Otis còn dễ nói chuyện hơn trong tưởng tượng, đến lúc trở về biệt thự mới, 044 vẫn còn có chút không thể tin nổi.
“Chúng ta thật sự có thể sống như người thường sao?”
“Chờ Otis tìm được người tiếp nhận chức vụ của ta là được.”
Quy Vân lấy lại quang não công vụ, như thường lệ tiếp tục xử lý nhiệm vụ.
“Bất quá, ta cũng sẽ không xuất hiện nữa. Trước khi tân nguyên soái kế nhiệm, Quân đoàn số 1 tạm thời giao cho Pháp Tư Đặc quản lý.”
044 gật đầu, ngồi sát bên cạnh hắn.
“Ta cũng muốn giúp em.”
An Kỳ đã mấy ngày không ngủ ngon. Cảnh tượng hôm ấy Quy Vân rời đi vẫn còn rõ ràng trong mắt, cậu lo lắng anh họ của mình sẽ nghĩ quẩn.
Lâm Cửu nhìn người trước mặt lúc nào cũng uể oải, bực bội mở miệng:
“Má nó, rốt cuộc là sao vậy?”
Ngay giây sau, dẫn đường còn đang ủ rũ đột nhiên bật dậy, đôi mắt xanh lam trừng sáng.
Lâm Cửu tò mò rướn đầu lại gần xem thử.
Ai ngờ An Kỳ vội vàng lùi lại, che đi, khiến y hụt tay.
“Có gì mà ta không được xem?”
Lâm Cửu tựa vào tường, giọng đầy bất mãn.
An Kỳ không coi lời y ra gì, qua loa đáp: “Dù sao cũng không liên quan đến ngươi.”
Hừ, nhóc con này, nói ngọt không ăn, đúng không?
“Má, ngươi định làm gì?!”
Cổ tay bị nắm chặt, hai chân bị ép thẳng vào góc tường. An Kỳ bất lực nhìn quang não bị cướp mất.
Động tác Lâm Cửu thuần thục mở mật mã, nghênh diện chính là một tin tức bất động sản.
“Cái nhà này từ đâu ra?”
An Kỳ nào biết giải thích thế nào, tâm tư Lâm Cửu quá nhiều, bản năng không muốn để y phát hiện.
“Ba ta tặng quà sinh nhật.”
Lâm Cửu bật cười, run rẩy cả vai — thế mà còn nhớ nói dối. Nhưng y không vạch trần, vì cũng chẳng phải chuyện to tát.
“Ngươi đúng là có ông ba tốt thật.”
An Kỳ thừa dịp y chưa phòng bị, bất ngờ nhảy bật lên, “bốp” một cái, hai trán đụng nhau.
Thừa cơ giành lại quang não, An Kỳ xoa cái trán đỏ, trừng mắt lườm y.
“Mỗi ngày cứ nhìn chằm chằm ta, có ý gì?”
Lâm Cửu che trán, cười gian: “Rất có ý đó.”
An Kỳ “xì” một tiếng, quay đầu bỏ đi.
Người có thể dùng được thông tin thân phận của cậu vốn không nhiều, vậy rốt cuộc là ai làm? Não nhỏ nhanh chóng loại trừ mọi khả năng, cuối cùng chỉ còn lại một đáp án táo bạo.
Để chứng minh suy nghĩ, An Kỳ lập tức gửi tin nhắn đầu tiên, nhưng bên kia không trả lời.
Trái tim đang hoảng loạn dần bình tĩnh lại — đúng vậy, sao có thể chứ?
An Kỳ thở dài, ném quang não qua một bên, đi thẳng đến sân huấn luyện.
Cậu không biết mình đã ở đó bao lâu, khi thì đánh người, khi thì bị đánh, thời gian trôi qua rất nhanh. Chờ cậu lo lắng mở lại quang não, đã là ngày hôm sau.
Đôi mắt lam trợn to, hai tay run rẩy không ngừng.
Những lính gác lau mồ hôi bên cạnh thấy cậu như vậy liền cười đùa:
“Có cần yếu ớt thế không? Mới đánh chút mà đã thành ra thế này?”
Nhưng An Kỳ căn bản không rảnh để ý, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình, chẳng phân tâm nổi.
Thấy cậi không đáp lại, mấy người kia bĩu môi, ném cho cậu một lọ glucose rồi bỏ đi.
Trên quang não chỉ có một câu ngắn ngủi:
“Ưg, căn hộ là ta mua. Vì một số lý do, ta dùng tên của ngươi.”
Sân huấn luyện đã vắng tanh, ai ăn cơm thì đi ăn, ai ngủ thì đi ngủ, chỉ còn lại An Kỳ ngẩn ngơ một mình.
Nước mắt lớn từng giọt rơi xuống, mái tóc vàng óng rũ xuống hẳn.
An Kỳ kìm nén cảm xúc không nổi, lập tức bấm gọi thoại.
Cuộc gọi vừa kết nối, màng nhĩ Quy Vân suýt vỡ tung.
“Anh họ! Ô ô ô… Ta còn tưởng ngươi nghĩ quẩn… khụ khụ… ô ô… đã ch-ết rồi ô ô ô…”
Nghe giọng nói kia, Quy Vân đã tưởng tượng được dáng vẻ khóc lóc thảm thiết của An Kỳ. Vừa đau lòng vừa buồn cười — đứa nhỏ này, luôn khiến hắn lo lắng nhất.
“Ta không sao, nhưng sẽ không tiếp tục ở lại quân bộ.”
Lời này vừa dứt, An Kỳ lập tức ngẩn người, nước mắt cũng ngừng rơi.
“Ngươi thật sự phải đi sao?”
“Ừ, đây là quyết định ta đã suy nghĩ rất lâu.”
Trong lòng An Kỳ trống rỗng, nhưng cậu đã hứa sẽ ủng hộ mọi quyết định của anh họ.
“Vậy… hy vọng ngươi mỗi ngày đều vui vẻ.”
Nụ cười gượng gạo hiện rõ trong giọng nói, Quy Vân thở dài khe khẽ.
“Ngươi vẫn luôn làm rất tốt, về sau cũng có thể… có thể hoàn thành giấc mơ của ngươi.”
Quy Vân vốn định nói “Tới tìm ta”, nhưng hắn đã quyết định mang 044 trở về thời không ban đầu, An Kỳ nhất định phải tách khỏi hắn.
An Kỳ thì chẳng để ý đến sự thay đổi này, hít hít mũi, tu một lọ glucose.
“Ta có thể đến khu biệt thự tìm ngươi không?”
“Đợi vài ngày nữa thì được.”
An Kỳ hoàn toàn không để tâm đến chữ “vài ngày”, trong lòng chỉ nghĩ: nếu Quy Vân không còn làm nguyên soái, chẳng phải bất cứ lúc nào mình cũng có thể chạy tới dính hắn sao!
“Vậy ta đi ngay bây giờ!”
Quy Vân sủng nịch cười: “Được thôi, chúng ta sẽ chuẩn bị đồ ăn cho ngươi.”
Thông tin vừa kết thúc, An Kỳ hưng phấn nhảy liền hai cái. Cậu vội vàng tắm rửa, miệng hát khe khẽ, kéo cửa phòng huấn luyện, lại gặp đúng người cậu chẳng muốn thấy.
Lâm Cửu thấy cậu như thế, nhướng mày: “Trông hớn hở thế.”
An Kỳ siết chặt nắm tay rồi buông ra, tên này, mỗi câu nói đều khiến cậu tức muốn chết. Nhưng giờ cậu vội lên đường, không thể phí thời gian đấu võ mồm.
Cậu nghiến răng nghiến lợi: “Xin, ngài, tránh, đường.”
Lâm Cửu tất nhiên không tránh, nhìn An Kỳ hớn hở thế này, não chắc chắn lại ngắn mạch. Vốn dĩ chẳng thông minh, ban đêm còn chạy lung tung, xảy ra chuyện thì không hay.
“Muốn đi đâu? Cho ta theo với.”
An Kỳ lạnh lùng đẩy y, nhưng chẳng đẩy nổi.
“Lâm Cửu! Ta cầu ngươi, có thể đừng đối nghịch với ta nữa không?”
Trong lòng Lâm Cửu dấy lên một phỏng đoán: có thể khiến đứa ngốc này vui đến mức đó, chỉ có thể là vị Quy Vân đại nhân kia.
“Ngươi định đi gặp nguyên soái?”
Phiền chết được! An Kỳ rủa thầm, sao tên này cái gì cũng đoán trúng.
“Đúng, ta không gạt ngươi. Nhưng nếu ngươi dám lộ ra ngoài, ta nhất định diệt ngươi.”
Lâm Cửu quét mắt nhìn thân hình nhỏ hơn mình một vòng, cười ngả ngớn: “Ngươi có thể làm gì ta nào?”
An Kỳ tức muốn phát điên, lần nào cũng đánh không lại tên này.
“Vậy ngươi muốn thế nào, nhưng chuyện này tuyệt đối không được nói ra ngoài.”
Lâm Cửu xòe tay, làm vẻ vô tội.
“Đơn giản thôi, ta đi cùng ngươi.”
An Kỳ nghiến răng, tốt, ngươi muốn đi thì đi. Ta không trị được ngươi, chẳng lẽ Quy Vân cũng không trị nổi?
Tám giờ tối, 044 đã chuẩn bị một bàn đồ ăn. Quy Vân định giúp một tay, nhưng đến lần thứ ba làm khoai tây rơi xuống đất thì bị y nhẹ nhàng khuyên ra ngoài.
“Không sao, ta quen làm việc này rồi, rất nhanh thôi.”
Quy Vân bình thường cũng chỉ biết nấu mì, kỹ năng dao thớt thua xa chủy thủ. Hắn bật cười, thừa nhận bản thân chẳng có thiên phú ở mảng này.
“Không cần vội, An Kỳ còn cần một lúc nữa mới đến.”
Bốn món vừa bày xong, tiếng gõ cửa cũng vang lên.
Đầu tóc vàng ló vào trước, Quy Vân cười xoa nhẹ mấy cái. Nhưng khi cảm giác thêm một nguồn tinh thần lực khác, nụ cười lập tức biến mất.
Lâm Cửu chạy tới thở hổn hển, vì An Kỳ không chờ y, còn nhảy thẳng từ trên lầu xuống. Đến khi y cũng dùng cách tương tự xuống theo thì người đã biến mất. Bất đắc dĩ, Lâm Cửu chỉ còn cách men theo dấu vết tinh thần lực mơ hồ.
Chiếc phi thuyền treo lơ lửng vốn lấy tinh thần lực làm nguồn năng lượng, biệt thự lại cách quân bộ quá xa, đến nơi thì y đã kiệt sức.
Thấy sắc mặt lạnh lùng của Quy Vân, tim y run lên. Mùu cơm từ phòng trong bay ra, y lấy hết dũng khí, cười hề hề bước tới.
“Đại nhân buổi tối tốt lành. Ta đường đột đến, thật xin lỗi. Nhưng ta lo An Kỳ bị lừa, nên đi theo.”
Trong lòng Quy Vân phức tạp, ánh mắt rơi vào đôi mắt xanh ngấn lệ của An Kỳ. Đứa nhỏ này đầu óc không sáng sủa, chuyện này đã bị nhiều người biết đến như thế rồi sao?
“Vào đi.”
An Kỳ trừng Lâm Cửu một cái, ép y ngồi ở vị trí xa nhất.
044 vừa đi ra từ bếp, Quy Vân nhanh chân bước tới, giúp y tháo chiếc tạp dề vịt vàng.
An Kỳ nhìn cảnh ấy mà trong lòng chua xót. Cậu biết rõ Quy Vân và 044 ở bên nhau, nhưng khi tận mắt thấy, vẫn khó chấp nhận.
Người này có gì tốt chứ, sao có thể xứng với anh họ của cậu!
Nhưng hai sợi tinh thần của họ quấn chặt như một, dây dưa không dứt, ngốc cũng nhìn ra quan hệ. An Kỳ tức đến mức nghẹn lời, rốt cuộc không nói thêm.
Lâm Cửu thì ngược lại, vẫn len lén quan sát An Kỳ, thấy mặt cậu khi trắng khi hồng, khi đỏ khi đen, không nhịn được cười.
Còn Quy Vân thì chăm chú nhìn Lâm Cửu. Nói thật, hắn sớm thấy lính gác này có gì đó không ổn: miệng lưỡi trơn tru, lại hay kè kè bên An Kỳ.
Nói không có tình ý thì quả thật là trò cười. Nhưng An Kỳ chẳng nhận ra, ngày nào cũng đấu khẩu với người ta.
044 thì không để ý đến bầu không khí trên bàn, chỉ lo gắp đồ ăn cho Quy Vân, sợ hắn không no.
Một bữa cơm diễn ra gần như không lời. An Kỳ muốn chết đi được vì ghét Lâm Cửu, nếu không có y, chắc chắn đã có thể nói chuyện riêng với Quy Vân.
“Ngươi thích An Kỳ?”
Cơm vừa xong, Quy Vân đặt đũa xuống, thẳng thừng hỏi.
An Kỳ lập tức sặc, ho khan dữ dội. Chưa kịp để Lâm Cửu trả lời, cậu đã cuống quýt lắc đầu: “Tuyệt đối không thể nào!”
Lâm Cửu sững người. Thích sao? Có lẽ là thế. Ban đầu y thấy tên nhóc tóc vàng này thú vị, tiếp xúc lâu lại càng thấy thú vị hơn.
Ở bên cậu chắc chắn sẽ vui, Lâm Cửu nghĩ vậy.
Nhưng không ngờ Quy Vân lại nói thẳng.
Thật ra Quy Vân cũng không định hỏi, nhưng nghĩ đến việc mình chẳng còn ở lại lâu, để An Kỳ một mình đối mặt tên lính gác cấp cao này, sớm muộn gì cũng có ngày bị y lừa lên giường.
“Đúng, ta rất thích.”
Lâm Cửu trực tiếp thừa nhận, đầy tự tin. An Kỳ đơn thuần như tờ giấy trắng, cho dù biết được tâm tư y, cũng chưa chắc sẽ tránh.
An Kỳ máy móc quay đầu, đôi mắt đầy kinh ngạc.
“Thích… đấu võ mồm với ta?”
Lâm Cửu cười khẽ, nắm chặt tay cậu.
Đây cũng là lần đầu tiên, hai bàn tay mềm mại nắm lấy nhau.
“Cũng thích cùng ngươi nắm tay.”