Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 104: Trêu đùa

Quy Vân dùng quang não mới đăng nhập vào tài khoản của mình, thông báo tin nhắn lập tức bùng nổ.

Xếp hạng đầu tiên là An Kỳ, cậu ta chẳng ngại phiền, cứ mỗi năm phút lại gửi một tin.

Mới nhất là: Anh họ, ta vĩnh viễn ủng hộ ngươi, cứ thoải mái làm những gì ngươi muốn, bên này có ta giúp ngươi vạch trần hết thảy!

Đứa nhỏ này, lúc nào cũng khiến lòng Quy Vân mềm nhũn. Nhưng hiện giờ chưa phải lúc hồi đáp, hắn bấm mở hộp tin thứ hai, là Fenita gửi tới mấy trăm tin nhắn.

Quy Vân không đọc cụ thể, chỉ gửi lại một câu:

“Ở đâu?”

Bên kia lập tức trả lời, đúng như dự đoán: “Trời ạ, ngươi cuối cùng cũng trả lời ta, còn tưởng ngươi không trở về nữa.”

“Ngươi ở đâu, ta đến tìm.”

Việc ở nhờ nhà người khác quả thật khó nói, Quy Vân nhìn quanh bản đồ, chọn một khách sạn nhỏ không mấy chú ý.

Sau khi gửi định vị, đối phương ngập ngừng vài giây.

“Cái đó… nếu ta đoán không sai, 044 chắc đang ở cùng ngươi phải không. Hai ngươi… cùng nhau… ở khách sạn?”

Chuyện này có gì lạ lùng đâu? Quy Vân thật sự không hiểu, Fenita vốn đã biết mối quan hệ của hai người bọn họ.

“Ngươi tới đi.”

“Được rồi.”

Trong lúc Quy Vân trò chuyện với Fenita, 044 cầm chiếc quang não khác, liên tục lướt mạng.

Đầu tiên, y mở lại đoạn phát sóng trực tiếp hôm đó, vừa nhìn thấy nét mặt của Quy Vân liền nhói tim. Rất vất vả mới ổn định được hơi thở, ánh mắt y đảo xuống khu bình luận, lập tức tức giận đến mức ném phăng quang não.

Quy Vân ở cạnh luôn thả lỏng, hoàn toàn không chú ý đến động tĩnh vừa rồi.

“Thu dọn đi, chuẩn bị rời khỏi đây.”

044 xám xịt nhặt quang não lên, tiện tay gom thêm vài bộ quần áo.

“Duy trì trạng thái sợi tơ tinh thần rất tốn sức, đã có sẵn quần áo thì chúng ta thay luôn đi.”

Quy Vân mỉm cười gật đầu, còn chuyển thêm một khoản tiền cho thiếu niên tóc đỏ.

Khách sạn nhỏ buôn bán quá tốt, đến rạng sáng chỉ còn lại phòng giường lớn.

Quy Vân mặt không đổi sắc nhận chìa khóa, kéo 044 đi thẳng.

Nhưng khoảnh khắc mở cửa phòng, toàn bộ bình tĩnh lập tức tan biến.

Quy Vân đứng cứng người, như thể não bị mất một mảnh. Không thể nào… vì sao khách sạn nhỏ lại có loại phòng có giường lớn tình thú thế này?!

044 lập tức đỏ bừng mặt, đứng ở cửa do dự, không dám bước vào.

Chuyện này cũng không hẳn nghiêm trọng, dù sao hai người đã làm đủ mọi chuyện. Quy Vân cắn nhẹ môi, kéo 044 vào.

044 nhìn thẳng, cố hết sức tỏ ra nghiêm túc, làm bộ như không nhìn thấy đống còng tay và những vật hình thù khó nói kia.

Nhưng vừa quay đầu, lại bị chiếc giường tình yêu đỏ chói giữa phòng đập thẳng vào mắt.

Cả phòng không có lấy một chiếc ghế bình thường. Hai người đã mệt mỏi vì đi đường, tự nhiên cần tìm chỗ nghỉ.

Quy Vân liếc nhìn 044 đang ngồi im như gà gỗ, vài bước đã đến ngồi xuống mép giường tình yêu đỏ.

Cánh tay quen thuộc của dẫn đường đặt trên giường, những ngón tay trắng mảnh nhẹ nhàng chạm vào vải đỏ.

Lần đầu tiên 044 vừa hận vừa mừng vì mắt mình quá tốt. Trong tầm nhìn tràn ngập k*ch th*ch thị giác thế này, nếu không phản ứng thì quả thật không xứng làm lính gác.

Quy Vân vừa rút quang não định gửi tin cho Fenita, thì không gian tinh thần chợt dao động, nguồn phát ra chính là người gắn kết chặt chẽ nhất.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải phần vải quần hơi nhô lên.

044 bất đắc dĩ ôm trán — chính y cũng thấy mình quá b**n th**.

Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ, cảm giác trướng đau càng dữ dội. 044 vội c** th*t l*ng, lao thẳng vào WC.

Quy Vân an tĩnh quan sát khắp phòng, khóe môi cong lên — thì ra 044 thích loại này? Hắn ngồi đó, lắng nghe tiếng thở gấp vang vọng từ toilet.

Nếu không phải vì còn việc chính, hắn thậm chí sẽ không ngại chiều chuộng sở thích kỳ lạ của người yêu một chút.

Tiếng “tách” vang lên, những món đồ khó coi đã được lưu trữ vào hết album bí mật của nguyên soái.

May mà Fenita đến chậm hơn tưởng tượng, nếu không để hắn nhìn thấy, chắc chắn 044 muốn tìm lỗ mà chui.


Dù là người từng trải rộng rãi như Fenita, khi mở cửa vào cũng không khỏi sinh ra cảm giác tự nghi ngờ bản thân.

044 vừa mới từ toilet bước ra, gương mặt đỏ hồng vẫn chưa tan. Fenita liếc một vòng đống đồ chơi, rồi nhìn Quy Vân đang ngồi ngay ngắn, không nhịn được giơ ngón cái.

“Quả nhiên nguyên soái đại nhân dũng mãnh như lời đồn, quá ngầu!”

Quy Vân liếc hắn một cái, không hề phản ứng.

Ngược lại, môi 044 mấp máy mấy lần, rồi thở dài, không nói gì.

“Otis gây phiền phức cho ngươi sao?”

Fenita lập tức cảm động, “đùng” một cái ngồi ngay cạnh Quy Vân, kết quả bị tấm nệm tình yêu bắn ngược ra.

“Ta thao, giờ nện đều dùng loại đàn hồi cao thế này à?!”

Quy Vân khẽ cười, túm cổ áo Fenita, giữ hắn ngồi nhẹ nhàng trên giường.

“Nói chính sự.”

“Ngươi đừng nói, không ngờ hoàng đế lại không tìm ta.” Fenita khó hiểu gãi gãi cằm, “Ai cũng biết ta và ngươi liên hệ mật thiết, vậy mà ông ấy lại không nghĩ tới chuyện moi tin tức từ chỗ ta.”

“Đương nhiên, dù sao ta cũng không biết ngươi cụ thể ở đâu thật.”

Hai người ngồi quá gần, d*c v*ng chiếm hữu của 044 bắt đầu quấy nhiễu. Y chẳng thèm quan tâm, “phịch” một cái ngồi lên, chịu đựng cái mông bị nảy bật khó chịu, kéo Quy Vân sát lại bên mình.

Fenita nhìn mà nghiền ngẫm, “Được, được, được, ta ngồi xa hắn một chút.”

Quy Vân tùy 044 hành động, chỉ khẽ trầm ngâm.

“Chính ngươi phải cẩn thận.”

Fenita xua tay, không coi trọng: “Yên tâm, Otis không dám làm gì ta. Dù sao thì ta không thể ‘chết’, trong viện nghiên cứu chẳng ai vượt được ta cả.”

“Ngươi quả là tự tin.”

“Bởi vì thực lực của ta đủ mạnh.”

Mặt trời dần lên, đêm ồn ào rốt cuộc cũng kết thúc.

Fenita không định ở lại trong căn phòng lúng túng này thêm giây nào, trước mắt toàn là “mosaic”. Lỡ không chú ý lại thấy phải mấy dụng cụ thách thức giới hạn cơ thể người.

“Ngươi có mang tiền mặt không? Ta ra ngoài mà không mang đủ.”

Quy Vân tất nhiên không có, 044 lại càng không.

“Ngươi ra đường không mang quang não?”

Fenita bất đắc dĩ vò đầu: “Ta sợ bị theo dõi. Dù ta thật sự rất giỏi, nhưng sở trường cuối cùng vẫn là sinh vật học.” Nói xong còn ngượng ngùng.

Quy Vân lạnh nhạt đáp: “Không có.”

“Khỉ thật, ta phải quay về thôi.”

Quy Vân hờ hững phẩy tay, “Vất vả.”

Trong tiếng nghiến răng của ai đó, phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Nhìn chiếc giường lâu như vậy, 044 càng lúc càng thấy khó chịu. Y chụm ngón trỏ và ngón giữa lại, ấn xuống đệm khiến nó bật lên rồi rơi xuống.

Còn chơi cả trò nhảy giường.

Thấy vậy, Quy Vân không nhịn được cười khẽ.

“Còn muốn chơi một hồi à?”

044 vội rụt tay lại, thấy Quy Vân cười với mình, y cũng bật cười ngượng ngùng.

“Không vui chút nào.”

“Ta đã dùng tên An Kỳ mua một căn hộ, chúng ta đến đó nghỉ ngơi.”

Ngón tay Quy Vân khẽ điểm, tấm khăn trải giường đỏ rung rung.

044 lập tức không chịu nổi, quay vội ánh mắt đi nơi khác.

Ai ngờ người này còn cố tình châm lửa:

“Khăn trải giường đỏ cũng đã mua rồi, về là có thể dùng.”

044 duỗi cánh tay dài, ôm chặt lấy Quy Vân, bàn tay mạnh mẽ xoa sau cổ hắn, giọng khàn khàn:

“Em cố ý.”

Quy Vân bị véo hơi đau, đưa tay xoa nhẹ lên làn da kia.

“Ta tưởng ngươi biết.”


Căn hộ mới mua nằm ngay trong khu biệt thự của thiếu niên tóc đỏ. Hai người vòng vèo một lúc, lại trở về điểm xuất phát.

“Đã có nhà, sao không gọi Fenita vào luôn?”

Quy Vân lấy chìa khóa mở cửa.

“Rạng sáng thủ tục chuyển giao chưa xong.”

Nhà đã hoàn thiện, chỉ chờ khách lớn thanh toán toàn bộ nên chủ cũ đã vội vàng đưa chìa khóa.

Nội thất không nhiều, chỉ có vài món cơ bản, trông rất trống trải.

Cách bố trí biệt thự gần giống căn của thiếu niên tóc đỏ, 044 đi dạo một vòng, phát hiện bên trong tủ lạnh khổng lồ trống rỗng.

“Thật sự không có chút nguyên liệu nấu ăn nào, ta còn định làm gì đó cho ngươi.”

Quy Vân vào phòng ngủ, lấy ra tấm khăn trải giường đỏ mà chủ cũ đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận trải lên.

“Dưới bàn trà có mấy gói mì ăn liền, ăn tạm vậy.”

044 đi tìm, quả nhiên thấy. Y không tình nguyện lắm, đun nước rồi dùng nĩa chọc chọc mì.

Quy Vân trải xong khăn trải giường, quay lại thì thấy 044 ngồi co bên bàn trà. Sô pha mềm mại không ngồi, cứ phải chọn ngồi đất.

Hắn dứt khoát học theo, ngồi xuống cạnh y.

“Ba ngày nay, em chỉ uống nước trái cây.” 044 nhỏ giọng lầm bầm, cau mày nhìn tô mì: “Tiêu hao nhiều thể lực thế mà giờ chỉ ăn được cái này.”

Quy Vân thấy y thế mà lại đáng yêu.

“Ta không đói lắm.”

“Nhưng ta đau lòng.”

Khi nói ra tình cảm, 044 chẳng chút ngại ngùng.

“Nếu sớm biết ở đây không có gì, ta đã đi chỗ khác mua đồ ăn.”

Quy Vân bật cười: “Bây giờ là năm giờ sáng, có cửa hàng nào mở?”

044 không chịu thua: “Quán ăn sáng chứ gì.”

Quy Vân húp một ngụm mì: “Loại đó chỉ mở ở trung tâm thành phố.”

044 thở dài, ăn hết sạch tô mì, kể cả nước canh.

“Sau này ta sẽ mở một quán ăn sáng, ngay trong khu biệt thự này.”

Quy Vân phì cười, còn tưởng tượng theo lời y.

“Vậy mỗi ngày ngươi phải dậy từ hai giờ sáng để chuẩn bị.”

044 lập tức trừng mắt, chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

“Không được.”

Quy Vân bỏ nĩa xuống, quay sang nhìn thẳng vào y.

“Vì sao không được?”

044 hít sâu, biết hắn đang trêu mình, nhưng lần này vẫn không đỏ mặt.

“Hai giờ còn chưa kết thúc, lúc đó chắc chắn ta đang làm em thoải mái.”

Quy Vân nhướng mày — khá lắm, tiến bộ rồi.

“Cảm ơn.”

044 ra vẻ trầm ổn gật đầu, nào ngờ vành tai đỏ ửng lại lộ rõ.

“Đi ngủ thôi.”

Quy Vân nuốt nốt ngụm mì cuối, lau khô môi.

“Ừ.”

Ánh đỏ hắt vào mi mắt, 044 sững lại, còn tưởng mình hoa mắt.

Nhưng nhanh chóng nhớ tới lời Quy Vân nói ở khách sạn, cứ nghĩ là hắn trêu.

“Hóa ra em thật sự dùng khăn trải giường đỏ?”

Rèm cửa đã kéo kín, Quy Vân thản nhiên c** q**n áo, tr*n tr** đứng trước mặt y.

Mấy ngày điên cuồng trước đây đã để lại những vết đỏ trên th*n th* tr*ng n*n, cảnh tượng trước mắt khiến lý trí của lính gác rung động dữ dội.

Cảnh sắc tươi đẹp ấy chỉ thoáng qua một giây, rồi Quy Vân đi vào phòng tắm.

“Phòng ngủ phụ cũng có phòng tắm, ngươi qua đó tắm đi.”

Nhẫn nại cũng có giới hạn, ánh mắt 044 càng lúc càng u tối, gạt bỏ lời hắn.

Cửa phòng tắm bất ngờ bị mở, một người khác chen vào không cho cự tuyệt.

“Phòng ngủ phụ xa quá, ta muốn tắm cùng em.”

Quy Vân lười nhác dựa vào tường, khoanh tay cười khẽ.

“Vậy vừa hay, có thể trải nghiệm bồn tắm mới.”