Hằng đứng bên bờ biển, nơi ánh sáng yếu ớt của mặt trời đang dần tắt. Cô không phải là người thích hợp cho những cuộc chiến, nhưng trong thế giới này, cô không có lựa chọn nào khác. Mỗi lần nhìn thấy những người bị thương, trái tim cô như thắt lại. Cô đã chứng kiến quá nhiều nỗi đau và sự tàn phá từ dịch bệnh, thiên tai. Cảm giác bất lực đó luôn ám ảnh cô.
“Minh Hằng!” Tuấn gọi, giọng anh đầy lo lắng. “Cô có ổn không?”
Hằng quay lại, đôi mắt sáng của cô phản chiếu quyết tâm. “Tôi vẫn ổn. Chỉ cần có Linh Tuyền, chúng ta có thể giúp nhiều người hơn.”
“Cô có thể chữa lành cho họ, nhưng chúng ta cần phải bảo vệ nó trước đã!” Duy, người bạn đồng hành của họ, chen vào. Anh luôn tìm cách duy trì hy vọng cho cả nhóm, dù cho mọi thứ xung quanh có tồi tệ đến đâu.
“Chúng ta không thể để Quân chiếm được Linh Tuyền,” Hằng nói, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên định. “Hắn sẽ không ngần ngại lợi dụng sức mạnh đó cho mục đích xấu.”
Tuấn gật đầu, sự quyết tâm trong ánh mắt anh tỏa sáng. “Tôi sẽ bảo vệ cô và Linh Tuyền. Chúng ta sẽ không để hắn đạt được mục tiêu.”
Hằng cảm thấy một chút ấm áp khi nghe những lời đó. Dù cho thế giới này có tàn khốc, nhưng cô không hề đơn độc. “Tôi tin tưởng vào anh,” cô thầm nghĩ.
Khi ánh sáng cuối cùng của mặt trời tắt dần, những cơn sóng vỗ bờ như những lời thì thầm của biển cả. Hằng tiến đến gần nguồn nước thánh, tay cô chạm vào mặt nước, cảm nhận sức mạnh kỳ diệu của nó. “Nước này có thể cứu sống,” cô nói. “Chúng ta phải làm mọi cách để bảo vệ nó.”
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Tuấn nói, ánh mắt anh nhìn ra phía xa. “Hắn sẽ không ngừng tấn công cho đến khi có được Linh Tuyền.”
Duy gật đầu, trán nhăn lại. “Tôi có thể tạo ra bẫy bằng thực vật, nhưng chúng ta cần dẫn dụ cương thi vào đó.”
Hằng nảy ra một ý tưởng. “Có thể tôi sẽ sử dụng khả năng của mình để chữa lành cho những người bị thương. Họ có thể giúp chúng ta trong trận chiến này.”
“Ý hay!” Tuấn tán thưởng. “Nhưng trước hết, chúng ta cần phải chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.”
Hằng nhắm mắt lại, tập trung năng lượng. Cô cảm nhận sức mạnh của Linh Tuyền chảy trong người, như một dòng điện mạnh mẽ. Cô không chỉ là một sinh viên y khoa; cô là người có khả năng chữa lành, và cô sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người cô yêu quý.
“Chúng ta hãy bắt đầu,” Tuấn nói, sự quyết tâm lấp lánh trong mắt anh. Hằng và Duy đứng bên cạnh, sẵn sàng cho cuộc chiến.
Khi những cơn sóng vỗ về, cả nhóm bắt đầu lên kế hoạch. Hằng sẽ sử dụng Linh Tuyền để chữa lành những người bị thương trong khi Duy tạo ra bẫy thực vật để ngăn chặn cương thi. Tuấn sẽ là người bảo vệ, tạo ra lá chắn nước để bảo vệ họ khỏi những cuộc tấn công.
“Cố gắng giữ vững tinh thần,” Tuấn nói, ánh mắt anh hướng về phía bầu trời tối. “Chúng ta sẽ không để Quân chiếm được Linh Tuyền.”
Khi đêm xuống, tiếng gió rít qua những tảng đá, tạo nên một bầu không khí hồi hộp. Hằng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Mọi thứ đang chuẩn bị cho một trận chiến không thể tránh khỏi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Đột nhiên, tiếng gầm rú của cương thi vang lên từ xa. Hằng quay lại, lòng cô thắt lại khi thấy những bóng đen lướt qua bãi biển. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ!” cô kêu lên.
“Duy, chuẩn bị bẫy!” Tuấn quát, anh dồn sức vào việc tạo ra lá chắn nước.Duy nhanh chóng tập trung, những cây cỏ xung quanh bắt đầu phát triển, quấn chặt lấy nhau. “Tôi sắp xong!” anh thở hổn hển.
Hằng đứng bên Linh Tuyền, tay cô vươn ra, cảm nhận sức mạnh chữa lành đang chảy trong người. “Tôi sẽ giúp những người bị thương!” cô nói, lòng đầy quyết tâm.
Trong khoảnh khắc, cương thi lao về phía họ, ánh mắt tràn đầy đói khát. Tuấn dồn hết sức vào lá chắn, nhưng sự đông đảo của chúng khiến anh cảm thấy áp lực. “Không thể để chúng tiếp cận!” anh gầm lên.
Quân đứng một bên, nhếch môi cười. “Các ngươi không thể thắng được ta!” hắn quát, giọng điệu đầy tự mãn.
“Không bao giờ!” Tuấn thét lên, quyết tâm hơn bao giờ hết. Hắn đã khiến nhiều người phải chịu đau khổ, và giờ đây, hắn lại muốn thống trị họ thêm một lần nữa.
Bên cạnh, Duy đã hoàn thành bẫy, nhưng cảm giác hồi hộp trào lên. “Bây giờ thì sao? Chúng ta phải dẫn dụ chúng vào!”
“Cố gắng thu hút sự chú ý của chúng!” Tuấn nói, ánh mắt anh nhìn về phía Hằng. “Sẵn sàng chưa?”
“Luôn luôn!” Hằng đáp, ánh mắt cô kiên định.
Tuấn bắt đầu di chuyển, thu hút những con cương thi về phía mình. “Nào, đến đây!” anh hô lớn. Bầy cương thi lập tức lao về phía anh, như những cơn sóng vỡ tan.
Hằng cảm thấy một cơn rùng mình khi nhìn thấy chúng. “Chúng ta phải nhanh lên!” cô kêu lên.
Duy điều khiển những cây cỏ, tạo thành những chướng ngại vật. Hằng tiếp tục sử dụng sức mạnh của mình để chữa lành cho những người bị thương xung quanh, nhưng bầy cương thi quá đông, áp lực ngày càng lớn.
“Không thể tiếp tục như thế này!” Duy nói, lo lắng. “Chúng ta cần một kế hoạch khác!”
“Phải có cách!” Tuấn trả lời, trong đầu anh nảy ra một ý tưởng. “Chúng ta cần dẫn dụ chúng vào bẫy!”
“Đúng! Nhưng làm thế nào?” Hằng hỏi, ánh mắt cô nhìn về phía những cương thi đang tiếp cận.
Duy khẽ lắc đầu. “Nếu không dẫn dụ chúng vào bẫy, chúng ta sẽ không có cơ hội.”
“Chúng ta có thể làm được!” Hằng khẳng định, cảm nhận sức mạnh từ Linh Tuyền đang tràn đầy trong người.
Khi những con cương thi tiếp tục tiến đến, ánh mắt Hằng lấp lánh sự quyết tâm. Cô biết rằng họ phải làm mọi cách để bảo vệ Linh Tuyền. Cuộc chiến này không chỉ vì sự sống còn, mà còn vì hy vọng cho những người khác.
“Duy, làm đi!” Tuấn quát. “Chúng ta sẽ không để Quân thắng lợi!”
Cả nhóm dồn sức vào kế hoạch, nhưng trong khoảnh khắc căng thẳng, một cơn gió lạnh thổi qua, khiến họ cảm thấy bất an. Họ biết rằng trận chiến này mới chỉ bắt đầu, và những khó khăn còn đang chờ đợi phía trước.