"Yêu cầu 2" vừa đưa ra, tất cả mọi người trong lầu Cốt Bà đều lâm vào trầm mặc —— sự nhắm vào này rõ ràng là có chút quá đáng. Thốn Dịch nhìn Vệ Ách đang chậm rãi quay đầu lại, rồi lại nhìn sang gã Điền Miêu A Lang, ướm lời thử:
"Nhất định phải là Vệ tiểu huynh đệ sao?"
Gã Điền Miêu A Lang cao gầy không biểu lộ cảm xúc, chỉ tay vào đống bình dưới chân cầu thang, rồi lại chỉ vào Vệ Ách đang xách thanh Hộ Tát Đao, lắc đầu dứt khoát, không có thương lượng.
Thủ thế của A Lang câm vừa ra, bình luận trong phòng livestream lập tức cười điên đảo:
[Nhắm vào lộ liễu thật đấy, e sợ Vệ Thần lại táy máy tay chân chạm lung tung nhìn bậy bạ chứ gì ha ha ha.]
[Tôi không quan tâm, thấy sâu thì phản ứng đầu tiên là khều lên xem có gì sai đâu! Vệ Thần làm gì cũng đúng hết.]
[Nói đi cũng phải nói lại, con mèo tổ tông nhà tôi lần trước thấy con sâu, tôi còn chưa nhìn rõ là con gì thì "vút" một cái, một móng vuốt của nó đã vả tới rồi.]
[Hahaha Vệ Thần cầm đao đứng cạnh đống bình gốm, nhìn cứ như muốn đập vỡ một hai cái xem thử, là tôi tôi cũng lo lắng.]
[Cứ để cậu ấy lục! Cứ để cậu ấy phá! Bé mèo muốn lục cái bình thì có ý xấu gì đâu.]
[Ha ha ha ha ha ha, Vệ Thần: Tiếng mẹ đẻ của tôi là cạn lời.]
A Lang câm tiến lên hai bước, xách cái bình nằm rìa ngoài cùng lên, đặt vào sâu bên trong. Sau khi đứng dậy, gã thiếu niên cao gầy đứng ngay cửa cầu thang, nhìn chằm chằm Vệ Ách.
Vệ Ách: "............"
Cậu chỉ định nhìn xem bên trong có gì thôi, chứ đâu phải muốn đập vỡ bình đốt lầu.
Một bên là A Lang câm, một bên là Vệ đại lão mặt không cảm xúc.
Những người khác nơm nớp lo sợ chờ phản ứng của Vệ Ách. Giải Nguyên Chân đứng phía sau, hạ thấp giọng nhắc nhở: "Vệ Ách." Ý bảo không cần thiết vừa mới bắt đầu đã gây hấn với nhiệm vụ chính tuyến. Vệ Ách trượt thanh Hộ Tát Đao vào trong tay áo, lạnh mặt đi lên lầu. A Lang câm liếc nhìn Giải Nguyên Chân một cái, rồi xoay người dẫn Vệ Ách cùng mọi người đi lên.
Cầu thang trong lầu trại hơi hẹp, lại tối đen như hũ nút.
Vệ Ách bước lên có phần chậm chạp.
Trong bóng tối, một chút ánh sáng đưa tới trước mặt.
A Lang câm tuy đầy lòng đề phòng Vệ Ách, nhưng đi được hai bước thấy cậu lên lầu không nhanh, dường như nghĩ vì quá tối nên cậu không nhìn rõ đường. Hắn ta thò tay vào ngực lấy ra một đoạn sậy thô dùng làm đuốc, châm lửa rồi đưa cho cậu. Hàng mi bạc của Vệ Ách hững hờ nâng lên, A Lang câm nửa nghiêng thân mình, một chân dẫm trên bậc thang, một tay cầm đuốc.
Ánh lửa chiếu rọi mấy bậc thang gỗ u tối,
Chàng trai Điền Nam tay giơ lơ lửng giữa không trung,
Đôi lông mày dài mang đậm vẻ dã tính của vùng sơn cước cau lại đầy vẻ không vui.
Vệ Ách nhận lấy đoạn sậy, thuận tay đưa luôn cho Trần Trình phía sau.
Cầu thang hẹp và dốc, người đi dưới không nhìn thấy tình hình phía trên. Trần Trình đang mò mẫm trong bóng tối, sợ đến phát khiếp vì cứ lo lại có con sâu nào rơi xuống đầu, bỗng thấy Vệ Ách đưa đuốc sang, còn tưởng đội trưởng cuối cùng cũng rủ lòng thương xót, vội vàng đón lấy rồi liên tục cảm ơn.
A Lang câm: "......"
Đôi lông mày dã tính kia nhíu chặt, không nói hai lời, hắn ta quay người bước nhanh lên trên.
Thực tế bóng tối không ảnh hưởng gì đến Vệ Ách, chỉ là đi đường mang thương tích lại còn leo trèo vách đá, giờ đã đến lầu Cốt Bà tạm thời không có sóng gió nên cậu mới thả chậm tốc độ để điều hòa nhịp thở. Việc nhận đuốc rồi chuyển tay cho người khác thuần túy là do cậu nhàn rỗi, muốn làm cho gã A Lang câm đang canh chừng mình khó chịu một chút thôi.
Nói là tăng tốc, nhưng thực ra đi vài bước đã lên tới tầng hai.
"Lầu Cốt Bà" tổng cộng có năm tầng.
"Trấn Cốt Thiêu" sở dĩ được gọi là "trấn", vì bản trại này nằm trên điểm trạm dịch huyết mạch của cổ đạo. Khách thương đoàn ngựa thồ vận trà ngựa từ phương bắc xuống và khách buôn trà Phổ Nhĩ từ phương nam lên đều phải đi qua đây. Người qua kẻ lại đông đúc, ai nấy đều chọn nơi này làm điểm dừng chân, nên người trong bản ngoài việc hái thuốc còn kinh doanh thêm nghề khách đ**m đãi khách.
Trước khi chồng và con trai gặp chuyện, lầu trại của Hắc a bà cũng giống như những người khác trong bản, làm nghề đón khách. Đoàn ngựa thồ họ Thốn trước đây tới trấn Cốt Thiêu, một bộ phận anh em thường trú chân tại chính nơi này.
Sau khi con trai bị mổ bụng treo xác, Hắc a bà không còn tiếp đón khách vãng lai nữa, nhưng các gian sương phòng ở tầng hai và tầng ba vẫn còn đó. Có điều lầu Cốt Bà không lớn, số lượng phòng có hạn. A Lang câm coi Vệ Ách là đối tượng nguy hiểm cần giám sát trọng điểm nên trực tiếp dẫn cậu lên căn phòng nằm sâu nhất ở tầng ba.
Vệ Ách đi sau lưng A Lang câm, chờ hắn ta mở cửa rồi liếc nhìn vào trong.
Trong phòng treo một chiếc áo tơi bện cỏ và một thanh đao Miêu đối diện tường, chỉ có một tấm nệm cỏ bện đơn sơ, bên trên đè vài bộ thường phục người Miêu màu xanh đen.
Rõ ràng đây là phòng riêng của gã A Lang câm này.
Vệ Ách đứng ở cửa không nhúc nhích, đôi mắt đen kịt của A Lang câm xoay sang nhìn cậu, cậu thu lại tầm mắt đang dán trên thanh đao Miêu treo trên tường.
Cậu hờ hững nói: "Tay hơi ngứa, thấy đồ đạc gì không ngay ngắn là cứ muốn vung hai đao."
A Lang câm: "......"
Phòng livestream: "............"
Vệ Thần à, cậu bị nhắm vào nên khó chịu, bắt đầu cố tình kiếm chuyện gây sự đúng không?
Bên này Vệ Ách và A Lang câm đang án ngữ ở cửa làm thần giữ cửa, bên kia, những người còn lại đứng ở lối cầu thang tầng hai và tầng ba nhìn nhau ngơ ngác —— gã thanh niên câm mười bảy mười tám tuổi kia hoàn toàn chẳng thèm quan tâm việc sắp xếp phòng cho người khác thế nào, chỉ dẫn "phần tử nguy hiểm số một" là đội trưởng Vệ đi mất, để mặc những người còn lại cùng Thốn Dịch tự sinh tự diệt ở cầu thang.
"Này này... đêm nay chúng ta thực sự phải ngủ ở chỗ này sao?" Công tử nhà giàu Trần Trình chỉ vào trong sương phòng, vẻ mặt suy sụp.
Cũng chẳng trách Trần Trình suy sụp.
Điều kiện bản trại nghèo nàn có hạn, sương phòng trong lầu Cốt Bà được bố trí theo lối cũ, giữa phòng có hai ba chậu đá dùng để nhóm lửa chiếu sáng. Những đống cỏ khô xếp dọc chân tường được dùng làm giường đệm cho khách. Vấn đề là... kể từ sau cái chết thảm của con trai, Hắc a bà rõ ràng không còn tâm trí đâu mà dọn dẹp sương phòng nữa.
Đống cỏ khô trải trên mặt đất kia, một nửa đã mốc xanh mốc đỏ, một nửa mục nát, nói không chừng lật lên còn thấy mấy con sâu bọ gớm ghiếc bên trong.
Thốn Dịch là người đoàn ngựa thồ, bôn ba khắp nơi, ngủ bờ ngủ bụi đều đã quen, nên hắn ta chẳng thấy có vấn đề gì: "Cũng được đấy chứ, vẫn còn cái lót lưng, ta cứ tưởng mục nát hết rồi cơ."
Những người khác: "............"
Hết nói nổi.
Trần Trình vốn sợ côn trùng, da đầu cậu ta tê rần như muốn nổ tung, mặt mày ghi rõ dòng chữ "cái phó bản rách nát này sao không cho tôi đổi một cái nệm cao su ra chứ". Giải Nguyên Chân thở dài bảo: "Dọn dẹp đống cỏ khô đi, chúng ta ngủ trực tiếp trên sàn nhà." Trần Trình nhìn anh với vẻ mặt "anh đang nói cái quái gì thế".
—— Lũ sâu bọ kia chắc chắn bò ra từ đống rơm rạ, không cọ rửa sàn nhà bảy tám lần thì ai mà ngủ cho nổi?
Chưa đợi Trần Trình kịp nổi đóa, Đường Tần từ phía sau đã thiếu kiên nhẫn túm lấy gáy áo cậu ta, đẩy cậu ta về phía đống rơm: "Bớt lảm nhảm đi, mau cùng nhau dọn dẹp, không thì cút ra khỏi lầu."
Nói là cùng nhau dọn dẹp, nhưng Đường Tần đã bắt tay vào cuốn đống cỏ mục trên mặt đất lại. Cô cũng không trông mong gì vào tên công tử này, cứ thế rầm rộ làm việc, Trần Trình tự thấy mình là nam nhi đại trượng phu nên cũng chỉ đành ngậm ngùi đi theo sau làm chân quét dọn.
Hai người bắt đầu dọn sạch đống cỏ nát trên mặt đất.
Sàn nhà của lầu trại màu đen sẫm lộ ra.
Giải Nguyên Chân vốn định bàn bạc với mọi người về việc cắt cử người gác đêm, nhưng thoáng nhìn thấy sàn nhà dường như có luồng hắc khí đậm đặc bốc lên, nhìn kỹ lại thì lại không thấy gì cả.
Giải Nguyên Chân ngồi xổm xuống, đưa tay sờ lên mặt sàn, cảm giác lành lạnh buốt giá. Nhìn lại đống rơm rạ mà Đường Tần vừa dọn đi, rõ ràng đã mục nát hơn nửa nhưng tuyệt nhiên không hề có một con sâu bọ nào —— không biết là do đám "cổ trùng" dưới gầm lầu trấn áp khiến sâu bọ khác không dám bén mảng, hay còn nguyên do nào khác?
Giải Nguyên Chân chống tay suy nghĩ, mãi đến khi Cao Hạc gọi một tiếng mới sực tỉnh.
Trần Trình vốn tính tình bốc đồng đã bị Đường Tần trấn áp, những người khác nhún vai rồi cũng bắt đầu vào dọn dẹp các sương phòng. Tầng hai có tổng cộng bốn gian sương phòng. Mỗi gian không lớn lắm, nhóm người chơi mười mấy người không thể chen chúc một chỗ được.
Cao Hạc quay đầu nhìn Tống Nguyệt Mi: "Cô muốn ở gian nào?"
Tống Nguyệt Mi đang quan sát cửa sổ lầu trại, không thèm quay đầu lại: "Tôi theo Đường Tần."
Anh em Hứa Anh, Hứa Oánh không nhịn được mà bật cười. Cao Hạc giả vờ bình thản giữ khuôn mặt cứng cỏi, xoay người đi bàn bạc với Khanh Nhạc và những người khác. Việc Cao Hạc có ý với Tống Nguyệt Mi không phải ngày một ngày hai là cả đội đã biết, ngặt nỗi Tống Nguyệt Mi chẳng mảy may hứng thú với phong thái cứng nhắc của anh ta, từ khi Đường Tần vào đội, cô gần như dành cả ngày ở bên Đường Tần để bồi đắp tình chị em.
Đồng đội làm mặt quỷ trêu chọc không chút nể nang.
Cao Hạc cố giữ hình tượng, cùng Hứa Anh, Hứa Oánh và Thốn Dịch bước vào gian phòng phía bên phải tầng ba.
Anh ta chọn căn phòng này vì nó nằm cạnh cầu thang, ban đêm sẽ thuận tiện cho những người có thực lực mạnh như họ gác đêm. Ngộ nhỡ có thứ gì đi lên từ cầu thang, họ sẽ là người đầu tiên ứng phó.
Vào trong phòng, ngoài những đống cỏ nát khắp nơi và hai chậu đá, có một thứ thu hút sự chú ý của hai anh em Hứa Anh, Hứa Oánh —— đó là một con đoản đao treo trên tường. Hứa Anh là thích khách, rất giỏi dùng đoản đao, thấy con dao găm liền theo bản năng vươn tay muốn lấy xuống xem.
"Đừng chạm lung tung." Cao Hạc quát khẽ.
Anh ta dẫm lên đống cỏ nát đi tới, dùng que củi mồi lửa soi kỹ.
Đó là một con dao găm làm bằng răng thú, chuôi dao được điêu khắc thành hình một cái đầu dữ tợn đang trừng mắt. Cao Hạc nhìn theo hướng con mắt trừng của cái đầu đó, phát hiện nó đang nhìn thẳng ra... cửa phòng.
Cửa sổ căn phòng là loại cửa sổ nan gỗ kiểu cũ, bên trong còn treo một tấm rèm tre. Hiện rèm đã được buông xuống, ánh lửa bên trong không hắt ra ngoài được, mà tình hình bên ngoài bản trại cũng không thể nhìn thấy từ bên trong. Thanh niên tóc bạc hững hờ tựa vào khung cửa, khuôn mặt tái nhợt lộ rõ vẻ mệt mỏi, diễn trọn vai một kẻ hay soi mói, thích gây chuyện.
Sau khi đứng chôn chân đối mặt với Vệ Ách ở cửa phòng một hồi lâu,
A Lang câm sầm mặt đẩy cửa vào phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Thực ra nói là bừa bộn cũng không hẳn, chỉ có một hai cái gùi tre xếp ở góc, vài bộ đồ người Miêu vứt bừa bãi, còn có mấy tấm da thú có vẻ như vừa săn được từ trên núi đang phơi khô chưa kịp cất đi.
A Lang câm mang theo sát khí nặng nề vào dọn dẹp, Vệ Ách phảng phất như vô tình liếc mắt nhìn về phía lối cầu thang và hành lang hẹp, một hai cái bình gốm đặt sát tường trong bóng tối. Nắp bình bị bịt kín, tiếng sột soạt của những cái chân nhỏ xíu bò lổm ngổm truyền ra từ bên trong —— bọ cạp? Hay rết?
Nhìn theo bóng tối từ bình gốm và góc tường hướng lên trên,
Lối cầu thang dẫn lên tầng bốn nơi "Hắc a bà" ở sâu thẳm đen ngòm, tối tăm như một cái hang động nào đó.
Không hiểu sao, kể từ khi bước chân vào lầu Cốt Bà này, Vệ Ách đã cảm nhận được một tia ác ý mơ hồ.
Cậu cụp mắt nhìn chằm chằm vào cầu thang tầng bốn, trên giao diện hiện rõ dòng thông báo nhắc nhở: Một trong những điều cấm kỵ của "lầu Cốt Bà" là: [Nếu không có sự cho phép của chủ nhân, tuyệt đối không được vào nơi sinh hoạt của Hắc a bà]. Điều cấm kỵ này được đánh dấu bằng màu máu đỏ sẫm, mang theo một điềm báo chẳng lành.
Hắc a bà thực sự sẽ giúp họ sao?
Mấy chi tiết quan sát được khi vào lầu trại lướt qua nhanh chóng, Vệ Ách lập tức thu hồi tầm mắt.
Lúc này, A Lang câm đã cất gọn gùi tre và những bộ đồ Miêu trên giường. Thông báo hệ thống báo hiệu giờ đi ngủ sắp đến, Vệ Ách bước vào trong phòng.
Cánh cửa sương phòng sau lưng phát ra tiếng "kẽo kẹt" rồi chậm rãi đóng lại.
Ánh lửa bập bùng trong phòng, khi sáng khi tối.
Không buồn quay đầu lại nhìn cánh cửa quỷ dị tự đóng, Vệ Ách đi tới cạnh nệm cỏ khô, thuận tay rút ra một cọng cỏ không ngay ngắn rồi ngồi xuống. Cậu còn chưa kịp chọn chỗ, A Lang câm đã ôm mấy tấm da thú ném mạnh lên tấm nệm, chắn ngang trước mặt cậu, rồi đưa ra một thủ thế đầy sát khí: [Ngủ].