Bước Nhảy Thời Gian

Chương 2: Cuộc sống trong game

"Quốc Bảo! Mày không thể ở đây!" Tuấn thốt lên, ánh mắt đầy quyết tâm.

Quốc Bảo đứng đó, tự mãn với nụ cười nhếch mép. "Tại sao không? Thế giới này là của tao. Mày và đám bạn chỉ là những kẻ tầm thường, không thể ngăn cản được tao đâu." Hắn vung tay, một ánh sáng chói lóa xuất hiện, như thể sức mạnh của hắn đang dâng trào.

Hằng lùi lại, tim đập nhanh. "Chúng ta cần phải gọi Đức Anh và Minh Quân!"

"Không kịp đâu!" Tuấn quát, "Mày không thể để hắn chiếm ưu thế!" Anh cảm nhận sức mạnh của mình đang chực chờ, nhưng liệu có đủ để đối phó với kẻ thù mạnh mẽ này?

Quốc Bảo không chờ đợi, hắn lao về phía Tuấn. "Cứ chuẩn bị hối hận đi!" Hắn gầm lên, tay nắm chặt, chuẩn bị tung ra một đòn tấn công.

"Thời gian ngưng đọng!" Tuấn thốt lên, và ngay lập tức, mọi thứ xung quanh như bị đóng băng. Hắn đứng giữa không trung, đôi mắt mở to, không thể di chuyển.

"Nhanh lên, Hằng!" Tuấn chỉ về phía Quốc Bảo, "Bắn hắn đi!"

Hằng gật đầu, tay run run cầm cung. "Mình không chắc lắm, nhưng thử xem nào!" Cô nhắm bắn, mũi tên bay đi và cắm phập vào vai Quốc Bảo.

Thời gian bắt đầu trôi trở lại, và Quốc Bảo gầm lên vì đau đớn. "Mày dám làm vậy với tao?!" Hắn gầm gừ, nhưng Tuấn đã chuẩn bị.

"Đức Anh, Minh Quân, mau đến đây!" Tuấn kêu lên, nhưng chỉ thấy im lặng.

"Chắc chắn bọn họ đang trong tình huống khó khăn," Hằng nói, mắt cô lướt qua khu rừng, lo lắng.

Quốc Bảo đứng dậy, bực bội. "Mày không thể cứu chúng. Tao sẽ tiêu diệt hết cả bọn!"

"Chúng ta sẽ không để mày làm điều đó!" Tuấn đáp, quyết tâm hơn bao giờ hết. Anh có thể cảm nhận sức mạnh trong cơ thể mình, nhưng áp lực từ Quốc Bảo làm anh lo lắng.

Lúc này, một tiếng động vang lên từ phía sau. Đức Anh và Minh Quân xuất hiện, thở hổn hển. "Mình nghe thấy tiếng ồn ào từ xa!" Đức Anh nói, mắt nhìn chằm chằm vào Quốc Bảo.

"Quốc Bảo đang ở đây! Cẩn thận!" Hằng cảnh báo.

"Đừng lo, mình đã chuẩn bị!" Đức Anh nói, và không chần chừ, anh vung tay lên. Một lớp bảo vệ vô hình bao quanh cả nhóm, tạo thành một bức tường chắn giữa họ và Quốc Bảo.

"Nhưng bọn mình cần phải có chiến thuật," Minh Quân nói, "Chúng ta không thể chỉ tấn công một cách mù quáng."

"Đúng vậy," Tuấn đồng tình. "Hằng, sử dụng khả năng dự đoán của mày để giúp mình và Đức Anh tấn công chính xác hơn."

Hằng gật đầu, ánh mắt tập trung. "Mình sẽ cố gắng."

"Đức Anh, giữ cho bọn mình an toàn, còn mình và Hằng sẽ tấn công từ hai bên." Tuấn chỉ đạo, cảm thấy sự gắn kết trong nhóm đang dần mạnh mẽ hơn.

Quốc Bảo, thấy nhóm đang chuẩn bị, tức giận gầm lên. "Mày nghĩ chỉ bằng vài trò hề như vậy mà có thể ngăn cản tao sao?""Chúng ta không cần phải làm điều đó," Tuấn nói, "Mày không hiểu rằng sức mạnh của chúng ta đến từ sự đoàn kết?"

"Ha ha, thật hài hước! Đoàn kết không thể đánh bại sức mạnh của tao!" Hắn lao về phía họ, nhưng lần này, cả nhóm đã sẵn sàng.

Hằng cảm nhận trước được chuyển động của Quốc Bảo. "Tuấn, bên trái!"

Tuấn lập tức phản ứng, và cùng lúc đó, Đức Anh tạo ra lớp bảo vệ vững chắc. Quốc Bảo đâm vào lớp chắn, nhưng không thể xuyên qua. Hắn lùi lại, tức giận.

"Chúng ta không thể để hắn gây thêm thiệt hại!" Tuấn nói, "Phải tấn công ngay bây giờ!"

Họ bắt đầu phối hợp tấn công, Hằng bắn mũi tên, trong khi Tuấn tận dụng thời gian ngưng đọng để né tránh đòn tấn công của Quốc Bảo. Đức Anh không ngừng tạo ra lớp bảo vệ cho cả nhóm, trong khi Minh Quân theo dõi mọi chuyển động từ phía xa.

Cuộc chiến diễn ra căng thẳng, và từng giây từng phút như kéo dài. Nhưng Tuấn cảm thấy được sự gắn kết trong nhóm đang ngày càng mạnh mẽ. Họ không chỉ là những game thủ, mà là những người bạn sẵn sàng chiến đấu vì nhau.

"Chúng ta có thể làm được!" Hằng la lên, niềm tin dâng trào trong giọng nói.

"Đúng vậy! Không có ai có thể ngăn cản chúng ta!" Đức Anh hô lớn, và cả nhóm đồng thanh kêu lên.

Quốc Bảo, bị dồn vào đường cùng, gầm lên, "Mày sẽ phải trả giá cho điều này, Tuấn!"

Nhưng không ai trong nhóm cảm thấy sợ hãi. Họ tiếp tục chiến đấu, từng đòn tấn công dồn dập như cuồng phong. Quốc Bảo bắt đầu lùi lại, nhưng trong lòng hắn không thể chấp nhận thất bại.

Một cú tấn công mạnh mẽ từ Tuấn khiến Quốc Bảo loạng choạng. "Đừng nghĩ mình có thể thoát!" Tuấn hét lên, và một sức mạnh mới lại dâng trào trong anh.

Chỉ cần một cú đánh quyết định, họ có thể kết thúc cuộc chiến này. Nhưng trong giây phút đó, một ánh sáng chói lòa từ Quốc Bảo bùng lên, khiến cả nhóm choáng váng.

"Chúng ta phải cẩn thận!" Minh Quân kêu lên, nhưng đã quá muộn. Ánh sáng từ Quốc Bảo lan tỏa, và mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên mờ mịt.

"Không! Mình không thể để điều này xảy ra!" Tuấn hét lên, và trong tích tắc, anh cảm thấy sức mạnh của mình trỗi dậy.

Nhưng khi ánh sáng tắt đi, họ nhận ra rằng Quốc Bảo đã biến mất, để lại một khoảng không trống rỗng. Cảm giác hồi hộp lấp đầy không khí, và cả nhóm nhìn nhau, không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

"Chúng ta đã làm gì?" Hằng hỏi, lo lắng.

"Đã có điều gì đó không ổn," Tuấn cảm thấy bất an. "Mình có cảm giác hắn chưa từ bỏ."

"Nhưng ít nhất chúng ta đã đánh bại hắn ở đây," Đức Anh nói, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi.

"Đúng vậy, nhưng hãy cảnh giác," Tuấn cảnh báo. "Điều gì đó lớn hơn đang chờ đợi chúng ta."

Cả nhóm bắt đầu thảo luận về kế hoạch tiếp theo, trong lòng họ tràn đầy quyết tâm. Họ đã vượt qua thử thách đầu tiên, nhưng cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu. Sẽ còn nhiều điều bất ngờ đang chờ đón họ phía trước, và họ phải chuẩn bị cho mọi thứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn