ngăn cản nguyên soái đi tìm dẫn đường.

Nhưng Tạ Hoài hoàn toàn không có dấu hiệu nổi điên, thậm chí còn nhàn nhã nghịch miếng điện cực dán trên ngực.

Trần Bất Phàm trợn mắt, thì thầm với Hi Ngải: “Nguyên soái… có phải hỏng đầu rồi không?”

Nghe vậy, Hi Ngải cũng thấy lo, lập tức kiểm tra lại điện não đồ, nhưng không phát hiện dị thường.

“Ta không ngốc, cũng không điên. Bạch Uyên sắp về rồi, em ấy bảo ta đừng quậy.”

Trần Bất Phàm vội hỏi: “Làm sao ngươi biết?”

Tạ Hoài nhìn hắn, vô tội nói: “Ta không biết tại sao ta biết.”

Hi Ngải cũng không bận tâm, chỉ cần Bạch Uyên về là tốt rồi. Nhưng hắn còn nhớ một người khác, “Tiến sĩ, phiền ngươi trông nguyên soái, ta đi xem Lâm Sanh.”

Trần Bất Phàm biết quan hệ của hai người, liếc mắt ái muội:

“Đi đi, đừng lo, chắc Lâm Sanh đã hồi phục khá nhiều rồi.”

Hi Ngải gật đầu, rời đi.

  •  

Cơ giáp bay chưa được hai phút, Bạch Uyên đã cảm nhận luồng tinh thần lực quen thuộc đến mức tim cậu đập loạn, máu dồn lên não. Cậu biết, phản ứng kịch liệt này chính là từ Quy Vân — người yêu chia lìa mấy trăm năm, giờ sắp khỏe mạnh xuất hiện trước mặt.

“Chắc ngươi đang vui lắm.”

Bạch Uyên cười khẽ, chẳng rõ nói với ai.

“Ta cũng vui.”

Cậu dồn tinh thần lực, gửi tin qua sợi tơ cho Tạ Hoài.

Bạch Uyên hiểu rõ, nếu không nói gì, chắc chắn Tạ Hoài sẽ phá viện nghiên cứu mà tới.

Bảy phút sau, cậu đứng ngoài cửa phòng cấp cứu.

Dù biết Tạ Hoài đã thoát hiểm, nhưng nhìn hai chữ “Cấp cứu” trên biển, tim vẫn run lên.

Bạch Uyên hít sâu, coi như thay Quy Vân gánh lấy.

Cửa mở ra, cậu đối diện ngay đôi mắt đen kia.

Dù là Quy Vân hay Bạch Uyên, đôi mắt ấy, cậu đã nhìn vô số lần.

Mũi cay xè, nước mắt tràn xuống. Tạ Hoài thấy rõ, nụ cười trên môi y nhạt dần, gương mặt tràn ngập đau lòng.

Y dang tay, ôm lấy cậu đang lao đến.