Bóng Ma Của Cổ Đại

Chương 10: Đêm Kinh Hoàng

Khải ngồi giữa rừng, ánh lửa bập bùng le lói trước mặt, trong khi Hương và Tùng đã nằm xuống nghỉ ngơi. Màn đêm bao trùm, tiếng gió rì rào hòa cùng âm thanh của những cành cây va chạm nhau. Trong không gian tĩnh lặng, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Khải.

“Khải, ngủ đi. Đêm dài lắm,” Hương lẩm bẩm từ phía đối diện, giọng cô mang theo sự mệt mỏi.

Khải chỉ gật đầu, nhưng tâm trí anh không thể nào yên. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang quẩn quanh, nhưng giấc ngủ không chịu ghé thăm. Thay vào đó, hình ảnh những linh hồn lướt qua trong những giấc mơ kỳ lạ khiến anh bối rối. Họ nhìn anh với ánh mắt đầy u ám, như thể đang cố truyền đạt điều gì đó.

Một tiếng động nhẹ vang lên, Khải mở mắt. Hương vẫn nằm đó, còn Tùng đã lăn qua lăn lại, có vẻ cũng không thể ngủ. “Cậu có thấy không?” Khải thì thầm, ánh mắt hướng về bóng tối phía xa.

“Thấy gì?” Tùng hỏi, giọng còn ngái ngủ.

“Như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Khải đáp, lòng đầy lo lắng.

“Đừng lo lắng quá,” Tùng cười khẩy, “chỉ là bóng cây thôi. Nhưng nếu có gì lạ, chúng ta sẽ xử lý.”

Khải khẽ gật đầu, nhưng nỗi lo vẫn không nguôi. Đêm hôm đó, những giấc mơ lại kéo đến, và trong mỗi giấc mơ, anh thấy những linh hồn bị giam cầm trong những ngôi mộ cổ, họ gào thét, van xin. “Giải thoát cho chúng tôi,” họ nói, và Khải thấy mình đang đứng trước một cánh cửa khép kín, không thể mở ra.

Khi sáng dần lên, Hương đã thức dậy, nhìn Khải với đôi mắt tò mò. “Cậu có vẻ mệt mỏi. Đêm qua có điều gì không ổn à?”

“Chỉ là… giấc mơ,” Khải đáp, lắc đầu. “Nhưng có điều gì đó khiến mình không yên tâm về Lộc.”

“Lộc?” Hương nhướng mày, “Cậu nghĩ hắn có âm mưu gì?”

“Có thể,” Khải nói, “Hắn không chỉ tìm kiếm cổ vật, mà có thể còn muốn lợi dụng chúng cho mục đích riêng.”

“Nhưng chúng ta không thể cứ sống trong lo lắng,” Tùng chen vào. “Phải tiếp tục hành trình.”

Khải nhìn vào ánh mắt kiên quyết của bạn bè mình. Họ không thể để nỗi sợ hãi chi phối. “Được rồi, chúng ta sẽ đi tiếp,” anh nói, trong lòng tự nhủ phải cẩn thận hơn.

Họ thu dọn đồ đạc, chuẩn bị cho hành trình. Khi ánh mặt trời lên cao, Khải cảm thấy như có một sức mạnh nào đó dẫn dắt mình. Mỗi bước đi đều mang theo sự hồi hộp, như thể có những ánh mắt đang dõi theo từ bóng tối.

“Lộc không thể xa chúng ta quá,” Hương nói, cố gắng xua tan bầu không khí nặng nề. “Hắn cũng đang tìm kiếm lối vào lăng mộ.”

“Và chúng ta không thể để hắn đến trước,” Khải nói, quyết tâm trong giọng nói.Khi họ tiến sâu vào rừng, những cành cây bắt đầu rậm rạp hơn, ánh sáng bị che khuất. Mọi thứ trở nên im lặng, chỉ còn tiếng bước chân của họ. Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau khiến cả ba dừng lại. Khải quay lại, nhưng chỉ thấy bóng cây đổ dài, không có gì khác.

“Có lẽ chỉ là thú rừng,” Tùng nói, nhưng giọng có phần không chắc chắn.

Hương nhìn Khải, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Cậu có nghĩ rằng những giấc mơ ấy có liên quan đến chúng ta không?”

“Có thể,” Khải thừa nhận, “nhưng điều quan trọng là chúng ta phải tìm ra lối vào lăng mộ trước khi Lộc tìm thấy.”

Khi họ tiếp tục đi, một cảm giác kỳ lạ lại dâng lên trong lòng Khải. Những hình ảnh của những linh hồn vẫn ám ảnh anh. “Nếu có gì xảy ra… đừng để Lộc lợi dụng chúng ta,” anh cảnh báo.

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Tùng khẳng định.

Họ đi tiếp, từng bước chân như dồn nén mọi lo lắng. Bất chợt, Hương dừng lại, chỉ về phía trước. “Có gì đó ở đó,” cô nói, giọng trầm thấp.

Khải tiến lại gần, tim đập nhanh. Trước mặt họ, một tảng đá lớn với những ký tự cổ lạ lùng hiện ra, nó như đang kêu gọi họ. “Đây có thể là manh mối,” Khải nói, cảm giác hồi hộp trào dâng.

“Nhưng có thể có cạm bẫy,” Tùng nhắc nhở.

“Chúng ta phải thử,” Hương nói, ánh mắt cô sáng lên. “Có thể đây là cơ hội.”

Khải gật đầu, nhưng bên trong anh lại dâng lên nỗi lo. Họ bắt đầu nghiên cứu những ký tự, nhưng trong khoảnh khắc, một tiếng cười vang lên từ phía xa. Tiếng cười quen thuộc của Lộc.

“Các ngươi thật ngu ngốc khi nghĩ có thể tìm được kho báu mà không có ta,” hắn ta gọi, giọng điệu đầy khinh miệt.

Khải cảm thấy tức giận dâng lên. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng!” anh nói, quyết tâm không lùi bước.

Hương và Tùng nhìn nhau, họ hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là để giành lấy kho báu, mà còn là để bảo vệ những gì thiêng liêng. Họ đứng vững, sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào phía trước.

“Chúng ta phải tiếp tục,” Khải nói, ánh mắt hướng về phía ký tự cổ. “Nơi này có thể là chìa khóa.”

Họ quay lại với công việc, nhưng không khí đã trở nên căng thẳng hơn. Lộc vẫn ở đâu đó gần đây, và cảm giác về những linh hồn bị giam cầm vẫn quẩn quanh trong tâm trí Khải. Cuộc chiến không chỉ diễn ra giữa họ và Lộc, mà còn là giữa họ và những bí mật của quá khứ, những điều chưa được giải mã.

Giữa những ký tự cổ, Khải cảm nhận được một sức mạnh kỳ bí đang chờ đợi, và anh biết rằng mọi thứ chưa kết thúc. Họ cần phải tìm ra lối đi, không chỉ để cứu lấy mình mà còn để giải thoát những linh hồn đang kêu gào trong đêm tối.

truyenfull,truyenfull vn