Tuấn đứng đó, lòng đầy lo lắng. Hình ảnh quái vật khổng lồ vừa mới bị đánh bại vẫn còn ám ảnh anh. “Mình đã làm gì vậy?” Anh lẩm bẩm, không thể gạt bỏ cảm giác tội lỗi đang dâng lên trong lòng. Mặc dù nhóm đã giành chiến thắng, nhưng cái giá phải trả có thể lớn hơn những gì họ tưởng tượng.
“Tuấn, cậu sao vậy?” Hằng hỏi, ánh mắt quan tâm. “Mọi người đều an toàn mà!”
“Không, Hằng. Mình đã sử dụng sức mạnh của mình để cứu mọi người, nhưng mình không nghĩ đến hậu quả. Một nhân vật lịch sử đã bị xóa sổ. Mình không thể chỉ đứng đây ăn mừng khi mà có điều gì đó nghiêm trọng hơn đang xảy ra,” Tuấn nói, giọng có phần nặng nề.
Đức Anh chen vào, cố gắng xoa dịu bầu không khí. “Cậu không thể cứ mãi tự trách bản thân như vậy. Chúng ta đã thắng, và đó mới là điều quan trọng! Hơn nữa, ai mà biết được điều gì sẽ xảy ra nếu cậu không ngưng thời gian?”
“Đúng vậy, Tuấn!” Minh Quân thêm vào. “Có thể chúng ta sẽ tìm ra cách khôi phục lại mọi thứ. Cậu không thể ôm đồm mọi thứ một mình.”
“Nhưng…” Tuấn ngập ngừng, không biết phải giải thích như thế nào.
Hằng nắm lấy tay Tuấn, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Nhóm mình luôn bên nhau, đúng không? Cậu không đơn độc.”
“Phải, không ai trong chúng ta đơn độc cả,” Đức Anh nhấn mạnh. “Chúng ta là một đội, và đội không bỏ rơi nhau!”
Tuấn nhìn từng người bạn của mình, cảm nhận được sự ấm áp và hỗ trợ từ họ. Anh hít một hơi thật sâu, quyết định không để nỗi sợ hãi chi phối. “Được rồi, chúng ta phải tìm Quốc Bảo và Lan. Họ chắc chắn đang lên kế hoạch gì đó.”
Nhóm bạn tiến vào một hành lang tối tăm, nơi những bóng đen lướt qua như những ký ức không rõ ràng. “Tôi có cảm giác họ sẽ không để chúng ta yên đâu,” Hằng nói, giọng có chút lo lắng.
“Chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Đức Anh nói. “Nếu cần, mình sẽ tạo lớp bảo vệ cho tất cả.”
“Nhưng hãy nhớ, chúng ta cần phối hợp. Hằng, cậu hãy dự đoán các động thái của họ. Minh Quân, cậu sẵn sàng hack hệ thống chưa?” Tuấn chỉ đạo, cảm thấy có chút tự tin hơn.
“Luôn sẵn sàng!” Minh Quân đáp, đôi mắt sáng lên với niềm phấn khích.
Khi bước vào một căn phòng lớn, bỗng dưng ánh đèn sáng lên, và Quốc Bảo cùng Lan hiện ra. “Cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi,” Quốc Bảo cười lạnh. “Các ngươi đã làm gì với dòng thời gian?”
“Chúng ta không cho phép ngươi thao túng nó!” Tuấn phản kháng, lòng đầy quyết tâm.
“Thao túng? Còn các ngươi thì sao? Chẳng phải các ngươi cũng đang làm điều tương tự sao?” Lan chế nhạo. “Các ngươi thật sự nghĩ rằng có thể thay đổi lịch sử mà không trả giá sao?”
“Chúng ta sẽ không để các ngươi tiếp tục!” Hằng gằn giọng, đã sẵn sàng cho cuộc chiến.
Quốc Bảo và Lan cười chế nhạo, nhưng ánh mắt của họ đã thể hiện sự chuẩn bị cho cuộc đối đầu. “Hãy xem các ngươi có thể làm gì nào,” Quốc Bảo thách thức.
“Cẩn thận!” Đức Anh hét lên, khi Quốc Bảo lao về phía họ, sức mạnh hủy diệt tỏa ra từ cơ thể hắn.
“Đừng lo, mình sẽ bảo vệ mọi người!” Đức Anh nhanh chóng tạo lớp bảo vệ, vừa đủ để chặn lại đòn tấn công đầu tiên.
“Minh Quân, cậu tìm ra điểm yếu của hắn chưa?” Tuấn hỏi, không rời mắt khỏi kẻ thù.“Chưa, nhưng mình sẽ cố gắng!” Minh Quân trả lời, tay gõ nhanh trên bàn phím ảo.
“Được rồi, Hằng, hãy sử dụng khả năng dự đoán của cậu!” Tuấn ra lệnh.
Hằng gật đầu, tập trung vào Quốc Bảo. “Nó sẽ tấn công từ bên phải!” Cô kêu lên.
“Bắn đi!” Tuấn hô to, khi Hằng nhanh chóng bắn một mũi tên về phía Quốc Bảo. Mũi tên trúng đích nhưng không gây được nhiều sát thương.
“Cố lên! Cứ như vậy!” Đức Anh cổ vũ, nhưng Quốc Bảo đã phản công, tấn công mạnh mẽ hơn.
“Chúng ta cần một chiến lược khác!” Tuấn nói, cảm thấy sức ép từ cuộc chiến. “Hằng, hãy tiếp tục dự đoán. Đức Anh, giữ vững lớp bảo vệ. Minh Quân, cậu tìm ra điểm yếu chưa?”
“Mình đang cố gắng, nhưng hắn quá mạnh!” Minh Quân đáp, giọng có chút lo lắng.
“Đừng từ bỏ!” Tuấn hô lớn. “Chúng ta có thể làm được!”
Bất ngờ, Quốc Bảo lao tới, và một cú đấm mạnh mẽ từ hắn khiến lớp bảo vệ của Đức Anh vỡ vụn. “Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế!” Tuấn kêu lên, quyết định sử dụng sức mạnh của mình lần nữa.
“Cẩn thận, Tuấn!” Hằng cảnh báo, nhưng Tuấn đã kịp ngưng thời gian. Mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
“Lần này, mình sẽ làm điều đúng đắn,” Tuấn tự nhủ. Anh vội vàng đưa ra chiến lược, chỉ định Hằng bắn vào điểm yếu của Quốc Bảo.
Khi thời gian trở lại, một tiếng nổ lớn vang lên, Quốc Bảo gầm lên trong đau đớn. “Các ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn quát, nhưng lúc này, nhóm đã có cơ hội.
“Đánh thôi!” Tuấn hô lớn, cả nhóm đồng loạt tấn công. Hằng bắn mũi tên, Đức Anh tạo lớp bảo vệ, và Minh Quân đã tìm ra điểm yếu.
Cuộc chiến diễn ra trong không khí căng thẳng, nhưng nhóm bạn cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết. “Chúng ta có thể làm được!” Hằng thét lên.
Đột nhiên, một ánh sáng chói lòa xuất hiện, và Tuấn cảm thấy một sức mạnh khác đang dâng lên trong lòng. “Có điều gì đó không đúng!” Anh thốt lên, khi mọi thứ xung quanh bắt đầu biến đổi.
“Điều gì đang xảy ra?” Đức Anh hoảng hốt.
“Chúng ta phải hành động ngay!” Minh Quân kêu lên.
Khi ánh sáng dần tắt, nhóm bạn nhận ra họ đã lạc vào một không gian khác, nơi mọi thứ có vẻ xa lạ. “Đây là đâu?” Hằng hỏi, lòng đầy lo âu.
“Không biết, nhưng chúng ta phải tìm cách thoát ra!” Tuấn nói, trong khi lòng tràn đầy quyết tâm. Họ không thể để mình bị mắc kẹt trong mớ hỗn độn này.
“Quốc Bảo và Lan sẽ không tha cho chúng ta đâu!” Đức Anh cảnh báo.
“Chúng ta sẽ phải tìm kiếm họ, và khôi phục lại mọi thứ,” Tuấn quyết định, trong khi ánh mắt của nhóm bạn sáng lên với hy vọng. Cuộc hành trình không chỉ mới bắt đầu mà còn chứa đựng những bí ẩn và thử thách mới đang chờ đón.