Bóng Ma Của Cổ Đại

Chương 18: Bước Ngoặt

Khải và Hương lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, lòng tràn đầy quyết tâm. Đinh Xuân Lộc và đồng bọn đang hoảng loạn vì những chiếc bẫy đã bị kích hoạt. Những âm thanh ầm ĩ từ các cạm bẫy vang lên, làm xao động không gian tĩnh lặng của rừng sâu.

“Chúng ta không thể để họ vào lăng mộ!” Khải hô to, ánh mắt rực lửa. Hương đứng bên cạnh, tay nắm chặt lấy một chiếc gậy gỗ mà cô đã chuẩn bị sẵn. Mặc dù có phần lo lắng, nhưng cô biết rằng đây là thời điểm phải hành động.

Lộc quay lại, gương mặt đầy tức giận. “Cái gì đang xảy ra vậy? Các người là ai?” Hắn rút một con dao găm, ánh sáng lấp lánh từ lưỡi dao phản chiếu ánh đèn pin.

“Chúng tôi là những người bảo vệ di sản này!” Khải đáp, không chút do dự. “Và chúng tôi sẽ không để ngươi xâm phạm vào đây!”

Hắn cười khẩy, “Nghe có vẻ hào hùng nhỉ! Nhưng các người chỉ là những kẻ ngốc không biết sợ.”

Hương không chần chừ, cô lao tới, dùng gậy gỗ đập vào tay Lộc. Hắn mất thăng bằng, dao găm rơi xuống đất. Khải tận dụng thời cơ, nhanh chóng tiến lại, tóm lấy cổ áo của Lộc.

“Bây giờ, nói cho ta biết! Ngươi đã biết gì về lăng mộ này?” Khải hỏi, giọng đầy uy lực. Lộc nhếch mép, nhưng không dễ dàng khai ra thông tin.

“Các người không hiểu đâu,” hắn nói, trong khi hai tên đàn em đang cố gắng vùng vẫy thoát khỏi cạm bẫy. “Lăng mộ này chứa đựng những bí mật không phải ai cũng có thể hiểu được.”

Hương nhướng mày, “Bí mật gì? Liên quan đến cái chết của cha tôi phải không?” Cô không thể kiềm chế được cảm xúc, mỗi từ cô nói như một mũi tên đâm vào lòng Khải.

“Cô không biết gì cả!” Lộc gầm lên, ánh mắt chứa đựng sự tàn nhẫn. “Ông ấy đã để lại nhiều điều không thể tha thứ.”

Khải sững lại, những từ ngữ của Lộc như một nhát dao đâm vào trái tim anh. “Ngươi nói gì?” Giọng anh run lên, không thể tin vào tai mình.

“Cha cô đã khám phá ra những điều mà ông ấy không nên biết. Ông ta đã bị trừng phạt,” Lộc cười, như thể đó là một trò đùa. “Và giờ đây, các người cũng sẽ phải trả giá!”

Khải cảm thấy như có một tảng đá nặng đè lên ngực. Hình ảnh cha anh, một nhà khảo cổ danh tiếng, hiện lên trong tâm trí. Liệu cha anh có thật sự gặp chuyện gì đó khủng khiếp không?

“Dừng lại!” Hương nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Chúng ta không cần phải nghe hắn nói nữa.”

“Đúng vậy,” Khải gật đầu, cơn giận dâng trào. “Chúng ta sẽ không để hắn ra ngoài và tiếp tục phá hoại.”

Lộc nhìn vào mắt Khải, thách thức. “Các người không thể giữ được tôi. Tôi biết cách vào lăng mộ, còn các người chỉ là những kẻ bảo vệ yếu đuối.”“Nhưng chúng tôi sẽ không để ngươi làm điều đó,” Hương nói, đôi mắt sáng lên với sự quyết tâm.

Bất ngờ, Lộc rút một chiếc đèn pin từ túi, chiếu thẳng vào mặt Khải. “Hãy nhớ rằng, những bí mật trong lăng mộ này không phải là thứ mà các người có thể hiểu được.” Hắn cười khẩy rồi lùi lại, chuẩn bị cho một cuộc tẩu thoát.

Khải và Hương không để hắn ra đi dễ dàng. Họ lao tới, nhưng Lộc đã nhanh chân, chạy thẳng về phía lăng mộ. Khải quát lên, “Chúng ta không thể để hắn vào! Hãy theo tôi!”

Họ đuổi theo, lòng đầy lo lắng. Lộc đã biết được những bí mật mà họ chưa từng dám nghĩ đến. Cả hai chạy qua những tảng đá lớn, qua những bụi cây rậm rạp, cảm giác như thời gian đang ngừng lại trước những bí ẩn đang chờ đón họ.

Khi đến gần cửa lăng mộ, Khải cảm nhận được một sự lạnh lẽo bất thường. “Hương, hãy cẩn thận!” anh cảnh báo. Bên trong lăng mộ, những âm thanh kỳ lạ vang lên, như tiếng thì thầm của những linh hồn đã khuất.

“Chúng ta phải nhanh lên!” Hương gật đầu, nhưng lòng cô cũng tràn đầy nghi ngờ. Họ biết rằng bí mật của lăng mộ không chỉ đơn giản là một kho báu. Nó chứa đựng những ký ức đau thương và những ký tự cổ xưa mà cha Khải đã từng nghiên cứu.

Vừa bước vào lăng mộ, họ bị choáng ngợp bởi không gian u ám, những bức tường được chạm khắc tinh xảo nhưng lại mang vẻ lạnh lẽo. Khải cảm thấy nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng, nhưng anh biết rằng không thể quay lại.

“Chúng ta phải tìm Lộc trước khi hắn có thể làm gì đó,” Khải nói, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

“Cẩn thận với những cạm bẫy,” Hương nhắc nhở, lòng cô không ngừng lo lắng về những gì có thể xảy ra. Họ tiến sâu vào bên trong, ánh đèn pin của họ chiếu sáng những hình ảnh kỳ bí trên tường.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ sâu trong lăng mộ. Khải và Hương dừng lại, tim đập nhanh. “Đó là gì?” Hương hỏi, mắt mở to.

“Có lẽ là Lộc,” Khải trả lời, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta phải nhanh chóng.”

Họ tiếp tục tiến lên, và càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên dày đặc, như thể có một sức mạnh vô hình đang bao trùm họ. Những hình vẽ trên tường dường như đang nhấp nhô, như thể kể lại những câu chuyện bi thương từ ngàn năm trước.

“Khải,” Hương thốt lên, “em cảm thấy có điều gì đó không ổn.” Cô nắm chặt tay, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Chúng ta đã đến đây rồi, không thể dừng lại,” Khải đáp, nhưng lòng anh cũng dấy lên nỗi lo lắng. Họ không chỉ chiến đấu để bảo vệ lăng mộ mà còn phải đối diện với những bí mật mà có thể thay đổi cuộc đời họ mãi mãi.

Trong không gian tĩnh lặng, một tiếng cười khanh khách vang lên từ bóng tối. “Chào mừng các người đến với lăng mộ,” Lộc xuất hiện, ánh mắt lấp lánh sự thách thức. “Đây mới chỉ là khởi đầu của những điều mà các người sắp phải đối mặt.”

truyenfull,truyenfull vn