Biển Máu

Chương 5: Phạm Thị Thanh

Hằng đứng bên cạnh Tuấn, cảm giác hồi hộp dâng trào khi những con cương thi lũ lượt lao về phía họ. Những ánh mắt trống rỗng, những cái miệng há hốc, gào thét trong cơn đói khát. Duy đã tạo ra những bẫy thực vật, nhưng liệu chúng có đủ sức để ngăn chặn cơn sóng dữ này?

“Tuấn, chúng ta cần một kế hoạch khác!” Duy kêu lên, giọng đầy lo lắng.

“Chúng ta không còn thời gian!” Tuấn đáp, tay anh dồn sức vào lá chắn nước, những giọt nước bắn tung tóe quanh họ. “Hằng, cố gắng chữa lành cho những người bị thương! Đừng để ai phải chết.”

“Được rồi!” Hằng gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Cô cảm nhận sức mạnh từ Linh Tuyền đang chảy trong người, nó như một dòng suối mát lạnh, tiếp thêm sinh lực cho cô.

Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên gần đó. Hằng quay lại, thấy Phạm Thị Thanh, một cựu quân nhân, đang đứng ở đó, nụ cười lạnh lẽo trên môi. “Các người nghĩ có thể bảo vệ Linh Tuyền sao?” Thanh lên tiếng, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Chỉ có những kẻ mạnh mới tồn tại được trong thế giới này.”

“Thanh, cô đang đứng về phía nào?” Tuấn quát, cảm thấy tức giận. “Chúng ta đang chiến đấu vì sự sống còn!”

“Chỉ có sự sống của tôi mới quan trọng.” Thanh cười khẩy, những vết sẹo trên mặt cô như những dấu ấn của một cuộc đời đầy đau thương. “Và tôi sẽ không để ai cản đường mình.”

Duy siết chặt tay, không thể kiềm chế. “Cô điên rồi! Chúng ta có thể sống chung, cùng nhau bảo vệ Linh Tuyền!”

“Câm miệng!” Thanh quát, rồi bỗng nhiên biến hình, cơ thể cô co lại và biến thành một sinh vật quái dị, da dẻ nhầy nhụa, mắt đỏ ngầu. Cô lao về phía họ, sức mạnh dữ dội tỏa ra.

“Cẩn thận!” Tuấn hét lên, lập tức tạo ra một lá chắn nước lớn để ngăn chặn đòn tấn công. Nhưng sức mạnh của Thanh quá lớn, lá chắn rung chuyển và sắp đổ vỡ.

“Duy, sử dụng thực vật!” Hằng kêu lên, tập trung vào những cây cối xung quanh. “Chúng ta cần phải hợp tác!”

Duy không chần chừ, những cây cỏ bắt đầu vươn lên, quấn chặt lấy Thanh. “Tôi đang kéo cô ta lại!” anh nói, giọng căng thẳng. “Nhưng không thể giữ lâu!”

Hằng chạy đến bên Tuấn, tay cô vươn ra, một làn nước từ Linh Tuyền tuôn trào, hòa quyện với sức mạnh của Duy. “Chúng ta phải phối hợp, để cô ta không thể thoát!”

“Được rồi!” Tuấn gật đầu, hai người cùng nhau tập trung sức mạnh, tạo ra một vòng tròn nước và thực vật, giữ chặt Thanh lại.

Thanh gầm gừ, nhưng không thể thoát ra. “Các ngươi nghĩ có thể thắng được tôi sao? Tôi không bao giờ thua!”“Chúng ta sẽ không để cô làm hại ai nữa!” Tuấn quát, ánh mắt anh kiên định. “Linh Tuyền là hy vọng của chúng ta!”

Bên ngoài, bầy cương thi vẫn đang tiến đến, số lượng ngày càng đông. Hằng cảm thấy áp lực, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh. “Chúng ta phải nhanh chóng!” cô nhắc nhở. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội!”

Duy gật đầu, tập trung hơn. “Tôi sẽ điều khiển thực vật để tạo ra một lối thoát.”

“Đúng!” Tuấn đồng ý. “Chúng ta cần phải thoát khỏi đây trước khi quá muộn.”

“Để tôi giúp!” Hằng nói, tay cô vươn ra một lần nữa, sức mạnh từ Linh Tuyền chảy vào các cây cỏ, khiến chúng bùng nổ sức sống.

“Cố lên, mọi người!” Duy thét lên, cố gắng giữ chặt Thanh trong khi tạo ra một lối thoát. “Chúng ta phải ra khỏi đây ngay bây giờ!”

Cuối cùng, khi Thanh vẫn đang bị giữ lại, Tuấn và Hằng lao về phía lối thoát do Duy tạo ra. “Nhanh lên!” Hằng kêu lên, ánh mắt cô hướng về phía những cương thi đang lao tới.

Khi cả nhóm chạy thoát ra, Thanh gầm gừ phía sau, nhưng sức mạnh của Duy và Hằng vẫn giữ cô ta lại. “Các người sẽ phải trả giá!” tiếng gầm của Thanh vang vọng trong không gian, như một lời hứa hẹn về sự trả thù.

Lối thoát mở ra trước mắt, nhưng bầy cương thi đang đến gần hơn. Hằng cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. “Chúng ta phải làm gì tiếp theo?”

“Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn hơn!” Tuấn đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta không thể để Linh Tuyền rơi vào tay kẻ khác.”

Duy, thở hổn hển, nói: “Còn Thanh, cô ta sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với cô ta một lần nữa.” Tuấn nói, ánh mắt rắn rỏi. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải sống sót qua đêm này.”

Hằng nhìn về phía những bóng đen đang tiến lại gần, lòng cô tràn đầy lo lắng nhưng cũng kiên quyết. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở chúng ta!”

Nhóm của Tuấn bắt đầu di chuyển, lòng họ đầy quyết tâm và sẵn sàng cho những thử thách phía trước. Nhưng trong bóng tối, một điều gì đó đang chực chờ, thách thức lòng kiên nhẫn của họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn