Khải cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo sự bất an. Ánh sáng từ ngọn đèn yếu ớt chỉ đủ soi sáng phần nào không gian xung quanh. Trong đêm tối, mọi âm thanh đều trở nên sắc nét, như thể từng tiếng động nhỏ nhất đều có thể báo hiệu sự xuất hiện của kẻ thù.
“Chúng ta phải chuẩn bị,” Khải nói, giọng nghiêm túc. “Lộc sẽ không ngừng lại cho đến khi hắn đạt được mục đích.”
Hương gật đầu, nhưng đôi mắt cô vẫn hiện lên sự lo lắng. “Hắn không chỉ là một kẻ trộm thông thường. Hắn có kế hoạch, và chúng ta cần phải tìm ra nó trước khi quá muộn.”
Tùng đứng lên, ánh mắt dõi theo xa xăm. “Tôi nghĩ chúng ta cần phải chia nhau ra. Một nhóm sẽ đi tìm hiểu thông tin từ dân làng, trong khi nhóm còn lại ở lại bảo vệ khu vực này.”
“Nhưng nếu Lộc tấn công?” Hương phản đối, “Chúng ta không thể để xảy ra bất kỳ sự chia rẽ nào lúc này.”
Khải thở dài, cảm giác nặng nề đè lên vai. “Chúng ta cần phải mạo hiểm. Nếu để Lộc tiếp cận lăng mộ mà không có sự chuẩn bị, mọi thứ sẽ kết thúc rất nhanh.”
Cuối cùng, họ quyết định chia làm hai nhóm. Khải và Tùng sẽ đi tìm hiểu thêm thông tin từ những người dân địa phương, còn Hương ở lại để bảo vệ khu vực. Trước khi rời đi, Khải dặn dò Hương: “Cẩn thận với mọi thứ xung quanh. Đừng để cho bất kỳ ai xâm nhập.”
Hương gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng mãnh liệt. Cô nhìn theo bóng dáng của Khải và Tùng khuất dần trong bóng đêm, cảm giác như họ đang tiến vào một cơn bão.
Khi Khải và Tùng đến được ngôi làng gần đó, không khí căng thẳng bao trùm. Những người dân nơi đây có vẻ dè dặt, ánh mắt họ ngập tràn sự nghi ngờ. “Chúng tôi không muốn bất kỳ rắc rối nào,” một người đàn ông lớn tuổi nói, giọng khàn khàn. “Những gì đã xảy ra trong quá khứ là điều mà chúng tôi không thể quên.”
Khải nhẹ nhàng tiếp cận, “Chúng tôi chỉ muốn biết thêm về lăng mộ cổ và những gì có thể xảy ra xung quanh đó. Chúng tôi không có ý định làm tổn thương ai.”
Người đàn ông nhìn Khải một hồi lâu, rồi thở dài. “Lộc không phải là người mà các cậu có thể dễ dàng đối phó. Hắn đã từng đến đây, và những gì hắn để lại… không chỉ là nỗi sợ hãi.”
Tùng ngắt lời, “Chúng tôi biết hắn đang tìm kiếm gì. Có cách nào để ngăn chặn hắn không?”
Người đàn ông gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. “Có một cách, nhưng nó không dễ dàng. Các cậu phải tìm được bùa chú cổ, nó có thể giúp bảo vệ các cậu khỏi những linh hồn đang trỗi dậy.”Khải cảm thấy tim mình đập mạnh. “Bùa chú đó ở đâu?”
“Trong rừng, nơi mà không ai dám đặt chân. Nhưng nếu các cậu muốn, hãy chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.”
Trở về khu vực tạm trú, không khí vẫn nặng nề. Hương ngồi bên ngọn lửa, mắt dõi theo bóng tối. Cô cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn, những bí mật chưa được giải mã. Mỗi tiếng động từ rừng cây đều làm cô giật mình.
“Có ai không?” Một giọng nói vang lên từ bóng tối.
Hương nín thở, nhìn về phía phát ra âm thanh. Lộc đứng đó, với nụ cười lạnh lẽo. “Tôi biết các người đang làm gì. Và tôi không thể để các người cản trở kế hoạch của mình.”
“Lộc!” Hương thét lên, “Cậu không thể làm điều này!”
“Cô nghĩ rằng mình có thể ngăn cản tôi sao?” Hắn tiến lại gần, ánh mắt lấp lánh sự thách thức. “Tôi sẽ lấy những gì thuộc về tôi.”
Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Hương cảm thấy sự sợ hãi và quyết tâm trỗi dậy trong lòng. Cô không thể để Lộc thành công. “Tôi sẽ không để cậu làm tổn thương bất kỳ ai!”
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía rừng, khiến cả hai đều giật mình. Khải và Tùng quay về, thấy cảnh tượng trước mắt. “Hương!” Khải hô lên.
“Chạy!” Hương la lên, nhưng Lộc đã nhanh chóng lao vào, quyết tâm cướp lấy những gì hắn mong muốn.
Khải và Tùng lao đến, nhưng Lộc đã quá gần, và cơn bão vừa bắt đầu nổi lên. Họ biết rằng không chỉ cuộc chiến giành lấy kho báu đang diễn ra mà còn là cuộc chiến sinh tồn.
“Đi thôi!” Khải kéo Hương về phía rừng, nhưng trong lòng anh, một nỗi sợ hãi mới dâng lên. Họ không chỉ phải chạy trốn khỏi Lộc, mà còn phải đối mặt với những bí ẩn mà lăng mộ đang giấu kín.
Hành trình tiếp theo sẽ quyết định tất cả.