Khải, Hương và Tùng tiếp tục tiến sâu vào trong lăng mộ, từng bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Cảm giác bị đuổi theo không buông tha họ, và sự hiện diện của Lộc như một bóng ma lởn vởn bên cạnh. Khải không thể nào ngừng suy nghĩ về những cạm bẫy mà Lộc có thể đã đặt ra.
“Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Hương nói, ánh mắt cô quét khắp nơi, tìm kiếm dấu hiệu của lối ra. “Hắn sẽ không chỉ đứng yên chờ chúng ta.”
“Có lẽ chúng ta nên tách ra để tìm kiếm nhanh hơn,” Tùng đề xuất, nhưng Khải lập tức lắc đầu.
“Không. Chia ra sẽ chỉ khiến chúng ta dễ bị tổn thương hơn. Chúng ta phải ở bên nhau,” Khải kiên quyết.
“Vậy thì đi theo tôi,” Hương dẫn đầu, sự nhạy bén trong cô khiến Khải cảm thấy an tâm hơn. Họ đi qua những hành lang hẹp, lòng đầy hồi hộp. Những bức tường cổ kính như đang thì thầm những câu chuyện của hàng ngàn năm trước.
Bất ngờ, một tiếng động vang lên từ phía sau, như tiếng bước chân. Cả ba người dừng lại, nín thở. Khải quay lại, nhưng chỉ thấy bóng tối bao trùm. “Đó có thể là hắn,” anh thì thầm.
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Hương nói, giọng cô có phần khẩn trương. “Nếu hắn đã theo dõi chúng ta, có lẽ hắn đã chuẩn bị sẵn cạm bẫy.”
“Lộc không phải kẻ dễ dàng bị đánh bại,” Tùng nhấn mạnh. “Hắn có thể đã bố trí các bẫy để ngăn chặn chúng ta.”
Khải cắn môi, sự lo lắng dâng trào. “Chúng ta phải tiếp tục tìm kiếm lối ra và cẩn thận với từng bước đi.” Anh bước tới, ánh mắt chăm chú vào những ký tự cổ trên tường.
“Có gì đó ở đây,” Hương chỉ vào một bức tranh khắc trên tường, nơi hình ảnh những người đang thực hiện nghi lễ. “Có thể đó là manh mối cho chúng ta.”
Khải tiến lại gần, cố gắng giải mã những ký tự. “Nó có thể chỉ dẫn đến một lối thoát,” anh nói, nhưng giọng anh vẫn đầy nghi ngờ. “Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải cẩn thận. Không thể để Lộc lợi dụng cơ hội này.”
“Có lẽ hắn đã chuẩn bị sẵn bẫy ở lối ra,” Tùng nhắc nhở. “Chúng ta phải phát hiện ra chúng trước khi quá muộn.”
Khải gật đầu, nhưng trong lòng anh cảm thấy bế tắc. Mọi thứ quá mơ hồ, và những ký tự này không dễ dàng gì để hiểu. Họ không thể lãng phí thời gian, nhưng cũng không thể hành động một cách mù quáng.
“Chúng ta thử tìm kiếm xung quanh,” Hương đề xuất. “Có thể có một lối ra khác.”Họ bắt đầu tìm kiếm, nhưng không khí ngày càng nặng nề. Cảm giác bị theo dõi càng lúc càng tăng lên. Bỗng, từ xa, tiếng cười khanh khách của Lộc lại vang lên. “Các ngươi nghĩ có thể trốn tránh ta sao?” Giọng hắn vang vọng, khiến Khải lạnh gáy.
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Khải gầm lên, thúc giục.
Hương và Tùng vội vàng chạy theo Khải, nhưng đột nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Một cánh cửa bí mật mở ra, và Khải không kịp suy nghĩ, lao vào trong. Hương và Tùng theo sau, nhưng ngay khi họ bước vào, cánh cửa đóng sập lại sau lưng.
Trong bóng tối, họ loạng choạng đứng dậy. “Chúng ta đã bị tách ra khỏi lối đi chính,” Hương nói, giọng cô run rẩy.
“Nhưng đây có thể là cơ hội,” Khải nói, ánh mắt rạng rỡ. “Nếu chúng ta có thể tìm ra lối thoát ở đây, có thể chúng ta sẽ đánh bại được Lộc.”
“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” Tùng cảnh báo. “Nơi này có thể có nhiều cạm bẫy hơn.”
Họ bắt đầu khám phá không gian xung quanh. Những bức tường đầy bụi bặm, những ký tự cổ lấp lánh trong bóng tối. Khải cảm thấy như có điều gì đó đang chờ đợi họ ở đây. Mỗi bước đi đều mang theo sự hồi hộp.
“Có một cái gì đó ở đây,” Hương đột ngột nói, chỉ vào một chỗ tối tăm hơn. “Hãy xem.”
Khải tiến lại gần, và cả ba người đều thấy một bức tranh cổ đại khắc họa một nghi lễ. “Đây có thể là cách giải mã,” Khải nói, ánh mắt anh lấp lánh hy vọng. “Nếu chúng ta tìm ra ý nghĩa của nó, có thể sẽ tìm được lối thoát.”
“Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian,” Tùng nhắc. “Lộc không phải là người sẽ từ bỏ dễ dàng.”
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Khải đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta phải tìm ra cách.”
Bỗng dưng, tiếng động lại vang lên. Tiếng bước chân, lần này gần hơn. Cả ba người đều cảm nhận được sự hiện diện của Lộc. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng. Cuộc chiến không chỉ diễn ra giữa họ và Lộc, mà còn là giữa họ và những bí mật của quá khứ.
Khải siết chặt tay, sẵn sàng cho bất cứ điều gì. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng.”
Không khí căng thẳng, mỗi giây phút đều như kéo dài mãi. Cả ba người đồng lòng, cùng hướng về phía bức tranh cổ, nơi có thể chứa đựng manh mối cho số phận của họ.