Khải kéo Hương chạy vào rừng, trong khi Tùng theo sát phía sau. Những tiếng nổ lớn từ hướng lăng mộ vẫn vang vọng, âm thanh như đang thúc giục họ phải hành động nhanh chóng. Hương thở hổn hển, cảm giác hồi hộp và lo lắng lẫn lộn trong lòng. Cô biết rằng nếu không ngăn chặn được Lộc, mọi thứ sẽ đi đến một kết cục bi thảm.
"Chúng ta phải lập kế hoạch," Khải nói khi dừng lại một chút để lấy hơi. "Hắn sẽ không dừng lại đâu. Chúng ta cần phải tìm cách bảo vệ lăng mộ và những gì bên trong."
“Nhưng bùa chú mà người dân nói đến…” Hương ngập ngừng. “Chúng ta không biết nó ở đâu và liệu có đủ thời gian để tìm kiếm không.”
“Chúng ta không thể để Lộc tự do,” Tùng nói, ánh mắt cương quyết. “Nếu hắn tìm thấy lăng mộ trước, mọi thứ sẽ bị hủy hoại. Tôi đã thấy những kẻ như hắn, họ không có lòng nhân đạo.”
Khải gật đầu, cảm thấy sức mạnh từ sự đoàn kết của cả nhóm. “Vậy thì chúng ta sẽ chia ra. Tùng, anh hãy đi tìm bùa chú. Hương và tôi sẽ ở lại đây để bảo vệ khu vực. Nếu có bất kỳ điều gì xảy ra, hãy gọi nhau ngay.”
“Được,” Tùng trả lời, không do dự. “Nhưng hãy cẩn thận. Nếu Lộc có đồng bọn, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn.”
Hương nhìn Khải, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt anh. “Chúng ta sẽ làm được,” cô nói, giọng đầy tự tin. “Chỉ cần chúng ta giữ được lòng dũng cảm và tin tưởng vào nhau.”
Khi Tùng rời đi, Hương và Khải tìm một vị trí thích hợp để quan sát. Họ chọn một gò đất cao, nơi có thể nhìn ra lối vào lăng mộ. Không khí xung quanh bắt đầu lạnh lẽo, những cơn gió mạnh khiến cây cối xung quanh xào xạc như đang thì thầm những bí mật cổ xưa.
“Chúng ta cần phải làm gì đó để ngăn Lộc,” Khải nói, ánh mắt dõi theo bóng tối đang dần bao trùm. “Hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.”
“Có lẽ chúng ta cần tạo ra một số bẫy,” Hương gợi ý. “Tôi có thể sử dụng những nguyên liệu xung quanh để chế tạo. Điều này sẽ khiến hắn mất cảnh giác.”
Khải mỉm cười. “Đúng rồi, Hương. Cô luôn biết cách biến những điều bình thường thành lợi thế.”
Hương cảm thấy một làn sóng tự hào dâng lên. Cô bắt đầu tìm kiếm những nhánh cây, đá và các vật liệu có sẵn xung quanh. Khải hỗ trợ, cùng nhau họ nhanh chóng tạo ra một vài bẫy đơn giản nhưng hiệu quả.
Giữa lúc họ đang làm việc, bỗng một tiếng động bất thường vang lên từ phía lăng mộ. Họ ngừng lại, ánh mắt trao nhau sự lo lắng. “Có ai đó,” Khải thì thầm, tay nắm chặt lại.
“Có thể là Lộc,” Hương đáp, nhưng trong lòng cô cũng không tránh khỏi sự hoang mang. Họ lặng lẽ di chuyển về phía âm thanh, lòng dấy lên cảm giác hồi hộp.
Đột nhiên, một bóng người lướt qua. Khải nắm tay Hương, ra hiệu cho cô im lặng. Họ ẩn mình sau một tảng đá lớn, quan sát. Đinh Xuân Lộc xuất hiện, đi cùng với hai tên đàn em của hắn. Họ cầm theo các công cụ và có vẻ đang chuẩn bị cho một cuộc xâm nhập vào lăng mộ.“Tôi đã bảo rằng nơi này không an toàn,” một tên trong số đó nói, giọng lo lắng. “Nếu có linh hồn ở đây, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”
“Đừng sợ hãi,” Lộc đáp, giọng điệu tự tin. “Tôi đã chuẩn bị cho mọi thứ. Chúng ta chỉ cần vào và lấy những gì thuộc về chúng ta. Những kẻ ngu ngốc như họ không thể ngăn cản được.”
Khải siết chặt tay Hương. “Chúng ta không thể để hắn vào. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”
“Để tôi,” Hương thì thầm. “Tôi sẽ tạo ra một bẫy. Hãy chờ tín hiệu từ tôi.”
Khải gật đầu, lòng đầy hồi hộp. Hương bắt đầu lén lút di chuyển, nhanh nhẹn tìm kiếm vị trí thuận lợi để đặt bẫy. Cô thả những chiếc bẫy đơn giản nhưng chắc chắn, dựa vào những kiến thức phong thủy mà cô đã học được từ cha mình.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Hương quay lại nhìn Khải và ra hiệu. Họ đứng ở vị trí ẩn nấp, chờ đợi thời điểm thích hợp. Lộc và đồng bọn tiếp tục di chuyển gần hơn đến lăng mộ, không hề hay biết về những cạm bẫy đang chờ đón.
“Hãy để tôi làm,” Khải nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta cần phải tạo ra một tiếng động lớn để thu hút sự chú ý của họ.”
Hương gật đầu. Khải lấy một viên đá lớn và ném về phía những tảng đá gần đó. Tiếng va chạm vang lên, thu hút sự chú ý của Lộc và đồng bọn. Họ quay lại, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Có ai ở đây không?” Lộc hô lên, giọng điệu đầy thách thức. “Nếu ai đó đang ẩn nấp, hãy ra mặt ngay!”
Khải và Hương nín thở, cảm thấy tim mình đập mạnh. Lộc bắt đầu tiến lại gần, và trong khoảnh khắc đó, Hương biết rằng họ không còn lựa chọn nào khác.
“Bây giờ!” Khải hô lên, và cả hai lao ra khỏi chỗ ẩn nấp. Hương kích hoạt bẫy, những tiếng động vang lên, khiến Lộc và đồng bọn hoảng loạn.
“Cái gì vậy?” Một tên hét lên, nhưng đã quá muộn. Những chiếc bẫy đã hoạt động, khiến họ bị vướng lại và không thể di chuyển.
Khải và Hương nhân cơ hội, lao vào tấn công. Họ không chỉ phải đối mặt với Lộc mà còn phải bảo vệ những gì quý giá đang bị đe dọa. Cuộc chiến giữa họ và những kẻ xâm nhập bắt đầu nổ ra trong rừng, nơi mà những bí ẩn cổ xưa đang chờ được khám phá.
Khải cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết. Họ không chỉ chiến đấu để bảo vệ lăng mộ, mà còn là để giữ gìn di sản văn hóa mà họ đã trân trọng suốt thời gian qua. Cả nhóm biết rằng thử thách này sẽ không dễ dàng, nhưng họ đã quyết tâm đứng lên chống lại kẻ thù, không chỉ vì bản thân mà còn vì tương lai.
Khi trận đấu diễn ra, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Tiếng kêu la, tiếng động va chạm, và những ánh đèn flash từ các thiết bị của Lộc làm không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình đầy cam go phía trước.