Bóng Ma Của Cổ Đại

Chương 8: Gặp Gỡ Kẻ Thù

Khải đứng trước cánh cửa, cảm giác hồi hộp dâng trào. Hắn biết rằng mọi thứ đang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Tùng và Hương đứng bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng. Cánh cửa nặng nề như mang theo cả trọng trách của những bí mật chưa được tiết lộ.

“Chúng ta không thể chần chừ nữa,” Khải nói, giọng anh chắc chắn, nhưng trong lòng lại không thể giấu nổi sự lo lắng.

“Đúng vậy, Lộc có thể đã chuẩn bị sẵn mọi thứ,” Tùng cảnh báo, ánh mắt anh quét quanh, như muốn tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự nguy hiểm.

Khải hít sâu, rồi xoay nắm cửa. Ngay khi cánh cửa mở ra, một cơn gió lạnh lẽo ập vào, mang theo mùi ẩm mốc và một cảm giác chua chát. Họ bước vào trong, ánh sáng từ chiếc đèn pin chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ trước mắt.

“Cẩn thận,” Hương thì thầm, đôi tay nắm chặt, như thể cô sợ rằng bất kỳ âm thanh nào cũng có thể báo hiệu sự xuất hiện của Lộc.

Không gian bên trong như một mê cung với những bức tường gồ ghề và các ký tự cổ xưa lấp ló. Khải đưa tay sờ vào bề mặt thô ráp, lòng tràn đầy cảm xúc. “Đây chính là nơi cha tôi đã từng nghiên cứu,” anh thì thầm.

“Có thể có manh mối ở đây,” Hương nói, ánh mắt cô lướt qua các bức tranh cổ. “Chúng ta cần phải tìm kiếm.”

Tùng gật đầu, anh bắt đầu kiểm tra các góc tối, trong khi Khải và Hương tiến sâu vào. Không khí dần trở nên ngột ngạt, như thể có một sức nặng vô hình bao trùm. Khải cảm thấy tim mình đập nhanh hơn khi nghe thấy tiếng động lạ vọng lại từ phía xa.

“Nghe thấy không?” Khải khẽ nói, nhìn về phía Hương và Tùng.

“Có,” Tùng đáp, giọng anh trầm xuống. “Hãy cẩn thận.”

Họ tiếp tục đi, từng bước chân như chậm lại trong sự hồi hộp. Khải dừng lại trước một bức tường, nơi có những ký tự cổ mà anh nhận ra. “Những ký tự này... có thể chúng ta cần giải mã chúng.”

Hương gật đầu, tiến lại gần. “Để tôi xem.” Cô cúi xuống, ánh mắt chăm chú. Một tiếng động bất ngờ vang lên, làm họ giật mình. Khải nhìn quanh, lòng anh như thắt lại.

“Chúng ta không phải là những người duy nhất ở đây,” Khải nói, ánh mắt căng thẳng.

“Đó có thể là Lộc,” Hương khẽ nói, giọng cô lộ rõ sự lo lắng.

“Chúng ta phải tìm ra lối thoát trước khi hắn phát hiện ra chúng ta,” Tùng khuyên, ánh mắt anh sắc như dao.

Khải gật đầu, quyết tâm trong lòng. “Hãy nhanh lên.”

Khi họ tiếp tục di chuyển, Khải cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dường như có một điều gì đó đang theo dõi họ từ bóng tối. Khải không thể không nghĩ về Lộc, kẻ luôn tìm cách lợi dụng bất kỳ cơ hội nào.

Bỗng, từ đằng xa, một tiếng cười khô khan vang lên, khiến cả ba người dừng lại. “Các ngươi nghĩ rằng có thể tìm thấy kho báu mà không phải trả giá sao?” Đinh Xuân Lộc bước ra từ bóng tối, ánh mắt lấp lánh, nhưng đầy mưu mô.

“Lộc!” Khải kêu lên, lòng anh như thắt lại. “Mày đã theo dõi chúng tao?”“Đúng vậy,” Lộc cười, bước đến gần hơn. “Ta không thể để các ngươi đi dễ dàng như vậy.”

“Chúng ta không có thời gian cho trò chơi này,” Khải nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nếu mày muốn kho báu, hãy cùng nhau tìm kiếm.”

“Cùng nhau?” Lộc nhếch mép. “Ngươi nghĩ ta ngu ngốc đến mức chia sẻ với các ngươi? Ta sẽ có tất cả!”

“Kho báu không thuộc về mày!” Khải gầm lên, nhưng rồi anh lại hít một hơi thật sâu. “Mày không thể làm tổn thương chúng tao.”

“Ta không cần phải làm tổn thương,” Lộc trả lời, giọng điệu đầy thách thức. “Chỉ cần các ngươi không tìm thấy lối ra.”

Khải nhìn Lộc, lòng tràn đầy căm phẫn. “Mày không thể ngăn cản chúng tao. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

“Chỉ có một sự thật,” Lộc cười lạnh. “Chết chóc và mất mát.”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Hương nói, giọng cô mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ bảo vệ di sản này.”

“Thật ngây thơ,” Lộc nói, rồi lùi lại vào bóng tối, để lại một không gian nặng nề.

Khải nhìn về phía Hương và Tùng, lòng đầy lo lắng. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”

“Lộc sẽ không dễ dàng từ bỏ,” Tùng nói, ánh mắt anh lộ rõ sự nghi ngờ.

“Chúng ta phải tìm lối ra trước khi hắn chuẩn bị cạm bẫy,” Khải quyết định, giọng anh đầy quyết tâm.

Họ bắt đầu tìm kiếm lối thoát, nhưng bóng tối dường như bao trùm mọi thứ. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Khải. Cuộc chiến không chỉ là giữa họ và Lộc, mà còn là giữa họ và những linh hồn đang giận dữ từ những điều đã qua.

“Có thể chúng ta đã đến gần hơn với sự thật,” Hương nói, giọng cô đầy nghi ngờ.

“Phải,” Khải đáp, nhưng trong lòng anh cũng không thể tránh khỏi những lo lắng. “Nhưng sự thật có thể không như chúng ta mong đợi.”

Họ dừng lại trước một bức tường, nơi có những ký tự cổ mà Khải nhận ra. “Đây chính là nơi cha tôi đã từng nghiên cứu,” anh thì thầm.

“Có lẽ có manh mối ở đây,” Hương nói, ánh mắt cô lướt qua các bức tranh cổ. “Chúng ta cần phải tìm kiếm.”

Khải gật đầu, lòng anh đầy hồi hộp. “Mọi thứ có thể sẽ thay đổi chỉ trong chốc lát.”

“Cẩn thận,” Tùng nhắc nhở, nhưng không khí vẫn dày đặc sự lo lắng. Họ không biết Lộc sẽ xuất hiện lúc nào, và những bí mật nào đang chờ đợi họ trong bóng tối.

truyenfull,truyenfull vn