“Chúng ta đã bị tách ra rồi!” Hằng kêu lên, giọng đầy hoảng loạn. Nhóm đứng giữa một không gian tối tăm, không có dấu hiệu của Quốc Bảo hay Lan.
“Bình tĩnh nào!” Tuấn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng anh cũng không khỏi lo lắng. “Đức Anh, Hằng, có ai thấy Minh Quân không?”
“Không, mình không thấy ai cả,” Đức Anh lắc đầu, hai tay nắm chặt, “Mọi thứ thật lộn xộn.”
“Chúng ta cần tìm cách kết nối lại,” Hằng nói, “Có thể sử dụng sức mạnh của mỗi người.”
“Chắc chắn rồi,” Tuấn gật đầu. “Mình sẽ cố gắng sử dụng ‘Thời gian ngưng đọng’ để tìm mọi người.”
“Chúng ta có thể bị tách ra thêm nếu không cẩn thận,” Đức Anh cảnh báo.
“Không sao, mình sẽ chỉ tạm dừng một chút thôi.” Tuấn bắt đầu tập trung, cảm nhận năng lượng trong cơ thể. Anh nắm chặt tay lại, và một vòng ánh sáng bao trùm xung quanh. “Thời gian ngưng đọng!”
Mọi thứ xung quanh như dừng lại, chỉ có tiếng th* d*c của nhóm vẫn vang lên trong không gian tĩnh lặng. Tuấn bước đi, tìm kiếm dấu hiệu của Minh Quân. Đột nhiên, một bóng người xuất hiện ở xa, không ai khác chính là Minh Quân, đang ngồi bệt dưới đất, ánh mắt hoang mang.
“Minh Quân!” Tuấn chạy lại, kéo cậu đứng dậy. “Chúng ta cần phải tìm Hằng và Đức Anh!”
“Tôi không biết họ ở đâu,” Minh Quân lắp bắp, “Tôi chỉ thấy một cơn lốc và rồi… rồi tôi bị tách ra.”
“Không sao, chúng ta sẽ tìm thấy họ,” Tuấn trấn an. “Hãy theo tôi!”
Vừa nói, Tuấn cảm thấy sức mạnh của mình bắt đầu giảm dần. “Chúng ta cần phải nhanh lên trước khi thời gian bắt đầu trở lại!”
“Họ có thể ở đâu?” Minh Quân hỏi, lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Có thể họ đang ở trong một khu vực khác trong không gian này,” Tuấn suy nghĩ. “Cố gắng tập trung vào khả năng của mình, có thể Hằng sẽ dùng ‘Khả năng dự đoán’ để biết được địa điểm của chúng ta.”
“Đúng rồi!” Minh Quân gật đầu, “Hãy thử sử dụng sức mạnh của cậu một lần nữa!”
Tuấn hít một hơi thật sâu, tập trung lại. “Thời gian ngưng đọng!” Một lần nữa, ánh sáng bao trùm lấy họ. Anh cảm nhận được sự chuyển động trong không gian, những mảnh ghép đang dần lắp lại.
“Chúng ta phải nhanh lên!” Minh Quân kêu lên. “Có gì đó không ổn!”
“Đừng lo, mình sẽ không để ai bị bỏ lại!” Tuấn quyết tâm. Khi thời gian trở lại, họ thấy mình đang đứng cạnh một cánh cửa lớn. “Đây là đâu?”
“Nhìn kìa!” Minh Quân chỉ tay về phía trước. Đằng xa, có hình bóng của Hằng và Đức Anh đang đứng trước một quái vật khổng lồ, rõ ràng là họ đang chiến đấu để bảo vệ một viên ngọc sáng.
“Đó là ‘Mũi Tên Thời Gian’!” Tuấn thốt lên, “Chúng ta phải giúp họ!”
“Đi nào!” Minh Quân và Tuấn lao về phía trước, nhưng ngay khi họ gần tới nơi, quái vật đã phát hiện ra sự hiện diện của họ. Một cú đập mạnh mẽ từ quái vật khiến cả nhóm phải lùi lại.“Giữ vững!” Đức Anh hét lên, “Mình sẽ tạo lớp bảo vệ cho mọi người!” Anh bước lên, sử dụng sức mạnh của mình. Một lớp bảo vệ tạm thời xuất hiện, giúp họ tránh được đòn tấn công tiếp theo.
“Cảm ơn, Đức Anh!” Hằng kêu lên, “Mình đã dự đoán được nó sẽ tấn công từ bên trái!” Cô nhanh chóng bắn một mũi tên về phía quái vật, nhưng nó chỉ gây ra một vết thương nhỏ.
“Chúng ta cần phối hợp!” Tuấn nói. “Hằng, cố gắng dự đoán thêm các đòn tấn công của nó. Đức Anh, hãy bảo vệ chúng ta! Minh Quân, cậu sẵn sàng hack vào hệ thống của nó chưa?”
“Chưa thử nhưng chắc sẽ ổn,” Minh Quân tự tin. “Mình có thể tìm ra điểm yếu của nó!”
“Vậy thì hãy làm đi!” Tuấn ra lệnh. “Mọi người, chuẩn bị!”
Quái vật lao tới, và Hằng nhanh chóng bắn một mũi tên. “Nó đang tấn công! Chuẩn bị!” Cả nhóm đồng loạt phản công. Tuấn sử dụng ‘Thời gian ngưng đọng’ một lần nữa, tạo cơ hội cho họ tấn công.
Mọi thứ lại dừng lại. “Giờ là lúc!” Tuấn chỉ về phía quái vật. “Bắn đi!”
“Được!” Đức Anh tạo lớp bảo vệ cho Hằng, và cô bắn mũi tên vào điểm yếu của quái vật. Một tiếng nổ lớn vang lên, quái vật gầm lên đau đớn.
“Chúng ta làm được!” Hằng reo lên, ánh mắt sáng rực.
“Nhưng nó chưa hết đâu!” Đức Anh cảnh báo. Quái vật bắt đầu hồi phục và tấn công mạnh mẽ hơn.
“Chúng ta cần một chiến lược khác,” Tuấn nói, “Minh Quân, cậu có thể hack vào hệ thống điều khiển của nó không?”
“Để mình thử!” Minh Quân lập tức bắt tay vào việc, mắt chăm chú vào màn hình. “Cố gắng giữ vững nhé!”
Quái vật lại lao tới, nhưng lần này, cả nhóm đã sẵn sàng. “Tôi sẽ tạo lớp bảo vệ cho mọi người!” Đức Anh nói, trong khi Hằng bắn thêm một mũi tên nữa.
“Được rồi, mình đã tìm ra điểm yếu!” Minh Quân hét lên. “Hãy tấn công vào trái tim nó!”
“Được!” Tuấn hô lớn. “Tất cả cùng tấn công!”
Họ đồng loạt tấn công vào điểm yếu, quái vật gầm lên trong đau đớn, và cuối cùng, nó ngã xuống đất. “Chúng ta đã làm được!” Hằng vui vẻ hét lên.
“Nhưng đừng quên, Quốc Bảo và Lan vẫn còn ở đây,” Tuấn nhắc nhở, “Chúng ta cần phải tìm cách ngăn chặn họ trước khi họ làm điều gì đó tồi tệ hơn.”
“Đúng vậy,” Đức Anh gật đầu. “Chúng ta đã vượt qua thử thách đầu tiên, nhưng còn nhiều thứ đang chờ đón.”
“Chúng ta không thể dừng lại ở đây!” Hằng nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tiếp tục!”
“Đúng rồi! Hãy đi tìm Quốc Bảo và Lan,” Tuấn nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ không để họ đạt được mục tiêu!”
Nhóm bạn bắt đầu tìm kiếm, không biết rằng âm mưu lớn hơn đang chờ đón họ ở phía trước.