Bước Nhảy Thời Gian

Chương 3: Kẻ thù xuất hiện

Chương 3: Kẻ thù xuất hiện

Trong không gian ảo của ChronoRealm, nhóm Tuấn đang tận hưởng niềm vui chiến thắng, nhưng niềm vui đó chỉ tồn tại thoáng chốc. Một cơn gió lạnh lẽo bỗng dưng thổi qua, khiến họ cảm thấy bất an. Hằng nhíu mày, “Mình có cảm giác không ổn.”

“Cảm giác của cậu luôn đúng,” Đức Anh gật đầu, “Có lẽ Quốc Bảo sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”

Đột nhiên, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên. “Hóa ra các ngươi vẫn còn sống!” Quốc Bảo xuất hiện, cùng với Lan, gương mặt đầy tự mãn. Hắn chỉ tay về phía nhóm, ánh mắt đầy thù hận. “Ta không thể để các ngươi cản đường ta.”

“Lại là mày,” Tuấn cứng rắn đáp, “Mày nghĩ có thể làm gì chúng tao?”

“Mày biết không, sức mạnh của trò chơi này không chỉ là trò hề,” Quốc Bảo nói, ánh mắt sắc lạnh. “Ta sẽ chiếm đoạt nó và thống trị cả thế giới thật.”

Lan đứng bên cạnh, mỉm cười bí hiểm. “Ngươi không hiểu sức mạnh của chúng ta đâu, Quốc Bảo. Chúng ta sẽ không dễ dàng để mày đạt được mục tiêu.”

“Cảm ơn đã xác nhận cho ta,” Quốc Bảo cười khẩy. “Nhưng ta sẽ không cần phải lắng nghe. Hãy chuẩn bị cho sự hủy diệt!” Hắn giơ tay lên, và một luồng năng lượng đen tối vọt ra, tạo thành một cơn lốc xung quanh nhóm Tuấn.

“Chạy mau!” Tuấn hét lên. Cả nhóm lập tức né tránh, nhưng không phải ai cũng kịp phản ứng. Quốc Bảo đã tạo ra một cú tấn công mạnh mẽ khiến một số thành viên trong nhóm bị hất văng.

“Đức Anh!” Hằng kêu lên, thấy bạn mình ngã xuống. Đức Anh lồm cồm đứng dậy, bực bội hất tay. “Tao không sao, nhưng mày phải cẩn thận hơn!”

“Chúng ta không thể để hắn tiếp tục tấn công!” Tuấn hô lớn. “Phải phối hợp lại! Hằng, dùng khả năng của cậu để dự đoán!”

“Được rồi,” Hằng tập trung, đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự quyết tâm. “Tôi thấy hắn sẽ tấn công từ bên phải!”

“Đức Anh, tạo lớp bảo vệ!” Tuấn ra lệnh. Đức Anh gật đầu, nhanh chóng tạo ra lớp chắn bảo vệ. Quốc Bảo lao tới, nhưng bị chặn lại. Hắn gầm lên, “Đồ hề!”

“Chúng ta không phải là đồ hề,” Tuấn đáp, “Chúng ta là một đội!”

“Chưa hết đâu!” Quốc Bảo gầm gừ, “Hãy xem ta đây!” Hắn giơ tay, tạo ra một cơn sóng năng lượng đen, quét qua không gian. Cả nhóm phải chạy tán loạn, nhưng trong đầu Tuấn, một ý tưởng lóe lên. “Đợi đã, chúng ta có thể dùng sức mạnh của thời gian!”

“Cậu định làm gì?” Hằng hỏi, lo lắng.

“Để mình thử,” Tuấn nắm chặt tay, tập trung sức mạnh. “Thời gian ngưng đọng!” Một vòng sáng bao trùm xung quanh nhóm, và mọi thứ bỗng dưng ngừng lại.

“Haha, thật tuyệt!” Đức Anh cười, “Chúng ta như siêu anh hùng!”

“Đừng có đùa, tập trung đi!” Tuấn nói, “Chúng ta cần tấn công ngay bây giờ.” Anh chỉ vào Quốc Bảo, đang đứng bất động trong không gian ngưng đọng. Hằng nắm lấy cơ hội, bắn mũi tên về phía hắn. Đức Anh cũng lao tới, tạo ra lớp bảo vệ cho Hằng.

Khi thời gian bắt đầu trở lại, Quốc Bảo choáng váng, nhưng hắn nhanh chóng hồi phục. “Mày sẽ phải trả giá cho điều này!” Hắn gầm lên, và đòn tấn công tiếp theo hướng về phía nhóm.“Đừng để hắn làm gì!” Tuấn hô to, cảm giác hồi hộp dâng trào. Hằng lại dự đoán, “Hắn sắp tấn công từ trên cao!”

“Chuẩn bị!” Đức Anh hét lên, và cả nhóm cùng nhau tạo thành hàng phòng thủ. Đúng như Hằng dự đoán, Quốc Bảo lao xuống từ trên, nhưng lần này, nhóm đã sẵn sàng. Họ đồng loạt phản công, và một cú đánh mạnh mẽ từ Tuấn khiến Quốc Bảo lùi lại.

“Không thể nào!” Hắn gầm lên, “Ta sẽ không để các ngươi thắng!”

Lan đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng. “Quốc Bảo, hãy nhớ rằng sức mạnh của chúng ta không chỉ nằm ở kỹ năng mà còn ở sự kết nối.”

“Cái gì?” Quốc Bảo châm biếm, nhưng trong ánh mắt hắn có chút lo lắng.

“Đúng vậy,” Tuấn nói, “Chúng ta là một đội, và chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!”

“Hãy để ta xem các ngươi có thể làm gì!” Quốc Bảo rít lên, và một luồng năng lượng mạnh mẽ lại vọt ra, lần này mạnh mẽ hơn cả trước.

“Cẩn thận!” Hằng kêu lên, nhưng đã quá muộn. Cơn sóng năng lượng quét qua, khiến cả nhóm phải lùi lại. Đức Anh gục xuống, “Mình không thể chịu nổi nữa!”

“Đừng từ bỏ!” Tuấn hét lên, “Chúng ta có thể làm được!”

“Đúng vậy!” Hằng gật đầu, “Chúng ta phải đứng dậy!”

“Phải, đứng dậy nào!” Đức Anh cũng nhổm dậy, mặc dù hơi chao đảo.

Quốc Bảo cười lớn, “Mày nghĩ mấy đứa nhóc này có thể đánh bại ta sao? Hãy xem đây!”

Hắn vung tay, và một cơn lốc mạnh mẽ xuất hiện, khiến cả nhóm bị cuốn vào. “Không!” Tuấn kêu lên, nhưng mọi thứ trở nên mờ mịt.

Khi ánh sáng tắt đi, nhóm Tuấn nhận ra mình đang ở một địa điểm khác, không còn là nơi họ vừa chiến đấu. Họ đã bị tách ra, và Quốc Bảo không còn ở đó. “Chúng ta đã bị hắn đưa đến đâu?” Hằng hoang mang.

“Chúng ta phải tìm nhau!” Tuấn nói, quyết tâm không để mất hy vọng. “Đừng lo, mình sẽ tìm mọi cách để đưa mọi người trở lại.”

“Nhưng hắn chưa từ bỏ đâu,” Đức Anh nhắc nhở, “Có thể hắn đang lên kế hoạch gì đó lớn hơn.”

“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi thứ,” Hằng nói, “Chúng ta sẽ không dễ dàng để hắn đạt được mục tiêu.”

Trong không gian mới, sự bất an dâng trào, nhưng cũng chính lúc này, một sức mạnh mới đang hình thành trong lòng nhóm. Họ đã trải qua thử thách đầu tiên, nhưng cuộc hành trình đầy gian nan vẫn còn ở phía trước. Những bí ẩn chưa được khám phá, những kẻ thù chưa bị đánh bại, và sự kết nối giữa họ sẽ là chìa khóa để vượt qua mọi thử thách.

“Chúng ta sẽ trở lại,” Tuấn thầm hứa, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ đánh bại hắn.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn