Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 105: Thoải mái

Bồn tắm cao cấp quả nhiên rộng, hai người đàn ông trưởng thành cùng ở trong đó cũng dư dả.

044 nghẹn một bụng lửa, ôm chặt Quy Vân vào lòng.

Có chỗ hơi cộm, Quy Vân điều chỉnh tư thế, không cẩn thận lại đè phải thứ gì, bên tai truyền đến một tiếng rên đau.

“Muốn ta xoa giúp không?”

Mắt 044 đã đỏ hoe, biết mình nói thế nào cũng chẳng lại được hắn, dứt khoát dùng hành động để trả lời.

“Ưm… A…”

Cả hai đồng thời bật tiếng rên nhẹ, hiển nhiên đều cảm thấy khoái ý.

Lo lắng thân thể Quy Vân, 044 không làm quá lâu. Hai người chỉ ngâm trong nước ấm, hưởng thụ công năng mát xa của bồn tắm.

Quá thoải mái, mí mắt Quy Vân dần nặng trĩu, suýt nữa gục xuống mặt nước.

044 vội bế hắn lên, dùng khăn mềm lau khô, ôm đặt lên giường.

Tấm khăn trải giường đỏ nổi bật từng khắc, khiến hơi thở 044 nặng nề, cuối cùng chỉ có thể biến tất cả thành một hơi thở dài nặng nề.

Ngủ thôi, trong mộng sẽ có tất cả.

Mặt trời lên cao, hai người vẫn ôm nhau mà ngủ.

Bọn họ vốn không kén giường, giấc ngủ này quả thật sảng khoái vô cùng.

“Không thể ăn mì gói nữa, để ta ra ngoài mua chút đồ ăn.”

044 rửa mặt xong, thấy Quy Vân chậm rãi bò dậy từ trên giường.

“Không cần, ra ngoài ăn luôn.” Quy Vân ngái ngủ, nheo mắt tìm chăn, “Quần áo ta đâu? Ta nhớ là đã cởi ngay trên giường mà.”

Đôi cánh tay trắng nõn mảnh dài vung vẩy trước mặt, theo động tác, hai hạt đỏ ửng cũng nhô lên.

044 biết rõ mình không nên nhìn nữa, liền ra ban công lấy quần áo đã giặt sạch từ sáng.

“Ta đã mang đi giặt, vừa khô rồi.”

Quy Vân nhận lấy, mặc vào cũng rất nhanh.

Khi hắn sửa soạn xong, đã là tám giờ tối.

“Chúng ta ngủ lâu như vậy sao.”

044 gật đầu, y quả thật ngủ say như chết, hoàn toàn không biết thời gian trôi đi.

Quy Vân nhìn đồng hồ rồi cười: “Chúng ta nên thức cả ngày, điều chỉnh lại đồng hồ sinh học.”

044 nghĩ thấy có lý, nhưng lại băn khoăn — nên thức kiểu gì đây?

Quy Vân không vội ra ngoài ăn, chỉ nhìn chằm chằm 044.

“Hả? Sao vậy?”

Quy Vân giả vờ chỉnh cổ áo, thật ra muốn để lộ một mảng lớn dấu đỏ trên cổ.

“Thức chắc cũng đơn giản thôi, đối với chúng ta mà nói.”

Trải qua nhiều ngày kề cận, 044 lập tức hiểu ý.

Y khẽ há miệng, muốn nói lại thôi. Cuối cùng mím môi, dứt khoát gật đầu.

Nói thật, lúc nào 044 cũng muốn dính lấy Quy Vân, chỉ lo thân thể hắn không chịu nổi. Dù là dẫn đường cao cấp, thể lực vẫn kém xa lính gác.

Nhưng quan sát kỹ sắc mặt Quy Vân, y lại không thấy dấu hiệu suy yếu nào.

Quy Vân nhướng mày, ánh mắt mang theo dò hỏi.

“Không sao, ta chỉ nhìn vậy thôi.”

“Đi nào, ra ngoài ăn.”

Hai người đi dạo quanh xem các nhà hàng trong khu biệt thự, nhưng không tìm thấy món gì ưng ý.

“Nếu không mua ít đồ về, ta nấu cho em.”

Quy Vân đồng ý, thật ra đã lâu chưa được ăn tay nghề 044, hắn cũng thấy nhớ.

“Vậy đi siêu thị.”

044 đã nghĩ sẵn từ sáng muốn nấu món gì, nên hành động rất nhanh. Cuối cùng, họ mất cả tiếng rưỡi tìm nhà hàng, lại chỉ dùng năm phút mua nguyên liệu.

Y lo Quy Vân đói, nên dùng tốc độ nhanh nhất xào hai món. Cơm quá tốn thời gian, 044 mua thêm hai chiếc bánh rán.

Quy Vân rất ít ăn món chính khác, vừa thấy bánh rán mắt liền sáng lên.

“Cái này ngon.”

044 mỉm cười, thầm nghĩ sau này có thể làm thêm nhiều món khác cho hắn.

Bữa tối đơn giản kết thúc, Quy Vân ngồi dựa trên sô-pha, ngón tay lướt trên quang não.

Thực ra Otis cũng đã gửi tin nhắn cho hắn, nhưng nội dung không khác mấy so với lời nghe từ thiếu niên tóc đỏ.

Quy Vân không muốn kéo dài thêm, hắn nắm nhẹ ngón tay 044: “Chờ chúng ta điều chỉnh xong, liền đi gặp Otis.”

044 luôn nghe theo mọi quyết định của Quy Vân, y chỉ nắm lại tay người yêu thật chặt.

Quy Vân khẽ cười, liếc nhìn đồng hồ.

“Bây giờ là mười giờ rưỡi tối, chúng ta ít nhất phải cố thức đến chiều mai rồi mới ngủ tiếp.”

Thật ra cái gọi là đồng hồ sinh học, đối với hai người tinh thần lực dồi dào như bọn họ mà nói chẳng đáng kể gì. Nhưng cả hai ngầm hiểu mà không nói ra, cứ dính lấy nhau, ngọt ngào cùng nhau điều chỉnh.

Trong lòng đều rõ, trước khi mọi chuyện được giải quyết hoàn toàn, sẽ không có khoảng thời gian nào nhẹ nhõm hơn hiện tại.

Chỉ mong niềm vui này có thể kéo dài vô tận — cả Quy Vân lẫn 044 đều mong thế.

Ánh mắt chạm nhau, không khí ngay lập tức bùng lửa.

Họ vừa ôm vừa tựa vào nhau, chậm rãi quay về phòng ngủ.

Tấm khăn trải giường đỏ cuối cùng cũng phát huy tác dụng, dấu vết nông sâu càng lúc càng rõ.

044 l**m lên kiệt tác hoàn mỹ, nỗ lực để toàn thân người yêu nhuốm đầy sắc đỏ, như muốn hòa vào tấm khăn ấy làm một.

Quy Vân ngửa đầu, hầu kết trượt lên xuống. Thanh âm không còn khống chế nổi, nhè nhẹ từng đợt vang vọng.

Hắn vốn không phải người trọng dục, so với khát vọng thể xác, tình yêu mới chiếm ưu thế.

Cũng chính vì tình yêu này, Quy Vân lại trở nên không còn dũng cảm. Cho đến giờ, hắn vẫn sợ hãi mất đi 044.

Mỗi một lần khảm nhập thật sâu, mới có thể tạm thời khiến hắn quên đi tất cả những gì không muốn nhớ lại. Chỉ trong lúc này, thế giới của Quy Vân chỉ còn có 044, chỉ còn niềm hạnh phúc.

Cảm xúc bất an của dẫn đường không hề biến mất, làm lính gác mang dấu ấn của hắn, sao 044 lại không rõ? Mọi sự an ủi lúc này đều vô lực, y chỉ có thể thỏa mãn hết thảy mong muốn của người yêu.

Nếu em nguyện cùng ta chìm trong bể dục, vậy ta không bận tâm, chỉ muốn kéo dài thời gian này đến tận cuối đời.


“Ta không biết cuộc nói chuyện lần này sẽ có kết cục thế nào.”

Quy Vân không mặc quân trang, thay bằng lễ phục quý tộc.

“Để tránh dư luận không cần thiết, ta sẽ lẻn vào hoàng cung.”

Khó khăn thế nào có thể tưởng tượng được, bởi đội cận vệ của hoàng đế đâu phải hạng tầm thường.

044 cũng muốn đi cùng Quy Vân, so với việc cứ để Otis nghi ngờ mãi, chi bằng phơi bày sự thật ra trước mặt ông ấy.

Đúng, ngươi đoán không sai, quả thật 044 từng bị xâm nhiễm. Nhưng bây giờ y đã ổn, đó mới là điều quan trọng.

“Cần lập kế hoạch không?” 044 xoa tay hăm hở, “Trước đây ta từng làm không ít nhiệm vụ lén lút, để ta đi cũng được.”

Quy Vân cười, vỗ vai y: “Không cần, ta sẽ liên hệ với Otis, ông ấy sẽ cho người bí mật đưa chúng ta vào.”

044 thở phào nhẹ nhõm, vậy càng tốt, đỡ tốn công.

Hai người đội mũ, đeo khẩu trang và khăn quàng cổ che kín, bất cứ chỗ nào lộ da thịt đều bọc kỹ.

Đi theo cửa ngầm vào hoàng cung, quả nhiên thông suốt.

Rõ ràng Otis đã chờ từ lâu, ngồi trên ghế chủ tọa phòng họp. Thấy 044 trông vẫn bình thường, trong lòng ông ta lại căng thẳng.

Không rõ là hoang mang hay vui mừng, ông ta gượng gạo kéo khóe môi, lộ ra một nụ cười.

“Thoạt nhìn tinh thần các ngươi không tồi.”

Quy Vân không muốn vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Kael thật sự đã chết?”

Otis cười khổ — quả nhiên Quy Vân có ý kiến với ông ta.

“Điều này ta dám khẳng định, chính tay ta đã chặt đầu gã.”

Sắc mặt Quy Vân không đổi, tung ra câu hỏi thứ hai.

“Hiện tại trong đế quốc còn bao nhiêu tàn dư ‘ma thuật sư’?”

Quân bộ gần đây tuần tra liên tục, nhưng đúng là chưa phát hiện thêm gì.

“Trước mắt không còn nhiều, ít nhất bên ngoài cũng không thấy.”

Quy Vân gật đầu, hài lòng với kết quả. Xem ra chuyện của Kael cơ bản đã khép lại.

Nếu đã không cần đến hắn nữa, thì chẳng còn gì phải nói.

“Ta hy vọng ngài tìm một nhân tài mới đảm nhận vị trí nguyên soái.”

Otis sững người một thoáng. Nói thật, ông từng đoán trước kết cục này, nhưng khi thật sự nghe từ miệng người kia, trong lòng vẫn chua xót.

“Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Ngươi là niềm kiêu hãnh của đế quốc, chúng ta luôn cần ngươi.”

Quy Vân cười nhạt, dường như đã trở về dáng vẻ điềm tĩnh.

“Ta đã cống hiến mười sáu năm cho đế quốc, lúc này chỉ thấy lực bất tòng tâm. Đại sự đã xong, ta cũng muốn có cuộc đời riêng, chỉ hy vọng trở lại xã hội, sống như một người bình thường.”

Quy Vân vẫn không nỡ xé toang tấm màn cuối cùng, giữ lại chút thể diện cho nhau.

Otis là người đầu tiên hắn giao phó niềm tin khi lạc đến thời không này. Quy Vân không muốn biến tất cả thành giả dối.

Otis khép mắt, lại mở ra, chỉ thấy trước mắt mơ hồ.

Mất đi một người, hóa ra đơn giản như vậy. Những lời này, từng chữ khắc sâu vào tim.

“Vậy ta chúc ngươi hạnh phúc.”

Quy Vân khẽ cười, hiếm khi lộ ra vẻ ôn hòa mềm mại của một dẫn đường.

“Cảm ơn.”