Bóng Ma Của Cổ Đại

Chương 7: Phát Hiện Đáng Sợ

Khải nhìn quanh, căn phòng rộng lớn dường như không có điểm dừng, những bức tường vây quanh họ đầy những ký tự cổ xưa, tựa như những con mắt đang theo dõi từng cử chỉ của nhóm. Anh cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. "Chúng ta không nên ở đây lâu," Khải nói, giọng đầy nghiêm túc.

Hương gật đầu, ánh mắt cô vẫn lướt trên các ký tự. "Có thể đây là nơi ghi chép về lăng mộ mà chúng ta đang tìm kiếm. Nhưng cũng có thể đây là bẫy của những linh hồn."

Tùng bước tới bên cạnh, vén tóc mái ra khỏi trán. "Chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn. Nếu đây là lối vào, có thể có thông tin quý giá về lăng mộ."

Khải tiến lại gần một bức tường, nơi những ký tự cổ được khắc sâu. Anh đặt tay lên đó, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ đá. "Đây là một bản đồ," Khải nói, ánh mắt anh sáng lên. "Có vẻ như nó chỉ dẫn đến một lăng mộ. Nhưng… những ký tự này cũng cảnh báo về những lời nguyền."

"Những lời nguyền?" Hương nhướng mày, sự tò mò hiện rõ trong giọng nói. "Cái gì sẽ xảy ra nếu chúng ta xâm phạm nơi đó?"

Tùng lắc đầu, lo lắng. "Những bóng ma không phải là trò đùa. Tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những người đã mất tích khi tìm kiếm kho báu. Họ không bao giờ quay lại."

Khải nuốt nước bọt, cảm giác hồi hộp đan xen với sự phấn khích. "Nhưng nếu chúng ta không tìm ra sự thật, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong sự nghi ngờ. Cha tôi… ông đã mất tích khi tìm kiếm lăng mộ này. Tôi phải biết điều gì đã xảy ra."

"Đừng để lòng tham dẫn dắt," Hương nhắc nhở, giọng cô trầm xuống. "Chúng ta cần cẩn thận."

Khải gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn không thể dứt ra khỏi ý nghĩ về kho báu. Anh bắt đầu giải mã những ký tự, từng chữ một hiện ra trong tâm trí như một câu chuyện đang dần được hé lộ. “Có một cuộc chiến… giữa những kẻ xâm phạm và những linh hồn,” Khải lầm bầm.

“Cái gì?” Tùng hỏi, chớp mắt. “Có thông tin gì về lăng mộ không?”

“Có,” Khải đáp, giọng anh trở nên căng thẳng. “Nhưng cũng có những lời cảnh báo về những kẻ tham lam. Nếu họ xâm phạm, sẽ có những hình phạt khủng khiếp.”

“Chúng ta không phải là những kẻ tham lam!” Tùng nhấn mạnh, nhưng ánh mắt anh lộ vẻ lo âu.

“Chúng ta phải tìm cách ra khỏi đây,” Hương nói, giọng run rẩy. “Tôi không thích cảm giác này.”

Khi họ đang bàn luận, một cơn gió lạnh lẽo đột ngột thổi qua, làm tắt ngấm ánh sáng từ ngọn đèn pin. Khải cảm thấy như có điều gì đó đang dõi theo họ từ bóng tối. “Chúng ta phải đi,” anh nói, giọng đầy quyết tâm.

Hương lùi lại gần, đôi mắt cô mở to. “Có thể chúng ta không phải là những người duy nhất ở đây.”

“Ý bạn là sao?” Khải hỏi, lòng dâng lên một sự bất an.

“Có thể có những kẻ khác cũng đang tìm kiếm lăng mộ,” Hương nói, âm thanh của cô nhỏ dần như một lời thì thầm. “Nếu đúng như vậy, chúng ta có thể gặp phải những đối thủ nguy hiểm.”

Khải nhìn quanh, cảm giác nặng nề bao trùm. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay. Không thể để họ tìm thấy chúng ta.”

Họ bắt đầu tìm kiếm lối ra, nhưng bóng tối dường như bao trùm mọi thứ. Tùng dừng lại, nhìn kỹ một bức tường. “Có một cánh cửa ở đây,” anh chỉ tay.

Khải tiến lại gần, nhưng khi anh chạm vào cánh cửa, một tiếng cười khô khan vang lên. “Các ngươi nghĩ rằng có thể thoát khỏi đây sao?” Một giọng nói vang lên từ bóng tối, lạnh lẽo và đầy mỉa mai.“Lộc!” Khải nhận ra ngay, lòng anh như thắt lại. “Mày đã theo dõi chúng tao?”

“Đúng vậy,” Lộc cười, bước ra từ bóng tối, ánh mắt đầy thách thức. “Các ngươi không phải là những người duy nhất muốn khám phá lăng mộ. Và ta cũng không có ý định để các ngươi đi dễ dàng như vậy.”

“Đừng có mơ!” Tùng gầm lên, nhưng Khải giữ tay anh lại.

“Lộc, mày không cần phải làm thế,” Khải lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta có thể cùng nhau tìm kiếm.”

“Cùng nhau?” Lộc nhếch mép. “Ngươi nghĩ ta ngu ngốc đến mức chia sẻ kho báu với những kẻ như các ngươi? Ta sẽ có tất cả!”

Khải nhìn Lộc, lòng tràn đầy căm phẫn nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật. Họ đang ở trong một tình thế nguy hiểm. “Mày không thể làm tổn thương chúng tao,” Khải nói, giọng điềm tĩnh hơn. “Chúng ta chỉ muốn biết sự thật.”

“Sự thật?” Lộc cười lạnh. “Sự thật sẽ dẫn đến cái chết. Hãy chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.”

Khải cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta không có thời gian cho trò chơi này. Nếu mày không muốn hợp tác, thì chúng ta sẽ tự tìm lối ra.”

“Tốt thôi,” Lộc nói, giọng đầy thách thức. “Nhưng hãy nhớ, các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của quá khứ.”

Hắn lùi lại vào bóng tối, để lại một không gian nặng nề. Khải và Hương nhìn nhau, lòng đầy lo lắng. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay,” Hương nói, giọng cô có phần run rẩy.

“Đúng vậy,” Khải đồng ý, quyết tâm trong lòng. “Chúng ta không thể để hắn cản trở.”

Họ bắt đầu tìm kiếm lối ra, nhưng từng bước đi lại nặng nề như bị kéo dài. “Nếu Lộc cũng ở đây, có thể hắn đã chuẩn bị những cạm bẫy,” Tùng cảnh báo.

Khải gật đầu, lòng anh đầy hồi hộp. “Chúng ta phải cẩn thận.”

Họ tiếp tục tiến về phía cánh cửa, nhưng bóng tối dường như ngày càng dày đặc. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Khải. Anh biết rằng cuộc chiến không chỉ là giữa họ và Lộc, mà còn là giữa họ và những linh hồn đang giận dữ từ những điều đã qua.

“Có lẽ chúng ta đã đến gần hơn với sự thật,” Hương nói, giọng cô đầy nghi ngờ.

“Phải,” Khải đáp, nhưng trong lòng anh cũng không thể tránh khỏi những lo lắng. “Nhưng sự thật có thể không như chúng ta mong đợi.”

Họ dừng lại trước cánh cửa, lòng tràn đầy lo lắng. Khải đặt tay lên nắm cửa, cảm giác như có một sức mạnh nào đó đang kéo anh lại. “Sẵn sàng chưa?” anh hỏi.

“Luôn luôn,” Tùng đáp, nhưng giọng anh có phần không chắc chắn.

Khải hít một hơi thật sâu, rồi mở cánh cửa. Bên trong là một không gian tối tăm, với những âm thanh lạ lùng vọng lại. Mọi thứ như đang chờ đợi, và họ biết rằng cuộc hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn