Biển Máu

Chương 3: Thảm họa bắt đầu

Nguyễn Minh Tuấn đứng giữa mớ hỗn độn, trái tim anh đập mạnh khi nhìn thấy bầy cương thi đang lao tới. Mùi tanh tưởi của máu và sự thối rữa xộc vào mũi khiến anh cảm thấy buồn nôn. Trong khoảnh khắc, mọi thứ trở nên tĩnh lặng, như thể thời gian đã ngừng lại. Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của Quân, kẻ thù đang điều khiển mọi thứ từ xa, như một con rối trong tay của hắn.

“Chúng ta phải làm gì đó!” Hằng hét lên, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm nhưng cũng đầy lo lắng. Cô đã từng chứng kiến quá nhiều cái chết, không thể để thêm bất kỳ ai phải chịu đựng nữa.

“Duy, cậu có thể tạo ra cái bẫy chưa?” Tuấn hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

“Cần thêm một chút thời gian!” Duy đáp, nhìn quanh tìm kiếm những bụi cây có thể sử dụng. Anh biết rằng thời gian không còn nhiều.

Quân đứng ở phía xa, nụ cười của hắn như một nhát dao sắc bén, lạnh lẽo. “Chạy đi, hãy chạy thật xa! Nhưng đừng quên, ta sẽ luôn ở đây. Các ngươi không thể thoát khỏi ta!” Giọng nói của hắn vang vọng, khiến lòng người hoảng sợ.

Tuấn cảm thấy tức giận. Hắn đã tạo ra một cơn ác mộng, và giờ đây, hắn đang tận hưởng từng phút giây trong sự thống trị. “Không thể để hắn chiến thắng!” anh gầm lên, tập trung sức mạnh vào việc tạo ra một lá chắn nước.

Ánh sáng từ tay Hằng lóe lên, cô dồn sức lực vào việc chữa lành cho những người bị thương xung quanh. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai chết thêm nữa!” Cô quyết tâm, nhưng biết rằng sức mạnh của cô cũng có giới hạn.

Bầy cương thi lao tới, những tiếng thét gào vang lên, hòa cùng tiếng gầm rú của gió. Tuấn dồn mọi sức mạnh vào lá chắn, nhưng cảm giác cạn kiệt khiến anh lo lắng. “Duy, nhanh lên!”

Duy nhìn những cây cỏ xung quanh, anh hít một hơi thật sâu, tay anh vươn ra. “Tôi sẽ làm được!” anh nói, và những cây cỏ bắt đầu quấn chặt lấy nhau, tạo thành một cái bẫy.

Nhưng Quân không dễ dàng để họ thực hiện kế hoạch. Hắn giơ tay, ra hiệu cho bầy cương thi dừng lại, rồi quay về phía nhóm của Tuấn. “Hãy xem sức mạnh của ta!” Hắn quát, và bầy cương thi bắt đầu tiến lên một lần nữa, như những cơn sóng vỡ tan.

“Chúng ta không thể để hắn làm gì thêm!” Tuấn quyết định, và dồn hết sức vào việc tạo ra một làn sóng nước mạnh mẽ, hòng ngăn cản bước tiến của cương thi.

Duy đã hoàn thành bẫy, nhưng cảm thấy hồi hộp. “Bây giờ thì sao? Chúng ta phải dẫn dụ chúng vào!”

“Cố gắng thu hút sự chú ý của chúng!” Tuấn nói, anh quay về phía Hằng. “Sẵn sàng chưa?”

“Luôn luôn!” Hằng đáp, ánh mắt kiên định.Tuấn bắt đầu di chuyển, thu hút những con cương thi về phía mình. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Quân, như thể hắn đang theo dõi từng cử động của họ. “Nào, đến đây!” anh hô lớn, và bầy cương thi lập tức lao về phía anh.

Hằng và Duy nhanh chóng thực hiện kế hoạch. Duy điều khiển những cây cỏ, tạo thành những chướng ngại vật, trong khi Hằng tiếp tục sử dụng sức mạnh của mình để chữa lành cho những người bị thương.

Nhưng bầy cương thi quá đông, và áp lực ngày càng lớn. Tuấn cảm thấy mồ hôi đổ trên trán, sức mạnh của anh bắt đầu suy giảm. “Không thể để chúng tiếp cận!” anh gầm lên, dồn hết sức vào lá chắn nước.

Quân đứng ở một bên, nhếch môi cười. “Các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi tay ta!” Hắn nói, giọng điệu đầy tự mãn. “Hãy nhìn mà xem, ta sẽ khiến các ngươi phải quỳ gối!”

Tuấn cảm thấy giận dữ trào lên. Hắn đã khiến nhiều người phải chịu đau khổ, và giờ đây, hắn lại muốn thống trị họ thêm một lần nữa. “Không bao giờ!” Tuấn thét lên, quyết tâm hơn bao giờ hết.

Hắn dồn sức vào lá chắn, và bất ngờ, một cơn sóng nước mạnh mẽ trào ra, cuốn phăng bầy cương thi. Một vài con bị văng ra xa, nhưng không đủ để ngăn chặn chúng. Hằng hít một hơi thật sâu, tay cô tiếp tục phát sáng.

“Chúng ta cần một kế hoạch khác!” Duy nói, lo lắng. “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này!”

“Phải có cách!” Tuấn trả lời, trong đầu anh nảy ra một ý tưởng. “Chúng ta cần dẫn dụ chúng vào bẫy!”

“Đúng! Nhưng làm thế nào?” Hằng hỏi, ánh mắt cô nhìn về phía những cương thi đang tiếp cận.

“Duy, cậu có thể sử dụng thực vật để làm cho bẫy hoạt động nhanh hơn không?” Tuấn hỏi, hy vọng.

“Để tôi thử!” Duy đáp, nhanh chóng tập trung sức mạnh. Những cây cỏ bắt đầu phát triển mạnh mẽ, quấn chặt lấy những con cương thi.

“Bây giờ!” Tuấn quát. “Hãy dẫn chúng vào bẫy!”

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Quân lại cười lớn, như thể hắn đã biết trước mọi thứ. “Các ngươi thật ngu ngốc! Không thể thắng được ta!”

Bất ngờ, một cơn gió lạnh thổi qua, khiến cả nhóm cảm thấy bất an. Họ biết rằng trận chiến này mới chỉ bắt đầu, và những khó khăn còn đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn